Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 973: CHƯƠNG 973: ĐÁM GÀ XUẤT CHIẾN LẤY LẠI DANH DỰ CHO CỐ UYÊN

Thông đạo giới vực rung động.

Uy thế đáng sợ như là gió bão tàn phá về phía Đệ Thất giới.

Thần hạm to lớn của Vân gia lái ra, tiến vào Đệ Thất giới.

Trên Thần hạm, lấy Hắc Bạch hộ pháp cầm đầu tám tên Đại Đạo chí tôn đứng ở phái trước nhất, những người khác của Đệ Tứ giới đứng ở phía sau, đều là dùng ánh mắt tham lam tới đánh giá Đệ Thất giới.

"Trước tiên diệt mấy thế giới nhỏ trợ hứng!"

Hắc Hộ pháp lớn tiếng mở miệng, điều khiển Thần hạm chẳng mấy chốc đã rơi xuống vào bên trong một thế giới nhỏ.

"Giết sạch, cướp sạch!"

"Yếu, quá yếu, người của Đệ Thất giới hóa ra lại yếu như vậy."

"Ha ha ha, giết chóc thống khoái chính là đã nghiền a!"

Một phương thế giới nhỏ này căn bản không thể có một chút sức phản kháng nào chẳng mấy chốc đã bị hủy diệt, linh khí bị cướp bóc tới không còn, trở thành một viên phế tinh trong Hỗn Độn.

Thần hạm tiếp tục tiến lên, dọc đường đi qua, phá hủy hết thế giới nhỏ này tới thế giới nhỏ khác.

Mà ở phía trên cùng của Thần hạm, Cố Uyên được đóng vào trên một cái giá hình chữ thập, toàn thân thủng trăm ngàn lỗ, trông rất suy yếu, như là một bông hoa bị tàn phá trong bão tố, có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

Hai mắt hắn đỏ ngầu, nhìn vào cái thế giới nhỏ này tới cái thế giới nhỏ khác bị diệt, thậm chí nhìn thấy thảm cảnh mấy vạn phàm nhân bị yêu tinh Đệ Tứ giới một ngụm nuốt hết.

Một đường giết chóc mà đi, Hắc hộ pháp lộ ra thần sắc quả nhiên là thế, mở miệng nói: "Xem ra quả nhiên đúng như những gì ta phán đoán, Đệ Thất giới rất yếu, Đại Đạo chí tôn chẳng có mấy, căn bản không có chiến lực mạnh cỡ nào, tiếp theo lập tức ép người đứng sau lưng kia hiện thân là được rồi!"

Sau đó, hắn cũng không giết sạch những người bắt gặp được, mà là để cho người ta đi truyền lời, muốn cứu Cố Uyên thì tới tìm bọn hắn!

Đây là một trận kiếp nạn của Hỗn Độn, đã có hai mươi ba cái thế giới nhỏ bị hủy diệt.

Thiên Cung trong Thần vực, lúc này cũng đã nhận được tin tức.

Ngọc Đế tức giận nói: "Lẽ nào lại như vậy, người của Đệ Tứ giới thế mà còn dám công tới đây, đây là đang khi dễ Đệ Thất giới ta không có ai sao?!"

"Cố Uyên còn chưa chết, bọn họ đây là đang dùng Cố Uyên làm mồi dụ, nhưng chúng ta bất kể như thế này cũng phải đi cứu!"

"Chỉ là chúng ta thật đúng là không có người, đối phương chắc chắn điều động Đại Đạo chí tôn, mà chúng ta chỉ có Dương Tiễn, vẫn chỉ là nửa bước Đại Đạo chí tôn."

Trên mặt mọi người đều hiện ra vẻ ưu sầu.

Quân Quân đạo nhân mở miệng nói: "Loại tình huống này, chỉ có đi mời cao nhân xuất thủ."

Việc này không nên chậm trễ, hắn lập tức khởi hành đi về phía Lạc Tiên sơn mạch.

Lúc này, Lý Niệm Phàm đang cùng với đám người Niếp Niếp dùng bột gạo ếp làm điểm tâm.

"Điều chế bột gạo nếp cũng không phức tạp, chỉ cần khống chế tỉ lệ nước và bột gạp nếp là được rồi."

"Xem động tác của ta, vo tròn bột gạo nếp, cho đường đỏ vào sau đó rắc một lớp mè lên, thả vào trong chảo dầu là có thể ăn, sau này lại có thêm một món ăn cho bữa sáng."

"Lại xem ta làm cho các ngươi một phần bánh quế, đây chính là cực phẩm trong các món điểm tâm ngọt, xem cho kỹ."

Dù là tay của Lý Niệm Phàm, hay là trên mặt của Niếp Niếp và Long Nhi, tất cả đều dính vào không ít bột mì trông có chút buồn cười.

"Đông đông đông."

Đúng vào lúc này, ngoài cửa truyền tới tiếng của Quân Quân đạo nhân, "Xin hỏi Thánh Quân đại nhân có ở nhà không?"

Lý Niệm Phàm bình thản nói: "Vào đi."

Quân Quân đạo nhân đẩy cửa vào.

Nhìn về phía đám người Lý Niệm Phàm thì lập tức cảm nhận được một cỗ khí tức đại đạo tốc thẳng vào mặt, mà ở đó xung quanh nơi đang điều chế bột gạo nếp, rõ ràng có lượng lớn đại đạo đang hiển hóa.

Cao nhân đây là đang nghiên cứu một loại mỹ thức nghịch thiên nào đó đi, thực sự là quá ngưu bức.

Quân Quân đạo nhân thu hồi suy nghĩ này, mở miệng nói: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân và các vị tiên tử."

Lý Niệm Phàm cảm nhận được sự vội vàng của hắn thì không thể không hỏi luôn: "Sao vậy? Lại có chuyện gì xảy ra sao?"

Quân Quân đạo nhân mở miệng thở dài nói: "Quả thực xuất hiện một số tình huống, người của Đệ Tứ giới đánh vào nơi này của chúng ta, đang phá hoại một cách tùy ý ở trong Hỗn Độn."

Hai mắt Niếp Niếp lập tức sáng lên, "Đậu xanh, vậy mà đánh tới?"

Long Nhi cũng cau mũi lại, khẽ nói: "Quá đáng, quá càn rỡ, đây là đang khiêu khích một cách trắng trợn!"

Lý Niệm Phàm nhịn không được mà đưa mắt nhìn các nàng.

Tại sao ta cảm thấy giọng điệu của các ngươi có hơi ... hưng phấn?

Thật đúng là tinh nghịch, tâm tư thuộc loại chỉ sợ thiên hạ không loạn a.

Hắn đã biết lần trước đối phó Dương Tiễn và Cố Uyên chính là người của Đệ Tứ giới, không nghĩ tới nhanh như vậy người ta đã trực tiếp đánh tới, chắc chắn đây là được đà mà lấn tới a.

Quân Quân đạo nhân tới đây, rất rõ ràng là tới tìm viện binh.

Niếp Niếp quả nhiên nhịn không được mà xung phong nhận việc nói: "Ca ca, để cho ta đi giáo huấn Đệ Tứ giới đi, nhất định phải đánh cho bọn họ tới kêu cha gọi mẹ!"

Long Nhi hưng phấn nói: "Còn có ta, ta có thể bắt tới càng nhiều thịt rừng hơn cho ca ca, tạo dãy núi này của chúng ta thành một vườn bách thú thị rừng."

Vườn bách thú thịt rừng?

Phục cho suy nghĩ này của ngươi.

Có điều ... suy nghĩ này thật đúng là rất tốt.

Có điều, Lý Niệm Phàm lại trợn mắt nhìn các nàng, lo lắng nói: "Các ngươi cho rằng đây là đi chơi đùa sao? Đây chính là chuyện rất nguy hiểm."

Niếp Niếp vung tay nhỏ, cười nói: "Ai nha, ca ca đừng lo lắng, chúng ta cũng rất lợi hại nha."

Nàng ta và Long Nhi vừa mới đột phá tới cảnh giới Đại Đạo, bây giờ chính là thời điểm bành trướng nhất, nhưng lại khổ vì không tìm thấy đối thủ, bây giờ có được cơ hội này, hận không thể lập tức bay tới đánh một trận thật sung sướng.

Hơn nữa còn có thể báo thù cho Thiên Cung, để ca ca hả giận, quả thực chính là một công nhiều việc tốt a.

Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm cũng đứng dậy, mở miệng nói: "Công tử, chúng ta cũng muốn qua đó."

Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, "Được thôi, các ngươi đều là tu sĩ, lý nên ra một phần lực, tuy nhiên nhất định phải nhớ sự an toàn phải được đặt lên hàng đầu, ta làm một số điểm tâm chờ các ngươi trở về."

Long Nhi cười hì hì nói: "Ừm được, ca ca yên tâm đi."

Niếp Niếp thì đã nhảy cẫng lên bắt đầu khởi hành, "Ca ca, vậy chúng ta đi đây, đi hàng yêu trừ ma!!"

Quân Quân đạo nhân cũng nói lời cáo từ: "Thánh Quân đại nhân, xin cáo từ."

Chẳng mấy chốc, một đám người vội vàng đi ra khỏi Tứ Hợp viện.

Cùng một thời gian, đám gà ở trong góc tường của Tứ Hợp viện kia âm thầm ngẩng đầu lên, hai bên cùng nhìn nhau, bắt đầu trao đổi gì đó.

"Ha ha ha -- "

"Các tỷ muôi, lão cẩu Cố Uyên kia bị ăn hiếp, nói như thế nào?"

"Bất kể nói thế nào, là Cố Uyên tặng chúng ta cho cao nhân, chúng ta mới có thể có được cơ duyên to lớn như vậy, không thể ngồi yên mà không để ý tới."

"Ta đồng ý, Cố Uyên là nhân sủng của chúng ta, ăn hiếp hắn không phải là đang đánh mặt của chúng ta sao?"

"Chúng ta phải đi lấy lại danh dự cho hắn!."

"Đi, bay đi hậu viện, chúng ta nhân lúc cao nhân không để ý, lặng lẽ trốn đi.

. . .

Bên trong một phương tiểu thế giới nào đó trong Hỗn Độn.

Nơi này đã biến thành một nơi chết chóc và yên lặng, thây ngang khắp đồng, xương trắng chồng chất lên như núi, nước sông khô cạn, đổi thành sông máu!

Đám người Đệ Tứ giới giống như giết tới mệt mỏi, sau khi diệt thế giới nhỏ này thì không hành động tiếp nữa, chỉ treo Cố Uyên lên cao cao, yên lặng chờ đợi phản ứng tới từ Đệ Thất giới.

Có người không kìm nén được, mở miệng hỏi: "Hắc hộ pháp liệu sự như thần, xem ra thực lực tổng thể của Đệ Thất giới quả thực chẳng ra sao cả, làm sao mà không trực tiếp giết tới Thần vực của Đệ Thất giới?"

"Trực tiếp tiến công vào đại bản doanh là hành vi thực sự ngu xuẩn!"

Hắc hộ pháp hừ lạnh một tiếng, đạm mạc nói: "Để bảo đảm ổn thỏa, dẫn xà lộ diện mới là thượng sách!"

Hắn lạnh lùng nhìn vào Cố Uyên, chế giễu nói: "Nói một chút, người sau lưng của ngươi sẽ tới cứu ngươi chứ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!