Cố Uyên không trả lời vấn đề của Hắc hộ pháp, mà mở miệng nói lời trào phúng: "Cặn bã ngay cả sưu hồn ta cũng không dám thì làm gì có tư cách nói chuyện với ta."
Trong khoảng thời gian này, hắn dựa vào việc chính mình không cảm thấy đau đớn, đối phương lại không chịu giết hắn, kỹ năng trào phúng của hắn được mở khóa nhiều lần, năng lực trào phúng đề cao lên nhanh chóng, lấy thân thể con kiến hôi, làm cho đông đảo Đại Đạo chí tôn hận không thể lập tức bóp chết hắn.
"Muốn kích ta? Ngây thơ."
Sắc mặt Hắc hộ pháp không thay đổi, sau đó nói: "Ta cho ngươi biết, không cần biết có người tới cứu ngươi hay không, tóm lại, kết cục của ngươi sớm đã được định sẵn, ta chắc chắn sẽ giết ngươi!"
Ở bên cạnh đám người Tiêu Thừa Phong lâu dần, năng lực kéo cừu hận của Cố Uyên tự nhiên cũng không yếu, ổn thỏa tiến vào danh sách chắc chắn phải giết của Hắc hộ pháp.
"Ta biết, trên người ngươi có sự quỷ dị, không sợ tra tấn, sở dĩ ta không có lập tức giế ngươi chính là vì để cho ngươi chứng kiến tận mắt ta là chinh phục Đệ Thất giới như thế nào, giết sạch đám người mà ngươi dựa vào như thế nào, để cho nội tâm ngươi tan vỡ! Đây là tra tấn lớn nhất dành cho ngươi, ha ha ha..."
Hắc hộ pháp tự mình cười như điên, có thể thấy được trong khoảng thời gian này hắn đã tích lũy bao nhiêu cừu hận đối với Cố Uyên.
Đúng vào lúc này, thần sắc hắn có hơi ngưng tụ, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía một cái phương hướng trong vòm trời, giống như có thể xuyên thấu qua khoảng cách vô tận nhìn thấy nơi cực xa.
Hắn cười lạnh một tiếng, "Cuối cùng cũng tới một số đối thủ ra dáng, xem ra ta sắp nhìn thấy chỗ dựa của Đệ Thất giới."
Đám người Thiên Cung đều không che giấu khí tức của mình, mà là trùng trùng điệp điệp chạy tới, khí tức rung động ầm ầm, tạo lên những cơn gợn sóng trong Hỗn Độn.
Đây chính là nghênh chiến chính diện!
Bên Đệ Tứ giới, ở dưới sự dẫn đội của Hắc Bạch hộ pháp, đồng dạng cũng triển khai trận thế, sát khí ngập trời.
Ngay vào thời khắc hai bên sắp gặp mặt, đột nhiên có hai luồng sáng xông ra trước, lao thẳng tới tiền tuyến.
"Ai ở phía cuối con đường thành tiên? Vừa thấy Tinh Nhai đạo thành không!"
"Thiên không sinh Tiêu Thừa Phong ta, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài!"
Hai tiếng hô bay lượn vòng trong hư không, dị tượng vô tận theo đó mà rung động, dưới ánh sáng rực rỡ, Tinh Nhai tắm rửa lấy tinh quang chậm rãi mà tới, Tiêu Thừa Phong thì chân giẫm trường kiếm, kiếm khí ngút trời.
"Ha ha, không hổ là các ngươi."
Cố Uyên bị đóng ở trên cái giá hình chữ thập nhìn vào dị tượng đầy trời này, trên khuôn mặt mệt mỏi không thể không nở ra nụ cười thân thiết.
Hai vị trang bức này trước kia thấy thì ngứa mắt, hận không thể tới bạt tai bọn họ hai cái, thế nhưng vào lúc này lại thấy sao mà thân thiết đến thế.
Ban đầu còn cho rằng sẽ không còn cơ hội được nghe thấy những lời trang bức của bọn họ đây này.
Phương thức xuất hiện có uy thế như vậy, lập tức khiến trên mặt đám người Đệ Tứ giới hiện vẻ ngưng trọng, cảm thấy một trận kinh hãi.
Cho dù là hai vị Hắc Bạch hộ pháp cũng đều không kiềm chế được nhịp tim gia tốc.
Có điều ở lúc nhìn thấy tu vi hai tên này chẳng qua chỉ là cảnh giới Thiên Đạo thì gánh nặng trong lòng lập tức được giải tỏa, nở ra nụ cười lạnh.
"Xem ra Đệ Thất giới quả nhiên là không có người, chẳng qua chỉ là hai con kiến hôi mà thôi, thế mà còn muốn lên giọng hơn so với ta."
Trong mắt Hắc hộ pháp toát ra sự sắc bén, lập tức hạ lệnh: "Ma Thương Vân Không, nhanh chóng giết hai tên này để tế cờ!"
"Được!"
Vân Không khẽ gật đầu một cái, căn bản là không có một chút do dự nào.
Thân thể lóe lên đã biến thành một luồng sáng đen, ở trong nháy mắt đã tiến vào tiền tuyến, Ma Vân thương trong tay không lưu tình chút nào đâm thẳng ra!
Hiển nhiên, hắn cũng ngứa mắt Tiêu Thừa Phong và Tinh Hai, chuẩn bị trực tiếp giết đi.
Ai trong số người đang ngồi kia không phải là đại lão, khi nào tới lượt hai tên chỉ là cảnh giới Thiên Đạo tới trang bức?
"Ầm ầm!"
Một thương này giống như một tia chớp màu đen, hơn nữa còn thô và rất to, tia chớp lớn như ngọn núi lớn, lập tức bao phủ Tiêu Thừa Phong và Tinh Nhai vào bên trong, lực lượng đại đạo kinh khủng khiến chư thiên vặn vẹo, Hỗn Độn cũng bị xé nứt ra một lỗ hổng đáng sợ!
Tinh Nhai bị dọa tới mặt nạ trên mặt thiếu chút rơi xuống, kinh hô một tiếng, "Móa nó, Đại Đạo chí tôn trực tiếp xuất thủ, đây không phải là đang ức hiếp người sao? Các ngươi không nói võ đức!"
Tiêu Thừa Phong càng là quay đầu liền chạy mà không do dự chút nào, hô to, "Tiên tử cứu ta!"
"Khanh!"
Ngay khi thế thương kinh khủng sắp nuốt trọn Tiêu Thừa Phong và Tinh Nhai thì một tiếng đàn đột nhiên vang lên,
Trong nháy mắt, ở dưới sự bao phủ của tiếng đàn này, tất cả đại đạo đều theo đó mà cộng minh, toàn bộ bầu trời giống như biến thành tiếng hồ nước, mà mọi người thì như là cá bơi trong hồ nước.
Đại Đạo gợn sóng dập dờn, khiến trường thương của Vân Không cảm giác như gặp phải lực cản rất lớn, trường thương lập tức bị ngăn cản!
"Khanh khanh khanh!"
Tiếng đàn kéo dài không dứt, khiến không gian cũng theo đó mà đập lên.
Ở xung quanh Vân Không, đã nhộn nhạo lên hết đại đạo gợn sóng này tới đại đạo gợn sóng khác, muốn thôn phệ trấn áp Vân Không!
Vân Không mặc áo giáp màu đen, trong tay cầm trường thương, trong lúc khua múa, trường thương phát ra thế, kinh thiên động địa, ngay cả đại đạo cũng đủ để đâm xuyên, không thể tới gần người.
Tiếng đàn càng lúc càng nhanh, thay vào đó trở nên chói tai, giống như thay đổi phong cách trong nháy mắt, mà ngay cả đại đạo gợn sóng vốn có cũng theo đó mà thay đổi, thế mà trực tiếp biến thành vô số lực lượng đại đạo sắc bén, từ bốn phương ám hướng đâm về phía Vân Không!
Sự biến hóa này khiến cho người ta khó lòng phòng bị, Vân Không cũng luống cuống tay chân, trường thương lại khó bảo vệ toàn thân, trong một chớp mắt, trên người đã bị thủng tới trăm ngàn lỗ thủng.
Hắc hộ pháp sầm mặt lại, đưa tay vỗ ra một chưởng, chưởng ấn to lớn lập tức đập tan tiếng đàn bao vây xung quanh Vân Không, sau đó kéo Vân Không trở về.
Vân Không hít sâu một hơi, gắt gao nhìn chằm chằm vào phía trước, sinh mệnh bản nguyên lưu chuyển, chữa trị thương thế trở về như cũ.
Lần thăm dò thử này không thể nghi ngờ là lấy sự thất bại của hắn mà kết thúc.
"Tiếng đại đạo thật quỷ dị, thế mà thương tổn tới Ma Thương Vân Không!"
"Xem ra cao thủ của Đệ Thất giới cũng không thể coi thường a."
"Phương pháp tu luyện của người này cực kỳ lạ, thế mà có thể biến hóa một cách tùy ý, đồng thời thúc đẩy lực lượng đại đạo biến hóa, quả thực không tầm thường."
Đám người Đệ Tứ giới ngưng thần nhìn lại thì thấy vô số hào quang bao phủ xuống, đám người Thiên Cung buông xuống mà tới.
Trong bóng tối, Chiến Thiên Sử của Thiên Sứ nhất tộc đang âm thầm quan sát.
Nàng ta cũng không có trực tiếp tiếp xúc với đám người Đệ Tứ giới, mà chủ yếu là vì tìm hiểu tình báo mà tới, tra xét nông sâu của Đệ Thất giới.
Đám người Thiên Cung nhìn thấy Cố Uyên thì đều là hốc mắt đột nhiên đỏ lên, khàn giọng noi: "Cố Uyên, chúng ta tới."
Lúc này dáng vẻ của Cố Uyên quả thực thê thảm, toàn thân bị Huyền Băng Phệ Tâm trùng chui tới thủng cả trăm ngàn lỗ, trên da còn bị lôi điện bổ tới cháy đen, chỗ quả tim còn có không ít Phệ Tâm trùng vẫn còn đang thôn phệ lấy khí huyết của hắn.
Chỉ là nhìn thôi cũng làm cho người ta cảm thấy giật mình.
Cố Uyên mỉm cười chào hỏi đối với mọi người, "Ta không sao, không đau một chút nào, thật."
Hắn nói đúng là lời nói thật, tuy nhiên rơi vào trong tai của mọi người thì lại trở thành hoàn toàn không thoải mái.
Dương Tiễn kinh sợ không thôi, lạnh lùng nói: "Đám súc sinh Đệ Tứ giới, ta sẽ khiến cho các ngươi phải trả giá đắt!"
Hắc hộ pháp không thể nín được cười, "Không phải ta xem thường các ngươi, chỉ dựa vào các ngươi?"
Hắn lặng lẽ quét mắt nhìn mọi người, trọng điểm là rơi vào trên người Niếp Niếp, Long Nhi, Tư Đồ Thấm và Tần Mạn Vân, lắc đầu.
"Chỉ có bốn tên Đại Đạo chí tôn thôi sao? Đây chính là thực lực của Đệ Thất giới? Còn nhỏ yếu hơn so với ta nghĩ."