Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 975: CHƯƠNG 975: TA NHỚ ĐƯỢC HAI NGƯỜI CÁC NGƯƠI, CHẾT ĐI CHO TA!

"Thực lực của Đệ Thất giới chúng ta ngươi căn bản là không cách nào nghĩ tới, chỉ có điều đối phó các ngươi, có chúng ta là đủ rồi! Vừa đúng lấy các ngươi thử thực lực mới nhất của ta một chút!"

Niếp Niếp vừa nói, đã không kịp chờ đợi nhanh chóng bước ra một bước, thân thể nho nhỏ như là lưu tinh cản nguyệt (cực nhanh), lao thẳng về phía phương hướng Đệ Tứ giới.

Không cách nào nghĩ tới?

Lông mày Hắc Bạch hộ pháp đều nhíu một cái, lộ ra suy nghĩ sâu xa.

Bọn họ cũng muốn thăm dò hư thực của Đệ Thất giới.

Chẳng lẽ đằng sau đám người này còn ẩn giấu đi những người khác?

Lúc này, Niếp Niếp quát lớn một tiếng, giọng nói non nớt nhưng lại có một sự uy nghiêm không thể giải thích, "Ma Thôn Thiên Hạ!"

Ầm!

Sau lưng nàng, ầm ầm xuất hiện một cái ma ảnh màu đen rất lớn, ánh sáng đen vô tận giống như thủy triều thôn tính hướng về phía đám người Đệ Tứ giới mà đi!

"A, tu vi của ta lập tức bị thôn phệ mất ba ngàn năm!"

"Ta cũng vậy, lui, nhanh lui ra khỏi vùng ma ảnh này!"

"Linh vận của pháp bảo ta thế mà cũng bị nuốt, sao có thể mạnh tới như vậy?!"

"Thật là khủng khiếp, đây là Ma công gì, thế mà còn muốn bá đạo hơn so với Cổ tộc!"

Đám người Đệ Tứ giới thi nhau sợ hãi, ngay cả tám trên Đại Đạo chí tôn bao gồm cả Hắc hộ pháp sắc mặt đều ngưng trọng lên.

Cho nên tám người cùng nhau xuất thủ!

Bọn họ chuẩn bị vây công Niếp Niếp!

"Không biết sống chết, một mình ngươi mà cũng dám xông lên."

Vân Không nắm lấy trường thương, lại xông vào tuyến đầu lần nữa, một phát thương đâm về phía Niếp Niếp!

Tay nhỏ Niếp Niếp vừa nhấc, xẻng lập tức xuất hiện ở trong tay, hai tay nắm chặt, phát lực trùng trùng điệp điệp, xung quanh xẻng được bao phủ một lớp ánh sáng trắng, trịnh trọng nghênh hướng trường thương.

Xẻng và thương va chạm thẳng vào nhau.

"Răng rắc!"

Một tiếng vang ròn rã truyền tới từ trên thân trường thương, sau đó thì lập tức bị đoạn thành hai đoạn.

"Thương của ta bị gẫy rồi?"

Đầu của Vân Không vang lên ông ông, cả người đều choáng váng.

Trường thương của hắn thế nhưng là đạo khí còn cường đại hơn so với Tiên Thiên Chí bảo, hơn nữa được rót pháp lực của hắn vào, làm sao có thể giòn tới như vậy, chạm cái thì gẫy?

"Đây là cái xẻng như thế nào? Thế mà có thể đánh gãy Đạo khí của Đại Đạo chí tôn!"

"Cho dù là Hỗn Độn tới cũng không cách nào làm tới điểm này, chẳng lẽ là Đại Đạo chí bảo?!"

Những người còn lại cũng sợ hãi cả kinh, lộ ra thần sắc khó có thể tin nổi.

Sau đó, ánh mắt trở nên nóng rực khi nhìn về phía cái xẻng kia.

"Đệ Thất giới có Đại Đạo chí bảo, điều này thật khó có thể tin!"

"Đây là một phần kinh hỉ, tới cướp đoạt!"

Bảy tên Đại Đạo chí tôn còn lại đều thi triển ra thần thông, muốn trấn áp Niếp Niếp.

"Niếp Niếp tỷ tỷ, ta tới giúp ngươi!"

Long Nhi cầm cái muôi trong tay, bắt đầu vẩy nước, mỗi một giọt nước đều ẩn chứa khí tức đại đạo cường đại, có thể so với thần thông!

Đồng thời, nàng ta cũng vọt tới trước mặt một tên Đại Đạo chí tôn của Đệ Tứ giới, giơ cái muôi lên cao sau đó thì là một đập nặng nề như trùy mà xuống!

"Ngươi không thể làm ta bị thương."

Tên Đại Đạo chí tôn này sắc mặt bình tĩnh, giơ tay lên, một chiếc gương hiện lên ở trước người, hình thành tấm chắn ngăn ở trước người.

"Răng rắc!"

Tuy nhiên, lúc cái muôi này nện vào trên tấm gương, theo một tiếng vang giòn vang lên, mặt kính lập tức vỡ ra, sau đó thì chia năm xẻ bảy mà bể nát thành từng mảnh.

Mắt thấy Niếp Niếp lại giơ cao cái muống lên một lần nữa, tên Đại Đạo chí tôn này vội vàng lui lại, hoảng sợ muốt chết quát ầm lên: "Tấm gương của ta thế mà cứ nát như vậy? Trên tay nàng ta thế mà cũng là Đại Đạo chí bảo! Điều này sao có thể?!"

"Mọi người chú ý, đừng có chơi cứng rắn đối với pháp bảo quỷ dị của các nàng!"

Vào lúc này, xem như Đại Đạo chí tôn cũng cảm nhận được trái tim băng giá, đến cùng là nguyên nhân gì có thể để Đệ Thất giới xuất hiện hai cái Đại Đạo chí bảo như thế này?

Niếp Niếp và Long Nhi thì càng đánh càng hăng, một bộ dáng vẻ thần cản giết thần.

Tu vi của các nàng trước đó không đủ, chỉ có thể phát huy ra một phần lực lượng của muôi và xẻng, bây giờ các nàng đều đã đạt tới cảnh giới Đại Đạo chí tôn, phối hợp với muôi và xẻng, chiến lực tự nhiên hết sức kinh người.

Hắc hộ pháp ngưng giọng chất vấn: "Tiểu nữ oa, mau nói cho ta biết hai món chí bảo này các ngươi là lấy được ở đâu? Đệ Thất giới này ngoài đám người các ngươi ra có còn Đại Đạo chí tôn nào khác hay không?!"

Niếp Niếp mỉm cười, "Hì hì, ngươi đoán."

Hai mắt Bạch hộ pháp hơi nheo lại, nói một cách vô cùng trịnh trọng: "Bắt lấy bọn hắn, Đại Đạo chí bảo chính là của chúng ta!"

Tám tên Đại Đạo chí tôn đều mừng rỡ, không còn lưu thủ.

"Khanh khanh khanh!"

Tiếng đàn lại lên.

Tần Mạn Vân khoanh chân ngồi ở bên trong hư không, dáng người như ngọc, đại đạo như rồng lượn quanh thân thể, tiếng đàn thì như tiếng nước chảy xuôi bốn phía.

Tiếng đàn này như là từng ngọn từng ngọn núi, đặt vào trên người đám người Đệ Tứ giới, khiến cho thân hình bọn hắn nhận lấy sự áp chế.

Trong tay Tư Đồ Thấm thì cầm bút lông, hai mắt đẹp nhìn chằm chằm vào chiến trường, cười nói: "Mạn Vân tỷ tỷ, làm phiền các ngươi chống trước một lúc, ta chuẩn bị một chút."

"Mọi người cùng nhau giết!" Đám người Thiên Cung giống như nghe được kèn hiệu xung phong, vận chuyển pháp lực chém giết về phía đám người Đệ Tứ giới!

Dương Tiễn lao thẳng tới Diệp Thanh Sơn và Lôi Đằng mà đi, sát khí nồng đậm bao phủ một lớp máu đỏ ở trong không trung, quát ầm lên: "Ta nhớ được hai người các ngươi, chết đi cho ta!"

"Là ngươi, ngươi thế mà còn chưa chết?!"

"Không có khả năng, ngươi rõ ràng chắc chắn phải chết mới đúng, đến tột cùng là làm được như thế nào?"

Diệp Thanh Sơn và Lôi Đằng giật nảy cả mình, thiếu chút nữa thì tròng mắt trợn trừng ra ngoài.

Thủ đoạn của Thần Toán Tử bọn họ là hiểu rõ, cho dù là Đại Đạo chí tôn xuất thủ cũng tuyệt đối không cứu nổi Dương Tiễn, thế mà, Dương Tiễn chẳng những còn khỏe như chó chạy ngoài động, ngay cả tu vi cũng đề cao, có thể nghiền ép hai người bọn họ.

Quỷ dị!

Đệ Thất giới khắp nơi đều hiện rõ sự quỷ dị!

Vào lúc này, bọn họ đột nhiên cảm thấy hoảng hốt.

Đệ Thất giới một lần rồi lại một lần phá vỡ sự nhận biết của bọn họ, ẩn giấu quả thực sâu tới quá sâu, cất giấu sự rất quỷ dị, nói không chừng còn không yếu hơn so với Đệ Thất giới.

Bọn họ rất muốn chạy trốn thế nhưng lại trốn không thoát.

Diệp Thanh Sơn lo lắng hô bằng gọi hữu, "Nhanh, người này chỉ mới mới nửa bước vào Đại Đạo, mọi người cùng nhau vây công hắn!"

Ở nơi xa Chiến Thiên Sứ đang một mực nhìn chằm chằm vào chiến trường, bên trong đôi mắt dần dần lộ ra vẻ xoắn xuýt.

Chính mình đến tột cùng là có nên xuất thủ hay không.

Dựa theo tình huống trước mắt mà nói, Đệ Tứ giới quả thực vẫn đang chiếm thượng phong, dù sao cũng có quá nhiều cao thủ.

Cho dù Đệ Thất giới xuất hiện Đại Đạo chí bảo, hơn nữa thủ đoạn cực kỳ đáng sợ, nhưng bên Đệ Tứ giới thế nhưng là có tới tám tên Đại Đạo chí tôn, càng là có hai vị Hắc Bạch hộ pháp.

Hắc Bạch hộ pháp phân biệt xuất thủ với Niếp Niếp và Long Nhi, đã có thể thấy được hai tiểu nữ oa này có hơi một cây chống chẳng vững nhà.

Nếu như lúc này chính mình lại ra tay thì chắc chắn chính là thời khắc quyết định vận mệnh, có thể làm cho Đệ Thất giới trọng thương!

Nhưng là, nàng ta cũng cảm nhận được Đệ Thất giới này không giống bình thường, đằng sau vẫn còn ẩn giấu cái gì đó, xuất thủ một cách tùy tiện chưa chắc đã là tốt.

Đúng lúc này, nàng ta cảm nhận được, đột nhiên nhìn về phía một cái phương hướng trên chiến trường, sâu trong đôi mắt lộ ra vẻ kinh hãi.

"Đây là, cỗ khí tức này là ..."

Đã thấy, ngay ở sau lưng Tần Mạn Vân đang đánh đàn, một vị nữ Đại Đạo chí tôn khác một mực không xuất thủ đang viết lấy cái gì đó.

Nàng ta vừa rồi một mực không hiện khí tức, không bị người để ý tới, lúc này khí tức thế mà lại bộc phát ầm ầm, giống như có một loại lực lượng mạnh mẽ nào đó sắp tuôn trào mà ra, làm cho người ta cảm thấy vô cùng áp lực.

Đồng thời, sau lưng nàng, một bóng hoa màu vàng kim giống như mặt trời chói lọi, từ từ hiện ra, chói lọi vô cùng!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!