Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 976: CHƯƠNG 976: KHI HOA CỦA TA NỞ RA, MUÔN HOA TÀN LỤI!

Cổ khí tức này vừa xuất hiện, toàn bộ tất cả mọi người nhịp tim đều đập nhanh, cho dù là Đại Đạo chí tôn thì cũng cảm nhận được tóc gáy dựng lên, nổi lên nguy cơ.

Hắc Bạch hộ pháp lo lắng mà cùng lúc hô to lên, "Không tốt, nàng ta chắc chắn đang tụ đại chiêu, nhanh ngăn cản nàng ta!"

Mục tiêu của đám người Đệ Tứ giới cùng lúc chuyển hướng về phía Tư Đồ Thấm, pháp thuật như là sao băng tuôn vọt về phía Tư Đồ Thấm, cùng lúc, bát đại chí tôn cũng là khí thế nổi sóng, công phạt về phía Tư Đồ Thấm mà tới!

Bọn họ không cầu có thể lập tức trấn áp được Tư Đồ Thấm, chỉ cần cắt ngang quá trình thi pháp của nàng ta là đủ rồi.

"Khanh khanh khanh!"

Hai tay Tần Mạn Vân đánh đàn, tiếng đàn như tiếng nước chảy róc rách, giống như thác nước từ núi cao trút xuống, từ trời xanh khuynh đảo mà tới, hóa thành sông biển, vờn xung quanh.

Tiếng đàn hiển hóa đại đạo, giống như dải ngân hà rót xuống chín tầng trời, hóa thành tấm chắn bảo vệ.

Đây chính là âm thanh của tự nhiên, chính là khúc phổ tuyệt thế Cao Sơn Lưu Thủy.

Thân ảnh nhỏ bé của Long Nhi cũng đột nhiên giẫm mạnh một cái, trôi nổi ở trên cao không, một cỗ khí tức bá đạo tuyệt luân vang lên ầm ầm bộc phát ra từ trong thân thể nhỏ bé của nàng ta.

Lúc này, nàng ta giống như người khổng lồ trong thiên địa, có thể trấn áp vòm trời, xé rách Hỗn Độn!

"Hóa Lực Quy Nguyên, Thôn Thiên ma công!"

Tiếng hô uy nghiêm cuộn trào truyền ra làm rung động Hỗn Độn, dẫn động lực lượng thôn phệ khiến không gian vặn vẹo, thời gian không ổn định.

Cả người Niếp Niếp biến mất ở trên hư không, chuyển hóa làm thành một cái hố đen vô tận, lực hút kinh khủng ngay cả đại đạo cũng bị kéo tới.

Đông đảo công kích mất khống chế thay đổi phương hướng, hội tụ về phía Niếp Niếp mà đi, bị hố đen thu nạp tới, bị thôn phệ trở thành nội tình của chính Niếp Niếp.

"Vô Tẫn Thủy Nguyên, Nhuận Trạch Đại Địa!"

Long Nhi cũng chạy tới, trong tay cầm cái muôi, ra sức vung tay lên.

Dòng nước cuộn trào hóa thành vùng biển vô tận, đã không chỉ còn là phòng ngự mà là nhấn chìm về phía đám người mà đi, bao phủ nhiều pháp thuật công kích tới.

"Cái này, ba người này ... thật mạnh!"

"Đệ Thất giới này đến cùng là có tình huống như thế nào mà có Đại Đạo chí tôn không một tên nào gọi là bình thường cả? Các nàng tu luyện đến tột cùng là cái gì?"

"Không đúng, không chỉ là cái muôi, không chỉ là cái xẻng, mà ngay cả cái đàn và cái bút kia, rõ ràng cũng đều là Đại Đạo chí bảo!"

"Đáng ghét a, loại cảm giác không hiểu trong lòng này ... luôn khiến cảm thấy Đệ Thất giới giấu đi một âm mưu lớn nào đó."

Tất cả mọi người rung động với chiến lực mà ba người Niếp Niếp thể hiện ra, trong lúc nhất thời nội tâm rơi vào trạng thái bất an.

Phân chia mạnh yếu trong Đại Đạo chí tôn có thể nói là hết sức rõ ràng, thế nhưng là, tới cảnh giới này, cứ mỗi lần tăng thêm một phần thực lực thì độ khó chính là khó có thể tưởng tượng.

Mà chiến lực ba người Niếp Niếp biểu hiện ra, mỗi một người thế mà đều vượt qua Hắc Bạch hộ pháp!

Và mấu chốt của tất cả những điều này là ngoài việc trong tay các nàng cầm Đại Đạo chí bảo ra, những Đại Đạo chí bảo này còn đều có liên quan tới đại đạo mà họ tu luyện, chỗ tu của các nàng, mạnh hơn so với người bình thường, giống như có cao nhân chỉ điểm.

"Tạo hóa, sau lưng của các nàng chắc chắn có tạo hóa liên quan tới Đại Đạo chí tôn! Ta suy đoán, loại tạo hóa này có thể để cho bản thân và đại đạo càng phù hợp hơn, tốc độ tu luyện càng nhanh chóng hơn!"

Hắc hộ pháp đoán được một loại khả năng.

Ánh mắt hắn ửng đỏ, dần dần có tia máu tràn ra, chuyện này với hắn mà nói là có sự hấp dẫn tới chí mạng.

Bạch hộ pháp cũng đoán được điểm này, lập tức quát lớn: "Không cần lưu thủ, ba người các nàng căn bản không có khả năng ngăn cản tám người chúng ta!"

Sau đó, hắn đưa tay bắn ra một chỉ về phía đám người Niếp Niếp, "Đại Đạo Loạn Không!"

"Nhất Thương Toái Giới!"

"Thần Hỏa Phần Thiên!"

...

"Ầm ầm!"

Thần thông của tám tên chí tôn khiến mảnh Hỗn Độn này lập tức nổ tung, lực lượng đại đạo vô tận giống như chảy loạn tàn phá trong mảnh Hỗn Độn này.

Mảnh Hỗn Độn này đã như là Hỗn Độn Hải vực, lực lượng đại đạo hỗn loạn tới toán loạn, cho dù là bản thân Đại Đạo chí tôn ở trong đó thì cũng không dám chủ quan.

Ánh sáng của những thần thông kinh khủng này như có nguồn sáng bất diệt, tỏa ra sức mạnh vô cùng vô tận.

Hải Vực của Long Nhi bị thần thông làm chấn động, nước biển hóa thành sóng thần, dần dần bị hủy diệt.

Hố đen Niếp Niếp huyễn hóa ra đang rung động, đối mặt với thần thông đại đạo đáng sợ tới cực hạn.

Trên trán Tần Mạn Vân có mồ hôi toát ra, tiếng đàn có cảm giác bị xé rách, giống như bị áp chế dần dần.

Chỉ có Tư Đồ Thấm, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như cũ.

Hai mắt nàng ta đang nhắm vào lúc này dần dần mở ra, trong đó có tinh hà sáng chói vạch phá Hỗn Độn, bút trong tay di động chậm rãi.

Vào lúc này, lực lượng đại đạo hỗn loạn khó cản giống như nhận được sự dẫn dắt nào đó, tất cả đều tụ về phía ngòi bút của nàng mà tới!

Giống như trăm sông đổ về một biển, vạn dòng cộng lại, tơ tuyến đại đạo vô tận biến thành lực lượng kinh khủng được Tư Đồ Thấm viết ra.

Mà sau lưng nàng, nụ hoa nhiều màu sắc kia cũng đang dần dần nở rộ ra ...

"Đợi đến ngày thu tháng 8 tháng 9, Khi hoa của ta nở ra, muôn hoa tàn lụi!"

Ầm!

Vào lúc này, đại đạo hoa nở!

Chính như lời nói trong câu thơ, đây là một cỗ ý chí không cách nào dùng ngôn ngữ để miêu tả, ở vào giờ khắc thơ thành này, tất cả những thần thông kia đều bắt đầu bị chôn vùi.

Giống như là trăm hoa khô héo, tàn lụi tiêu tán đi.

Lực lượng màu vàng kim này lây nhiễm toàn bộ mảnh hỗn độn này, giống như đại dương cuộn trào mà ra bao trùm mọi thứ xung quanh!

"A! Đây là lực lượng gì? Không thể địch nổi, lui, nhanh lui lại!"

"Đó là cái bút gì? Kia là câu thơ gì? Quá kinh khủng, đủ để cho đại đạo cũng phải ảm đạm phai mờ."

"Không, đạo tâm của ta đang run rẩy, trăm hoa héo, trăm hoa tàn ... ta đã hiểu, ở trước mặt hoa này bản thân chúng ta đều sẽ tàn lụi!"

"Quá bá đạo, tại sao có thể có thần thông nghịch thiên như thế?"

Chỉ trong khoảng thời gian một cái nháy mắt, người của Đệ Tứ giới đã có tới một phần ba bị chôn vùi!

Phải biết, lần này dám tới Đệ Thất giới, ngoại trừ tám tên Đại Đạo chí tôn ra thì người có cảnh giới Thiên Đạo là chiếm đa số sau đó là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên.

Bởi vậy chết đều không phải tu sĩ bình thường, tất cả đều xem như cao thủ.

"Phốc!"

Cho dù là tám tên chí tôn thì tất cả đều phải trong miệng phun máu, thương thế trên người cho dù là sinh mệnh bản nguyên thì cũng không cách nào khôi phục nhanh chóng, nội tâm thì kinh hãi tới cực điểm.

Trong ánh mắt Niếp Niếp tràn đầy vẻ ước ao, hâm mộ nói: "Oa, sát chiêu của Tư Đồ Thấm tỷ tỷ thật là lợi hại a."

Long Nhi cũng mở miệng nói: "Nàng ta đi theo ca ca học thư pháp thật quá bá đạo, mỗi một bài thơ chẳng khác nào một đạo thần thông cường đại, quả thực chính là bật hack."

"Quan trọng nhất là công tử đã bắt đầu dạy nàng vẽ tranh, sát chiêu sau này chỉ sợ sẽ càng lợi hại hơn."

Tần Mạn Vân nhàn nhạt thở dài, trong lòng âm thầm quyết định, nhất định phải càng cố gắng tu luyện hơn, học được càng nhiều khúc đàn từ chỗ công tử hơn, không thể để cho Tư Đồ Thấm đoạt danh tiếng.

Niếp Niếp đột nhiên vỗ đầu một cái, ảo não nói: "Ai nha, Tư Đồ Thấm tỷ tỷ ngươi xuất thủ cũng quá hung ác, cũng không biết giữ một chút, rất nhiều thịt rừng đều đã trực tiếp hài cốt không còn."

"Nhanh, chúng ta có thể cứu một chút là một chút, còn phải thu về mở vườn thú cho ca ca đây này."

Long Nhi cũng lo lắng mở miệng, vừa dứt lời, thân thể nhỏ bé của nàng cũng đã chạy theo ra ngoài, trong tay cầm cái muỗng, 'Cong' một tiếng đập vào trên đầu trọc của một tên tráng hán.

Tráng hán kia ngay cả kêu lên cũng không kêu được một tiếng, lập tức ngất xỉu, biến thành một con hà mã lớn toàn thân mọc ra đầy vảy đen nhánh, có răng nanh màu đỏ.

Long Nhi lập tức nở ra nụ cười vui vẻ, "Ha ha, động vật này là hàng mới."

"Ta cũng tới, ta cũng tới."

Niếp Niếp cũng hành động một cách kích thích, trong tay cầm xẻng bắt đầu gõ.

Thịt rừng?

Thu về mở vườn thú?

Đây là xem Đệ Tứ giới chúng ta thành như cái gì?

Có không coi ai ra gì như vậy sao?!

"Khinh người quá đáng, khinh người quá đáng!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!