Hắc hộ pháp gào thét điên cuồng, hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào mọi người, đưa tay chỉ về phía Cố Uyên, cười lạnh quát: "Chẳng lẽ các ngươi không muốn cứu đồng bạn của các ngươi sao? Tranh thủ thời gian bỏ vũ khí xuống đầu hàng, bằng không ta sẽ giết hắn!"
Cố Uyên dùng hết toàn lực, khàn giọng hô: "Đừng nghe hắn, các ngươi không cần phải để ý tới ta!"
Tiêu Thừa Phong cho Cố Uyên một cái ánh mắt yên tâm, "Yên tâm, chúng ta quả thực là sẽ không để ý tới ngươi."
Quân Quân đạo nhân hừ lạnh một tiếng, "Đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi trò này? Cho rằng chúng ta là trẻ con sao, chết một người so với chết cả đám, có thằng ngu mới không biết nên chọn như thế nào."
Niếp Niếp lắc đầu khinh bỉ nói: "Còn bảo chúng ta đầu hàng, ngươi là ngây thơ cỡ nào?"
Dương Tiễn thì giơ hai tay lên, giơ cao một bức họa lên, nói với Cố Uyên: "Cố Uyên đạo hữu đừng hoảng hốt, cao nhân đã tự mình vẽ lên di ảnh cho ngươi, đã chuẩn bị đầy đủ rồi, ngươi có thể yên tâm mà ra đi."
Cố Uyên nhìn vào di ảnh kia, nước mắt lập tức tuôn rơi đầy mặt, "Thật, ta đã cảm động tới khóc rồi..."
"Ha ha ha, cũng được, tuy rằng cảm giác có chút không đáng, tuy nhiên xem ra chỉ có thể vạn dụng một chiêu kia."
Hắc hộ pháp và Bạch hộ pháp đưa mắt nhìn nhau, khuôn mặt đều bắt đầu có hơi vặn vẹo, tuy nhiên ở trên khóe môi của bọn họ, lại nở ra nụ cười khát máu.
"Các ngươi chắc chắn sẽ bởi vì sự tự đại của các ngươi mà phải trả một cái giá đắt!"
Hai người bọn họ cùng lúc vung tay lên, một vầng sáng hội tụ ở trong hư không, sau đó một cỗ uy áp kinh khủng tới cực hạn như là thiên địa sụp đổ, trấn áp ầm ầm mà xuống, ngập tràn mảnh Hỗn Độn này, rơi vào trên đầu vai của mỗi người.
Đó là một cái hài cốt!
Xương cốt như là bạch ngọc, lóe ra vầng sáng óng ánh sáng long lanh.
Xung quanh, đại đạo mọc lan tràn, pháp tắc kéo dài, mặc dù chỉ là một bộ xương cốt, nhưng uy thế ẩn chứa trong đó thế mà còn kinh khủng hơn so với Đại Đạo chí tôn!
Đệ Tứ giới, có người kinh hãi tới biến sắc, hoảng sợ nói: "Đây, đây không phải là ..."
Ma Thương Vân Không lau sạch vết máu trên khóe miệng, rung động nói: "Nghe đồn lão tổ Vân gia là trùng tu đời thứ hai, đời thứ nhất tử vong ở bên trong đại kiếp của Đệ Tứ giới, lưu lại một bộ hài cốt vạn cổ bất hủ, đại đạo khó mài, đây chắc chính là hài cốt đời thứ nhất của lão tổ Vân gia?!"
"Không nghĩ tới ngươi thế mà biết được."
Hắc hộ pháp kinh ngạc nhìn vào Ma Thương Vân Không, sau đó thì ngạo nghễ mà nói: "Lão tổ Vân gia ta là người kinh diễm nhất từ xưa tới nay của Đệ Tứ giới, vào thời điểm đại kiếp trước đó của Đệ Tứ giới cũng đã là cường giả bên trong hàng ngũ Đại Đạo chí tôn, bỏ mình mười vạn năm sau hắn lại trở về lần nữa, lấy tốc độ kinh thế hãi tục mà quật khởi, tu vi càng sâu hơn năm đó, để Vân gia trở thành thế lực đỉnh phong ở Đệ Tứ giới!"
Bạch hộ pháp cười nhạt nói: "Hài cốt này cũng không phải Đại Đạo chí tôn bình thường là có thể so sánh, hơn nữa còn được lão tổ luyện hóa một lần nữa, có thể mượn dùng một phần lực lượng của lão tổ! Cái này, chính là át chủ bài lần này của chúng ta!"
"Đáng sợ, ngay cả hài cốt đời thứ nhất của lão tổ Vân gia cũng mang theo tới, Vân gia chuẩn bị thật sự là đầy đủ."
"Lão tổ Vân gia sẽ buông xuống đi, Đệ Thất giới này chắc hắn rất khó có tồn tại có thể chống lại."
"Quá cường đại, dưới cỗ uy áp này, ta không dám động đậy một chút nào."
"Ha ha ha, các ngươi xem, người bên Đệ Thất giới thật giống như choáng váng, đoán chừng đã tuyệt vọng rồi đi."
Trên mặt đám người Đệ Tứ giới không hẹn mà đều hiện ra ý cười, Đệ Thất giới tuy rằng mang tới cho bọn hắn rất nhiều chấn kinh, nhưng ở trước mặt cường giả đỉnh cao của Đệ Tứ giới thì còn chưa đủ xem.
Pháp lực quanh thân Hắc Bạch hộ pháp phun trào, cùng lúc hành lễ với bộ hài cốt kia: "Cung thỉnh lão tổ buông xuống!"
"Ầm!"
Trong chốc lát, uy áp càng nặng hơn, giống như mây che lấp bầu trời, bay lên tận trời xanh!
Vầng sáng trên người hài cốt bắt đầu lưu chuyển, ở trong hốc mắt của đầu lâu, bắt đầu nhóm lên một chút xíu hỏa diễm, lực lượng đáng sợ mênh mông vô biên, như nước sông trút xuống.
Đám người Niếp Niếp nhíu mày lại, các nàng công kích thử thì lại phát hiện pháp thuật đều bị bắn ra.
Hắc hộ pháp cười, đắc ý nói: "Vô dụng, đây chính hài cốt mạnh nhất đã bước ra bước thứ hai trong cảnh giới Đại Đạo chí tôn, cùng tồn tại với đại đạo, cho dù là đại đạo cũng khó mà ma diệt được."
"Các ngươi ... cứ ngoan ngoãn mà chờ chết đi! Ha ha ha ----"
Đúng vào lúc này, chân trời xa xa đột nhiên xuất hiện một đám lửa đỏ, như là một đám lửa cháy hừng hực, đang nhanh chóng lan tràn mà tới, ẩn chứa khí tức cường đại.
Đã thấy, ba con đại điểu màu đỏ như lửa vỗ cánh ung dung mà tới.
Lông vũ màu đỏ rực như lửa chiếm đa số trên người của bọn nó, phần đuôi thì là ba màu, trông cao quý xinh đẹp, quan trọng nhất là, khí tức trên người mỗi một bọn chúng thế mà đều đạt tới cảnh giới Đại Đạo chí tôn!
"Đó ... đó là cái gì? Làm sao đột nhiên lại có thêm ba tên Đại Đạo chí tôn?"
"Đó là Hỗn Độn Thần Hoàng? Bọn chúng không phải thần thú ở trong Hỗn Độn hải sao? Vô số năm qua ghi lại số lần xuất hiện chẳng qua chỉ là đếm được trên đầu ngón tay, làm sao lại xuất hiện ở Đệ Thất giới?"
"Thần thú như thế thế mà cùng lúc xuất hiện ba con, tình huống như thế nào? Làm bán buôn sao?"
"Tới thì tới, đối mặt với sự tồn tại như lão tổ Vân gia, chung quy cũng không thay đổi được gì."
Theo Hỗn Độn Thần Hoàng tới gần, nhiệt độ xung quanh đột nhiên cất cao lên, trong không trung thậm chí còn có đại đạo chi hỏa bốc cháy.
Bọn chúng cùng nhau nhìn về phía Cố Uyên.
"Nhân sủng Cố Uyên đừng sợ, chúng ta tới cứu ngươi."
"Trước đây ngươi tặng chúng ta làm gà, bây giờ chúng ta đã làm gà có thành tựu, tự nhiên phải báo ân."
"Ngươi thế mà bị tra tấn thành bộ dáng như thế này, không thể tha thứ, chúng ta chắc chắn sẽ lấy lại danh dự cho ngươi!"
Cố Uyên nhìn vào bọn chúng, hai gò má có nước mắt lăn xuống, trong đôi mắt già nua tràn đầy sự vui mừng, suy nghĩ giống như trở về tới cảnh tượng bắt gà năm đó, bùi ngùi mãi thôi.
Gà năm đó tặng ra ngoài đã trưởng thành.
...
Ngay sau đó, ba con gà cũng có chỗ bị hài cốt của lão tổ Vân gia trấn áp, mặt lộ vẻ ngưng trọng.
"A? Kẻ kia hình như rất mạnh, tiểu đội đẻ trứng chỉ có ba chúng ta thôi thì dường như là không đủ."
Bởi vì lo lắng mười con cùng rời đi sẽ khiến cao nhân để ý, ở sau khi thảo luận thì bọn chúng chỉ còn ba con đi ra.
"Không sợ, may mà ta mang theo ổ gà tới đây."
Một con trong đó đắc ý mở miệng, lấy ra một cái ổ gà được làm ra từ rơm rạ.
"A ..., đây là ổ mà cao nhân dùng rơm rạ làm ra cho chúng ta đẻ trứng, còn liên tục căn dặn, không được để cho tiếp xúc với mồi lửa đây này."
"Không quản được nhiều như vậy, chơi hắn!"
Con gà kia vỗ nhẹ một bên cánh, ổ gà này bay thẳng về phía hài cốt kia mà đi, không có một chút hào quang nào, cũng không có sóng linh khí, trông bình thường chẳng có gì lạ.
"Xoạch!"
Ổ gà chuẩn xác chụp vào trên đầu lâu của hài cốt kia, thoạt nhìn trông như mũ rơm.
Ngay sau đó, lông vũ trên người ba con gà đều lóe lên, há mỏ ra, Thần hỏa vô tận phun ra ngoài, biển lửa ngập trời, bao phủ về phía hài cốt kia mà tới!
Cùng một thời gian, ánh sáng trong con mắt của hài cốt kia lóe lên, một cỗ lực lượng vô biên vượt giới buông xuống, ý thức ngủ say thức tỉnh!
"Không nghĩ tới bên trong Đệ Thất giới, thế mà thật có lúc cần dùng tới hài cốt đời thứ nhất của ta!"
"Đến cùng là chuyện gì, để ta xem cho thật kỹ một chút!"
Ý thức uy nghiêm từ trong hài cốt truyền tới, chính là thần thức lão tổ Vân gia buông xuống, mở mắt quan sát thế giới này.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, đã thấy được Thần hỏa đang bay vọt về phía chính mình.
Hả?
Vừa mới xuất hiện đã gặp phải công kích sao?
Tuy rằng hỏa diễm này mạnh, nhưng khó có thể làm thương tổn ta chút nào.
A?
Thứ trên đầu ta là cái gì? Ai đội mũ cho ta?
Ầm!
Thần hỏa bắn vào trên người, mũ rơm theo đó mà bốc cháy lên.
Giống như hỏa diễm đốt vào túi thuốc nổ, lập tức sinh ra biến chất.
Chỉ trong một cái chớp mắt, Thần hỏa bùng lên, ngay cả đại đạo cũng biến thành nhiên liệu đốt!
"Tê!"
"A, điều này sao có thể? !"
"Không -- "