Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 978: CHƯƠNG 978: MÓA, CỐ UYÊN LÃO TẶC, NGƯƠI LỪA GẠT TÌNH CẢM CỦA TA

Một đám hỏa diễm (lửa) hung tàn lướt qua.

Nhuộm cả một vùng Hỗn Độn thành màu đỏ rực.

Khi nhiệt độ cực nóng tỏa nhiệt đi, tại chỗ chỉ còn lại một mảnh hư vô, không còn lưu lại cái gì.

Mọi người cùng nhau xoa xoa con mắt, ngơ ngác nhìn chằm chằm về cái hướng kia.

Nhớ mang máng cái hình dáng hài cốt trước đó, tuy nhiên một đám hỏa diễm đi qua vậy mà cứ như vậy không còn?

Lão tổ Vân gia mới phát biểu được hai câu a, nghe lời đồn hài cốt đời thứ nhất của hắn không có thứ gì mạnh hơn phải không? Thế mà giờ đây ngay cả cặn bã cũng không còn?

Chém gió đến nghiện tới quá phận rồi a!

"Không, lão tổ, lão tổ ngươi quay lại!"

Hắc hộ pháp gào thét khàn cả giọng, căn bản không thể tin vào mọi chuyện vừa xảy ra trước mắt mình, thế giới quan lập tức bị vỡ tan.

Bạch hộ pháp thì cả khuôn mặt đều bị dọa tới không còn chút huyết sắc nào, toàn thân run rẩy, hoảng sợ nói: "Hỏa diễm kia tuyệt đối không có khả năng làm gì được hài cốt của lão tổ, giả! Chắc chắn là có chỗ nào đó không đúng!"

Đột nhiên, thân thể hắn run lên, sợ hãi nói: "Ta đã hiểu, là cái mũ rơm đội trên đầu của lão tổ! Sau khi thứ đó bị nhóm lửa thì hỏa diễm ngập trời tạo thành biến chất!"

"Tại sao có thể như vậy? Đó đến tột cùng là cái mũ rơm gì, quá kinh khủng!"

"Thật không thể tưởng tượng nổi, một câu chuyện đáng sợ! Đệ Thất giới có nhiều bí mật lắm, quá kinh khủng!"

"Tại sao? Tại sao Đệ Thất giới một mực xuất hiện nhiều đồ vật không hiểu ra sao cả như vậy, đầu tiên là cái xẻng, sau đó là cái muôi, bây giờ ngay cả một cái mũ rơm thôi mà cũng đáng sợ tới như vậy, ta không cam lòng a!"

"Chạy, chạy mau, ta muốn về nhà!"

Tất cả người cảu Đệ Tứ giới đều luống cuống.

Đây chính là hài cốt đời thứ nhất của lão tổ Vân gia a, thứ đáng sợ có danh xưng ngay cả đại đạo cũng không thể ma diệt được, bây giờ còn chưa bắt đầu phát uy thì đã lập tức bốc hơi, bọn họ làm sao còn có dũng khí để mà tiếp tục chiến đấu nữa.

Đệ Thất giới đáng sợ hơn rất nhiều so với những gì bọn họ nghĩ, lần này chuẩn bị không chu toàn, cần tranh thủ thời gian về tới Đệ Tứ giới để bẩm báo.

Tuy nhiên, mọi người Thiên Cung sớm đã phòng bị bọn họ.

"Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi? Thật cho rằng chúng ta chỉ ăn chay thôi sao?"

"Thịt rừng đã tự động đưa tới cửa, quả quyết không có đạo lý để cho các ngươi thất vọng!"

"Một tên cũng không tha, giết!"

Niếp Niếp dẫn đầu, lập tức để mắt tới hai tên Đại Đạo chí tôn, vận chuyển lực lượng thôn phệ, đột nhiên khẽ hút, khiến cho bọn hắn một mực giẫm chân tại chỗ, căn bản không cách trốn thoát.

Long Nhi nói với ba con gà: "Ba con gà kia, các ngươi đã tới thì cũng ra một phần lực đi, đừng để người chạy."

"Ác ác ác, yên tâm."

Một con gà trong đó để mắt tới Bạch hộ pháp, trong mắt đột nhiên bắn ra luồng sáng, kích động nói: "Ác, ta thấy được cái gì vậy? Đây là Băng Tàm Yêu tinh sao? Ta rất thích, để cho ta đi mổ nó!"

Dương Tiễn thì nhanh chóng bay lên đài cao, nhanh chóng cứu lấy Cố Uyên đang được đóng ở trên cái giá hình chữ thập.

Quan tâm khẽ nói: "Không sao chứ?"

Cố Uyên mỉm cười, "Ha ha, không chết được."

Tiêu Thừa Phong cũng chạy tới, cười ha ha nói: "Cố Uyên, không thể không nói ngươi lần này thực sự là nam nhân, không tệ!"

Ngọc Đế cũng mở miệng nói: "Không sai, Diệp Thanh Sơn và Lôi Đằng chúng ta đã bắt được cho ngươi, thương thế trên người ngươi nặng như vậy, chúng ta sẽ giao bọn hắn cho ngươi xả cơn giận!"

"Không chết được? Các ngươi cảm thấy có khả năng này sao?"

Ngay vào lúc này, tiếng hô điên cuồng của Hắc Hộ pháp tràn ngập mỉa mai đột nhiên vang lên.

Lúc này, hắn đang gặp phải sự vây công của Tư Đồ Thấm và một con gà, không hề có lực đánh trả, sinh mệnh bản nguyên gần như khô héo.

Bộ dáng hắn vào lúc này đã vô cùng chật vật, tóc trên đầu còn đang bốc lên hỏa diễm, trên người còn xuất hiện vết cháy đen, từng làn khói xanh bốc lên.

Bút trong tay Tư Đồ Thấm thì vung lên tùy ý, một câu thơ lập tức hóa thành lực lượng đại đạo trấn áp trên người Hắc hộ pháp.

"Tinh Tinh Chi Hỏa, Khả Dĩ Liệu Nguyên!" (một đốm lửa nhỏ có thể đốt cháy cả cánh đồng)

Đồng thời, Thần hỏa của Hỗn Độn Thần Hoàng (gà) cũng truy kích về phía Hắc hộ pháp, cả hai phối hợp hình thành bất diệt chi hỏa, lập tức đuổi theo nghiền ép Hắc hộ pháp, đủ để đốt sạch sinh mệnh bản nguyên của hắn, cũng không trốn thoát được!

Đại khái là biết mình khó thoát khỏi cái chết, cho nên Hắc hộ pháp trở nên điên cuồng, hắn nhìn chằm chằm vào Cố Uyên, trong đôi mắt tràn ngập chính là sự cừu hận tới thấu xương.

"Cái thứ chó má, ta nhịn ngươi rất lâu rồi!"

Hắn gào thét lên với Cố Uyên, "Ta đã nói rồi, ngươi sớm đã tiến vào danh sách phải giết của ta, ta chết thì làm sao có thể để cho ngươi được sống? Ha ha ha!!!"

Thật ra thì một đường đi tới, hắn một mực bị Cố Uyên chọc giận tới không nhẹ.

Cố Uyên chẳng qua chỉ là con kiến hôi, lại một đường đi tới đều chọc giận hắn, khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng hết lần này tới lần khác không cách nào tra tấn được Cố Uyên, bởi vậy mà hắn cay, hắn một mực nhịn cho tới tận bây giờ, cuối cùng bộc phát.

Lúc đầu hắn muốn diệt Đệ Thất giới để cho Cố Uyên nhìn thấy cái gì gọi là tuyệt vọng, cảm nhận sự thống khổ, chỉ là thế sự khó lường, thực sự cảm nhận được sự thống khổ tuyệt vọng lại là chính bản thân mình.

Có điều ... hắn sớm đã để lại ám thủ trên người Cố Uyên, đoàn chiến có thể thua nhưng Cố Uyên thì phải chết!

Hắn tàn nhẫn hét lớn, "Thứ chó má, chết đi cho ta!"

Ngay sau đó, từng đạo từng đạo hỏa diễm màu đen như là những con rắn nhỏ từ trong cơ thể Cố Uyên bay lên, lấy tốc độ cực nhân thôn phệ Cố Uyên, Cố Uyên căn bản là không làm ra được chút phản kháng nào.

Đám người Dương Tiễn thì đều quá sợ hãi, lại phát hiện hỏa diễm màu đen này sớm đã kết nối với nguyên thần của Cố Uyên, căn bản là khó giải.

"Ha ha ha, thoải mái!"

Hắc hộ pháp thoải mái tới cực điểm, "Để cho ta chứng kiến tận mắt ngươi hình thần câu diệt đi!"

Cố Uyên hiện vẻ mặt bình tĩnh, nhìn vào Hắc hộ pháp với cái nhìn khinh bỉ, "Ngươi cười cái rắm! Một tên ngu xuẩn, các ngươi nhiều người như vậy chôn cùng với ta, ta kiếm lợi lớn a!"

Chẳng mấy chốc, Cố Uyên đã tiêu tán trong thiên địa.

Tất cả mọi người của Đệ Thất giới đều ngây ngẩn cả người, hốc mắt Dương Tiễn đỏ bừng, Cự Linh Thần dùng sức nắm chặt cự phủ trong tay, Diêu Mộng Cơ càng là thở dài thườn thượt, nước mắt già nua lăn xuống.

Lão hữu, lên đường bình an.

Tuy nhiên, lại vào lúc này, một chùm sáng trắng xóa ở trong đêm tối chói lọi đột nhiên tỏa sáng lên, làm đau nhói mắt của tất cả mọi người.

"Là ... là bức di ảnh mà cao nhân vẽ kia!"

"Các ngươi xem, Cố Uyên ở bên trong bức họa có phải là trông giống như sống lại hay không, hình như còn có đạo vận lưu chuyển."

"Đây là hậu thủ mà cao nhân chuẩn bị sao? Cố Uyên nói không chừng được cứu rồi!"

"Chắc chắn là như vậy, hóa ra mục đích chính của việc cao nhân vẽ ra di ảnh là như vậy."

Trong đôi mắt của mọi người bên phía Thiên Cung đều sáng rực lên, trong ánh mắt tràn đầy hy vọng, lung linh như tinh thần.

Hắc hộ pháp cười lạnh một tiếng, "Đây là cái quái gì? Giả thần giả quỷ!"

Tuy nhiên ngay sau đó, nụ cười trên mặt của hắn lập tức cứng ngắc lại, hai mắt như sung huyết, hiện đầy tơ máu.

Giống như nhìn thấy được cảnh tượng tuyệt vọng nhất trên đời.

Hắn nghẹn ngào gào lên, "Không, điều này sao có thể?!"

Trong hư không.

Di ảnh kia tỏa ra ánh sáng dày đặc, ảnh chân dung chậm rãi biến mất, thay vào đó là một bóng người đang chậm rãi đi ra khỏi chùm sáng.

Khí tức quen thuộc kia, khuôn mặt quen thuộc kia, còn có chòm râu ở cằm kia ...

Không phải là Cố Uyên thì còn là ai nữa?

Thần sắc Cố Uyên cũng có hơi hoang mang, hắn đánh giá mình trên dưới một lần, không thể tin được mà nói: "Ta ... ta sống lại?"

Dương Tiễn ngơ ngác mà gật đầu, "Hình như là thật."

Diêu Mộng Cơ dựng râu trợn mắt, sau đó thì cười ha ha nói: "Móa, Cố Uyên lão tặc, ngươi lừa gạt tình cảm của ta, làm cho mắt của ta phải chảy ra nước mắt!"

Ngọc Đế cười khổ nói: "Mặc dù là trạng thái quỷ hồn, nhưng là tu vi lại có thể từ cảnh giới Thánh Nhân đột phá tới cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, xem ra ngươi từ biên chế Thiên Cung ta chuyển biên chế về Địa Phủ đi nhận chức đi."

Mọi người Thiên Cung đều cười.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!