Lý Niệm Phàm nhịn không được hỏi: "Làm sao các ngươi lại bắt được nàng ta? Nàng ta trêu chọc đám người các ngươi sao?"
Niếp Niếp mở miệng nói: "Không phải nàng ta không có trêu chọc vào chúng ta, có điều ta trông bộ dáng của nàng không giống với chúng ta, cho nên bắt về cho ca ca xem một chút, gia tăng một thành viên cho vườn bách thú của chúng ta."
Ngừng một chút, nàng ta mong đợi hỏi: "Đúng rồi ca ca, có thể ăn được nàng ta không?"
Ăn?
Gia tăng thành viên cho vườn bách thú?
Lý Niệm Phàm lập tức cảm thấy không còn gì để nói.
Làm thế nào mà một đứa trẻ ngoan lại có thể trở thành như vậy?
Đối mặt với Thiên Sứ, phản ứng đầu tiên của nàng ta lại là có thể ăn được hay không, còn có, bắt Thiên Sứ thả vào trong vườn bách thú, chúng ta còn chưa mở vườn bách thú, ai sẽ tới đây xem a, thu vé vào cửa sao?
Tuy nhiên nói đi thì cũng phải nói lại, Thiên Sứ này thật là xinh đẹp, có thể liều một trận với Đát Kỷ.
Thật đúng là may mà có Niếp Niếp bắt nàng ta về đây, dù sao mình cho tới bây giờ còn chưa được nhìn thấy Thiên Sứ.
"Khụ khụ, Thiên Sứ là không thể ăn." Lý Niệm Phàm lập tức làm vỡ mộng tưởng của Niếp Niếp.
Thiên Sứ cũng là thân thể người, đây chính là một cái ý nghĩ vô cùng nguy hiểm.
Trong khi nói chuyện, ánh mắt của hắn rơi vào trên một đôi cánh trắng noãn của Thiên Sứ.
Không hổ là cánh Thiên Sứ a, nhìn chính là mặt hàng cao cấp, cũng không biết cảm giác khi chạm vào thì sẽ như thế nào?
Lý Niệm Phàm khó mà nhịn nổi sự tò mò trong lòng, mở miệng hỏi rất lịch sự: "Ta có thể sờ vào cánh của ngươi không?"
"Ô ô ô!"
Chiến Thiên Sử giãy dụa thân thể của mình một cách kiệt lực, con mắt màu xanh lam hung hăng nhìn chằm chằm vào Lý Niệm Phàm, giẫy dụa không ngừng, tràn đầy sự kháng cự.
Lý Niệm Phàm mỉm cười, mở miệng nói: "Không từ chối vậy chính là đồng ý, đắc tội."
Vừa nói xong, hắn đã đưa tay sờ lên.
Oa, mềm thật!
Thật là trơn!
Hơn nữa còn có độ ấm, khiến lòng bàn tay cũng cảm thấy ấm áp.
Điều này làm cho hắn nhớ tới cảm giác khi vuốt ve lông của tiểu hồ ly, đáng tiếc tiểu hồ ly bây giờ hóa thành hình người, đã lâu lắm rồi không được vuốt, rất là nhớ.
Có điều, cả hai vẫn là có chút khác biệt.
Lông tiểu hồ ly mảnh hơn, mà lại kết hợp với đường cong mềm mại của thân thể tiểu hồ ly, mà Thiên Sứ thì là lông vũ, vừa sờ lên thì mềm nhưng dưới lông thì lại cứng, cả hai mỗi bên mỗi vẻ, tất cả đều rất thoải mái.
Khó có thể tưởng tượng, ta lại có thể sờ lông cỏa một Thiên Sứ xinh đẹp, thật sự là ổn thỏa đứng bên thắng trong cuộc sống a.
Nụ cười trên mặt Lý Niệm Phàm còn chưa biến mất, mở miệng nói: "Thật không hổ là cánh Thiên Sứ, cảm xúc này, chậc chậc chậc, đã nghiền! Lông vũ thánh khiết này thật khiến người ta yêu thích không buông tay."
Thân thể Chiến Thiên Sử còn đang run rẩy, khuôn mặt đỏ bừng, đây là đang tức giận.
Nếu như không phải tu vi bị phong, nàng ta chắc chắn sẽ chém người trước mặt này thành từng mảnh!
Tuy rằng đám người này dường như vô cùng kính nể đối với nam nhân này, nhưng ở trong mắt của nàng, Lý Niệm Phàm chẳng qua chỉ là một phàm nhân không có chút pháp lực nào, không thể mang tới một chút áp lực nào cho nàng.
Nàng ta dốc hết sức lực, từ trong cổ họng chật vật phát ra giọng nói, "Ô, ô ... bỏ, bỏ cái tay dơ bẩn của ngươi ra!"
Cánh không thể nghi ngờ là tiêu chí của Thiên Sứ nhất tộc, còn là sự kiêu ngạo của bọn họ, là đặc thù khác với chủng tộc khác, giống như loài chim yêu quý cánh chim của mình, Thiên Sứ nhất tộc coi cánh còn quan trọng hơn so với tính mạng.
Nếu như ai dám đùa bỡn thì đây tuyệt đối là không chết không thôi!
Hốc mắt Chiến Thiên Sử cũng đỏ, tức giận trợn mắt nhìn vào Lý Niệm Phàm.
"Thật xin lỗi." Lý Niệm Phàm lưu luyện không rời thu tay về.
Đáng tiếc.
Muốn lúc nào cũng có thể sờ cánh Thiên Sứ thì hiển nhiên là điều không thực tế, người ta dù sao cũng là nữ tử.
Niếp Niếp thì tức giận nói: "Ca ca, Thiên Sứ này còn dám vô lễ với ngươi, hay là ta giết nàng ta đi!"
Lý Niệm Phàm cười khổ xoa xoa đầu của Niếp Niếp, "Đừng! Người ta cũng đâu có trêu chọc vào chúng ta, chúng ta không được ý thế hiếp người."
Đứa trẻ đầu gấu này, bắt người ta rồi buộc người ta thành như vậy không nói, một lời không hợp ý còn muốn giết người ta, sát tâm quả thực là nặng.
Tuy nhiên xử trí Thiên Sứ này như thế nào, Lý Niệm Phàm cũng có chút đau đầu.
Thả đi, người ta hiển nhiên sẽ ghi hận vào trên đám người mình.
Giết thì lại không đành lòng, dù sao đây chính là Thiên Sứ a, cũng không chọc vào mình.
Được rồi, trước tiên để đó đi, cùng lắm thì nuôi Thiên Sứ này cho vui?
Lý Niệm Phàm cảm thấy như vậy cũng được.
Hắn tiếp tục đi vòng vo quanh vườn thú, bắt đầu tìm kiếm món ngon.
"Yêu hô, băng tằm này ăn được rồi a, gà và Khổng Tước trong nhà chắc chắn thích ăn, ta có thể chế biến nó thành thức ăn cho gà, như vậy thì trứng gà đẻ ra sẽ càng bổ dưỡng hơn."
Lần trước, sau khi đám gà kia ăn châu chấu xong, trứng đẻ ra rõ ràng là được cải thiện rất nhiều, vẫn là để cho ăn côn trùng nhiều một chút a.
"Đây là Hà mã thuộc chủng loại gì a, trông dáng vẻ kỳ quái có cá tính a!"
Lý Niệm Phàm vừa nhìn về phía một con yêu thú, hai mắt hơi sáng lên, "Thịt Hà mã ngược lại là hiếm có, tới, mọi người kéo nó vào trong sân, tối nay ăn nó!"
"Bò....ò..., bò....ò...!"
Hà mã hoảng sợ tới mắt trợn tròn bắt đầu phát ra tiếng kêu rên.
Đậu xanh, nơi này có nhiều thịt rừng như vậy, làm sao lại cứ một mực chọn ta để mà ăn, thật quá đáng đối với ta a!
Những thịt rừng khác yên lặng nhìn vào Hà Mã bị kéo vào trong Tứ Hợp viện, trong đôi mắt đều không thể không lộ ra vẻ may mắn và bi ai.
Mã huynh, lên đường bình an.
Nghĩ tới chúng ta đều là một đời Yêu Vương tu luyện có thành tựu, bây giờ thế mà lưu lạc tới mức này, thành thịt rừng mà người khác nuôi nhốt, ô ô ô ----
Chiến Thiên Sử nhìn thấy cảnh tượng này thì cũng lộ ra vẻ sợ hãi.
Khó trách tiểu nha đầu kia mở miệng sẽ hỏi ta có thể ăn được hay không.
Hóa ra ở lại chỗ này thật sẽ bị ăn a!
Còn có nam nhân kia đến tột cùng là ai?
Đám người này bắt nhiều thịt rừng có thực lực cường đại như vậy, chỉ để cho nam nhân này ăn sao?
Vậy nam nhân này phải cường đại tới cỡ nào?
Trong lòng nàng có quá nhiều nghi vấn, có điều, còn không đợi nàng ta nghĩ lại, đám người Niếp Niếp kia thế mà lại quay trở lại, sau lưng còn có một con Thổ Cẩu trụi lông đi theo, lập tức vây quanh nàng ta lại.
Ở bên trong miệng Thổ cẩu kia, còn ngậm một cây đại bổng kỳ lạ, ở trên nhô ra đầy hạt tròn, trông có hơi làm người ta sợ hãi.
Trong lòng Chiến Thiên Sử xiết chặt lại, thân thể mềm mại run rẩy, sợ hãi nói: "Ngươi ... các ngươi muốn làm gì? Không phải nam nhân kia nói, ta là không thể ăn sao!"
Long Nhi cười nói: "Ngươi yên tâm đi, ca ca nói không giết ngươi, chúng ta chắc chắn sẽ không giết ngươi."
Chiến Thiên Sử khe khẽ nói: "Vậy các ngươi chuẩn bị làm cái gì?"
Nàng ta có hơi thấp thỏm.
Niếp Niếp đưa mắt nhìn về phía Đại Hắc, hiếu kỳ hỏi: "Đại Hắc cẩu, ngươi bảo chúng ta tới làm cái gì?"
Đại bổng trong miệng Đại Hắc được thả xuống, kiêu ngạo mở miệng nói: "Nói tới sự hiểu biết về chủ nhân, các ngươi đều không bằng ta!"
"Vừa rồi chẳng lẽ các ngươi không có để ý tới phản ứng của chủ nhân sao?"
"Chủ nhân rất thích sờ vào long vũ của Thiên Sứ này, quả thực chính là yêu thích không buông tay, bản thân ta là một con chó bên cạnh chủ nhân, tự nhiên phải chia sẻ với chủ nhân!"
Lời nói của nó rơi xuống, mắt của đám người Niếp Niếp đều không thể không sáng lên.
"Đúng a, làm sao mà ta lại không nghĩ tới, ca ca đã thích lông vũ của Thiên Sứ, vậy chúng ta rút lông ra đưa cho ca ca a!"
"Quả thực công tử có nói, lông vũ của Thiên Sứ đúng là đồ tốt!"
"A ..., Đại Hắc cẩu, ngươi rất thông minh a!"
Bọn họ nhìn vào cánh của Chiến Thiên Sử, trong mắt đều hiện lên ánh sáng.
Miệng chó của Đại Hắc mỉm cười, "Tự nhiên rồi."
Nó nhìn vào Chiến Thiên Sử, ý cười trên miệng chó không thể không nở rộ ra rõ ràng.
Oa ca ca, sau này không còn một mình ta trọc nữa rồi!