Niếp Niếp đã không thể chờ đợi, "Vậy còn chờ gì nữa? Tranh thủ thời gian tới nhổ lông!"
"Đừng vội, ta sớm đã có sự chuẩn bị, dùng cái này!"
Đại Hắc chỉ vào đại bổng trên mặt đất, mở miệng nói: "Lúc chủ nhân vặt lông thịt rừng đều là dùng cái này, thuận tiện nhanh chóng, hơn nữa sạch sẽ tuyệt đối."
Niếp Niếp và Long Nhi cùng nhau gật đầu, hưng phấn nói: "Ừm được, chúng ta từng thấy ca ca dùng."
Nhổ ... Nhổ lông?
Khuôn mặt xinh đẹp của Chiến Thiên Sử trở nên trắng bệch, sợ hãi nhìn vào cái đại bổng kia, thân thể đang run rẩy.
Yếu ớt cầu xin nói: "Không được, cầu xin các ngươi, không được làm như vậy!"
Niếp Niếp đã nhặt đại bổng lên, mở miệng nói: "Cái này rất lớn, ngươi chịu đựng một chút."
Sau đó thì duỗi đại bổng về phía Chiến Thiên Sử.
"Không, đừng a!"
Cao ngạo như Chiến Thiên Sử, nước mắt cũng không giữ được mà chảy xuống, thân thể mềm mại giãy dụa, run rẩy.
Đáng thương nhỏ yếu lại bất lực.
Long Nhi thì ở một bên an ủi: "Đừng sợ, hai ba phút là xong việc."
"Các ngươi không phải người!"
"Dừng tay!"
"Đừng a!"
"A!"
...
Hai ba phút sau.
"Ô ô ô, ô ô ô -- "
Chiến Thiên Sở rơi vào tình trạng kiệt sức mà ngã trên mặt đất, tinh thần uể oải, bị đả kích to lớn, một bộ dáng vẻ cuộc sống không thể yêu thương.
Nước mắt nàng ta rơi như mua, hốc mắt cũng bởi khóc mà sưng lên, trơ mắt nhìn vào trong tay đám người Long Nhi đang nâng toàn bộ lông vũ của chính mình, sau đó thì chạy về phía Tứ Hợp viện.
Chỉ để lại nàng ta một mình cô độc, cuộn mình lặng lẽ, thổn thức.
Lúc này, ở bên trong Tứ Hợp viện.
Hung thú Hà Mã đã rơi vào an tường, Lý Niệm Phàm đang cùng Tiểu Bạch thanh lý nội tạng của nó.
Hình thể nó to lớn, cần phải bỏ ra rất nhiều tay chân.
Lý Niệm Phàm cảm khái nói: "Không hổ là yêu thú a, chất thịt của con Hà Mã này tương đối chắc chắn, toàn thân đều là cơ bắp, mùi vị chắc là sẽ không kém, nên chọn cách ăn nào đây?"
Đúng vào lúc này thì thấy Niếp Niếp các nàng chạy vào, khuôn mặt bé nhỏ đỏ bừng lên, lộ ra chút hưng phấn.
Tập trung nhìn vào, trên tay của các nàng đều bưng lấy bó lớn lông vũ.
Những lông vũ này mỗi một cây đều rất xinh đẹp, còn muốn dài hơn so với bàn tay một chút, như là nguồn sáng, thế mà còn đang mơ hồ phát ra ánh sáng.
A, có chút quen thuộc.
Đây không phải là lông vũ của Thiên Sứ sao?
Hắn trợn mắt há hốc mồm, mở miệng hỏi: "Ngươi ... các ngươi không phải là đi nhổ lông của vị Thiên Sứ kia chứ?!"
Niếp Niếp tranh công nói: "Đúng a, chúng ta thấy ca ca thích cho nên nhổ tới đưa cho ca ca."
Ba.
Lý Niệm Phàm vỗ vào trán của mình một cái.
Chuyện này là như thế nào a.
Tuy rằng ... lông vũ của Thiên Sứ đúng là thứ tốt, ta cũng rất thích, nhưng làm như vậy thì cũng quá bá đạo.
Hắn mở miệng hỏi: "Vị Thiên Sứ kia sao rồi?"
Long Nhi nói: "Ca ca yên tâm, rất tốt, chúng ta không làm gì nàng ta cả."
Lông cũng nhổ sạch rồi thế mà còn nói không làm gì nàng ta cả?
Lý Niệm Phàm vỗ vỗ vào đầu Long Nhi và Niếp Niếp, sau đó tự mình đi ra khỏi Tứ Hợp viện.
Hắn không có lập tức đi gặp Thiên Sứ kia mà chỉ đứng từ xa nhìn tới.
Đã thấy, thân thể Thiên Sứ kia đang ro ro, khóc thút thít.
Một đôi cánh xinh đẹp trắng noãn đã không còn, ngược lại biến thành một đôi cánh thịt, bao bọc lấy thân thể của nàng, giống như một con mèo bị thương đang liếm vết thương.
Tuy nhiên đôi cánh thịt kia thế mà giống với làn da của nàng, cũng rất trắng, cũng không quá khó coi.
"Thiên Sứ này lúc này chỉ sợ đang vô cùng hoang mang và suy sụp đi."
Lý Niệm Phàm lòng đầy vẻ đồng tình và áy náy, trở về Tứ Hợp viện một lần nữa, khẽ thở dài: "Được rồi, nhổ cũng đã nhổ, tới nghĩ cách bù đắp."
Hắn đưa ánh mắt rơi vào trên đống lông vũ kia.
Đưa tay cầm lên, thế mà vẫn còn ấm áp như cũ, giống như tự mang theo nhiệt độ, như hòn ngọc ấm vậy.
"Nếu như dùng lông vũ Thiên Sứ làm thành tấm thảm, vậy chắc chắn sẽ rất thoải mái."
Lý Niệm Phàm đột nhiên nảy sinh ra ý nghĩ bất chợt, sau đó lại lắc đầu nói: "Tuy nhiên như vậy thì quá xa xỉ, căn bản không có nhiều lông vũ như vậy."
Thảm, đệm giường, chăn lông, khăn trải bàn vân vân ..., mỗi một loại đều không chỉ cần một cái, như vậy thì phải cần bao nhiêu chiếc lông vũ Thiên Sứ?
Nghĩ thôi mà đã cảm thấy xa xỉ rồi!
Niếp Niếp thì xung phong nhận việc nói: "Nếu như ca ca cần nhiều lông vũ hơn thì ta có thể đi chộp tới cho ngươi!"
"Ba!"
Lý Niệm Phàm vỗ vào đầu Niếp Niếp, dạy bảo: "Không được nghĩ tới bạo lực suốt ngày như vậy, chúng ta không phải cường đạo, nhớ cho kỹ, người không phạm ta, ta không phạm người! Có hiểu hay không?"
Hắn có chút lo lắng Niếp Niếp các nàng sau này sẽ đi vào con đường như vậy, sau khi thực lực cường đại lên thì đức hạnh càng trở nên đặc biệt quan trọng, nếu không kiềm chế được thì chính là cường đạo.
Dũng sĩ đồ long cuối cùng thành ác long.
Niếp Niếp chẹp miệng, "Ah."
Lý Niệm Phàm lại nói: "Vì để tránh cho các ngươi sau này muốn làm gì thì làm, tất cả mọi người, chép lại Đệ Tử quy một trăm lần cho ta!"
Ai, chính mình không có tu vi, căn bản không có thực lực đi áp chế Niếp Niếp các nàng, chỉ có thể nhân lúc hiện tại mình còn có tác dụng, dạy bảo các nàng nhiều hơn mới đúng.
Cái này không chỉ có tốt cho các nàng, cũng là vì suy nghĩ an toàn của mình a.
Long Nhi hiếu kỳ nói: "Ca ca, Đệ Tử quy là cái gì a?"
Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Một quyển sách, ta bây giờ đi tìm cho các ngươi!"
Nói xong, hắn đi vào trong phòng chứa đồ vật linh tinh, lục tung một lúc, mới tìm thấy một quyển sách có bìa màu xanh lam.
Trên bìa quyển sách này in ba chữ, Đệ Tử quy.
Ông!
Khi ánh mắt mọi người rơi vào trên quyển sách này, chỉ cảm thấy đạo của bản thân trong nháy mắt trở nên bạo phát, một cỗ áp lực vô hình trấn áp mà tới, giống như một loại quy tắc cực hạn đáng sợ nào đó tới muốn trói buộc đạo của các nàng.
Có điều, trong lúc các nàng ra sức đi tìm kiếm, cỗ áp lực này lại vô ẩn vô tung, vô hình vô chất, giống như căn bản là không tồn tại vậy.
Lý Niệm Phàm giao quyển sách này lại cho Long Nhi, mở miệng nói: "Nhớ cho kỹ, lúc chép dùng tâm đi cảm ngộ!"
Long Nhi ngoan ngoãn mà gật đầu nói: "Vâng."
Chạm vào Đệ Tử quy (đạo làm người), Long Nhi cảm thấy cỗ áp lực vô hình kia trở nên nặng hơn, có điều, từ sự tin tưởng của nàng ta đối với Lý Niệm Phàm, nàng ta lật sách ra mà không do dự chút nào.
"Đệ Tử quy, Thánh Nhân dạy bảo, trước nhất phải hiếu thảo phụng dưỡng cha mẹ, anh em hoà thuận, kính nhường người trên, kế đến là làm mọi việc phải cẩn thận chu đáo, nói lời thành thực giữ niềm tin, sống thân thiện, yêu thương tất cả mọi người, mọi vật, và gần gũi những người nhân từ đức hạnh, tôn thầy giỏi, kết bạn tốt để theo họ học tập. Làm cho trọn vẹn những điều nói trên rồi, tập trung học tập, tùy theo năng lực mà chọn lựa các môn học cho phù hợp, luôn cố gắng chăm học hành..."
Một vầng sáng chảy ra từ trong sách.
Từng hàng văn tự như dòng nước chảy xuôi mà ra, vờn xung quanh mọi người.
Vào lúc này, pháp tắc tiêu tán, đại đạo ẩn nấp, xem như pháp lực trong cơ thể các nàng cũng trở nên yên tĩnh lại, đạo của bọn họ càng không còn bộc phát nữa mà là bị áp chế tới cực điểm.
Niếp Niếp xúm tới, Tư Đồ Thấm xúm tới, Tần Mạn Vân, Tiểu Đát Kỷ, Hỏa Phượng và tiểu hồ ly cũng xúm tới bên cạnh Long Nhi, bình tĩnh yên tĩnh mà nhìn vào Đệ Tử quy.
Vào lúc này, bên tai của các nàng giống như vang lên tiếng đọc, đây không phải là tiếng của đại đạo, mà là tiếng của quy tắc, là tiếng của gông xiềng!
Vào lúc này, các nàng có hơi hiểu được, hóa ra cỗ áp lực vừa rồi trói buộc mình kia, không phải bất kỳ lực lượng nào tới từ ngoại giới mà là tới từ bản thân!
Chỉ có chính mình mới có thể ước thúc được chính mình!
Cái gọi là đạo tâm, không chỉ phải ngộ đạo, mà còn để tĩnh tâm!
Nếu như không tĩnh tâm thì như vậy cuối cùng rồi sẽ đánh mất bản thân mình trong đại đạo, trở thành tồn tại không khác gì Cổ tộc, vì truy cầu đạo cao hơn mà không từ thủ đoạn, cuối cùng hủy diệt thế giới, thôn phệ thất giới!