"Cha mẹ thích, dốc lòng làm. Cha mẹ ghét, cẩn thận bỏ. Thân bị thương, cha mẹ lo. Đức tổn thương, cha mẹ tủi ..."
Từng lớp từng lớp khí tức kỳ lạ vờn quanh trên người đám người Niếp Niếp, để tâm trạng các nàng trầm xuống, pháp lực vốn từ bộc phát mà cũng trở nên yên bình.
Ngộ tính của Niếp Niếp rất cao, trong đầu của nàng không thể không bắt đầu nghĩ lại hành động của chính mình, càng giống như tiến vào một mảnh không gian kỳ dị, thấy được nội tâm của mình.
Theo thực lực tăng lên mạnh mẽ, mặc dù nàng ta không có làm chuyện ác gì, nhưng rất nhiều cách làm của nàng có thể dùng coi trời bằng vung để hình dung, ở sâu trong nội tâm, nàng ta tự cho là chính nghĩa, nhưng ở trong mắt người khác thì lại như là một tiểu ác ma.
Niếp Niếp nỉ non tự nói đối với nội tâm của chính mình, "Chính mình đi theo ca ca, tiếp xúc tới tạo hóa vô tận, thực lực đề cao nhanh chóng, tầm mắt cũng theo đó mà được đề cao lên, từ đó lại làm cho chính mình trở nên bành trướng!"
"Loại bành trướng này, để cho nàng ta gạt bỏ những quy tắc ban đầu trong lòng, để cho nàng ta sinh ra một loại cảm giác vượt trội hơn những người khác, trước kia, ta là phàm nhân, thân thiện với mọi người, nhưng bây giờ, khi ta đối mặt với phàm nhân một lần nữa, kỳ thực thái độ là nhìn xuống là coi thường, đã quên mất ý định ban đầu của mình!"
Đầu óc của nàng vang lên ầm ầm không ngừng, giống như được thể hồ quán đỉnh, đột nhiên nghĩ tới rất nhiều, hoàn toàn tỉnh ngộ!
"Nếu như cứ tiếp tục như vậy nữa, cỗ bành trướng này của ta sẽ làm cho ta mất khống chế, tới lúc đó, nhìn người như con kiến hôi, chắc chắn sẽ trở nên lạnh lùng vô tình, máu lạnh, gây họa cho muôn loài!"
Trên trán Niếp Niếp tràn ra một chút xíu mồ hôi lạnh, không thể không hoảng sợ một trận.
Đệ Tử quy này tuy rằng không thể tăng thực lực của nàng lên, nhưng đối với nàng mà nói thì nó hữu ích hơn bất cứ thứ gì khác!
Đây là kéo nàng từ biên giới của vạn kiếp bất phục trở lại!
Chỉ có giữ được nội tâm này, mới có thể chân chính lĩnh ngộ đại đạo, bằng không, cuối cùng rồi sẽ bị hủy diệt!
Long Nhi cũng trở nên yên tĩnh lại.
Nàng ta cắn cắn môi, bên trong đôi mắt có chút thất vọng, "Hóa ra ta là một trẻ trâu."
Nếu như trẻ trâu bình thường, nhiều lắm thì cũng chỉ khiến cho người ta đau đầu, nhưng thực lực của Long Nhi đã cực kỳ kinh khủng, vậy thì lực hủy diệt của trẻ trâu này quả thực đáng sợ.
Nàng ta bắt đầu nghĩ tới, "Rất nhiều hành động của ta sẽ mang tới cảm giác sợ hãi cho người, mang tới tổn thương rất lớn cho người ta."
Đát Kỷ và những nữ nhân khác cũng đều cảm ngộ tới rất sâu.
"Hóa ra đại đạo chân chính phải được xây dựng trên căn bản của lòng người, lệch ra khỏi bản tâm cơ bản nhất, vậy định sẵn nhầm đường lạc lối mà trở thành ác ma!"
"Nếu như mất đi sự ràng buộc của bản thân thì như vậy trong tương lai chắc chắn sẽ rơi vào trong mưu cầu quyền lực cường đại, hại người khác và hại cả chính mình."
"Cường đại như công tử, nếu như không phải có nội tâm cường đại thì làm sao có khả năng tự nguyện hóa thành phàm nhân đi đối xử tốt với người khác đây? Tâm cảnh của công tử quả thật làm cho không một ai có thể hiểu được a."
"Ta dường như đã biết cường giả chân chính là như thế nào, cường giả không vượt qua bất kỳ quy tắc nào, mà là bản thân có khả năng ràng buộc kiềm chế!"
"Công tử đây là đang chỉ điểm cho chúng ta a!"
Giá trị của quyển sách này khó mà đánh giá, còn muốn quý giá hơn so với Đại Đạo chí bảo!
Tu đạo cũng phải tu tâm, nhưng là bình thường sẽ để cho người xem nhẹ, quyển sách này là nền tảng là cơ sở của việc tu đạo!
Không hổ là đồ vật được lấy ra từ trong phòng chứa đồ đạc linh tinh của cao nhân, quả nhiên trâu bò!
Tất cả mọi người đều có chỗ ngộ ra, sự kính nể trong lòng dành cho Lý Niệm Phàm đã cuộn trào giống như sóng biển, không cách nào kiềm chế.
"Ca ca, chúng ta nhất định sẽ chép lại một trăm lần một cách nghiêm túc!"
"Ừm, ta cũng vậy, một trăm lần!"
Niếp Niếp và Long Nhi đều nhìn về phía Lý Niệm Phàm, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện đầy vẻ nghiêm túc.
Lý Niệm Phàm vui mừng cười, "Thái độ này rất tốt, trẻ con là dễ dạy."
Sau đó, hắn đưa ánh mắt rơi vào trên đống lông vũ Thiên Sứ kia một lần nữa.
Ai, đây thật là một cái vấn đề hao tổn tâm trí a!
Ta nên đền bù cho người ta như thế nào?
Long cũng đã nhổ, chẳng nhẽ lại trả lại?
Cuối cùng, hắn chuyển một cái ghế đẩu tới, ngồi ở bên cạnh đống lông Thiên Sứ, bắt đầu động thủ làm việc.
Mấy cây lông vũ ở trong tay của hắn giống như sống lại, từng cái từng cái được đan vào nhau, trong lúc đó, hắn còn đi tới hậu viện một chuyến, bẻ một cành liễu trên cây liễu ở hậu viện để sâu chuỗi những chiếc lông vũ này lại thành một vòng tròn.
Chẳng mấy chốc, một cái mũ đội đầu hình tròn (băng đô) được đan thành từ lông vũ của Thiên Sứ.
Lý Niệm Phàm đi ra khỏi Tứ Hợp viện, đứng ở cổng, từ đằng xa nhìn thoáng qua Thiên Sứ còn đang cuộn mình khóc lóc, khe khẽ thở dài mà đi tới.
Hắn mở miệng nói: "Chuyện kia ... thật xin lỗi, là ta quản giáo không nghiêm, không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện như thế, ta thay bọn họ xin lỗi ngươi."
Không cần nghĩ cũng biết, lông vũ của Thiên Sứ chắc chắn là rất quan trọng, chứ đừng nói đối phương còn là nữ, chuyện này làm tới thật quá trớn.
Con mắt của Chiến Thiên Sử sưng đỏ trừng mắt mà nhìn vào Lý Niệm Phàm, có hận ý chảy ra, hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi, không nhìn hắn.
"Ta biết bây giờ đền bù thì có hơi chậm một chút, tuy nhiên còn xin chấp nhận lời xin lỗi của ta."
Vừa nói, Lý Niệm Phàm vừa đưa chiếc băng đô tới.
Chiến Thiên Sử nhìn vào băng đô, trong lúc nhất thời có hơi thất thần.
Không sai cái băng đô này quả thực rất đẹp, nhưng là ----
Khí tức bên trên khiến nàng ta không thể không quen thuộc hơn, chính là lông vũ của nàng!
"Ô ô ô -- "
Mắt thấy lông vũ của chính mình biến thành bộ dáng này, nàng ta lại cảm thấy buồn và không thể kìm được nước mắt.
Lý Niệm Phàm cảm thấy nhức đầu mà xoa đầu, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Cái này mang theo trên người, giữ lại làm kỷ niệm cũng được."
Cuối cùng, Chiến Thiên Sử vẫn vươn tay ra, nhận lấy băng đô, vuốt ve một cách áy náy.
Lông vũ đáng thương của ta a, ta có lỗi với các ngươi.
Đáng thương nức nở: "Ta... Ta muốn về nhà."
Lý Niệm Phàm bảo đảm nói: "Yên tâm, ta sẽ bảo bọn họ thả ngươi ra."
Sau đó, hắn quay người đi về phía Tứ Hợp viện.
Hắn đương nhiên sẽ không tự mình thả Thiên Sứ ra.
Dù sao cảm xúc của Thiên Sứ này bây giờ rõ ràng là không ổn định, hơn nữa chắc chắn cũng có được tu vi, bên cạnh mình ngay cả người bảo vệ mình cũng không có, nhỡ đâu nàng ta liều mạng với chính mình thì ta con mẹ nó lạnh a.
Ở trên phương diện sinh tử, đầu óc Lý Niệm Phàm vẫn là rất tỉnh táo.
Một lát sau, Niếp Niếp chạy ra, mở chiếc lồng ra, nói một cách giòn giã: "Thiên Sứ tỷ tỷ, ngươi đi đi."
"Ta phải nhắc nhở ngươi một tiếng, đừng nghĩ tới việc trả thù chúng ta a, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng! Hơn nữa ... ca ca tặng ngươi lễ lớn như vậy, ngươi cũng đừng khó chịu nữa."
Hô hấp của Chiến Thiên Sử ngưng trệ, tức giận chờ đợi Niếp Niếp.
Các ngươi nhổ sạch lông vũ của ta không nói, thế mà còn uy hiếp ta.
Còn nói là tặng ta lễ lớn?
Chỉ cái băng đô (ai không hiểu băng đô là gì thì hỏi google nhé) này?
Băng đô này bù đắp được ta mấy cọng lông a!
Bộ ngực của Chiến Thiên Sử lên xuống không ngừng, tuy nhiên nàng ta nhận rõ tình thế, biết lúc này không phải thời điểm nói dọa, đám người này chính mình không thể chọc vào, vẫn là tranh thủ thời gian chạy về rồi lại nói.
"Hừ!"
Nàng ta hừ lạnh một tiếng, hóa thành độn quang rời đi.
Đặt ở trước kia, nàng ta chắc chắn sẽ giang đôi cánh trắng noãn của mình ra để mà bay lượn, bây giờ thì chỉ có thể thu đôi cánh thịt lại, khuất nhục không thôi ...
Cùng một thời gian, ở bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm tiếp tục ngồi ở bên trong đống lông Thiên Sứ còn lại, ra sức đan.
Hắn âm thầm dự định trong lòng, "Trước tiên đan thành đệm đi, loại lông vũ này mà làm thành đệm thì chắc chắn sẽ rất thoải mái, hơn nữa ta có thể sờ vào lông vũ Thiên Sứ bất cứ lúc nào, cảm giác thật rất tốt."
Sai lầm, sai lầm.
Cô em Thiên Sứ kia cũng đừng trách ta lấy đi nhiều lông vũ như vậy, chính ngươi giữ lại một chút làm kỷ niệm là được rồi, cho ngươi nhiều thì cũng vô dụng ...