Ngay sau đó, hắn tiến vào Thần điện, đi thẳng tới nơi ở của Chiến Thiên Sử.
Thiên sứ xung quanh đều vội vàng hành lễ, "Bái kiến Thần Tôn."
Chủ Thiên Sứ mở miệng hỏi: "Chiến Thiên Sử có phải là đã trở về rồi hay không? Nàng ta sao rồi?"
Có một tên Thiên Sứ trả lời: "Bẩm Thần Tôn, công chúa Chiến Thiên Sử quả thực đã trở về, tuy nhiên nàng ta dùng thánh quang che dấu bản thân, tiểu nhân không thể nhìn thấy rõ tình huống của công chúa."
Chủ Thiên Sứ khẽ gật đầu, cất bước tiếp tục tiến lên.
Lúc này, Chiến Thiên Sử truyền âm mà tới, "Phụ thân đại nhân ngươi trở về đi, ta muốn yên tĩnh."
Lông mày chủ Thiên Sứ không thể không nhíu một cái, hắn từ trong giọng nói của Chiến Thiên Sử có thể nghe ra được giọng điệu nghẹn ngào và sự vô cùng ủy khuất!
Có thể làm cho Chiến Thiên Sử có phản ứng lớn như vậy thì tuyệt đối không phải là ủy khuất bình thường.
Chủ Thiên Sứ vội vàng hỏi: "Nữ nhi, đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra? Trải qua chuyện gì ở bên trong Đệ Thất giới?"
Không cần biết là vì lo lắng nữ nhi hay là vì xác minh tình huống, hắn đều phải hỏi cho rõ ràng.
Bây giờ, chỉ có một mình Chiến Thiên Sử là còn sống trở về từ Đệ Thất giới.
Hắn không có nhận được câu trả lời từ nữ nhi, cuối cùng thân hình lóe lên đã bước vào trong phòng của Chiến Thiên Sử.
"Nữ nhi, ngươi..."
Hắn vừa nói ra, cả người đã cứng ở ngay tại chỗ, khó có thể tin mà nhìn vào đôi cánh thịt kia của Chiến Thiên Sử, hốc mắt biến đỏ với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.
"Ai làm? Là ai làm?!"
Phẫn nộ ngập trời tuôn trào ra từ trên người hắn, theo đó là sát cơ mãnh liệt khiến pháp tắc vô tận run rẩy.
Toàn bộ bầu trời xanh ở Tây vực đều giống như sắp sụp đổ xuống, đại đạo đều ngưng trệ, còn muốn đáng sợ hơn so với Thiên nộ, làm cho tất cả mọi người sợ hãi.
Nữ nhi để hắn vô cùng kiêu ngạo, thế mà bị người nhổ lông!
Đây là khiêu khích trần trụi, đây là vô cùng nhục nhã!
Nữ nhi của hắn làm Chiến Thiên Sử, là tồn tại có thiên phú cao nhất trong Thiên Sứ, từ nhỏ tới lớn, lấy chiến thành danh tự thành một đoạn truyền thuyết!
Nàng ta là tồn tại mà vô số người ở Đệ Tứ giới phải ngưỡng vọng, là nữ thần thánh khiết, đại biểu cho ánh sáng và bất bại, đã có lúc nào chật vật như lúc này chưa?
Nhìn vào dáng vẻ run lẩy bẩy trốn vào trong góc của Chiến Thiên Sử, chủ Thiên Sứ chỉ cảm thấy tim mình đau nhói.
"Lông vũ của Thiên Sứ là sự kiêu ngạo của Thiên Sứ nhất tộc ta, mối thù nhổ lông là mối thù không đội trời chung!"
Thân thể chủ Thiên Sứ cũng đang run rẩy, mở giọng khàn khàn, nói tiếp: "Nữ nhi, nói cho ta biết có chuyện gì xảy ra, ta nhất định sẽ báo thù cho ngươi!"
Chiến Thiên Sử trầm mặc một lát, thấp giọng nói: "Phụ thân, Đệ Thất giới thật sự quá quỷ dị ..."
Lập tức, nàng ta kể lại những gì mình gặp phải một lần.
Chủ Thiên Sứ lắng nghe cẩn thận, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
Hắn mở miệng hỏi: "Ngươi nói là đám người kia vô cùng kính trọng đối với một tên phàm nhân bình thường không có gì lạ?"
Chiến Thiên Sử gật đầu, "Ừm."
"Vậy thì không sai, xem ra đúng là Nhập Phàm."
Trong đôi mắt chủ Thiên Sứ lóe lên sự sắc bén, sau đó trầm giọng nói: "Nữ nhi, ngươi yên tâm, thật ra thì ta sớm đã thương lượng xong biện pháp đối phó Đệ Thất giới với người ta rồi, chẳng mấy chốc là có thể khiến đám người kia phải trả giá bằng máu!"
Hắn đã không do dự nữa, muốn liên thủ với Thiên Cơ các!
"Ầm ầm!"
Lúc này, sâu trong Thần điện, đột nhiên truyền tới một loạt tiếng nổ vang rền đáng sợ.
Một cỗ khói đen dày đặc phóng lên tận trời, theo đó là tiếng gào thét khiến người ta sợ hãi, vang vọng trời xanh.
"Đã nhiều năm như vậy rồi, đám ác ma kia còn không có từ bỏ giãy dụa, phiền chết!"
Chủ Thiên Sứ đang một bụng đầy tức giận a, vẻ mặt đột nhiên trầm xuống, nói tiếp: "Nữ nhi, ngươi tốt nhất là ở lại chỗ này mà tu dưỡng, không cần phải nghĩ nhiều, ta đi trấn áp đám người kia một chút, đi một chút sẽ trở lại!"
Dứt lời, hai cánh sau lưng hắn mở ra, lập tức biến mất ngay tại chỗ.
...
Hôm nay, ở bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm kết thúc một bước cuối cùng, cuối cùng đã làm xong một cái đệm.
Toàn bộ phần đệm đều được tạo thành bởi những viếc lông vũ của Thiên Sứ, trắng noãn hoàn mỹ, sờ vào thấy ấm như ngọc, ấm áp và mềm mại, không có chất liệu nào trên thế giới sánh kịp.
Lý Niệm Phàm sờ soạng ở trên một lúc mới hài lòng cười nói: "Cảm giác này, rất thoải mái."
Sau đó, hắn đặt cái đệm này ở vào trên một cái ghế, sau đó ngồi lên.
Lập tức được một loại cảm giác mềm mại bao bọc lấy, quan trọng là còn có sự co dãn, ngồi ở trên thật sự là một loại hưởng thụ.
Lý Niệm Phàm nhịn không được sợ hãi than nói: "Không hổ là vật liệu cấp cao a, chính là phải khác biệt, xem như không tệ."
Đáng tiếc, vật liệu quá ít.
Dù sao thì cũng là lông vũ của Thiên Sứ a, quá hiếm có.
Lúc này, Niếp Niếp và Long Nhi vội vàng chạy từ hậu viện tới, lo lắng nói: "Ca ca, thực vật ở hậu viện dường như xuất hiện vấn đề, có gì đó không ổn, rất nhiều thực vật trông có vẻ bơ phờ."
Lý Niệm Phàm nhíu mày lại nói ngay: "Đi, đi xem một chút."
Chẳng mấy chốc, Long Nhi và Niếp Niếp dẫn hắn đi tới bên cạnh một khu rau xanh.
"Ca ca, ngươi nhìn vào lá của những cây rau này, đều úa vàng hết rồi."
"Ca ca, còn có cây ăn quả bên kia nữa, có mấy gốc đều trông có vẻ phờ phạc, kết quả cũng ít đi."
Trong đôi mắt hai người bọn họ đều hiện đầy vẻ lo lắng, không biết nên làm thế nào mới tốt.
Những này thế nhưng đều là Hỗn Độn Linh căn, hơn nữa trồng ở trong hậu viện của ca ca, vì sao lại xuất hiện vấn đề?
Lý Niệm Phàm quan sát cẩn thận một lúc, lông mày dần dần giãn ra, mở miệng nói: "Đừng hoảng, vấn đề nhỏ, chỉ là không đủ dinh dưỡng mà thôi."
"Dinh dưỡng không đủ?"
Niếp Niếp và Long Nhi đều ngây ngẩn cả người, hoài nghi hỏi: "Tại sao a."
Lý Niệm Phàm thuận miệng nói lời giải thích: "Nói tóm lại, nó có thể đang trong giai đoạn phát triển, chỉ dựa vào chất dinh dưỡng trong đất thì không đủ."
Hắn đang tự nghĩ biện pháp giải quyết.
Thật ra thì có một cái biện pháp trực tiếp mà hiệu quả nhất chính là bón phân!
Đối với nông dân mà nói, dùng cứt làm phân bón cho cây nông nghiệp thì đây là thao tác cơ bản, chỉ có điều Lý Niệm Phàm chưa bao giờ làm như vậy.
Trên thực tế, cứt thật đúng là thứ tốt, có hiệu quả tốt hơn nhiều so với các loại phân bón khác.
Trong giai đoạn phát triển?
Niếp Niếp và Long Nhi nghe được lời nói của Lý Niệm Phàm, trong lòng đồng thời run lên.
Không phải đám thực vật trong hậu viện này muốn tiến hóa đó chứ?!
Sở dĩ uể oải phờ phạc, là bởi vì dinh dưỡng cần để tiến hóa không đủ?
Đều đã là Hỗn Độn Linh căn, lại tiến hóa tiếp nữa vậy sẽ biến thành linh căn gì?
Đã thế chuyện này ở trong miệng ca ca lại vẫn chỉ là vấn đề nhỏ?
Đây đã là lần tiến hóa thứ năm trong viện của ca ca rồi đi ...
Đột nhiên, Lý Niệm Phàm lóe lên linh quang, hai mắt đột nhiên sáng lên.
"Đúng rồi, làm sao ta lại quên vườn bách thú kia đi!"
Hắn mở miệng nói: "Nhiều gia hỏa lớn như vậy, cứt ỉa ra không sai biệt lắm đủ để làm phân bón cho toàn bộ hậu viện, vấn đề nguồn gốc lập tức được giải quyết."
Không nghĩ tới vườn bách thú ngẫu nhiên thành lập ra kia lại có chức năng vượt quá sức tưởng tượng nhiều như vậy a.
Đầu tiên là có giá trị thưởng thức, còn có giá trị thịt rừng, bây giờ lại có giá trị tạo ra nhiều cứt ...
Lý Niệm Phàm hỏi Niếp Niếp: "Niếp Niếp, ngươi nói đám yêu thú bên trong vườn bách thú kia có biết tạo phân không?"
Niếp Niếp nói mà không do dự chút nào: "Biết a, chỉ cần ca ca muốn, vậy thì chúng nó chắc chắn sẽ biết làm a!"
"Ôi, vậy thì tốt rồi, ta bây giờ đi chế đồ ăn đặc biệt cho bọn chúng, ăn tới khỏe mạnh như vậy cứt mới có giá trị dinh dưỡng cao hơn."