Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 986: CHƯƠNG 986: THỨC ĂN CHO HEO

Lý Niệm Phàm trở lại Tứ Hợp viện một lần nữa.

Lập tức bắt đầu làm thức ăn gia súc để nuôi sở thú.

Trên thực tế, các nguyên liệu vẫn rất đầy đủ, ví dụ như xương cốt còn dư lại của thịt rừng có thể mài nhỏ làm thành bột xương, lại ví dụ như vỏ trứng và rễ rau, cùng với sữa bò quá thời hạn vân ... vân, những thứ này bỏ đi thì quá lãng phí, vừa đúng có thể sử dụng.

Trong bất tri bất giác, Tứ Hợp viện của chính mình thay vào đó trở thành một cái hệ thống sinh thái hoàn chỉnh.

Long Nhi nhìn vào sự bận rộn của Lý Niệm Phàm, không thể không nói: "Ca ca, có cần thiết phải phiền phức như vậy hay không, trực tiếp bảo bọn chúng bài tiết là được rồi."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Ăn thức ăn này dù sao cũng có thể bổ sung một chút dinh dưỡng, dù sao cũng không tốn nhiều công sức, hơn nữa ... thịt rừng nuôi trong vườn bách thú được chăm tới to béo hơn một chút, như vậy ăn vào sẽ càng ngon hơn một chút, có phải không?"

Long Nhi giật mình nói: "Nói cũng đúng, vậy ta tới giúp ngươi."

Lý Niệm Phàm nói: "Ngươi giúp ta đập nát xương của Hà Mã là được rồi."

"Ca ca ca ca, ta cũng tới giúp ngươi."

"Tỷ phu, ta cũng tới nữa."

Tiểu hồ ly và Niếp Niếp cũng tham gia vào trong đó.

Bỏ ra hai canh giờ, thức ăn cuối cùng cũng làm xong, khoảng chừng ba cái thùng lớn, bề ngoài tuy rằng chẳng ra sao cả, thoạt nhìn như là để cho heo ăn, nhưng nghĩ tới đám thịt rừng kia sẽ thích.

Lý Niệm Phàm nói với Niếp Niếp: "Được rồi a, các ngươi khiêng thức ăn này đi ra cho những thịt rừng kia ăn đi!"

"Được rồi, ca ca, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!'

Niếp Niếp, Long Nhi và tiểu hồ ly mỗi người mang theo một thùng, vô cùng nhiệt tình đi ra bên ngoài Tứ Hợp viện.

Bên ngoài Tứ Hợp viện.

Đã có khoảng năm mươi con thịt rừng, từng con trong đó đều có dáng vẻ rất độc đáo, cá tính, uy vũ bá khí, đúng là kỳ trân dị thú.

Chỉ có điều, lúc này bọn chúng đều có chút phờ phạc, thực lực bị phong ấn, chỉ có thể nằm rạp trên mặt đất mà chờ chết.

Thỉnh thoảng uể oải trò chuyện vài câu.

"Ai, tuyệt đối không nghĩ tới, Đệ Thất giới lại quỷ dị tới như vậy, thế mà có thể xem chúng ta thành thịt rừng, đây quả thực là chuyện vô cùng nhục nhã a!"

"Đúng vậy a, Ngọc Long Man Ngưu ta dù sao cũng là dị thiên đạo dị thú, số lượng có thể đếm được trên đầu ngón tay, thuộc về loại động vật quý hiếm, chưa từng bị người nào coi là thịt rừng mà đối đãi cả!"

"Người là dao là thớt, ta là thịt cá, các vị, thế đạo thay đổi rồi a!"

"Mọi người có thể cùng nhau tới nơi đây trở thành thịt rừng, nói rõ vẫn là rất có duyên phận, ở thời gian sau này, tất cả mọi người đều là bằng hữu a."

"Không sai, đều là bằng hữu."

"Keng keng keng!"

Lúc này, một trận tiếng chiêng trống dồn dập đột nhiên nổi lên, để cho tất cả thịt rừng đều phải giật nảy mình, thân thể run rẩy.

Mắt thấy Niếp Niếp và Long Nhi đi tới, bọn chúng đều không hẹn mà cùng rụt đầu lại.

Đồng thời, còn thu chất thịt của mình lại.

Một con Trư yêu mọc ra răng nanh màu đỏ thấy ánh mắt của Niếp Niếp rơi vào trên người mình thì lập tức bị dọa tới kêu ra tiếng heo.

"Hai vị đại nhân, ta rất gầy, toàn thân đều là xương cốt, ăn ta không bằng ăn con trâu kia a!"

"Đánh rắm! Bí danh của ta là Xú Ngưu, thịt toàn thân đều là thối, căn bản không cách nào ăn được a, sư tử bên kia mới là tốt nhất, ta nhìn thôi mà cũng phải chảy cả nước miếng."

"Đại nhân, đừng nghe nó nói bậy, thịt của ta chính ta hiểu rõ nhất, tất cả đều là thịt mỡ, ngươi cho ta thêm thời gian, ta chắc chắn sẽ tập thể dục cho thật trốt, dùng trạng thái tốt nhất cho các ngươi ăn, lão hổ đằng kia mới là lựa chọn chính xác."

"Đậu má ngươi đừng có hại ta, còn lừa kia mới thơm, ta từng ăn đồng loại của nó!"

"Cút, con chồn kia mới là lựa chọn hàng đầu!"

. . .

Liên minh một khắc trước đó gọi nhau là bằng hữu thì bây giờ sụp đổ ngay lập tức, từng con bắt đầu tranh nhau đề cử chất thịt của con khác, sợ mình bị chọn.

Tiểu hồ ly nói lời hung ác: "Ồn ào quá đi, tạm thời còn chưa ăn được các ngươi, yên tĩnh lại cho ta!"

Đông đảo quái thú có dáng vẻ dữ tợn bị cô nàng xinh đẹp búng ra sữa này hô lên cái thì tất cả đều ngoan ngoãn nằm rạp trên mặt đất, an phận xuống.

Niếp Niếp mở miệng nói: "Ca ca nhà ta chuẩn bị cung cấp thức ăn cho các ngươi, tuy nhiên cần các ngươi bài tiết ra phân, bài tiết ra phải tốt, phải nhiều, có thể làm được thì đứng ra!"

Cung cấp thức ăn, sau đó bảo chúng ta bài tiết ra phân?

Ý gì?

Ta có thể lý giải thành đây là đang sỉ nhục chúng ta không?

Đông đảo thịt rừng tuy rằng sợ chết, tuy nhiên cũng đều là thần thú, sự kiêu ngạo trong nội tâm tuyệt đối sẽ không cho phép mình bị chà đạp như thế.

Bọn chúng đều khẽ nhíu mày, lộ ra dáng vẻ không cam lòng.

"Bài tiết phân, đây là công việc thấp kém tới cỡ nào a, nghĩ thôi cũng cảm thấy ớn lạnh."

"Dù sao chúng ta đều phải chết, nhất định phải duy trì một chút tôn nghiêm cuối cùng để mà chết!"

"Đây là coi chúng ta trở thành máy móc tạo phân a! Ta tuyệt đối sẽ không làm cho chủng tộc của ta phải mất mặt xấu hổ! Thà chết chứ không chịu khuất phục!"

"Còn cung cấp thức ăn cho chúng ta, cái quái gì, đây là vấn đề ở ăn sao?"

Niếp Niếp không nói gì, chỉ là lặng lẽ múc một muôi thức ăn đưa tới trước mặt con yêu thú đang kêu la hung hăng nhất kia.

Đó là một con Hùng yêu lông vàng, đứng thẳng hai chân, dắt cuống họng lên để mà ồn ào.

Nó nhìn thoáng qua đống thức ăn cho heo trước mặt thì lộ ra một bộ thần sắc ghét bỏ, "Làm cái gì? Trên đời này ngươi có thể ép ta làm rất nhiều chuyện, nhưng duy chỉ có là không ép được ta đi ị!"

Niếp Niếp mở miệng nói:"Đừng nói ta không cho các ngươi cơ hội, trước tiên nếm thử rồi lại nói, nói không chừng sẽ thay đổi chủ ý."

"Chỉ bằng cái này?"

Hùng yêu hừ hừ cười lạnh, tuy nhiên ngại vì dâm uy của Niếp Niếp, vẫn là đáp ứng, "Thử một chút thì thử một chút."

Nó cúi đầu xuống, làm ra dáng vẻ chịu nhục, nếm thử một miếng.

Kỳ thực nó đã làm tốt chuẩn bị phun ra.

Tuy nhiên ngay sau đó, con mắt của nó đột nhiên co rụt lại, trên cả khuôn mặt gấu đều hiện ra vẻ mộng bức và chấn kinh, lông lá toàn thân như là hỏa nở, thư giãn ra.

"Cái này, đây, đây là. . ."

Nó nói năng lộn xộn, nhìn vào thức ăn cho heo kia mà quả tim đập lên phình phịch.

Khí tức đại đạo, bên trong thức ăn cho heo này lại có khí tức đại đạo!

Hơn nữa còn được pha trộn rất nhiều đại đạo, dung hợp hoàn mỹ lại với nhau, ở bên trong hai bên hình thành một loại quan hệ đặc thù, vô cùng kỳ dị.

Tu vi nó tuy rằng bị phong, nhưng tầm mắt vẫn còn ở đó.

Từ lúc sinh ra cho tới nay, nó chưa từng thấy từng chiếm được thứ trân quý như thế này, thậm chí ngay cả nghe cũng chưa từng nghe nói qua!

Cơ duyên lớn, tạo hóa lớn khó có thể tưởng tượng!

Tuyệt đối không bao giờ nghĩ tới một thứ kỳ lạ như vậy lại xuất hiện trước mặt ta dưới dạng thức ăn cho lợn, mà mục đích chính là muốn để cho chính mình ... ị ra phân.

Đệ Thất giới này đến tột cùng là nơi thần tiên gì, bốc đồng như vậy sao?

Mà ngoài đó ra, thức ăn cho heo có vẻ bề ngoài tởm lợm thế này vậy mà ăn lại cực kỳ ngon, có lực hấp dẫn trí mạng đối với nó, dường như tạo riêng ra chỉ để dành cho nó vậy.

Đây là hương vị ngon nhất mà nó được hưởng qua trong suốt cuộc đời này, như mở ra cánh cửa đi tới một thế giới mới.

Ngay vào lúc nó chuẩn bị nếm thêm một miếng nữa thì Niếp Niếp đã lấy cái muỗng đi mất, vào lúc này, trong lòng nó cảm thấy một trận nhói đau.

Vội vàng nói: "Đại nhân, thật ra thì Hỗn Thiên Kim Hùng tộc luôn có một cái thiên phú khó mà nói ra được, chuyện cho tới bây giờ không dối gạt được nữa, đó chính là có thể bài tiết! Đồ ăn kia của ngài nhất định phải để cho ta ăn, ta cam đoan sẽ bài tiết ra cho ngài cả một mảnh thiên địa!"

Những yêu thú khác bởi thao tác này của Kim Hùng làm cho choáng váng.

Tình huống như thế nào? Lập trường của ngươi vậy mà không kiên định như vậy sao?

Nhanh như vậy ngay cả tổ tông cũng bán đi rồi?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!