Chủ Thiên Sứ bước ra khỏi Thiên Cơ các với một tâm trạng nặng trĩu.
A Lâm Na thấy hắn có dáng vẻ như vậy, nhịn không được mà hỏi: "Phụ thân, sao vậy? Đám người kia dám đối phó Đệ Thất giới, kết quả sẽ không tốt chứ?"
Tuy nhiên, Chủ Thiên Sứ lại lắc đầu, mở miệng nói: "Ta không biết điều gì đã xảy ra, bọn họ không chỉ không sao cả, hơn nữa còn đạt được bản nguyên, ăn tới quên cả đất trời."
"Chuyện này ... thật hay giả?"
A Lâm Na ngây dại, không thể tin được hỏi: "Bọn họ là làm được như thế nào? Tồn tại bên trong Tứ Hợp viện kia không có quản sao?"
Chủ Thiên Sứ thở dài nói: "Chúng ta làm sao có thể đoán được ý nghĩ của tồn tại kia, đúng, kết quả giải thi đấu tuyển chọn lông vũ sao rồi? Chúng ta phải nhanh đi tới Đệ Thất giới xem xem."
"Đã chọn ra được mười hạng đầu, đang được nhổ lông ở bên trong đại điện, tin tưởng chẳng mấy chốc sẽ xong."
A Lâm Na dừng lại một chút rồi lại nói: "Đúng rồi, chúng ta còn bắt được một Đọa Lạc Thiên Sứ, toàn thân lông đen kia cũng không biết cao nhân có thích hay không."
Những Đọa Lạc Thiên Sứ kia chạy trốn theo Ma Sát, tuy nhiên vẫn bắt được một tên.
Chủ Thiên Sứ trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Thà nhiều chứ đừng ít, nhổ lông đi rồi cũng mang theo luôn."
Sau đó, hắn lại nhắc nhở: "Đúng rồi, lúc nhổ lông thì phải cẩn thận, tuyệt đối không được làm hỏng."
A Lâm Na gật đầu nói: "Phụ thân yên tâm, mọi người đều hiểu."
Một lát sau, mười đạo độn quang từ trong đại điện bay ra, xòe cánh ra trôi nổi ở trên trời cao.
Hơn nữa, tất cả đều là cánh thịt.
Đặt ở trước kia, bọn họ căn bản là không còn mặt mũi nào để mà đi ra, chắc chắn đều sẽ trốn trong phòng để mà thút thít, thế nhưng bây giờ, trên mặt mũi lại tràn đầy vẻ tự hào, hai đầu lông mày đều đầy vẻ đắc ý, ta là người được chọn.
Cánh thịt bây giờ đã trở thành một loại vinh dự!
Đây là tán thành đối với lông vũ của mình, đại biểu cho chính mình là Thiên Sứ được tuyển chọn!
Những Thiên Sứ khác còn là một mặt tràn đầy hâm mộ mà nhìn vào bọn họ, sau đó lại nhìn vào trên cánh mọc đầy lông vũ của chính mình mà không thể không thở dài.
Chủ Thiên Sứ cũng không keo kiệt chút nào tự mình tán thưởng, mở miệng nói: "Các ngươi rất tốt, tất cả đều là sự kiêu ngạo của Thiên Sứ nhất tộc chúng ta!"
Mười tên Thiên Sứ kia cười nói: "Thần Tôn đại nhân quá khen, đây là việc cần phải làm, nhân lúc vừa nhổ ra còn mới mẻ, tranh thủ thời gian đi tặng cho cao nhân đi."
"Ha ha ha, yên tâm, ta lập tức khởi hành đi tới tặng cho cao nhân!"
Chủ Thiên Sứ cười ha ha một tiếng rồi cùng A Lâm Na cùng nhau khởi hành, mang theo lông Thiên Sứ bay thẳng về phía Đệ Thất giới mà đi.
Vượt qua thông đạo giới vực, tiến vào Đệ Thất giới.
Sắc mặt Chủ Thiên Sứ hơi ngưng trọng lại, mở miệng nói: "Đại đạo thật là nồng nặc, mảnh thế giới này thế mà có nhiều khí tức đại đạo như vậy, thật khó có thể tin! Chỉ là ... tại sao có thể như vậy?"
A Lâm Na hiếu kỳ hỏi: "Phụ thân, sao vậy?"
Nàng ta chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được ở Đệ Thất giới này đột phá sẽ dễ dàng hơ so với ở Đệ Tứ giới, nhưng lại không cách nào cảm nhận được nhiều hơn.
Chủ Thiên Sứ nói: "Ngươi còn dừng lại ở Đại Đạo chí tôn Đệ Nhất bộ, sự hòa hợp đối với đại đạo còn chưa đủ, tự nhiên cảm nhận có hạn."
Dừng một chút, hắn lại nói: "Lực lượng mang theo trên người của mỗi một Đại Đạo chí tôn đều quá khổng lồ, mà khí tức đại đạo đại biểu cho việc dựng dục ra Đại Đạo chí tôn của mỗi một giới, giống như khí tức đại đạo còn sót lại của Đệ Tứ giới, không có bất ngờ gì xảy ra thì khó có thể có thêm một một Đại Đạo chí tôn được sinh ra, nếu như thêm, vậy sẽ tạo thành mất cân bằng!"
A Lâm Na hoài nghi nói: "Mất cân bằng? Có ý gì?"
Chủ Thiên Sứ chậm rãi nói: "Đảo khách thành chủ, giống như Đệ Nhất giới, thế giới bị sinh linh phản chế, bản nguyên bị chiếm đoạt."
A Lâm Na có vẻ trầm ngâm.
Thực ra điều này cũng rất dễ hiểu, vô số sinh linh giống như ký sinh ở trên thế giới này, thế giới này cũng dựa vào sinh linh để mà vận hành, đồng thời thế giới cũng có cơ chế riêng để vận hành trơn tru, tuy nhiên ... khi sinh linh ký sinh ở vào một nguyên nhân không rõ nào đó trở nên quá cường đại, sự cân bằng này sẽ bị phá vỡ, cơ thể ký sinh chắc chắn sẽ rơi vào trạng thái bị tiêu diệt.
Chủ Thiên Sứ hít sâu một hơi, sợ hãi than nói: "Mà thế giới này thì khác biệt ... rất khác biệt!"
"Thế giới này có khí tức đại đạo quá nồng nặc, xem như thủa ban đầu của Đệ Tứ giới cũng không có khí tức đại đạo nồng đậm tới như thế này, nhiều khí tức đại đạo như thế này, đại biểu cho có thể bồi dưỡng ra hơn một trăm tên Đại Đạo chí tôn!"
"Hơm một trăm tên?!"
A Lâm Na hít vào một ngụm khí lạnh.
Chuyện khác nàng ta có khả năng không hiểu nổi, nhưng con số một trăm này cũng quá trực quan.
Toàn bộ Đệ Tứ giới cũng mới có bao nhiêu tên Đại Đạo chí tôn?
Lại nói tới Đệ Nhất giới bị Cổ tộc trấn áp.
Lực lượng của Đệ Nhất giới thuộc về Cổ tộc, hơn nữa còn cướp đoạt của Đệ Thất giới trong vô số năm, nhưng Cổ tộc cũng không có tới một trăm tên Đại Đạo chí tôn đi.
A Lâm Na mím môi một cái, "Đệ Thất giới này mạnh như vậy sao?"
"Mỗi một giới (thế giới) lực lượng tuy rằng không nhất định hoàn toàn giống nhau, nhưng cũng không có chênh lệch nhau quá nhiều."
Chủ Thiên Sứ lắc đầu, bên trong đôi mắt lóe lên vẻ nhìn xa trông rộng, run giọng nói: "Ta nghi ngờ ... sự khác thường của Đệ Thất giới này có liên quan với cao nhân kia!"
A Lâm Na khó có thể tin nói: "Có thể làm cho khí tức đại đạo của một thế giới trở nên nồng đậm như thế này, chuyện này không thể không nói ... thật quá khó có thể tin đi!"
"Hắn có thể tặng băng đô ẩn chứa đại đạo bản nguyên cho ngươi, nói rõ hắn có năng lực để tặng bản nguyên, tồn tại kinh khủng như thế, ta chỉ có thể phát huy hết sức tưởng tượng của mình ra để mà có ý nghĩ này."
Chủ Thiên Sứ ngưng trọng mở miệng, nói tiếp: "Tóm lại, tưởng tượng như thế nào cũng không đủ, chúng ta trước tới bái phỏng rồi lại nói."
Lập tức, bọn họ càng cung kính hơn, nhắm mắt theo đuôi hướng về Thần vực mà đi.
Không bao lâu sau, ở dưới sự dẫn dắt của A Lâm Na đã đi tới Lạc Tiên sơn mạch.
A Lâm Na nhắc nhở: "Phụ thân, vị cao nhân kia ở ngay trên ngọn núi này."
Chủ Thiên Sứ khẽ gật đầu, đáp xuống chân núi, mở miệng nói: "Vì để tránh xuất hiện hiểu lầm, chúng ta đi bộ lên."
"A?"
Ở khi bọn họ đi tới sườn núi thì cảm nhận được một làn sóng dao động mơ hồ, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy từng con Phệ Nguyên trùng đang hiển lộ ra thân hình, mắt đỏ lên, vô cùng kích động mà lao xuống một cái phương hướng!
Ánh mắt Chủ Thiên Sứ ngưng tụ lại, nghi ngờ không thôi nói: "Những con côn trùng kia ... ta hình như từng thấy ở Thiên Cơ các."
Lập tức, hắn mang theo A Lâm Na đi theo.
Một bên khác, đám thịt rừng kia xúm lại xung quanh hầm cầu, trong tay nào thì cầm đá nào thì cầm cành cây các loại vũ khí nhìn lên không trung, trận địa đã sẵn sàng để chào đón quân địch.
"Đậu xanh rau muống, đám cuồng ma trộm phân kia quả nhiên lại tới, nhanh, đừng để cho bọn chúng đạt được!"
"Ngăn cản bọn chúng, bảo vệ phân vàng!"
"Thế mà còn dám tới, xem ta tới đánh vỡ đầu bọn chúng!"
"Mối thù trộm phân của ta là không đội trời chung, ta cùng ngươi liều mạng!"
Bọn chúng gầm thét, hỗn chiến với Phệ Nguyên trùng, cảnh tượng lại trở nên hỗn loạn một lần nữa.
Thịt rừng (thú rừng) có tổng cộng cũng chỉ có tới mấy chục con, nhưng Phệ Nguyên trùng thì có tới khoảng hàng ngàn con, hơn nữa thân thể không lớn, tự nhiên sẽ có cá lọt lưới lọt qua tầng tầng trở ngại trực tiếp chui vào trong hầm cầu, sau đó thì rong chơi tùy ý.
"Đậu tím hoa cà!"
Chủ Thiên Sứ nhìn thấy cảnh tượng này thì cả người như bị sét đánh, hận không thể làm cho cằm của mình rơi xuống mặt đất.
Má ơi!
Cái này, cái này, cái này. . .
Bản nguyên của Đệ Thất giới mà đám người Thiên Cơ các kia nói tới lại chính là thứ này?
Sau đó bọn họ còn ăn tới quên cả đất trời?