Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 995: CHƯƠNG 995: PHẢI TRÂN TRỌNG MÀ ĂN A.

Trách không được bên trong Thiên Cơ các kia lại thối tới như vậy, hóa ra là như thế này.

Nghĩ tới dáng vẻ đắc ý của bọn họ khi ở trước mặt mình, cộng với tác động thị giác vào lúc này, đầu Chủ Thiên Sứ lập tức vang lên ông ông.

"Còn may, quả thực là thực sự may mắn a!"

Chủ Thiên Sứ nghĩ thôi mà đã sợ hãi vỗ vào lồng ngực của chính mình, thiếu chút nữa bởi sợ quá mà khóc.

"Nếu như ta thật hợp tác với Thiên Cơ các, lúc này chắc chắn đã trở thành một thành viên trong đại quân ăn phân a, đây má nó quả thực chính là sống không bằng chết a!"

"Vân Thiên Sơn đạo hữu cùng với Trịnh Sơn đạo hữu, chúng ta cũng xem như là quen biết đã lâu, ta chúc các ngươi dùng cơm vui vẻ ..."

"Nghĩ lại đám người ở Thiên Cơ các kia cũng không dễ dàng a, tới tận nơi này để mà trộm phân, vượt giới trộm phân a."

Chủ Thiên Sứ thu hồi ánh mắt, điều này củng cố quyết tâm không dám đắc tội cao nhân bên trong Tứ Hợp viện kia của hắn.

Thời gian dần trôi qua, cuộc chiến bảo vệ phân vàng hạ màn.

Vẫn như trước có một số Phệ Nguyên trùng thu hoạch đầy rồi chạy trốn, tuy nhiên số lượng trốn thoát được muốn ít hơn so với lần trước một chút.

Chủ Thiên Sứ và A Lâm Na may mắn có thể nhìn thấy được cảnh tượng hùng vĩ như thế, lập tức đổi mới tam quan của bọn họ, để cho bọn họ được rất nhiều xúc cảm.

A Lâm Na nhìn vào Tứ Hợp viện, cảm thấy có hơi căng thẳng, hỏi: "Phụ thân đại nhân, chúng ta đi gõ cửa không?"

"Ngạch..."

Nội tâm Chủ Thiên Sứ trở nên thấp thỏm.

Từ khi trở thành Chủ Thiên Sứ tới nay, địa vị của hắn cao cỡ nào, vô số năm qua đều chưa từng có cảm giác khẩn trương như lúc này.

Hắn do dự, ngay cả gõ cửa cũng không dám.

Mạo muội tới bái phỏng cao nhân có thể khiến cho cao nhân không thích hay không?

Chúng ta dù sao cũng là tới từ Đệ Tứ giới, có thể sẽ tạo ra hiểu lầm gì hay không?

Cũng may ở vào lúc bọn hắn đang do dự, theo một tiếng kẹt kẹt vang lên, cửa Tứ Hợp viện mở ra.

Niếp Niếp và Long Nhi đi ra, mang theo đồ ăn, trong tay cầm chiêng và trống gõ.

"Keng keng keng! Thùng!"

"Đã tới giờ dùng cơm, đều tới đây đi!"

Lập tức, đám thịt rừng kia vội vàng lao tới, vươn cái mũi ra, bên trong miệng phát ra tiếng kêu của heo.

"Lẩm bẩm, lẩm bẩm, lẩm bẩm tức -- "

Niếp Niếp và Long Nhi bắt đầu dùng muỗng chia thức ăn cho các thịt rừng (thú rừng), "Đừng nóng vội, đều có cả."

Chủ Thiên Sứ nhìn lướt qua thức ăn cho heo kia, vẻ bề ngoài thì không được tốt cho lắm, không hiểu tại sao đám đại yêu này lại phải tranh nhau.

Tuy nhiên ngay sau đó, ánh mắt của hắn ngưng tụ lại, tròng mắt của hắn thiếu chút nữa thì trợn trừng ra ngoài.

"Cái gì? Không thể nào? Điều này sao có thể?!"

Hắn hít vào một ngụm khí lạnh, cái đầu nghển ra phía trước, dùng cái mũi ra sức mà ngửi.

Sau đó thì kinh dị lên tiếng kinh hô, "Bên trong thức ăn cho heo này không chỉ ẩn chứa rất nhiều lực lượng pháp tắc, còn có thêm khí tức đại đạo ngưng tụ ra đại đạo bản nguyên!"

Thứ này thực sự được dùng làm thức ăn cho heo, dùng để nuôi ... thịt rừng?

Khó trách, khó trách đám người Thiên Cơ các kia trộm được một chút phân trở về mà lại trở nên hưng phấn như thế, hóa ra, ở trong mắt cao nhân, thứ này lại rẻ tiền như vậy!

"A? Thiên Sứ? Ngươi quay lại rồi sao? Không phải là dẫn người tới báo thù chứ?"

Niếp Niếp và Long Nhi lập tức mặt lộ vẻ cảnh giác khi nhìn thấy Chủ Thiên Sứ và A Lâm Na.

"Không! Tuyệt đối không phải! Hai vị đạo hữu tuyệt đối không nên hiểu nhầm!"

Chủ Thiên Sứ vội vàng lắc đầu, sau đó lấy lòng nói lời giải thích: "A Lâm Na trở về đã nói chuyện trước đó với ta, bị ta hung hăng quát mắng một trận!"

"Cao nhân có thể coi trọng lông vũ của chúng ta đó là vinh hạnh của chúng ta, chúng ta nên dùng hai tay dâng lên mới đúng, bởi vậy mà lần này chúng ta cố ý tới là để mang lông vũ tới tặng a."

Hai mắt Niếp Niếp và Long Nhi sáng lên, "Thật mang lông vũ tới?"

Các nàng thế nhưng là biết được, Lý Niệm Phàm một mực lẩm bẩm quá ít lông vũ Thiên Sứ, cho nên chỉ làm thành một cái đệm.

Hơn nữa, dùng lông vũ của Thiên Sứ làm thành cái đệm kia, ngồi vào quả thực thoải mái, các nàng cũng rất thích, nếu như không phải gần đây nhận lấy lời dạy bảo của Lý Niệm Phàm, nói không chừng các nàng chuẩn bị xuất thủ đi đoạt.

"Đương nhiên là thật, yên tâm, Thiên Sứ nhất tộc ta không có những thứ khác, thế nhưng lông là nhiều, không đủ thì có thể mở miệng bất cứ lúc nào, ta sẽ mang tới cho các ngươi càng sớm càng tốt!"

Chủ Thiên Sứ nhìn vào thần sắc của Niếp Niếp và Long Nhi, trong lòng mừng rỡ lập tức lấy lông vũ sớm đã chuẩn bị ra.

"Số lông vũ này được nha, không tệ, xem như không tệ."

Niếp Niếp và Long Nhi đều nở ra nụ cười tươi tắn, "Có triển vọng, ca ca nhất định sẽ thích."

"Đó là vinh hạnh của chúng ta."

Trong lòng Chủ Thiên Sứ phấn chấn tới cực điểm, sao đó thì tò mò mà hỏi: "Mạo muội hỏi một câu, thức ăn cho heo này là ..."

Tâm trạng của Niếp Niếp trở nên rất tốt, nói lời giải thích: "Ca ca ta muốn bổ sung chất dinh dưỡng cho thực vật ở hậu viện, cho nên xem đám thịt rừng này trở thành máy móc tạo phân, cho nên mới cho chúng ăn thức ăn cho heo, sau đó có được phân thì bón phân cho thực vật ở hậu viện."

Máy móc tạo phân?

Má nó thủ bút lớn tới như vậy cũng chỉ vì làm ra phân bón cho thực vật?

Không có ý tứ, làm loại máy móc tạo phân này ta cũng muốn làm a!

Chủ Thiên Sứ trông mong nhìn vào đám đang ăn như heo kia, dựa vào lực lượng ý chí cường đại của mình, lúc này mới khắc chế xung động đi tranh giành đồ ăn với đám thịt rừng kia.

Niếp Niếp nói: "Được rồi, chúng ta đi đưa lông vũ cho ca ca, các ngươi cứ chờ ở bên ngoài này đi."

Sau đó, nàng ta cùng với Long Nhi trở về Tứ Hợp viện.

Các nàng cũng để mắt tới, không có mời Chủ Thiên Sứ đi vào trong Tứ Hợp viện, bởi vì các nàng còn chưa hoàn toàn tin tưởng Chủ Thiên Sứ này.

Dù sao, đây có thể là mưu kế của đám Thiên Sứ này, nếu như để hắn tiến vào Tứ Hợp viện, sau đó nói với Lý Niệm Phàm một câu 'Thật ra ngươi là đại lão tu tiên', vậy thì thật không ổn ...

Niếp Niếp và Long Nhi bưng lông vũ Thiên Sứ, giống như hiến vật quý chạy tới trước người Lý Niệm Phàm, "Ca ca, ca ca, ngươi xem đây là cái gì?"

Lý Niệm Phàm hơi sững sờ, hoài nghi nói: "Lông Thiên Sứ? Đây là lấy được từ nơi nào? Không phải các ngươi lại đi bắt ép nhổ lông người ta chứ?"

Niếp Niếp mở miệng nói: "Đương nhiên là không phải! Chúng ta thế nhưng là rất nghe lời, hơn nữa gần đây chúng ta cũng không có ra ngoài."

Long Nhi cũng nói: "Ca ca, đây là Thiên Sứ nhất tộc chủ động đưa tới."

Chủ động đưa lông Thiên Sứ tới sao?

Thiên Sứ dễ nói chuyện như vậy sao?

Lý Niệm Phàm hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó hắn đột nhiên hiểu ra.

Chỉ sợ Thiên Sứ nhất tộc bị đánh cho sợ rồi.

Thấy được sự lợi hại của mấy người Niếp Niếp, Thiên Sứ nhất tộc lo lắng mình sẽ bị trả thù, lúc này mới tới tiến cống lông vũ đi, lấy đó làm thành ý.

Hóa ra là như vậy.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Được rồi a, là ca ca trách oan các ngươi."

Sau đó, hắn bắt đầu sửa sang lại lông vũ.

Tuy rằng số lượng lần này nhiều hơn trước nhưng cũng còn chưa đủ nhiều, tuy nhiên có thể làm thêm được mấy cái đệm, còn có thể làm được thảm, cũng đã rất tốt.

"A? Làm sao còn có lông vũ màu đen? Được a! Ta vốn cảm thấy chỉ có mỗi màu trắng thì có phải quá đơn điệu hay không, không biết nên dùng vật liệu gì tới phối hộ với lông Thiên Sứ, lông Thiên Sứ màu đen này tới, đây thật đúng là quá khéo!"

Mà lúc này.

Bên trong Thiên Cơ các.

Tất cả mọi người đều nghển cổ ra, mong mỏi chờ đợi.

Cuối cùng, khi nơi xa xa xuất hiện điểm đen, tất cả mọi người kích động nói: "Ha ha ha, trở về, bọn chúng mang theo bản nguyên về rồi!"

"Nhanh, mọi người chuẩn bị sẵn sàng, giờ dùng cơm đã tới!"

"Lần này làm sao mà chỉ có chưa tới ba trăm con Phệ Nguyên trùng trở về? Xem ra còn muốn khó khăn hơn so với lần trước nhiều a, những bản nguyên này kiếm được cũng không dễ dàng a, phải trân trọng mà ăn a."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!