Ghandilva, già làng của Làng Baran, đang gặp rắc rối lớn. Ngôi làng vốn yên bình ở tỉnh phía nam Vương quốc Rosenheim, là mái nhà của hơn 500 gia đình, bỗng chốc bị lũ Lizardmen hung tợn xâm chiếm. Dân làng người thì ly tán, kẻ thì bị bắt làm tù binh.
"Ngài có thể cho tôi biết lai lịch của hạt giống này được không?" Weed hỏi.
Đôi mắt vô hồn của Ghandilva chợt lóe lên tia hy vọng.
"C-Cậu... cậu sẽ giúp chúng tôi nếu tôi nói chứ?" Ghandilva hỏi với giọng tuyệt vọng.
"Kể cả khi ngài không nói, tôi vẫn sẽ giúp mọi người. Dân lành vô tội bị lũ quái vật độc ác bắt giữ, một người trượng nghĩa sao có thể làm ngơ cho được?"
"Ôi!" Ghandilva như muốn vỡ òa trong hạnh phúc. Khi tất cả mọi người đều phớt lờ lời khẩn cầu của ông, thì ở đây lại có một chàng trai tốt bụng tình nguyện dùng lưỡi gươm của mình để giải thoát cho những người dân vô tội.
"Ngài Darius đã từ chối yêu cầu của tôi... Vì tất cả những gì tôi có thể trả ơn chỉ là hạt giống này," Ghandilva chán nản nói.
Ngay khi chắc chắn Darius đã đi đủ xa để không nghe thấy, Weed cẩn trọng đáp, "Ai lại đi đong đếm một việc tốt chứ? Thật không thể tin nổi."
"Không ngờ trên đời vẫn còn người tốt như vậy..." già làng lẩm bẩm.
Ánh mắt Weed dán chặt vào nắm tay của Ghandilva.
"Dù sao thì, hạt giống này..."
"Ồ, nó sao? Thực tình tôi cũng không biết nó là hạt giống gì."
"Vậy ngài có biết nó từ đâu ra không?"
"Hạt giống này được truyền lại trong gia đình tôi. Tổ tiên tôi đã dặn phải giữ nó thật kỹ, vì nó là vô giá. Họ nói rằng chỉ được trao vật này như một ân huệ cho một chiến binh vĩ đại."
"Tôi hiểu rồi." Mảnh ghép cuối cùng dường như đã khớp lại. Dù vậy, đây vẫn là một ván cược 50-50 và vô cùng liều lĩnh.
Liệu nó có phải là hạt giống giúp Weed tìm ra đường đến Thành Phố Thiên Đường, hay chỉ là một hạt giống cây tầm thường nào đó?
*Ting!*
-----------------------------------------------------------------
[Nhiệm vụ: Thảm họa Làng Baran]
Lizardmen: Người thằn lằn, một loại quái vật.
Baran từng là một ngôi làng thanh bình cho đến khi biên giới phía đông bị tàn phá bởi lũ quái vật gớm ghiếc. Khi chúng kéo đến làng, Già làng Ghandilva đã không có đủ thời gian để sơ tán toàn bộ dân làng.
Ông đã trốn thoát, nhưng chỉ kịp cứu những đứa trẻ. Những người lớn đều ở lại để cầm chân kẻ địch. Lũ Lizardmen độc ác đã bắt giữ họ và thay vì giết, chúng giam họ làm nô lệ trong một căn cứ ở Thung lũng phía Tây.
Hãy giải cứu cha mẹ của những đứa trẻ. Nếu không nhanh lên, lũ Lizardmen sẽ không ngần ngại giết chết từng người một.
Độ khó: D
Phần thưởng: Hạt giống vô danh
Số dân làng bị bắt giữ: 55
-----------------------------------------------------------------
Một nhiệm vụ có độ khó D, ngang với nhiệm vụ chinh phạt. Weed vẫn còn nhiệm vụ cấp A là thực hiện di nguyện của Zahab, nhưng nó vẫn còn quá xa vời với khả năng hiện tại của cậu.
Thật phiền phức khi "Di nguyện của Zahab" chiếm mất một trong ba ô nhiệm vụ. Nhiệm vụ giải cứu này khó hơn bất cứ thứ gì Weed từng làm, nhưng cậu đọc đi đọc lại nội dung, bỏ qua phần độ khó.
Cha mẹ. Ký ức của Weed về họ dừng lại ở năm cậu lên tám. Kể từ đó, cậu chỉ có thể nhớ những thời khắc đen tối nhất của cuộc đời, khi lũ đòi nợ thuê hành hạ cậu.
"Đó là di sản duy nhất họ để lại cho mình," cậu cay đắng nghĩ.
Dù vậy, Weed vẫn nhớ cha mẹ mình. Cậu sẵn sàng trả bất cứ giá nào nếu có thể mang họ trở lại.
"Có vẻ như cậu không hài lòng với phần thưởng chỉ là hạt giống sao?" già làng lo lắng hỏi.
"..."
"Khi làng tôi được khôi phục, chúng tôi sẽ đền đáp ân huệ của cậu dần dần."
"Không, tôi không bận tâm về phần thưởng, nó còn hơn cả những gì tôi mong đợi. Tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ này sớm nhất có thể."
*Ting!*
-----------------------------
Bạn đã chấp nhận nhiệm vụ!
-----------------------------
"Cảm tạ cậu. Lũ Lizardmen đang đóng quân ở thung lũng gần ngọn núi phía tây ngôi làng. Tôi sẽ chờ tin tốt của cậu."
Sau khi Ghandilva rời đi, nhóm của Weed tiến lại gần.
"Weed, anh làm gì vậy?"
"Anh nhận nhiệm vụ đó sao?"
Pale và Surka liếc Weed với ánh mắt khó tin. Cậu ta vừa nhận một nhiệm vụ mới mà phần thưởng chỉ là một hạt giống.
"Mọi người đừng hỏi gì cả, cứ nhận nhiệm vụ giống tôi đi."
Weed về cơ bản là đội trưởng không chính thức của nhóm. Nghe lời Weed, Surka tin rằng hẳn phải có lý do, cô liền đến chỗ Ghandilva và nhận nhiệm vụ.
"Mình sẽ theo Weed."
"Chúng tôi cũng muốn tham gia giải cứu dân làng."
*Ting!*
-----------------------------
Đội của bạn đã chấp nhận nhiệm vụ!
-----------------------------
Cả đội đều nhận nhiệm vụ, mặc dù không hiểu lý do.
Pale nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.
"Không hiểu nổi tại sao anh lại bỏ nhiệm vụ chinh phạt và nhận cái này sau khi chúng ta đã cất công đến tận đây."
"Nếu tôi không nhầm, nhiệm vụ này sẽ là một bước đột phá lớn. Mà kể cả có nhầm, nó vẫn tốt hơn nhiều so với việc theo đội quân chinh phạt."
"Ý anh là sao?"
"Giả sử chúng ta đánh lũ Lizardmen cùng đội quân chinh phạt... Ở cấp độ này, lượng EXP và danh vọng nhận được cũng chẳng bõ dính răng."
Họ đều đồng ý với Weed về điều này – cấp độ của họ quá thấp so với Darius và phần lớn đội quân.
Ban đầu, họ hứng thú với những nhiệm vụ "Tìm và diệt" sẽ xuất hiện sau khi lũ Lizardmen bị đánh đuổi khỏi làng, nên trận chiến quy mô lớn này chẳng có nhiều ý nghĩa với họ.
Kẹt giữa 200 người chơi khác có cấp độ ngang bằng hoặc cao hơn, nhóm của Weed sẽ chẳng làm được gì nhiều.
"Tôi nghĩ tốt hơn nên đổi sang nhiệm vụ này," Weed nói.
"Nhưng độ khó là D... anh không nghĩ nó quá khó cho 5 người chúng ta sao?" Surka hỏi.
"Đừng lo, tôi có kế hoạch cả rồi," giọng cậu nghe vô cùng gian manh.
"Được rồi, Weed, bọn này theo anh," Pale đáp.
Weed đã quyết định nhận nhiệm vụ của Ghandilva, và với quyết định này, cậu và đội của mình tách khỏi đoàn quân. Chỉ một lúc sau, hai người nữa tìm đến nhóm của Weed. Đó là Becker và Dale, hai Tiểu đội trưởng cùng những người lính của họ trong quân đội Rosenheim.
"Chỉ huy! Ngài đi đâu vậy?" Becker hỏi.
"Chúng tôi đi tiêu diệt lũ Lizardmen," Weed đáp, giọng quả quyết.
"Các đồng đội của tôi và tôi sẽ đi giải cứu những dân làng bị bắt, trả lại cha mẹ cho những đứa trẻ đã mất đi mái ấm này, ngay tại căn cứ của lũ Lizardmen."
"Đó là một nhiệm vụ khó khăn đấy!" Becker giật mình. Dale thì không thể tin nổi.
"Chỉ với 5 người liệu có thể hoàn thành được không?" Dale tròn mắt hỏi.
Dale nhìn nhóm của Weed. Anh ta cho rằng họ yếu hơn mình, thế là anh ta vỗ ngực tự hào xin được giúp đỡ chỉ huy.
"Chỉ huy, chúng tôi muốn giúp ngài thực hiện nhiệm vụ này," Dale nói.
"Đúng vậy. Chỉ huy của chúng tôi sẽ cho phép nếu chúng tôi giải thích tình hình," Becker nói thêm.
Tình bạn mà Weed gây dựng với các NPC này một lần nữa lại có ích. Tất nhiên, tùy vào tình hình, sẽ có những lúc, như bị ép buộc giết hại dân lành chẳng hạn, mệnh lệnh của chỉ huy sẽ bị nghi ngờ.
Uy tín và mối quan hệ tốt không thể trở thành động lực cho binh lính trừ khi có cả uy danh của một người chỉ huy.
Trong mắt Dale và Becker, hành động anh hùng của Weed khi cứu dân làng khỏi cảnh hiểm nguy chính là thứ làm nên cái uy của một người chỉ huy. Và vì nó cũng giúp ích rất nhiều cho nhiệm vụ chinh phạt, họ cảm thấy nên giúp cậu.
Dù thế, sau một khoảnh khắc im lặng, Weed trả lời, "Tôi rất biết ơn khi nghe điều đó từ hai anh, nhưng không được. Các anh đang có nhiệm vụ hỗ trợ Làng Baran dưới sự chỉ huy của ngài Darius mà?"
"Nhưng..."
"Nhiệm vụ này càng ít người càng tốt! Tôi yêu cầu hai anh hãy làm thật tốt nhiệm vụ của mình. Dù chúng tôi có giải cứu được người dân, nhưng họ lại mất đi quê nhà của mình thì sao?"
"Rõ, thưa chỉ huy," họ đồng thanh đáp.
Becker và Dale đã bị thuyết phục và chấp nhận lời từ chối của cậu. Dù cho nếu Weed có được sự giúp đỡ từ 20 binh lính của quân đội Rosenheim, việc giải cứu dân làng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Đặc biệt là khi hai Tiểu đội trưởng này đã từng dưới trướng Weed. Nhiệm vụ sẽ bớt phiền phức hơn nếu cậu chấp nhận sự giúp đỡ của họ. Điểm uy tín cao có thể khiến họ nghe lệnh cậu răm rắp.
Nhưng không may, cái bất lợi khi có hai tiểu đội đi theo là Darius kiểu gì cũng phát hiện ra sự thiếu hụt quân số, và chắc chắn sẽ nghi ngờ. Điều đó sẽ gây phiền phức cho nhóm của Weed. Chỉ với 5 người, Darius sẽ không thể nào nhận ra sự vắng mặt của họ. Nói chung, họ sẽ phải đi lẻ để khi đội chinh phạt giao tranh tổng thì cũng không bị ảnh hưởng.
Weed và đồng đội nhanh chóng tiến tới ngọn núi phía tây Làng Baran, theo miêu tả của Ghandilva. Ngọn núi phía tây có một bầu không khí vô cùng u ám.
Một làn hơi nước bốc lên từ thác nước trong thung lũng tạo nên môi trường tuyệt vời cho lũ Lizardmen định cư.
"Tôi nghĩ lãnh thổ của chúng bắt đầu từ đây," Pale nói. Là một Cung Thủ, cậu có thị lực tốt hơn và kỹ năng quan sát phù hợp với class của mình. Với Cung Thủ, đó là một kỹ năng phụ, cho phép họ chặn kẻ địch từ xa và cũng giúp phân tích địa hình.
Pale tập trung vào các kỹ năng bị động của Cung Thủ, như Liên Xạ và Xuyên Giáp. Đó là cách dễ nhất để chuyển nghề cho Cung Thủ.
Trong khi đó Weed, với nghề Điêu Khắc, lại có thế mạnh về kiếm kỹ, nhờ vào độ thông thạo điêu khắc và con dao của Zahab.
"Ừ, tôi nghĩ lũ Lizardmen vượt qua biên giới phía đông và cắm trại ở đây," Weed trả lời ngắn gọn, cố gắng tìm hiểu địa hình. Nơi này được gọi là thung lũng, nhưng nó lớn hơn nhiều so với những cái khác. Họ lo rằng lũ Lizardmen có thể bất ngờ tấn công từ khu rừng rậm rạp xung quanh.
Cuối cùng, họ cũng chạm trán những chiến binh Lizardmen đầu tiên. Có 5 con trong một nhóm nhỏ đang làm lính gác. Lũ bò sát này trông như những con thằn lằn khổng lồ đứng bằng hai chân với lớp da trơn tuột màu xanh lá. Cấp độ của chúng khoảng 60.
"Eo ôi, trông gớm quá," Romuna nhận xét.
Weed phải công nhận điều đó. Quái vật thường chẳng ưa nhìn chút nào. Nhưng hiếm có con nào làm cậu sợ được.
'Mình sẽ dùng chiến thuật như với bọn Yêu tinh,' Weed nghĩ thầm khi đang thăm dò chúng.
Cấp độ của lũ Lizardmen cao hơn Yêu tinh khoảng 10 cấp, nhưng chúng chỉ là quái vật thường. Lũ quái vật trong hầm ngục hoặc vào ban đêm mạnh hơn chúng khoảng 50% và cho nhiều kinh nghiệm hơn. Dù sao đi nữa, sức mạnh của Lizardmen cũng tương tự bọn Yêu tinh nếu phải so sánh.
Weed trang bị thanh gươm sắt thay vì cây cung.
Cậu đã quá bận rộn với việc nấu ăn và bán tượng mà không chiến đấu một thời gian rồi, cơ thể cậu đang ngứa ngáy lắm đây.
'Giờ mình có thể thử một vài kiếm kỹ rồi,' cậu tự nhủ với ánh mắt đầy sát khí.
Kiếm pháp trong cuốn bí kíp cậu học được là:
----------------------------------------
Kỹ năng: Đế Vương Vô Thế Kiếm Pháp
Thức thứ nhất: Tam Liên
Uy nghi như đế vương, thức kiếm tấn công kẻ địch ba lần liên tiếp. Kỹ năng càng phát triển, số lượng đòn đánh và sát thương càng tăng.
*Mana cần để thi triển: 300*
Thức thứ hai: Ám Sát
Lập tức di chuyển ra sau lưng kẻ địch và đánh lén.
*Mana cần để thi triển: 400*
Thức thứ ba: Phá Uy
Dùng uy quyền sức mạnh để phá vỡ vũ khí trên tay kẻ địch. Gây sát thương gấp 5 lần sát thương cơ bản của bạn.
*Mana cần để thi triển: 600*
Thức thứ tư: Kiếm Vũ
Nhắm vào sơ hở của kẻ địch khi thi triển một thức kiếm tựa vũ điệu giữa trận tiền.
*Mana cần để thi triển: 1000*
Thức thứ năm: Kiếm Đế
Tâm kiếm hợp nhất. Tập trung toàn bộ mana để bùng nổ vào một điểm. Tiêu tốn toàn bộ mana, nếu lượng mana ít hơn 2000, sẽ tiêu thụ cả HP.
---------------------------------------------------------------------------------
Kỹ thuật bộ pháp là một kỹ năng kích hoạt trong trận đấu để né tránh đòn đánh của kẻ địch bằng bảy bước di chuyển.
Weed đặt tên cho từng thức kiếm.
Thức đầu gọi là Tam Liên, và còn lại là Ám Sát, Phá Uy, Kiếm Vũ, và Kiếm Đế.
Lượng Mana tối đa của Weed là 940 nhờ vào Viên thuốc của Hoàng Đế. Cậu có thể thi triển Tam Liên ba lần, Ám Sát hai lần, hoặc Phá Uy một lần.
Hai thức còn lại thì khỏi phải bàn, cậu chưa đủ mana để dùng. Cậu có thể dùng thức thứ năm, Kiếm Đế, nhưng quá nguy hiểm khi phải đặt cược mạng sống như vậy.
Cậu đặt tên cho bộ pháp trong sách là "Thất Thần Bộ Pháp". Nó chỉ tốn 100 mana. May mắn thay, nó có hiệu quả trong ít nhất 1 phút sau khi kích hoạt.
"Để xem mình có thể làm được gì."
Weed chưa từng chiến đấu lần nào kể từ khi học Đế Vương Vô Thế Kiếm Pháp.
"Giữa ban ngày, chúng yếu hơn bình thường," Weed nói nhỏ với đồng đội, "Lũ Lizardmen mạnh nhất ở địa hình đầm lầy, nhưng yếu hơn nhiều khi ở trong thung lũng. Tôi sẽ đánh trước."
Những loại quái vật thích nghi với khí hậu khô cằn, như 'Bọ cạp độc' hay "Sâu cát", mạnh nhất khi chiến đấu ở sa mạc. Lũ Lizardmen, quen với môi trường đầm lầy, thì yếu hơn hẳn khi ở đây.
Dù thế, đồng đội của cậu vẫn bất ngờ. Weed cho rằng họ nên tấn công thẳng vào căn cứ của chúng.
Họ đã theo cậu đến tận đây, nhưng họ tưởng cậu có một kế hoạch tinh vi hơn để áp đảo lũ Lizardmen đông đảo.
"Ch-Chờ đã Weed! Chúng ta thật sự có thể đi thẳng vào căn cứ của chúng sao?" Pale hỏi.
"Đúng vậy," Weed đáp.
"Nhưng nhiệm vụ này có độ khó D đó..." Pale nói.
"Với độ khó D, ít nhất phải có 800 con Lizardmen trong đó, đúng không?" Weed hỏi.
Pale gật đầu một cách ngây ngô.
"Tám trăm, khoảng đó."
"Tôi biết điều đó khi chúng ta nhận nhiệm vụ của Ghandilva rồi. Nhưng Darius đã vô tình giúp chúng ta một tay."
"Darius giúp chúng ta?" Pale khó hiểu.
Khi Pale lắc đầu không hiểu, Weed đưa những lọ nước nhỏ cho đồng đội.
"Gì đây? Bình máu à?" Romuna hỏi.
"Đó là thức uống tôi làm trước khi chúng ta rời Citadel. Tôi mua được mấy cái lọ rỗng ở tiệm thuốc với giá rẻ," Weed nói.
"Sao giờ cậu lại đưa chúng ra..." Surka thắc mắc.
"Uống đi rồi sẽ biết," Weed cắt ngang.
Weed uống cạn lọ nước.
*Ting!*
————————————————————————————————
Bạn đã uống: Rượu mạnh Sinh Lực
Hiệu ứng:
+100 HP
+10 Sức mạnh
+5 Nhanh nhẹn
Giảm cảm giác đau đớn khi bị thương.
————————————————————————————————
Đồng đội của cậu uống hết lọ rượu và hết sức ngạc nhiên.
"Không thể tin được thứ rượu này lại có thể..." Irene nói.
Surka chỉ vừa mới đủ tuổi uống rượu, nên cô còn hơi ngại với đồ uống có cồn. Nhưng với hương vị tuyệt vời của loại rượu này, cô đã uống sạch không chừa một giọt.
"Nó chưa được lên men đủ lâu, nên hiệu ứng còn khá hạn chế. Bù lại, có thể uống nó và ăn mà không lo bị say," Weed giải thích.
Weed, vừa uống xong, đã tiến vào nơi cậu cho rằng lũ chiến binh Lizardmen đang ở.
*
Darius cho rằng mình thật may mắn. Nếu không, hắn đã chẳng nhận được một nhiệm vụ hiếm có như thế này, chỉ huy một lực lượng chinh phạt.
Nhiệm vụ này liên quan đến Làng Baran. Hắn có thể tăng vọt điểm danh vọng. Danh vọng ở mức cao sẽ mang lại nhiều lợi ích, và cả những nhiệm vụ tốt hơn. Darius sẽ có thể gặp những người quan trọng mà bình thường không thể gặp, và dễ dàng nhận các nhiệm vụ ngon ăn hơn.
Với 300 quân lính trong tay, Darius cảm thấy mình như một đại tướng. Lực lượng chinh phạt do hắn dẫn dắt nhanh chóng tiến đến Làng Baran.
Hàng rào gỗ, được dựng lên để ngăn lũ quái vật, đã bị phá nát, và cửa của các ngôi nhà đều tan tành.
Quân lính nhìn cảnh tượng hoang tàn từ trên đồi. Không có một bóng quái vật nào trong làng, nhưng họ không thể mất cảnh giác. Darius quay lại ra lệnh cho một đồng đội.
"Parros, cậu đi trinh sát khu vực đi."
"Được, ở đây chờ tôi quay lại."
Parros là một Đạo Chích. Với chỉ số nhanh nhẹn cực cao và khả năng quan sát, cậu ta nhanh chóng lẻn vào làng. Sau một giờ, cậu ta quay lại, thở hổn hển báo cáo, "Có cả trăm con Lizardmen trốn trong làng! Chúng đang chờ chúng ta tiến vào."
"Chúng định đánh một trận hỗn loạn đây mà," Darius lẩm bẩm.
Ánh mắt của Darius lạnh như băng. Rõ ràng, lũ Lizardmen đang áp đảo về số lượng, cố gắng tấn công tổng lực cả đội quân. Nhưng mặt khác, hắn lại hoan nghênh chúng làm vậy.
Ở đỉnh điểm của sự hỗn loạn, Darius và đội của hắn với cấp độ cao nhất có thể giết được nhiều quái vật nhất, và kết quả là nhận được nhiều vinh quang nhất.
"Một cuộc mai phục đã bị lộ thì không còn là mai phục nữa. Tiến thẳng vào Làng Baran!"
Đội quân như vũ bão tiến vào làng. Đột nhiên, toàn bộ lũ Lizardmen trốn trong nhà lao ra như vỡ tổ.
*Rào!*
"Lũ con người!" chúng rít lên.
Lũ Lizardmen, về cơ bản là lũ bò sát vai u thịt bắp, cầm khiên và vung kiếm bằng cả hai tay.
Nhiều người chơi ngạc nhiên với số lượng Lizardmen đang lao vào. Darius đã quyết định không nói cho quân lính biết về cuộc mai phục. Vừa chặt đầu một con Lizardmen, Darius vừa thở dài phàn nàn, "Ta không cần lũ yếu đuối. Ta chỉ cần những kẻ mạnh trung thành với ta. Vậy thì, tại sao phải chia sẻ kinh nghiệm và danh vọng cho lũ yếu xìu này chứ?"
Darius đã sử dụng một chiến thuật cần thiết, với nguy cơ tổn thất rất nhiều người, để hắn và đồng đội có được nhiều kinh nghiệm và danh vọng hơn khi không phải chia sẻ với 300 người.
Những binh lính của quân đội Rosenheim đi theo Darius từ phía sau. Chỉ huy của họ là Ngài Jovantes.
Khi các hiệp sĩ nhận ra họ bị buộc phải cận chiến, bị bao vây bởi lũ Lizardmen xông ra từ tứ phía, chỉ huy ra lệnh, "Giữ vững vị trí! Các tiểu đội lập thành vòng tròn, chống trả!"
Nhiều tiểu đội 10 người bắt đầu lập thành vòng tròn, đội hình đặc trưng của quân đội Rosenheim. Trưởng mỗi tiểu đội là các Tiểu đội trưởng, như Becker và Hosram.
"Lập đội hình phòng thủ!"
"Mau lập đội hình phòng thủ!"
"Tương tự!" Hosram ra lệnh cho quân của mình.
Gần như toàn bộ các Tiểu đội trưởng được huấn luyện bởi Weed đều có cùng quyết định. Phòng thủ trước! Chỉ có Becker là nóng máu, "Xông lên!" anh ta hét.
Quân đội Rosenheim đang lập những vòng tròn phòng thủ, làm xao lãng và dụ lũ Lizardmen vào một trận hình tổ ong. Họ khóa chặt kẻ địch, đang lao vào một mê cung được dựng nên từ những người lính.
Trong và ngoài vòng tròn, Becker và đội của anh ta xông lên từ bất cứ đâu và xử trảm những con Lizardmen xấu số đi lạc.
*
Khi Weed lao đến chỗ bọn lính Lizardmen, chúng cất lên tiếng rít hung tợn.
"Con người!"
"Lũ người ngu dốt! Tìm đến cái chết sao?!"
Năm chiến binh Lizardmen lao thẳng vào cậu, khua tay múa kiếm. Cấp độ của mỗi con thì thấp, nhưng năm con thì lại là chuyện khác.
Nếu Weed bị chúng bao vây, cậu sẽ phải đối đầu với chúng từ mọi hướng, một tình huống vô cùng bất lợi.
Cậu đã nâng 40 điểm Sức mạnh, Nhanh nhẹn, và Sinh lực trong một tháng ở Trung tâm Huấn luyện nên cũng không mấy lo lắng.
Nghe qua thì có vẻ dễ. Nhưng nếu thế thì tại sao chẳng có ai làm.
Với chỉ số cao hơn, việc săn quái vật cũng dễ hơn. Nhưng hãy nghĩ lại mà xem. Tốn cả tháng trời đánh đập lũ bù nhìn. Cả một tháng trời. Liệu có ai chịu được sự nhàm chán và mệt mỏi đó không?
Nếu làm việc này 20 tiếng mỗi ngày, nó sẽ tăng tới 60 điểm trong một tháng.
Nếu lặp đi lặp lại cùng một hành động liên tục như thế ngay cả khi đau đớn, cảm giác từ các cơ bắp bị quá tải cùng lúc, ngay cả một vận động viên chuyên nghiệp cũng không dám nghĩ tới.
Vận động viên chuyên nghiệp cũng không bỏ ra hơn 5 tiếng một ngày chỉ để tập trung vào rèn luyện thể chất. Weed đã trải qua 120 ngày tập luyện với một vận động thông thường.
Nếu nhìn theo cách khác, nó tựa như đi tập thể hình hai năm trời.
Không có nhiều người dám hy sinh nhiều đến thế để tăng 40 điểm cho vài chỉ số.
Việc Weed hoàn thành bài tập huấn luyện chỉ trong một tháng đã thể hiện quyết tâm sắt đá của cậu. Cậu cũng có những kiếm kỹ chưa từng thử qua. Tất nhiên là cậu chẳng ngán lũ thằn lằn con này.
Weed và Surka đứng ngay tiền tuyến đối đầu với lũ Lizardmen. Đội của cậu thiếu Chiến binh hay Hiệp sĩ, hai lớp nhân vật chuyên cận chiến.
"Ờm... Weed," Surka nói.
"Sao thế?" Weed trả lời.
"Nếu em chết, anh tự cứu mình nhé."
Surka khá bi quan khi phải đối đầu với năm con Lizardmen cùng một lúc.
"Đừng lo, Surka. Nếu có ai chết trước, thì đó là tôi. Vì tôi sẽ là người đấu trực diện với chúng," Weed tự tin nói.
"Weed, anh là một Nhà Điêu Khắc mà. Ồ nhân tiện, anh cấp mấy rồi?" Surka hỏi.
"68," cậu trả lời.
Weed nhanh chóng lao thẳng vào khoảng trống giữa lũ Lizardmen.
"Cẩn thận!" Surka la lên.
Hành động đột ngột của cậu làm đồng đội không kịp phản ứng, nhưng cậu vẫn lo được.
"Thất Thần Bộ Pháp!" Weed hét lên.
Cậu tự tin kích hoạt bộ pháp mình đã đặt tên, một kỹ năng né tránh kẻ thù thông qua bảy bước di chuyển dị thường khó đoán trước.
Lao thẳng lên, cậu đột ngột biến mất ngay trước mắt một con Lizardmen, và xuất hiện bên phải nó ngay giây sau đó.
"Nhất Thức, Tam Liên!" Weed hét lớn.
Weed di chuyển một cách choáng ngợp và vung kiếm. Ba đòn đánh vào phần dưới, giữa và trên cơ thể con Lizardmen gần như cùng một lúc.
*Bam! Bam! Bam!*
Lizardmen mạnh hơn Yêu tinh. Cơ thể chúng có sự linh hoạt của loài bò sát và tốc độ cao. Sát thương của chúng không cao, nhưng thứ đáng sợ là lớp vảy xanh của chúng.
Lớp vảy dày tự nó đã là một bộ giáp. Và chúng thậm chí còn mặc thêm giáp lấy được từ những loài khác, khiến chúng cực kỳ khó nhằn.
*Kwaak!*
Bị trúng đòn của Weed, con Lizardmen la lên thảm thiết vì đau đớn. Nó đã mất trọn 80% lượng máu và đang hấp hối.
Lượng mana tiêu tốn cho Trọng Xạ Kích, kỹ năng đặc trưng của Cung Thủ như Pale, là 25 điểm.
So với nó, đòn đánh của Weed nuốt chửng mana. Dù tốn 300 mana, nhưng sát thương của nó cũng vô cùng chết người.
Surka, ngay bên cạnh Weed, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Cô đã chiến đấu bên cạnh cậu rất nhiều, nhưng chưa từng thấy điều này...
Từ khi cậu giết con sói và cứu đồng đội một cách quên mình, cậu đã trở thành đội trưởng của nhóm. Và từ khi cậu làm Nhà Điêu Khắc, cậu bắt đầu nấu nướng.
Mọi thứ không chỉ có thế, mà khả năng chiến đấu của cậu dường như chưa hề bị mài mòn chút nào.
'Không biết đó là chiêu gì nữa nhưng ngầu vãi!' Surka nghĩ.
Cô cảm thấy như có ba lưỡi kiếm đâm vào cơ thể con Lizardmen cùng lúc khi Weed dùng Tam Liên.
"Em không chịu thua anh đâu!"
Surka đấm con Lizardmen bị Weed tấn công. Cô muốn kết liễu nó. Con Lizardmen vừa bị choáng bởi đòn Tam Liên của Weed, chẳng thể nào tránh được.
"Liên Hoàn Ảnh Thủ!"
Vì kẻ địch có cấp độ cao hơn Surka, cô tung ngay đòn mạnh nhất của mình. Nắm tay siết chặt, cô tung ra 5 cú đấm liên tiếp.
Đó là một kỹ năng cơ bản nhưng rất nổi tiếng, là kỹ năng chiến đấu của Võ Sư. Độ thông thạo kỹ năng này của cô đã là 65%.
*Pabababak!*
Con Lizardmen bị đánh thẳng vào lồng ngực và thái dương rồi chuyển sang màu xám.
"Cái gì?!"
Surka ngạc nhiên, dù đang ở giữa một trận đấu.
'Hẳn là nó bị choáng, nhưng sao nó chết nhanh đến vậy?'
Khi bị choáng, quái vật không thể di chuyển và nhận gấp đôi sát thương. Dù thế, Surka không tin rằng một con Lizardmen cấp 60 lại dễ dàng bị hạ gục chỉ bởi nắm đấm của cô.
Lũ Lizardmen còn lại đời nào chịu đứng yên. Khi đồng đội bị tấn công, chúng gào lên. Bốn lưỡi dao nhắm thẳng vào Weed cùng lúc, chặn mọi đường né tránh.
Dù thế, cơ thể cậu vẫn di chuyển né tránh như một cơn gió lướt qua, ba lưỡi kiếm suýt chém trúng đầu, chân và vai. Cậu không thể né được nhát cuối cùng và đã nhận sát thương, nhưng nó chỉ là một phần nhỏ.
*Ting!*
————————————————————————————————
Bạn đã mất 350 điểm Sinh lực! (-350 HP)
————————————————————————————————
Một trong những bất lợi của nghề Điêu Khắc là không thể trang bị giáp sắt nặng trịch.
Trang bị phòng thủ không làm từ sắt thường có sức phòng thủ yếu, trừ khi được làm từ nguyên liệu đặc biệt hay được phù phép.
Dù Weed mặc một chiếc áo da cơ bản mua với giá rất rẻ từ cửa hàng đồ cũ, một nhát dao cũng có thể chí mạng nếu bất cẩn.
"Lưỡi Dao Điêu Khắc!"
Thanh gươm của Weed lóe lên một vệt sáng, chém thẳng vào một con Lizardmen khác. Nó được nhắm vào phần cổ trông cực kỳ chắc chắn.
*Xoẹt!*
Đó là một trong những kỹ năng đặc trưng của Weed, nhắm vào điểm yếu của kẻ địch một cách chuẩn xác!
*Ting!*
————————————————————————————————
CHÍ MẠNG!
————————————————————————————————
Lưỡi Dao Điêu Khắc, bỏ qua phòng thủ của kẻ địch, gây sát thương rất lớn lên con Lizardmen. Bất lợi duy nhất là nó rất tốn mana. Nếu không thì cậu đã dùng nó liên tục rồi.
Theo đó là ma thuật của Romuna. "Hỏa Công!" cô hét lên.
Một cột lửa tách thành bốn quả cầu lửa giữa không trung và bắn vào lũ Lizardmen. Hiệu ứng phụ của nó là đẩy lùi kẻ địch, tạm thời cho những người cận chiến có một khoảnh khắc quý báu để thở.
"Hỏa Tiễn!"
Pale giữ lũ Lizardmen trong tầm kiểm soát bằng những mũi tên. Mũi tên lửa của anh vô cùng hiệu quả với chúng.
"Hồi Phục!"
Irene nhanh chóng hồi phục lượng máu đã mất của Weed. Sau đó, cô niệm thần chú cầu nguyện.
"Nữ thần Freya, xin hãy mang sự bảo hộ của Tinh Linh lên Weed. Giúp anh ấy mạnh mẽ chống trả thế lực hắc ám. Ban phước!"
Lời cầu nguyện thần linh gia tăng phòng thủ và sức mạnh. Có vô số bùa chú giúp gia tăng các chỉ số nhất định.
Một ma thuật hình nhân của Thầy Tế có thể gia tăng sức mạnh và nhanh nhẹn tạm thời. Hào quang của Thánh Hiệp Sĩ lên toàn đội cũng rất hiệu quả.
Nhưng tốt nhất vẫn là một Tu Sĩ hay Nữ Tu cầu nguyện. Nếu chiến đấu dưới ảnh hưởng của lời cầu nguyện trong một khoảng thời gian dài, bạn sẽ cảm thấy rất yếu ớt nếu không có nó.
Khi Irene vừa hoàn tất việc của mình, cô trách Weed.
"Weed, anh quá bất cẩn rồi đấy."
Weed gật đầu xin lỗi. Sự thật là, cậu đã chiến đấu không phòng bị với lũ Lizardmen để thử sức chúng. Ngoài ra, cậu cũng muốn thử xem Đế Vương Vô Thế Kiếm Pháp có thể gây bao nhiêu sát thương.
Kết quả vượt ngoài sự kỳ vọng của cậu. Mỗi đòn đánh của Weed đều tiêu tốn một lượng lớn mana, nên không thể chiến đấu lâu dài được.
Khi lượng mana tối đa tăng lên theo cấp độ, và lượng mana tiêu tốn cho kỹ năng kiếm giảm đi nhờ nâng độ thông thạo, lúc đó bộ kỹ năng này mới thực sự tỏa sáng.
Dù vậy, trong mắt đồng đội, Weed trông quá bất cẩn. Họ không biết cậu đã ở cấp 68, và khá coi thường nghề Điêu Khắc, nên cho rằng cậu yếu hơn nhiều.
Phòng thủ của nghề Điêu Khắc thì đúng là thảm hại. Trừ các class dùng phép thuật, Điêu Khắc là nghề mỏng manh yếu ớt bậc nhất Royal Road.
Để cân bằng, Weed có Lưỡi Dao Điêu Khắc, và sau khi chuyển nghề, hiệu quả của độ thông thạo Điêu Khắc cũng cộng hưởng với sát thương vô đối của cậu.
Một Nhà Điêu Khắc máu giấy. Dù chưa biết sau này thế nào, nhưng hiện tại Weed gây sát thương còn ghê hơn cả một AD chủ lực.
Cậu vui mừng khi được Irene buff, sức mạnh của cậu lại tăng thêm 20%. Cảm giác thật sướng rơn.
*Ting!*
————————————————————————————————
Bạn đã mất 250 điểm Sinh lực! (-250 HP)
————————————————————————————————
Weed lại để một con Lizardmen tấn công mình. Cậu nhận ít sát thương hơn nhờ sự bảo hộ linh thiêng của Irene. Có vẻ như cô ấy cũng đã luyện tập rất chăm chỉ để gia tăng kỹ năng.
'Đây là lý do mình thích đi săn theo đội,' cậu nghĩ.
Tu Sĩ và Nữ Tu luôn được kính trọng nhờ khả năng của họ. Không quan trọng cấp độ kỹ năng, một đội luôn dễ thở hơn khi có họ.
Mặc dù cấp độ của Irene vẫn còn thấp, nhưng kỹ năng của cô đã được luyện tập kỹ càng và đáp ứng đủ các nhu cầu để đi săn quái.
Kỹ năng Băng Bó mà Weed học chỉ có tác dụng khi cậu không chiến đấu, mặc dù nó vẫn hồi phục ngang ngửa phép của Nữ Tu. Sau khi lại gần cậu, Irene cười nhỏ.
"Đúng là anh đó, Weed, cứ lao đầu thẳng vào một bầy quái như vậy."
Weed chẳng bao giờ quay đầu trước lũ quái lao vào cậu – vì đó là một đống EXP ngọt ngào! Trừ những con cậu thấy quá khó nhằn cho cấp độ hiện tại, Weed tận hưởng việc lao thẳng vào một bầy quái và tàn sát chúng.
Khi vung tay vung chân loạn xạ như thế, cậu cảm thấy sự tự do. Thu thập kinh nghiệm, lên cấp, lượm đồ và nâng kỹ năng.
Việc nào cũng vui, và kết quả luôn đáng giá từng giọt mồ hôi nước mắt.
Trước đây, ở Lục Địa Ma Thuật, và cả bây giờ, Weed luôn là người đầu tiên bay thẳng vào lũ quái trong tầm mắt.
"Tam Liên! Ám Sát!"
Ngay khi mana hồi phục, Weed kích hoạt kỹ năng. Bây giờ ưu tiên của cậu là nâng cấp độ kỹ năng. Còn mana thì nó sẽ hồi lại được.
*Ting!*
————————————————————————————————
Kích hoạt kỹ năng thất bại!
————————————————————————————————
Do cấp độ của những kỹ năng cận chiến gần như bằng 0 với nghề Điêu Khắc, cậu thường thất bại trong việc kích hoạt kỹ năng.
Khi kiếm kỹ không sử dụng được, cậu bị choáng vài giây. Vào lúc này, Weed trông cậy vào đồng đội và chú tâm vào việc thử nghiệm kỹ năng chiến đấu của mình.
Cậu cảm thấy thoải mái khi biết rằng luôn có ai đó trông chừng cho mình. Lối đánh khô máu đã xử đẹp lũ Lizardmen một cách nhanh chóng.
"..."
Sau khi kết thúc trận đánh, đồng đội cậu choáng ngợp nhìn Weed. Bầu không khí áp lực đã có từ lúc đối đầu lũ Lizardmen, nhưng đã tan biến khi cả Pale lẫn Surka đều không gặp dù chỉ một tình huống nguy hiểm nào.
"Weed, kỹ năng đó..."
"Nó quá mạnh," Pale và Surka cùng phàn nàn.
"Ừ thì..." Weed nói.
"Anh lên cấp quá cao rồi. Có khi còn chẳng cần tụi em nữa," Romuna nói.
"Không có đâu," Weed lắc đầu. "Nó ngốn tận 300 mana, và mới chỉ là đòn yếu nhất thôi. Nên tôi không thể dùng liên tiếp hơn 3 lần được."
"Ể?????" Cả đội cùng hoảng hốt.
Weed chờ họ bớt sốc lại.
"Tôi chỉ có tổng cộng 230 mana thôi. Nghĩa là dùng nó một lần còn không được... Vậy, Weed, anh nói cho tụi tôi nghe anh có bao nhiêu Mana mà xài được hẳn 3 lần vậy?" Pale hỏi một cách ngờ vực.
"Hơn 900 một tí," Weed nói.
"Đậu má hack à!"
Pale sốc tận óc. Pháp sư như Romuna hay Nữ Tu như Irene cũng chỉ mới có 500 mana.
Lượng mana của họ vốn đã cao hơn so với cấp độ, nhưng con số khổng lồ của Weed vẫn khiến họ há hốc mồm kinh ngạc.
Weed kể vắn tắt những gì đã xảy ra với cậu. Nhiệm vụ chuyển nghề thành Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại vượt ngoài sức tưởng tượng.
Thường thì người chơi chọn class cho mình vào cấp 5, và ở đây có người chuyển thành nghề Điêu Khắc ở tầm cấp 60 sau khi vượt qua vô số thử thách.
Pale thở dài, "Anh đâu chỉ là Nhà Điêu Khắc, mà là Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng. Một nghề ẩn. Không ngờ anh lại là nhà điêu khắc nổi tiếng được đồn đại trong thành phố đấy."
"Đồn đại?" Weed hỏi ngược lại.
"Tụi em có nghe nói về một người chế tác những bức tượng tuyệt đẹp và bán chúng ở Thành Serabourg. Tụi em cũng định mua vài món, nhưng mà... kẹt tiền quá," Irene trả lời.
Irene nhìn Weed đầy hy vọng. Khó mà lầm được cô đang muốn gì.
"Tôi không có ý giấu mọi người, nhưng thôi được rồi, tôi sẽ làm cho mỗi người một bức tượng sau."
"Cảm ơn anh, Weed!" cô reo lên đầy phấn khích.
"Em cũng vậy."
"Nếu không phiền thì tôi cũng muốn một bức," Pale nói.
Weed hứa sẽ làm cho mỗi thành viên trong đội một bức tượng.
"Giờ nghỉ ngơi đủ rồi. Đi săn thêm bọn Lizardmen nào. Nhiệm vụ này có kỳ hạn đấy, nên chúng ta phải làm nhanh thôi."
"Rõ."
Weed tiếp tục dẫn dắt đồng đội diệt lũ Lizardmen cản đường. Nhiều lúc, Weed tung một phát chí mạng lên kẻ địch, rồi Pale và Surka chỉ việc dọn dẹp bãi chiến trường còn sót lại.
Romuna có trách nhiệm diệt 1-2 con Lizardmen từ xa nếu chúng quá đông.
Việc còn lại do Weed và Surka lo khi những người khác nghỉ ngơi hồi phục MP. Kỹ thuật chiến đấu của họ khá hợp với nhau.
Trước đây, vô số cáo, sói, gấu đã trở thành nạn nhân của họ, để lại hàng tấn lông và thịt, và bây giờ là lũ Lizardmen xấu số.
Tốc độ sẽ nhanh hơn nhiều nếu Weed tự săn một mình. Khác với chiến dịch dọn dẹp ở Căn cứ Litvard cùng quân đội Rosenheim, Weed và đồng đội hòa hợp hơn trong một tổ đội, nghĩa là họ nhận kinh nghiệm và vật phẩm đều nhau.
Weed không cần bận tâm phải đánh phát cuối để ks. Cứ việc đứng đó cậu cũng nhận được lượng kinh nghiệm chia sẻ tối thiểu vì đã giúp đỡ. Nhưng như thế thì đâu có giống Weed.
"Wow! Lũ bò sát này giàu đấy nhỉ?"
Surka nhìn đống vật phẩm rớt ra từ lũ Lizardmen bị giết. Gồm một găng tay sắt và một giáp ngực. Ngoài ra còn có một chiếc nhẫn.
*Ting!*
————————————————————————————————
Item: Nhẫn Mana
Khi trang bị:
Tăng 3% Mana tối đa
————————————————————————————————
Lần đầu tiên nhóm nhặt được một món trang sức như nhẫn.
"Ai dùng nó đây?"
Sau câu nói của Surka, mọi người nhìn nhau, nhưng cuối cùng chiếc nhẫn được trao cho Irene khi cả đội đồng ý rằng một Nữ Tu có thêm mana thì sẽ an toàn hơn.
Luật chia đồ là ai nhặt được thì của người đó. Đồ hiếm thì thường được trao đổi cho nhau theo ý mọi người. Nhưng đống đồ tạp nham thì kiểu nào cũng đem đi bán nên chẳng cần bận tâm.
Có vẻ như đây là một luật vô lý, nhưng họ đã đồng ý với việc này. Nếu họ chọn ai đó có nhiệm vụ khuân vác hành lý, thì kiểu gì cũng quá nặng để người đó mang theo. Thế nên họ chỉ mang theo đồ vừa đủ giới hạn có thể mang trên người.
Weed và Surka, thường xuyên chiến đấu, thì thường nhặt vật phẩm sau cùng, do họ không thể mang theo gì thêm, nên miễn là đánh xong là được rồi.
Đây hiện là cấu trúc của nhóm nên cũng chẳng có lựa chọn nào khác.
Khi họ đã bắt đầu chiến đấu, họ sẽ đánh tới cùng. Và vì họ quyết định sẽ đâm thẳng vào căn cứ của lũ Lizardmen, trận chiến sẽ không có hồi kết cho tới khi quét sạch toàn bộ chúng.