Khi Weed và đồng đội tiến gần đến căn cứ của lũ người thằn lằn, số lượng quái vật ngáng đường ngày càng tăng.
"Tụi mình đã hạ hơn 40 con rồi..."
"Vẫn chưa đến biên giới nữa. Cậu nghĩ có bao nhiêu con đang chờ chúng ta trong đó?"
Irene và Romuna lần lượt lên tiếng. Nhưng Weed chỉ mỉm cười.
"Này, mọi người đều biết người thằn lằn là loài quái vật sống bầy đàn, phải không?"
"Vâng, Weed-nim. Chúng còn đông hơn cả lũ chằn tinh." Irene trả lời.
"Đúng vậy. Chúng bảo vệ lãnh thổ của mình cực kỳ nghiêm ngặt. Nếu có kẻ xâm nhập thì sao?" Weed hỏi.
"Chúng sẽ chống trả quyết liệt!" Surka trả lời.
"Chính xác. Đó là lý do khiến người chơi khá e ngại lũ người thằn lằn."
"Vậy là chúng ta gặp rắc rối rồi hả?"
Weed và đồng đội đang đi xuyên qua thung lũng. Họ thường nghỉ giữa chừng để hồi mana, không lãng phí chút năng lượng nào.
Và bây giờ, cậu mới giải đáp câu nói khi nãy của mình.
"Tôi đã nói là bình thường sẽ rất nguy hiểm, nhưng bây giờ chúng ta có thể trông cậy vào Darius."
Nhờ Weed tiết lộ, họ đã nhận ra sự tự tin của cậu đến từ đâu.
"Ý anh là... à, em hiểu rồi!" Surka nói.
"Darius đúng là đang giúp chúng ta một tay rồi!" Romuna mỉm cười trả lời.
Căn cứ của lũ người thằn lằn.
Lúc này chúng đang phải chiến đấu với lực lượng chinh phạt đang xâm chiếm lãnh thổ của chúng.
Nói cách khác, trại của chúng gần như không một bóng người, và chỉ được canh giữ bởi một lượng nhỏ chiến binh người thằn lằn.
Đôi lúc, Weed còn đoán rằng kho báu của lũ người thằn lằn cũng được chúng cất giấu ở nơi này.
Cậu leo xuyên thung lũng phía tây để hoàn thành nhiệm vụ của Ghandilva, nhưng ý định thật sự thì cậu đang giấu đi.
"Kể từ bây giờ, chúng ta sẽ gặp thêm nhiều kẻ địch khó nhằn hơn. Hay là dụ bọn chúng ra xem sao?" Weed hỏi.
"Rõ!" Surka trả lời.
"Chúng ta nên cẩn thận. Không thể để quá đông người thằn lằn tấn công cùng lúc được." Weed nói thêm.
Surka làm công việc nhử từng con người thằn lằn một rất tốt. Chỉ số Nhanh Nhẹn cao giúp cô dễ dàng dụ bọn chúng ra riêng lẻ.
"Lại đây nào, lũ bò sát xấu xí kia!" cô hét lên khiêu khích.
"Kruru!"
"Con người, bọn ta sẽ giết ngươi!" Con người thằn lằn điên cuồng đuổi theo Surka. Weed và Pale nhanh chóng rút tên, nhắm vào nó và bắn.
*Vút!*
Trong khi Weed chỉ bắn một mũi tên mỗi lần, Pale lại nã tên liên tục nhanh đến độ bàn tay cậu tạo ra cả dư ảnh.
Kỹ năng cung thuật của họ khác biệt khá rõ ràng, chưa kể đến hiệu ứng từ những kỹ năng khác của Pale.
Cung thuật của Weed đã vượt cấp khi cậu bắn lũ yêu tinh, nhưng vẫn chẳng thể so sánh được với một Pale mà tay lúc nào cũng kè kè cây cung.
Với Pale, trước khi mũi tên đầu tiên đến đích, cậu đã sẵn sàng bắn thêm một mũi tên nữa.
Từ cấp 5, khi chuyển thành lớp Cung Thủ, cậu đã tập trung nâng cấp kỹ năng "Liên Xạ" và "Xuyên Thấu", làm cho những mũi tên của cậu mạnh hơn hẳn.
Weed bắn tên cho tới khi con người thằn lằn tới quá gần. Sát thương thì thấp, nhưng dù sao độ thuần thục của Cung Thuật cũng tăng lên thấy rõ.
Không, rốt cuộc thì cậu chẳng đủ kiên nhẫn để chờ kẻ địch tới.
*Tại sao mình phải chờ kinh nghiệm, à không, kẻ địch tới chứ?*
Weed yêu thích việc chiến đấu, cậu chưa bao giờ thấy chán. Giờ thì cậu chẳng khác gì chiêu cuối của Malphite.
"Yatz, yatz, yatz!" Từ cửa miệng cậu, lại vang lên một tiếng hô hào chiến trận.
Irene và Romuna cười khúc khích. Họ có nhắc Weed về việc này rồi, nhưng cậu thật sự chẳng thể kìm nén được sự kích thích này.
Với cậu, nó là tiếng gầm chiến thắng xuất hiện khi cậu quá phấn khích.
Ơn trời là chưa có lần nào lũ quái nghe cậu hú hét như thằng điên rồi lao vào cả đội, dù cậu khá xấu hổ vì thói quen này khi chiến đấu cùng người chơi khác.
‘Weed-nim lúc nào cũng điềm đạm, nhưng đôi lúc cậu ấy lại có tính tình rất trẻ con,’ Irene nghĩ.
Họ chạm trán sáu con người thằn lằn trong một trận đấu khá buồn cười.
Ngay lúc trận chiến bắt đầu, hai con ngay lập tức bị Weed dọn dẹp, chỉ còn lại bốn con.
Cậu để lại bốn con đó vì nếu một mình cậu hạ hết thì Romuna, Pale và Surka sẽ chẳng được tí EXP nào cả.
Tệ hơn nữa, Mana của Weed sẽ sớm cạn kiệt trong khi mana của Irene vẫn còn đầy, điều đó sẽ khiến cả đội lãng phí thời gian nghỉ ngơi chờ cậu hồi phục. Phí thời giờ, có khi lại trễ hạn chót của nhiệm vụ.
Hai con người thằn lằn đuổi theo Surka, nhưng hai con còn lại thì điên cuồng lao đến chỗ Weed để báo thù cho đồng đội của chúng.
Kiếm của Weed cần được sửa chữa, độ bền chỉ còn dưới 10. Điều này khiến cho việc sử dụng kiếm kỹ trở thành gánh nặng cho vũ khí, độ bền càng ngày càng giảm khi cậu chiến đấu không ngừng nghỉ.
"Cất kiếm sắt đi."
Weed cất thanh gươm của mình vào kho đồ và nắm chặt tay.
Kỹ năng sở trường của Surka!
“Liên Ảnh Thủ!”
Weed đấm liên tục không ngừng vào kẻ địch trước mặt.
Mặc dù cậu hô tên kỹ năng, nhưng không có nghĩa là cậu đã kích hoạt nó. Vì ngay từ đầu cậu còn chưa học nó chứ đừng nói là dùng được.
Thay vào đó, cậu bắt chước cử động của Surka tốt nhất có thể, và đánh chết con người thằn lằn.
Muốn tự tay biến lũ quái thành bao cát tập đấm, cậu đã học võ thuật cả năm trời, chỉ để chờ thời điểm này.
Không cần phải nói, những cú đấm của cậu mạnh kinh hồn.
*Pabababak!*
Bàn tay của Weed tạo nên cả dư ảnh vì quá nhanh.
"Ứ!"
"Nắm đấm của con người, đau quá!"
Weed áp sát kẻ địch, đấm vào mọi sơ hở. Con người thằn lằn múa may thanh gươm trong tuyệt vọng.
Sau cùng thì, cả người thằn lằn và Weed đều mê mẩn việc nhìn nạn nhân bị ăn hành tới chết.
Bước chân Weed nhẹ như lông hồng. Mỗi khi cơ thể di chuyển, lại một cú đấm giáng vào người con người thằn lằn. Gót chân và eo di chuyển thoải mái, dồn lực vào nắm đấm, tấn công dồn dập vào bụng và ngực con quái vật xấu số.
"Kugh!"
"Thằng người khốn nạn, hắn đấm liên tục vào một chỗ!" Con người thằn lằn đau đớn rên rỉ.
"Weed-nim, cứ gây áp lực cho nó đi!" Irene đang bận hồi phục cho mọi người từ phía sau.
Irene hồi máu cũng khá là nghệ, cứ khi nào đồng đội dưới 70% máu là sẽ có phép hồi phục được tung ra. Không chút mạo hiểm mà lại hiệu quả.
Weed rất thoải mái tung quyền bầm dập kẻ địch. Cậu ưa thích việc đánh đấm tay bo hơn là đấu kiếm, vì cậu có thể cảm nhận được mọi thứ chân thật hơn hẳn.
Người thằn lằn và Weed đang choảng nhau, nhưng nó chẳng hề cân sức. Mặt con người thằn lằn bầm dập, trong khi cậu thì cười thích chí.
Cậu múa may với nắm đấm mạnh mẽ của mình, hét lên đầy phấn khích.
Trong khi đó, Romuna và Pale đang nhanh chóng niệm phép và bắn tên, loại bỏ hai con người thằn lằn còn lại đang lao đến Surka.
Không một chút hy vọng, hai con người thằn lằn đụng phải Weed bị đánh bay cả linh hồn, dù chúng cũng chỉ còn ngắc ngoải.
*Ting!*
————————————————————————————————
Chỉ số mới: Kiên Cường
————————————————————————————————
Chỉ số Kiên Cường thường có được từ các chiến binh từ rất sớm.
Khi được gia tăng, nó giảm sát thương vật lý từ kẻ địch và còn tăng một lượng nhỏ sinh mệnh tối đa của người chơi.
Một người có thể dùng vài điểm chỉ số nhận được khi lên cấp để cộng vào Kiên Cường, nhưng đa số thường tăng nó bằng cách nhận sát thương vật lý. Sau khi chỉ số mới này được thêm vào, Weed di chuyển có tính toán hơn.
Cậu liếc xem Irene còn bao nhiêu mana và cố ý để con người thằn lằn đánh trúng mình. Đó là chỉ số tăng lên nhờ việc người chơi bị đánh. Nó thật sự là sức mạnh có được từ nỗi đau.
Weed là một người sẵn sàng chịu đau cho lũ người thằn lằn đánh, miễn là sát thương có thể chấp nhận được và Irene còn có thể hồi phục cho cậu.
Trong Royal Road, bạn có thể cảm thấy đau khi bị đánh. Weed thậm chí còn tận hưởng nỗi đau này.
"Kueeekk!"
Một con người thằn lằn đã gục xuống và hét lên lời trăn trối cuối cùng của mình.
Weed đã hạ một con người thằn lằn chỉ bằng tay không.
Ba con còn lại đang dồn ép Romuna, Pale và Surka cũng đã bị tiêu diệt.
Weed tự mình thịt ba con, nhưng sẽ chẳng dễ dàng gì dù còn cây kiếm nếu không có Irene liên tục hồi máu cho cậu. Chiến thắng này là nhờ cả năm người trong đội.
Surka đi câu một bầy người thằn lằn từ xa khi có hơn hai bầy ở gần nhóm.
Nếu không phải thế, thì Pale chỉ cần bắn tên vào chúng, còn thường thì Weed sẽ là người tiên phong.
Weed sẽ lao thẳng vào giữa bầy quái và múa kiếm thoải mái. Đồng đội chỉ việc theo sau và hỗ trợ xử lý chúng. Sau một lúc họ lại thắng và đi tiếp. Đây là điều mà Weed thích khi làm việc nhóm.
Họ thường tán gẫu trong lúc di chuyển, nhưng khi đã vào trận, sự im lặng và nghiêm túc tuyệt đối bao trùm.
Họ đã được Weed huấn luyện kỹ càng rồi.
Từ lúc họ săn cáo ở thành, họ đã học được cách săn quái vật nhanh chóng và hiệu quả.
Khi họ đến căn cứ của lũ người thằn lằn sau khi hạ gục những tên lính gác, họ tìm thấy một đống lều rơm rạ rải rác trong cái thung lũng hiu quạnh này.
"Dân làng đang ở đây." Weed nghĩ, mắt cậu lóe lên.
Cha mẹ của những đứa trẻ bị nhốt trong những cái lồng làm bằng cành cây buộc lại.
Weed thăm dò tình hình một lúc.
Có tất cả 10 người trong lồng, và cậu cũng đếm được 8 tên người thằn lằn đang canh chừng.
8 tên!
Xem xét lượng mana còn lại, Weed có thể hạ 2, tối đa là 3 tên chỉ trong một khoảnh khắc, nhưng trong trường hợp đó, đồng đội cậu sẽ phải đối mặt với tận 5 tên còn lại.
Cậu tin rằng họ sẽ có lợi thế, nhưng Irene và Romuna, với lượng máu giấy và thủ yếu, có thể sẽ chết. Pháp sư và nữ tu sĩ có thể dễ dàng gặp nguy hiểm chỉ bởi một đòn của lũ người thằn lằn.
"Tốt nhất ta nên cứu dân làng trước. Em sẽ dụ chúng đi."
Surka biết đã đến lúc hành động và di chuyển.
"Con người!"
"Sao nó tới được đây...!"
"Giết nó trước đã!"
Ngay khi Surka tiếp cận lũ người thằn lằn, năm đứa bắt đầu rượt theo cô. Ba tên còn lại thì tiếp tục canh gác dân làng bị bắt.
"Chúng không ngu như mình tưởng." Weed và cô thoáng nhìn nhau khi cô chạy. Cả hai cùng gật đầu.
–Thì thầm–
————————————————————————————————
– Weed-nim, em sẽ chạy một vòng tròn từ chỗ mình bắt đầu rồi trở về đây.
– Cảm ơn nhé, Surka-nim. Từng đó thời gian là đủ rồi.
————————————————————————————————
Weed và Surka vừa bàn bạc nhanh với nhau qua chức năng chat.
Sau khi chắc rằng Surka và lũ đuổi theo đã khuất tầm nhìn, Weed và Pale lao đến ba tên còn lại.
"Thêm con người kìa!" Chúng hét lên.
"Con người, lại đến!" Ba con người thằn lằn hoảng hốt.
"Lưỡi Đao Điêu Khắc!"
"Hỏa Tiễn!"
"Bạo Kích!"
Lũ lính gác chỉ cầm cự được vài giây trước những kẻ xâm phạm lãnh thổ này. Weed và Pale hạ chúng chỉ trong tích tắc và mở cánh cửa gỗ.
Cha mẹ của lũ trẻ ở bên trong, đang run sợ trước những gì họ thấy. Weed có thể hiểu được họ đang sợ đến thế nào, bị bắt bởi bọn người thằn lằn và chờ đợi cái chết có thể tới bất kỳ lúc nào.
"Chúng tôi ở đây theo lời khẩn cầu của Ghandilva, già làng Baran."
Weed nói với dân làng.
"G-Già làng...?"
"Vâng, ông ấy nhờ chúng tôi giải cứu mọi người và dẫn mọi người về nhà an toàn. Có ai bị thương không?"
"Ở đây, làm ơn..."
Weed vào trong lồng gỗ và băng bó trị thương cho mọi người bằng thảo dược và băng gạc y tế.
Chỉ thế thôi đã đủ hồi phục máu của họ khá nhiều.
"Weed-nim, Surka-nim quay lại rồi này." Pale nói.
Surka, đang bị lũ người thằn lằn rượt đuổi, đã quay lại.
"Hãy ở yên trong lồng vài phút. Chuẩn bị rời đi. Mọi người muốn thấy lại các con của mình chứ?" Weed nhẹ nhàng bảo dân làng.
Có thể gọi những dân làng này chính là trách nhiệm của cậu, và đúng là vậy khi mà đội của cậu có nhiệm vụ mang họ về làng an toàn.
Nhưng Weed nghĩ xa hơn.
"Mấy đống kinh nghiệm đáng yêu này!" Cậu hí hửng nghĩ.
Thứ Weed đang làm là một nhiệm vụ giải cứu.
Mỗi một người được cứu là thêm một lượng EXP thưởng khi nhiệm vụ hoàn thành. Cậu đã bỏ qua danh vọng và EXP từ nhiệm vụ chinh phạt để diệt lũ người thằn lằn, nhưng quả này vẫn hời chán.
Weed và đồng đội dọn sạch năm con người thằn lằn sau lưng Surka. Họ nhanh chóng giấu dân làng vào một chỗ trú ẩn an toàn, và tìm kiếm thêm những người còn lại, cuối cùng cũng đã tìm ra tất cả.
Họ hơi thất vọng một chút với đống đồ lũ người thằn lằn rớt ra.
Chằn tinh và yêu tinh thích lượm lặt vàng bạc đá quý. Trái ngược với chúng, người thằn lằn thuộc lớp bò sát chẳng hề thu gom thứ gì đáng giá khi chúng cướp bóc dân làng.
Vậy nên tất cả những gì đội của Weed gom được là một núi khiên, giáp và vũ khí bằng sắt.
Weed và đồng đội hốt sạch đồ cùng nhau trước khi đi. Trọng lượng đồ tối đa mang theo được phụ thuộc vào chỉ số Sức Khỏe và Thể Lực của mỗi người.
Cả Irene và Romuna cũng đang loạng choạng với đống hành lý sau lưng.
Tất nhiên, đâu phải chỉ có đội họ phải mang đồ.
"Chúng tôi đã cứu mọi người mà." Weed nói với dân làng được giải cứu. Mặt họ hơi khó chịu với lời của cậu.
"Thường thì chúng tôi chẳng đòi hỏi ân huệ gì cho việc mình làm. Tất cả những gì chúng tôi muốn là hạt giống mà già làng Ghandilva đã hứa. Đó là vì chúng tôi không cứu mọi người vì phần thưởng."
Sau đó, dân làng trông bớt nghi ngờ hơn.
Nở một nụ cười nhẹ nhàng, Weed nói thêm, "Tôi hiểu mọi người đã gặp nhiều rắc rối, nhưng có thể giúp chúng tôi mang vác hành lý về làng không?"
"....."
Mặt họ lại biến sắc lần nữa.
Họ cực kỳ đuối sức vì thiếu dinh dưỡng. Nhưng điều họ không bao giờ muốn làm là phật ý những người đang dắt họ về làng.
"Mọi người thấy đó, thung lũng này gần một thành trì không thể xuyên thủng, và nghe nói còn có chằn tinh thường lảng vảng ở đây."
Vừa nghe hai chữ chằn tinh, cả làng sợ hãi. Họ vừa may mắn thoát khỏi người thằn lằn, nếu bây giờ gặp chằn tinh thì coi như tuyệt vọng.
"Để phòng khi lũ chằn tinh tìm ra chỗ này - chúng sẽ hài lòng với đống đồ bị vứt lại. Rồi chúng sẽ dùng đống vũ khí này để tấn công làng Baran. Nên tôi nghĩ chúng ta nên dọn chúng đi. Mọi người có thể giúp một tay không?"
Bị Weed thuyết phục, cả làng rốt cuộc phải mang vác hành lý nặng nề hết sức có thể mà bước xuống thung lũng.
Trong khi đó, lũ người thằn lằn ở làng Baran đã bị dọn sạch bởi Darius và binh lính của anh ta.
Ngôi làng tan hoang, nhưng dân làng được giải cứu vẫn hạnh phúc vì được trở về.
Ngay trước cổng làng Baran, Weed lại nói với họ, "Cảm ơn rất nhiều, các bạn của tôi. Chúng ta không thể quay về an toàn nếu không có mọi người giúp đỡ. Tôi sẽ lo đống hàng từ đây, mọi người có thể đi gặp con của mình rồi. Chúng đang trông ngóng cha mẹ của mình lắm đấy."
Ngay khi Weed vừa nói xong, cả làng đã vứt đống vũ khí nặng nề xuống đất và tản đi tìm con họ.
Ghandilva đang đợi cùng lũ trẻ ở một nơi gần cổng làng.
"Cha!"
"Mẹ!"
"Selen, Marron, mừng quá!"
Thật cảm động khi lũ trẻ và cha mẹ chúng gặp lại nhau. Ghandilva lại gần Weed, vuốt râu mình mà nói.
"Cậu đã hoàn thành nhiệm vụ, Weed-nim."
"Vâng." Weed trịnh trọng đáp.
"Tôi rất biết ơn cậu đã giải cứu mọi người. Thật sự, tôi không ngờ cậu có thể làm được... Cậu làm tốt lắm. Không ai trong số chúng tôi sẽ quên được ơn cậu."
*Ting!*
————————————————————————————————
Hoàn thành nhiệm vụ: Đại họa làng Baran
Những gia đình bị ly tán đã có thể gặp lại nhau nhờ những vị anh hùng quả cảm thực thi công lý.
Ngôi làng đã bị phá hủy bởi lũ người thằn lằn, nhưng tiếng gà gáy sớm mai và sự thanh bình rồi sẽ sớm quay về nơi đây.
Lũ trẻ đã không phải mồ côi. Cho tới những ngày chúng lớn khôn, chúng sẽ nhớ ơn những vị anh hùng.
Danh vọng tăng 15 điểm (+15 Danh vọng)
Phần thưởng:
Hạt giống vô danh
Bạn đã lên cấp!
————————————————————————————————
Lượng danh vọng và kinh nghiệm được chia đều cho cả đội, nhưng hạt giống thì được giao thẳng cho đội trưởng là Weed.
"Cả làng chúng tôi nợ ơn cậu."
"Không đâu. Chúng tôi chỉ làm những gì nên làm thôi. Chúng tôi sẽ luôn cố hết mình để giữ bình yên cho làng Baran."
Có rất nhiều yếu tố để được nhận một nhiệm vụ.
Nếu NPC đang cần gấp thì họ sẽ cầu xin giúp đỡ, nhưng thường họ sẽ chờ đúng người họ thích, nếu có ai trông có vẻ giúp được họ thay vì nhờ một người xa lạ.
"Darius, đồng chí sẽ hối hận kèo này đấy."
Weed đã nhận được lòng tin rất lớn từ già làng và dân làng được giải cứu. Họ sẽ cảm thấy mắc nợ cậu, và điều đó sẽ giúp ích rất nhiều khi mua đồ và sử dụng các dịch vụ ở làng.
Nếu Darius cho rằng chẳng được lợi gì từ làng Baran, thì anh ta sẽ chẳng bận tâm.
Nhưng ai ngờ được anh ta vừa trả giá đắt cho sai lầm của mình nếu có dự định bành trướng quyền lực ở các tỉnh phía Nam khi có được danh lợi từ việc lãnh đạo đội chinh phạt.
Hiển nhiên, cái tình bạn có thể lợi dụng này còn quý hơn cả hiện vật cho tương lai.
Darius thường sẽ không từ chối nhiệm vụ, nhưng anh ta bị kẹt với việc chỉ huy đội chinh phạt.
Đó là một quyết định khó khăn: bỏ nhiệm vụ dẫn đội đi hạ người thằn lằn để nhận phần thưởng lớn, hoặc giải cứu dân làng từ căn cứ của chúng.
Vì thế, Weed hiểu cho Darius, nhưng cũng tội cho anh ta.
Cơ hội như thế này không thường xuất hiện. Như một tai nạn bất ngờ, chúng đến và đi.
Ghandilva đột nhiên nắm chặt tay Weed.
"Lão chợt nhớ ra còn một ân huệ cần nhờ cậu, Weed-nim. Cậu là một người đáng tin. Tôi nghe binh lính bảo cậu còn là một nghệ nhân điêu khắc. Phải không?"
"Đúng vậy, thưa ông." Weed điềm đạm trả lời.
"Chúng tôi từng có một bức tượng Freya để thờ phụng ở quảng trường trung tâm của làng."
Freya là nữ thần rất được thờ phụng ở Vương quốc Rosenheim. Bà là nữ thần của sinh sản và sắc đẹp.
Ghandilva nói với một gương mặt u buồn, "Chúng tôi từng cầu nguyện cho yên bình và phồn thịnh với bức tượng nữ thần. Nhưng nó đã bị phá hủy bởi một tai nạn gần đây. Và bây giờ trong tình cảnh tồi tệ nhất, lão mong được cầu nguyện trước người để có sức mạnh vượt qua nó."
"Ông muốn tôi khôi phục bức tượng?"
"Vâng, Weed-nim. Lão mong cậu có thể tạc nên một bức tượng nữ thần Freya mới. Gần đây lão có nhờ một người mang một vật thay thế, nhưng mãi chưa nghe tin gì. Nên hiện rất cần, cậu có thể tạc được không?"
*Ting!*
————————————————————————————————
Nhiệm vụ: Tượng Nữ Thần Freya
Freya, nữ thần của sắc đẹp và sinh sản là nữ thần được tôn thờ ở làng Baran. Bức tượng được đặt giữa làng, đã bị phá hủy bởi một cây thông khi một cơn lũ đánh đổ nó. Vì lũ người thằn lằn đã bị đánh bại, dân làng sẽ không sống trong yên bình cho tới khi bức tượng được khôi phục.
Tạc một bức tượng nữ thần Freya trong làng và mang yên bình trở lại nơi đây.
Độ khó: GIỚI HẠN NGHỀ NGHIỆP
Yêu cầu:
Chỉ có Nghề Điêu Khắc có thể nhận.
————————————————————————————————
Đó là một nhiệm vụ nghề nghiệp điêu khắc. Độ khó và phần thưởng không được quyết định trước vì nó phụ thuộc vào kết quả.
Phần thưởng cho hầu hết các nhiệm vụ đều tuân theo cùng một quy luật.
Trừ những nhiệm vụ như đưa thư hoặc mang vật gì đó, phần thưởng thường dựa nhiều vào kết quả.
"Xin chờ ở đây. Tôi sẽ hỏi ý đồng đội của mình."
Khi Weed nói thế, đồng đội của cậu, đang nghe cuộc đối thoại, đã chúc mừng cậu.
"Chúc mừng anh, Weed-nim! Chúc may mắn nhé." Surka nói.
"Em đã tưởng đây là một sai lầm khi bỏ nhiệm vụ chinh phạt, nhưng em tự hào về việc mình đã làm được." Romuna mỉm cười nói.
"Surka và Romuna, cảm ơn hai người." Weed nói. "Nhưng nếu tôi nhận nhiệm vụ này, tôi sẽ không thể đi săn cùng mọi người trong vài ngày."
Weed quan tâm tới đồng đội của cậu, nhưng Pale dễ dàng ủng hộ cậu.
"Không sao đâu. Nhiệm vụ chinh phạt chỉ còn lại việc dọn dẹp tàn dư. Vì tụi này đã đụng độ lũ người thằn lằn nhiều rồi, nên tôi tin là có thể tự mình xử lý. Nói thật, Weed-nim, cấp độ của anh quá cao so với tụi này rồi, nên tụi này cũng muốn anh nhận nhiệm vụ này."
Pale gỡ bỏ mối lo của Weed. Sự thật là, đồng đội của cậu cũng cảm thấy hơi khó để bắt kịp một người có cấp độ cao hơn họ quá nhiều.
Khi mà Weed làm đội trưởng và gây sát thương chính trong hầu hết các trận đánh, họ cảm thấy mình chỉ như gánh nặng của cậu. Với một người đồng đội thật sự, mọi người đều phải gánh vác cùng nhau, và không thể làm việc cùng nhau khi một người gánh vác quá nhiều việc.
"Tôi hiểu. Vậy tôi sẽ nhận nhiệm vụ." Weed nói, và quay lại chỗ Ghandilva.
"Tôi sẽ làm bức tượng Freya, thưa già."
*Ting!*
————————————————————————————————
Bạn đã nhận nhiệm vụ!
————————————————————————————————
"Cảm ơn cậu, Weed-nim. Xin hãy sẵn sàng và tạc nó càng sớm càng tốt." Ghandilva nói.
Khi Weed và đồng đội rời làng, Becker và Hosram đến chỗ họ cùng binh lính của mình.
"Rất vui được gặp lại ngài, Chỉ huy." Becker nói.
"Những người khác đâu?" Weed hỏi.
"Họ đang đuổi theo lũ người thằn lằn trốn chạy." Hosram nói.
Weed cũng nghĩ rằng những người lính khác đang theo dấu lũ người thằn lằn bị đuổi đánh khỏi làng.
"Còn các cậu thì sao?" Weed hỏi.
"Ngài Darius ra lệnh cho những người lính của Rosenheim ở lại." Becker nói.
Weed nghi ngờ rằng Darius đã cho lính Rosenheim canh làng, chỉ để một mình anh ta nhận được toàn bộ công lao.
Chỉ có những người lính Rosenheim bị bỏ lại canh làng.
Weed cùng đội tới một nơi vắng vẻ. Hạt giống đang ở trên tay cậu.
"Ồ, nhân tiện, nói về phần thưởng tụi mình nhận được, nó là hạt giống gì vậy?"
Khi Surka hỏi, Weed chỉ nhìn vào hạt giống và nói, "Nói thật, tôi có một cuốn sách kỳ lạ. Nó có một câu chuyện viết trong đó..."
Thành phố thiên đường!
Khi Weed kể cho họ về cuốn sách có được từ Volk, ngay cả Pale điềm đạm cũng không khỏi bất ngờ.
Mọi nhà phiêu lưu ở Lục địa Versailles đều có một ước mơ.
Một lục địa của ảo vọng. Một vùng đất của những bí ẩn và huyền thoại có thực. Được đặt chân lên một lãnh thổ chưa được khám phá, như là người đầu tiên bước lên mặt trăng.
Để khám phá một hầm ngục chưa ai biết đến và thắp sáng bí mật của nó.
Một người tìm ra một chân trời mới sẽ nhận được nhiều cơ hội hơn chỉ là danh vọng. Cơ hội để phát triển, và rủi ro để chết.
"Thành phố thiên đường... có thật là nó tồn tại không? Tôi có nghe về thành phố dưới lòng đất rồi..." Pale nói.
"Thành phố dưới lòng đất?" Weed hỏi.
"Ừ, đó là một thành phố ở sâu dưới lòng đất, do người lùn xây nên. Cung điện của họ được xây dựng ở đó."
"Có phải những ai chọn chủng tộc người lùn sẽ khởi đầu ở đó không?"
"Không hẳn, nghe nói không phải người lùn nào cũng được phép vào thành phố đó. Có rất ít người ở đó. Nếu tới được đó, cậu có thể học được kỹ năng thợ rèn và thủ công cấp cao."
Người lùn.
Họ là một mối đau đầu khi Weed chọn nghề điêu khắc.
Với một người chơi chọn loài người học nghề thủ công, cậu cần một lớp nhân vật liên quan đến việc xây dựng.
Một nhà điêu khắc có thể học kỹ năng Thủ Công cùng với độ thuần thục Điêu Khắc.
Trong trường hợp của Weed, cậu đã nhận được nó trước khi chọn nghề, khi cậu làm xong chuỗi nhiệm vụ về truyền nhân của Zahab. Nhưng không phải ai cũng may mắn được như cậu.
Phải biết rằng không phải lúc nào cũng há miệng chờ sung.
Nấu Ăn và Thợ Rèn phải đạt tới trình độ Sơ Cấp ít nhất là trung bình để học được kỹ năng Thủ Công. Một thợ may có thể học nó khi họ nâng cấp nghề May vá tới khoảng cấp 8.
Trừ khi bạn chọn một nghề thủ công, bạn không thể đạt cấp trung bình cho bất cứ kỹ năng thủ công nào. Nên muốn học được kỹ năng Thủ Công, nghề May vá chắc chắn phải có.
Nhưng người lùn sinh ra đã có kỹ năng Thủ Công trước cả khi tạo tài khoản mới.
Với thể lực vô hạn và sức mạnh tự nhiên, người lùn là những thợ thủ công rất có nghề!
Weed không thể thoải mái khi phải cảnh giác với giống loài này.
Dù vậy, làm một người lùn cũng có điểm yếu. Đầu tiên, là họ lùn đúng như cái tên, và cũng có giới hạn cho việc niệm phép, cưỡi ngựa và chiến đấu.
Weed muốn đến Thành phố dưới lòng đất một ngày nào đó.
"Nếu có cơ hội, tôi sẽ đến đó." Weed nói.
"Sẽ chẳng dễ dàng gì đâu. Tôi nghe nói họ rất ghét con người. Chỉ những thợ thủ công giỏi mới được tôn trọng. Trừ khi cậu nhận được sự tin tưởng từ họ, cậu sẽ không được vào đó đâu." Pale nói.
Bậc thầy điêu khắc như Zahab và Geihar Von Arpen kiểu nào cũng vào đó dễ như bỡn.
*Mình tin rằng chắc chắn có thứ gì đó liên quan tới điêu khắc ẩn giấu ở đó.*
Bỏ qua chuyện đó, Weed lấy hạt giống không tên ra.
"Được rồi. Làm thôi. Nếu tôi sai, chúng ta đã lãng phí hơi nhiều thời gian đấy." Weed nói.
"Em tin anh đã quyết định đúng."
"Em tin việc này sẽ thành công thôi."
Irene và Romuna ủng hộ Weed.
Với kỳ vọng của mọi người, Weed dùng kỹ năng giám định một cách cẩn thận.
“Giám Định!”
————————————————————————————————
Vật phẩm: Hạt giống Cây Thiên Đường
Độ bền: 1/1
Yêu cầu:
Phải trồng gần làng Baran.
Khả năng đặc biệt:
Dẫn lối đến Thành phố Thiên Đường.
————————————————————————————————
Sau khi Weed đọc kỹ cửa sổ thông tin, cậu thở phào nhẹ nhõm, nhắm mắt lại rồi mở mắt ra.
Đồng đội của cậu hồi hộp chờ đợi.
“Nó có thật.”
Ngay sau khi Weed xác nhận, cả nhóm đã vô cùng vui sướng. Mặc dù vậy, vẫn còn nhiều thứ cần được bàn bạc.
“Tôi chẳng muốn bị bắt gặp đang trèo lên Thành phố Thiên Đường tí nào.”
Weed sẽ đem theo đồng đội khi tới đó, nhưng cậu không muốn phải thông báo cho Darius hay người của anh ta, hay thậm chí những thành viên khác của đội quân chinh phạt.
Ích kỷ, hay bạn có thể nói rằng cậu ta muốn giữ nó làm của riêng. Như nhau cả thôi.
Tuy vậy, Pale, Surka, Irene và Romuna đã trải qua nhiệm vụ khó nhằn cùng Weed để đoạt lấy hạt giống.
“Tôi đồng ý với cậu. Nếu có Thành phố Thiên Đường, nó sẽ được tìm thấy và lan truyền bởi ai đó khác, tụi mình cứ làm việc của mình.” Pale nói, ngay sau gợi ý của Weed.
Đó không phải là giữ bí mật thông tin. Mà là ai làm người nấy hưởng, việc gì cứ phải chia sẻ. Làm giàu là phải vậy.
Nếu mọi người đều biết tới sự tồn tại của Thành phố Thiên Đường, công lao khám phá ra thành phố của cậu sẽ giảm bớt, và những gì Weed làm cho đến nay sẽ chẳng còn ý nghĩa gì.
Chỉ kẻ ngốc mới đối xử tốt với tất cả mọi người.
Cứ khai ra hết những gì mình biết để rồi chịu thiệt về mình.
“Tôi cũng nghĩ như vậy. Còn quá sớm để cho nhiều người biết.” Irene nói.
“Chúng ta hãy tới đó cùng nhau.” Surka đồng tình với Irene.
Họ nhanh chóng thỏa hiệp về chuyện này.
Việc đi đến Thành phố Thiên Đường cứ để từ từ.
Weed phải hoàn thành nhiệm vụ “Bức tượng Nữ thần”, trong khi đó đồng đội của cậu còn phải làm nhiệm vụ chinh phạt.
Họ quyết định sẽ tới Thành phố Thiên Đường sau khi hoàn thành hai nhiệm vụ đó.
Nửa vui nửa buồn khi nghĩ về việc tìm ra vùng đất mới. Nếu nơi đó quá khó nhằn, có khi chỉ lên đó ngắm trời trăng mây gió rồi đi về.
Weed giả vờ xin lỗi Darius và đoàn quân của anh ta khi nhận được tin họ đã quay trở về. Cậu sợ rằng sẽ bị hỏi tại sao không tham gia trận đánh.
Khi trở về, đội quân chỉ còn dưới 100 người và đang cãi vã.
“Đây là lỗi của anh!!”
“Sao anh dám nói thế với tôi?”
“Cái kế hoạch ngu ngốc của anh làm đồng đội tôi phải chết!”
“Không biết tự lo cho thân mình thì đi mà chết.”
“Và giờ còn đổ lỗi cho người đã chết!”
Trong khi đoạt lại làng Baran và truy đuổi tàn quân người thằn lằn, đội chinh phạt đã chịu tổn thất nặng nề.
Đầu tiên, một nhóm những người chẳng hề quen biết nhau cùng tham gia, vì vậy mà rất nhiều người phải bỏ mạng giữa trận chiến.
Và hậu quả là, mối quan hệ giữa Darius và phần còn lại của đội quân chinh phạt bị rạn nứt.
“Đây là chiến tranh,” Darius nói. “Tổn thất là không thể tránh khỏi, phải vậy không? Quên nó đi.”
“Thương vong? Anh dám nói Collonya chết là tổn thất không thể tránh khỏi ư? Anh chẳng hiểu cái quái gì cả. Tất cả là do sự lãnh đạo ngu ngốc của anh!” Một người chơi vừa mất đồng đội giận dữ hét lên.
“Chẳng phải ngươi là kẻ đầu tiên tán thành với sự chỉ đạo của ta sao? Ta đã quá mệt mỏi khi cứ phải nghe ngươi lải nhải mặc dù chúng ta đã giành thắng lợi.”
“Cái quái gì cơ!”
Cuộc tranh cãi giữa Darius và cấp dưới càng trở nên tồi tệ.
Với thương vong nặng nề như vậy, chẳng ai thèm đếm xỉa đến việc Weed và đồng đội đã chạy khỏi chiến trường.
Weed đã quá hiểu Darius và đồng bọn. Không ai trong số chúng trông có vẻ bị thương, tất cả đều còn sống và khỏe mạnh.
“Mình cá là trong đội quân chinh phạt, chúng sẽ nhận được nhiều kinh nghiệm nhất. Chúng ép những người khác rơi vào cạm bẫy, và chỉ tham chiến khi bọn người thằn lằn đã suy yếu.”
Trong những trận chiến quy mô vừa, kết quả phụ thuộc rất nhiều vào cách chỉ huy cầm quân, thậm chí đôi lúc có thể xoay chuyển thế cục.
Weed sau đó được biết bọn người thằn lằn đã mai phục trong những cánh rừng, và cử vài tên ra dụ cho người chơi mắc câu.
Cánh rừng là nơi thích hợp nhất để trận chiến xảy ra.
Một cánh quân lớn không thể băng qua khu rừng khi những tên mai phục ở thế có lợi hơn.
Darius và tay chân giao chiến với những con mồi, trong khi đại quân băng qua cánh rừng.
Trong khi chúng chơi đùa với đám người thằn lằn kia thì vô số người mắc kẹt giữa lằn ranh sinh tử.
Chỉ đến khi đại quân đã làm suy yếu và gây thương tích cho phần lớn bọn người thằn lằn, Darius và đám tay chân mới xuất hiện, kết liễu con mồi và làm thịt tất cả!
Nói tóm lại, Darius và tay sai đã thu được nhiều kinh nghiệm và danh vọng nhất.
“Ta đã làm hết sức có thể. Ta đã giết nhiều tên người thằn lằn nhất, và người của ta thậm chí đã cứu mi thoát chết. Hãy tỏ ra biết điều một chút,” Darius nhẹ nhàng nói.
“Cái gì? Ngươi nghĩ rằng chúng ta không biết những trò ngươi làm chắc?”
“Sao hắn dám nói thế? Hắn nghĩ mình thông minh lắm chắc.”
“Darius chỉ đáng làm chỉ huy hạng hai.”
Khi những người chơi khác ồn ào nói xấu chỉ huy của mình, Darius và đồng bọn cuối cùng cũng để lộ bộ mặt thật.
“Nếu các ngươi có đủ can đảm thì ngậm cái mồm lại và đấu với ta như những thằng đàn ông.” Darius nói.
“Các ngươi sẽ không thể ở đây, trong đội quân chinh phạt này, nếu ta không lựa chọn các ngươi, lũ đàn bà.”
Weed cười khẩy Darius và những người chơi khác trong đội quân chinh phạt.
“Một lũ ngốc.” Weed nghĩ.
Darius đã tạo nên tiếng xấu chỉ để đổi lấy một chút điểm danh vọng và cống hiến.
Chắc chắn là, anh ta đã bỏ lỡ con cá to chỉ vì con cá nhỏ trước mắt. Đáng lẽ ra anh ta phải bắt con cá nhỏ mà không gây ra tiếng động, rồi lấy nó làm mồi câu con cá to hơn. Rồi giả vờ ngây thơ rằng mình chẳng câu được gì. Làm người phải khôn mới sống được.
Dù vậy, những người chơi khác trong đội quân chinh phạt cũng không thể tha thứ cho sự ngu ngốc này.
Việc gì khiến họ nghe theo anh ta như vậy? Nếu họ biết suy nghĩ một chút, thì họ đã không làm con rối cho Darius.
Đó là lỗi của họ khi tin vào người lạ. Nếu cẩn thận hơn, đồng đội của họ đã không phải chết.