Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 173: CHƯƠNG 173: HÀNH TRÌNH CỦA MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Ahn Hyundo lên tiếng.

“Ai sẽ đi với tiểu sư đệ đây?”

Ông đang tìm một người để giao phó nhiệm vụ.

Thời còn trẻ, ông đã đặt chân đến nhiều quốc gia và dành không ít thời gian chu du khắp các nước láng giềng.

Không khí trong phòng họp rất tốt, bởi họ sắp được gặp gỡ những bóng hồng trong Royal Road.

Các võ sư đều biết tỏng chuyện đó nhưng chẳng ai nói ra.

Theo giáo trình kiếm thuật, họ phải đi đây đi đó để mở mang tầm mắt về thế giới.

Sẽ rất bất lợi nếu là người mở lời trước, nên tất cả quyết định im lặng.

Họ giữ nguyên tư thế ngồi với đôi vai rộng và lồng ngực vạm vỡ.

Họ nhìn chằm chằm vào những người khác như thể đang cầu xin.

Ahn Hyundo nhìn vào mắt từng võ sư một.

Chung Il Hoon trông có vẻ là kiểu người nội tâm yêu màu tím, nhưng anh vẫn có những phẩm chất tốt và rất hào phóng.

Anh cực kỳ tài năng và là đệ tử phù hợp nhất để phát triển võ đường trong tương lai.

‘Nếu nó đi thì ở đây sẽ vất vả lắm đây.’

Ahn Hyundo nghĩ rằng để các võ sư ở lại giảng dạy là một ý hay. Ông không muốn điều họ đi và lãng phí thời gian quý báu để phát triển võ đường.

Ông muốn gặp lại người phụ nữ mà ông mới quen gần đây trong Royal Road và cùng ra biển lần nữa.

‘Không thể là nó được.’

Ông nhanh chóng quyết định không để võ sư thứ tư đi.

Roi Lee là võ sư trẻ nhất và cũng đạt được nhiều thành tựu nổi bật trong kiếm thuật. Công nghệ thực tế ảo trong Royal Road quả đúng như mong đợi.

Đó là thứ họ cần để đánh giá sự phát triển của chính mình.

Tinh thần sẵn sàng chiến đấu, cảm nhận điểm yếu của bản thân và học cách sử dụng kiếm.

Họ đã sống bằng thanh kiếm, và thế giới Royal Road cũng thật đáng sợ.

Một thế giới đầy rẫy phép màu.

Một giây phút bất cẩn có thể dẫn tới một cuộc đột kích bất ngờ vào ban đêm bởi một đàn quái vật.

Họ có thể đối mặt với vô số thử thách trong Royal Road và hồi sinh sau một thời gian ngắn bị phạt. Đây chính là nơi để họ rèn luyện ý chí của mình thông qua các trận chiến.

‘Sang Bom có quá nhiều việc phải làm.’

Ma Sang Bom dành phần lớn thời gian để đào tạo các võ sinh, nếu anh đi thì võ đường sẽ gặp trở ngại khá lớn.

“Jong Bom Ah.”

“Vâng, thưa sư phụ.”

“Lần này con sẽ đi.”

“Rõ.”

Đó là kết quả sau cuộc thảo luận tại võ đường.

Nhiệm vụ đã được giao cho một trong các Geomchi.

“Vé máy bay đã có, những thứ còn lại sẽ được cung cấp tại điểm đến. Sẽ đủ cho cả chuyến đi.”

“Khi nào thì con khởi hành ạ?”

“Ngày mai.”

“Con phải nói gì với nó, với tiểu sư đệ ấy?”

“Không cần cho nó biết sự thật, cứ tỏ ra bình thường và bảo nó là sẽ đến đảo Jeju.”

“Vâng, con rõ rồi!”

*

Khoa Thực tế ảo luôn nổi tiếng vì những thử thách hàng năm mà họ đặt ra cho sinh viên trong kỳ nghỉ. Lee Hyun không hề để ý đến thực tế đó. Cậu còn đang bận tối mắt với kỳ thi cuối kỳ. Cậu đang vò đầu bứt tai với mấy câu hỏi.

‘Đây là câu thứ ba rồi. Lại là một vấn đề. Chủ đề của luận văn nói về Royal Road được viết bởi một giáo sư...’

Ngoài chủ đề đó ra, cậu còn chẳng nhớ nổi tên của vị giáo sư.

Rất nhiều giáo sư từ Đại học Quốc gia Hàn Quốc đã xuất bản sách về Tập đoàn Unicorn, nhưng điều quan trọng không phải là tên sách mà là nội dung bên trong. Những người nhớ được phần đó thì dễ dàng giải quyết được vấn đề.

‘Mình chịu. Đã ba lần mình cố trả lời hai câu hỏi khác nhưng cũng không xong.’

Cậu không dành nhiều thời gian để trả lời.

Câu trả lời của cậu rất ngắn gọn và chỉ giải thích những điều cần thiết.

Lee Hyun tự nhủ.

‘Mình không làm bài tập nhưng được cái đi học đầy đủ. Cũng khá tốt khi mình đã gây ấn tượng với các giáo sư lúc tham gia MT (huấn luyện thành viên), thế nên môn này không thể tạch được.’

Chỉ cần đủ để không bị cảnh cáo học tập là được.

Kế hoạch của cậu là nếu không bị điểm F thì sẽ không học lại, kể cả điểm có thấp đến thế nào đi nữa.

‘Mình chỉ cần tốt nghiệp thôi.’

Chính cái mục tiêu đó đã đẩy cậu vào tình thế khó đỡ này.

Lee Hyun giải quyết những câu hỏi kiểm tra trong thời gian giới hạn.

Đó là bài kiểm tra cuối cùng, sau đó thì tha hồ nghỉ xả láng.

Với sinh viên, kỳ nghỉ hè kéo dài hơn hai tháng.

‘Suốt thời gian đó, mình sẽ chỉ làm một việc duy nhất.’

Cậu định cắm mặt vào cày Royal Road để đua top.

Lee Hyun thu dọn dụng cụ học tập vào chiếc ba lô rẻ tiền.

Sau đó, cửa phòng học mở ra và giáo sư Ju Jong Hoon tiến vào cùng với trợ lý của mình.

Người trợ lý này mang theo khá nhiều trang thiết bị, hầu hết trong số đó là máy quay kỹ thuật số.

Chúng là những thiết bị phục vụ cho việc quay phim.

Với sự phát triển của các thiết bị kỹ thuật số, bộ nhớ có thể lưu trữ được đến 10 ngày.

Giáo sư Ju Jong Hoon bước lên bục giảng và nói:

“Giờ là bài tập về nhà cho kỳ nghỉ này.”

Các sinh viên đang mơ màng về kỳ nghỉ sung sướng thì mặt mày bỗng ngơ ngác như vừa đạp phải mìn.

“Thật là phiền toái...”

“Lại thử thách nữa ư? Chắc lại là một công thức Toán phức tạp hay một loại động cơ khỉ gió gì đó à?”

Rất nhiều sinh viên bắt đầu xì xào.

Lee Hyun lo lắng.

‘Một thử thách không mong đợi đã xuất hiện.’

Cậu không hề làm một bài tập nào. Tuy nhiên, thử thách này có vẻ khác biệt hoàn toàn so với những lần trước.

Giáo sư Ju Jong Hoon bắt đầu hướng dẫn cách sử dụng máy quay.

“Các bạn biết đấy, để tạo ra một thực tế ảo thú vị thì trước tiên các bạn cần hiểu thực tế nó như thế nào. Thử thách của năm nay là ghi lại cuộc sống hàng ngày trong suốt kỳ nghỉ của các bạn bằng chiếc máy quay này. Các bạn có thể đi bơi, đi làm thêm, hoặc du lịch, bất cứ điều gì. Nhưng hãy chắc chắn là có ghi lại thông qua chiếc máy quay này.”

“...”

Cả phòng học chết lặng.

Lee Hyun nhận ra sau vài phút.

‘Chuyện này... có vẻ không ổn rồi.’

Các sinh viên bắt đầu suy đoán dựa trên lời nói của giáo sư Ju Jong Hoon.

“Để tạo điều kiện cho các bạn có thể hiểu thêm về nhau, Khoa quyết định thử thách mùa hè này sẽ được yêu cầu ngay lúc này. Những môn chuyên ngành sẽ bị hủy bỏ nếu các bạn không hoàn thành nó.”

Để có thể tốt nghiệp, thử thách này bắt buộc phải hoàn thành.

Đó là một yêu cầu cực kỳ oái oăm.

Ngoài việc đến võ đường để rèn luyện thể chất, Lee Hyun không nghĩ đến việc cậu sẽ làm gì khác ngoài chơi Royal Road.

Những sinh viên quanh cậu bắt đầu bàn tán.

“Nhà tớ sẽ đi Phuket, chắc là tớ sẽ quay phim ở đó.”

“Bọn tớ định đến khu nghỉ dưỡng South Sea để thư giãn.”

“Tớ định đi học một lớp người mẫu nên cũng sẽ quay phim luôn.”

Các sinh viên đã lên kế hoạch cho kỳ nghỉ hè của mình. Với tư cách là sinh viên đại học năm nhất, và mới 20 tuổi, họ sẽ không lãng phí bất cứ giây phút nào suốt kỳ nghỉ này.

*

Sau đó là thời điểm bắt đầu kỳ nghỉ đã chờ đợi từ lâu.

Weed cảm thấy mình như một con gà con sắp bị lên thớt.

“Kỳ nghỉ mà mình mong đợi cuối cùng cũng đã đến.”

Cậu không cần những chuyến du lịch xa hoa.

Cậu định chu du khắp Lục địa Versailles để cày level và nâng cao độ thông thạo các kỹ năng.

“Mình sẽ phục hồi nốt phần còn lại của con dấu.”

Để sửa chữa Ấn Chương Hoàng Gia Ahreupen, cậu phải nâng cấp kỹ năng của mình. Cậu cần tạo ra những kiệt tác rồi cố tình phá hủy chúng để sửa chữa.

Đó là một kỹ năng khó luyện tập vì nó yêu cầu trí nhớ chính xác và kỹ năng cao!

Weed phải dành thời gian để tạo ra kiệt tác cấp 1.

“Mình cần từ từ phá vỡ chúng và rồi sửa lại từng chút một.”

Kỹ năng Phục Chế Điêu Khắc là một kỹ năng phụ. Mặc dù nó rất phức tạp, cấp độ của kỹ năng tăng khá nhanh. Mục tiêu của Weed là đạt trình độ trung cấp.

“Đến lúc đó thì mình có thể sửa được Ấn Chương Ahreupen. Nhưng...”

Weed cảm thấy khó chịu trong lồng ngực và không thể tập trung vào công việc sửa chữa những tác phẩm điêu khắc. Đây là một nhiệm vụ của giáo hội về cổ vật mất tích nên khó có khả năng ai đó phá hỏng nó. Cậu đã cố gắng sửa chữa nó một lần nhưng không thành công.

“Hôm qua, trong thành phố, lúc đang trên xe buýt mình thấy một gã đang cào vé số? Tất nhiên là không rồi. Đó là gã trong nhà tắm công cộng với chiếc áo khoác có cúc in hình ngọn lửa...”

Rồi cậu đột nhiên nảy ra một ý tưởng.

“Nhớ lại thì, sự bảo hộ của Giáo hội Freya cũng sắp kết thúc rồi phải không nhỉ?”

Một vài năm trong game nghe có vẻ dài, nhưng ở ngoài đời nó chỉ kéo dài bốn tháng mà thôi.

“Xem nào... Tình hình quân đội.”

Weed mở cửa sổ thông tin.

> Lực lượng quân sự của Morata

>

> Kị sĩ tập sự: 10

> Level trung bình: 219

>

> Binh lính: 1187

> Level trung bình: 95

>

> Lòng trung thành: 98%

> Huấn luyện: 79%

Level của các Kị sĩ rất thấp. Cần có kỷ luật nghiêm ngặt để họ không bỏ cuộc. Binh lính có lòng trung thành cao, tuy có một vài ngoại lệ, nhưng level của họ đều thấp và cần sự giúp đỡ từ lực lượng trị an.

Không có vũ khí công thành.

Tường thành ở trong tình trạng tốt.

Thời gian bảo hộ mà Giáo hội Freya đã hứa sẽ kết thúc sau 5 ngày.

Chỉ 5 ngày nữa thôi là sự bảo hộ của Giáo hội Freya sẽ hết. Vì điểm cống hiến cao của mình, Weed có thể gặp được Alveron.

“Tôi muốn diện kiến ứng viên Giáo hoàng tối cao.”

Những lúc thế này thì cần sự tôn trọng. Cậu đã có độ hảo hữu đáng kể với Alveron từ những nhiệm vụ đã hoàn thành. Với cậu, Alveron là một người bạn. Nhưng vì điểm cống hiến của cậu thì cậu mới được gặp Alveron.

“Thật hân hạnh khi Weed vẫn cần tìm một Tu sĩ như tôi. Tôi có thể giúp gì cho cậu?”

“Đây là Morata đúng không? Đây là nơi tôi và Alveron đã đánh bại lũ vampire để cứu rỗi người dân, phải không?”

Đó là một điểm tốt. Cùng nhau trải qua khó khăn hoạn nạn thì độ hảo hữu sẽ tăng nhiều.

“Nữ thần Freya đã để lại dấu ấn vô hình ở nơi đây, tín hiệu của hy vọng đó sẽ đem lại sự hòa bình và thịnh vượng cho Morata phải không? Vì Morata, Nữ thần Freya là nữ thần của hy vọng.”

“Weed, tôi rất vui vì cậu nghĩ vậy.”

“Dài dòng quá, để tôi đi thẳng vào vấn đề vậy. Xin hãy kéo dài sự bảo hộ của Freya cho Morata này.”

Weed vẫn muốn nói thêm nữa, nhưng Alveron đã ngắt lời.

“Tuy nhiên đây không phải phương Nam... Kể cả khi tôi là ứng cử viên Giáo hoàng, thì khoảng cách đến Morata là quá xa...”

Cậu chỉ còn cách cố thêm lần nữa.

“Chúng ta đã cùng nhau nằm gai nếm mật mà...”

Tình huynh đệ.

“Giáo hội Freya có nhiều điều để dạy người ta về cuộc sống.”

Truyền bá.

Mối quan hệ là một sợi dây liên kết không thể tách rời để gắn kết mọi thứ lại, vì thế Weed dùng nó như một cái cớ. Nhất là khi một người trung lương như Alveron sẽ không bao giờ nhận hối lộ.

“Tôi xin lỗi. Nữ thần Freya còn muốn làm nhiều hơn ngoài việc giúp đỡ. Tuy nhiên ngoài kia vẫn còn nhiều người phải chịu khổ ải trong hoàn cảnh khó khăn hơn, thế nên các Kị sĩ và Tu sĩ vẫn phải ra đi đúng hẹn.”

Họ đã ăn uống cùng nhau như hai người bạn, nhưng đây giống như việc cậu nhờ Alveron mua gạo mà lại không đưa tiền vậy. Việc bị từ chối là không thể tránh khỏi.

“Để tiếp tục có được sự bảo hộ của Giáo hội Freya trong thời gian dài sẽ tiêu tốn rất nhiều điểm cống hiến cho giáo hội.”

Dựa trên số điểm cống hiến đó, Weed có thể nhận được trang bị hoặc những kho báu hiếm. Weed cảm thấy phí phạm nhưng đó là cách cuối cùng. Morata đang phát triển nhanh nhưng quân đội lại khá yếu kém, không đủ Kị sĩ hay Binh lính để đánh một trận thực sự. Alveron làm dấu chữ thập và cúi đầu.

“Không có vấn đề gì khi Weed cống hiến nhiều đến vậy, tuy nhiên sẽ vẫn có chút trục trặc ngay cả khi tôi yêu cầu. Cậu muốn sự bảo hộ này kéo dài bao lâu nữa?”

*Ting!*

> Điểm cống hiến với Giáo hội Freya: 13290

>

> Mất 110 điểm/ngày cho sự bảo hộ.

Cậu không còn cách nào khác ngoài việc đổi một lượng lớn điểm để có được các Thánh Kị sĩ và Giáo sĩ đến Morata.

Đôi mắt Weed đã rưng rưng nước. Cậu định sử dụng số điểm đó để mua vũ khí, giáp trụ level cao từ giáo hội.

“Alveron, tôi muốn Giáo hội Freya bảo vệ tôi càng lâu càng tốt.”

Cậu phải đổi lấy nó!

“Cậu muốn đổi điểm cống hiến lấy sự bảo hộ của Giáo hội?”

“Ừm.”

“Họ sẽ ở lại thêm 120 ngày, và vì Weed đã gặp riêng tôi nên tôi sẽ xin họ thêm 30 ngày nữa.”

Alveron đã cho cậu thêm 30 ngày nữa.

Weed ôm chầm lấy Alveron.

“Cảm ơn người anh em.”

Giáo hội Freya sẽ ngăn chặn những lực lượng đối nghịch khác.

Nhưng thời gian đã cận kề.

*

Sáng hôm sau, Lee Hyun bắt đầu chuẩn bị và xếp máy quay vào ba lô.

“Đảo Jeju, hòn đảo của ước mơ. Khu nghỉ dưỡng tốt nhất! Không thể tin được là mình sắp tới Jeju.”

Ahn Hyundo đã gọi cho cậu. Họ mở một võ đường mới ở đảo Jeju và ông muốn cậu tới đó. Đó là một điều tốt cho Lee Hyun.

“Mình đang lo không biết sẽ quay lại cái gì trong kỳ nghỉ, ai ngờ lại là đảo Jeju.”

Đảo Jeju, so với người khác thì cũng không quá tệ.

Nơi có môi trường tự nhiên, với dãy núi Halla xanh tươi cùng đàn ngựa mà cậu có thể quay phim lại.

“Thực sự rất tốt. Không phải ai cũng có cơ hội được đến đảo Jeju, mình phải mang theo hộ chiếu mới được.”

Lee Hyun đặt hộ chiếu vào ba lô.

Ahn Hyundo nói rằng cậu cần có hộ chiếu để lên máy bay. Cậu còn nhận được tài liệu và những bức ảnh về các võ đường ở nước ngoài. Bình thường thì người ta sẽ cảm thấy nghi ngờ, nhưng Lee Hyun thì lại không hề mảy may suy nghĩ.

Tiền vé máy bay, chỗ ở, đồ ăn, tất cả đều miễn phí!

“Anh hai, giữ gìn sức khỏe nhé.”

“Ừ. Anh sẽ mua quà về cho em.”

Em gái cậu đến sân bay quốc tế Incheon để tiễn cậu.

Những nữ tiếp viên đang bận rộn chỉ cho khách nước ngoài xem vali của họ đang ở đâu.

“Ái chà...”

Đây hoàn toàn là một thế giới mới đối với Lee Hyun.

Cậu đến trước 30 phút so với giờ hẹn.

“Đệ đây rồi.”

“Vâng, đệ đến khá sớm.”

“Đệ có mang hộ chiếu không?”

“Hộ chiếu?”

Lee Hyun bối rối.

Cậu không hiểu vì sao lại cần hộ chiếu, họ đâu có bay đi nước ngoài.

“Cần có hộ chiếu để đến đảo Jeju ư?”

Jong Bom Ah nhanh chóng trả lời.

“Chúng ta đi bằng máy bay mà.”

Lee Hyun chỉ biết sơ sơ việc đi lại bằng máy bay.

Người ta sẽ biết nếu từng xem qua phim ảnh.

“Đệ hiểu rồi, tức là nó khác với các phương tiện công cộng như xe buýt.”

“Đây là máy bay mà ông nội!”

Lee Hyun và Jong Bom Ah không có nhiều hành lý ngoài một chiếc vali con. Lee Hyun kiểm tra lại vé máy bay, trên đó ghi điểm đến là Cairo - Ai Cập.

“Sư huynh!”

“Gì thế?”

“Chuyến bay này đến Cairo mà?”

Lee Hyun cũng đã từng nghe qua về Ai Cập.

“Nó nằm ở Đông Nam Á phải không?”

“...”

Các hành khách khác trố mắt ra nhìn.

‘Cậu ta từ trên núi xuống à?’

‘Cậu ta có biết Ai Cập ở đâu không thế?’

“Như đệ đã biết, chúng ta sẽ tới đảo Jeju.”

“Vâng.”

“Nhưng bay thẳng đến Jeju thì rất tốn kém.”

“Vậy tức là... Giống như đi xe buýt và có một điểm dừng chân?”

Điều này thực sự quá vô lý đối với các hành khách ở cửa vào.

Để đến Jeju mà phải quá cảnh ở Ai Cập ư? Cái quái gì vậy?

Tuy nhiên, Jong Bom Ah trông rất cương quyết và đôi mắt đáng sợ nên không ai đủ can đảm để nói với họ sự thật. Cho nên Lee Hyun đã đáp chuyến bay đi Cairo.

Khi máy bay cất cánh, một tiếp viên bắt đầu đi xung quanh để đưa đồ ăn và đồ uống. Họ đơn giản đi qua chỗ ngồi của Lee Hyun và Jong Bom Ah. Ngay khi lên máy bay thì họ đã ngủ rồi. Hai người họ vượt qua khu vực Trung Á và hướng thẳng đến Cairo.

*

Sân bay Cairo.

Mùa hè ở Hàn Quốc thì rất nóng, nhưng không là gì khi so sánh với Ai Cập.

Không khí nóng và ánh mặt trời thiêu đốt khiến trán họ đổ mồ hôi ròng ròng.

Không có dấu hiệu gì chứng tỏ đây là sân bay thuộc Hàn Quốc cả, khi mà xung quanh toàn những người trông như phần tử IS quấn khăn kín mít. Cậu không ngu đến mức tin rằng đây là đảo Jeju.

“Sư huynh! Hình như nhầm chỗ rồi.”

Đôi mắt Weed ánh lên vẻ hoài nghi.

Cậu đã ngủ trên máy bay với ý nghĩ sẽ đến đảo Jeju.

Sau đó họ cùng những người nước ngoài khác đến khu vực làm thủ tục nhập cảnh.

Jong Bom Ah nói.

“Đó chỉ là một phần của sự thật… Đây là một truyền thống của võ đường, cho các thành viên ra ngoài để tìm hiểu thế giới.”

“…”

“Chúng ta đã lên kế hoạch này từ rất lâu rồi.”

Không ngờ là cậu lại đến đây. Sau khi nghe giải thích, cậu không thể giận Jong Bom Ah được. Học thêm về kiếm thuật thay vì chỉ rèn luyện thể chất. Mọi tế bào trong cơ thể cần được huy động để có thể vung được kiếm.

Đi ra nước ngoài để học kiếm thuật thực thụ! Sau khi kết thúc chuyến đi, tuy có vài rắc rối nhưng nó hoàn toàn xứng đáng.

Hơn nữa, đây là đi ra nước ngoài. Cậu chưa từng có cơ hội chiêm ngưỡng thế giới bên ngoài đất nước Hàn Quốc.

Lee Hyun hỏi lại cho chắc.

“Chuyến đi này... miễn phí đúng không?”

“Tất nhiên rồi.”

“Hú hồn…”

Lee Hyun cảm thấy thật nhẹ nhõm.

Tuy có phiền thật nhưng vì là miễn phí, nên cậu không hề tức giận.

“Mọi thứ là miễn phí nên cứ thư giãn và tận hưởng đi. Muahahaha! Đây là một chuyến du lịch mà người ta trả tiền cho cậu đi đấy, cứ tự nhiên!”

“Giờ thì chúng ta đi đâu?”

“Bây giờ à? Lên trực thăng.”

Một chiếc trực thăng đang đợi họ ở sân bay Cairo.

Họ bay qua Sa mạc Sahara để chiêm ngưỡng những tòa nhà lộng lẫy bằng đá và gạch.

Bắc Phi.

Hai chiếc xe jeep đang đợi Lee Hyun và Jong Bom Ah.

Jeep là loại xe mui trần, trên đó chỉ có một tấm che bằng da có thể dễ dàng kéo ra thu vào.

“Tiểu sư đệ.”

“Dạ, sư huynh?”

“Đệ biết lái xe không?”

“Đệ chưa lái xe bao giờ, nhưng cũng từng đi xe máy vài lần…”

Cậu không có bằng lái. Cậu chỉ từng đi xe máy để giao đồ ăn cho một nhà hàng Trung Quốc có một lần.

“Đệ có bằng lái không?”

“Ở đây không có cảnh sát giao thông đâu, đừng đâm vào cái gì là được.”

Jong Bom Ah ném cho cậu chìa khóa.

“Khởi động đi.”

Lee Hyun ngồi vào ghế lái. Đút chìa khóa vào ổ.

*Kua aaaaaahhahahahahang!*

Động cơ khởi động với một tiếng nổ. Trên con đường mòn, hai chiếc xe băng băng vượt sa mạc.

Chiếc xe jeep mạnh mẽ hơn hẳn vẻ bề ngoài.

Đằng sau xe là thức ăn, nước, dầu, một cái lều, những vật dụng khác cũng như một cuốn sách về châu Phi.

Bên cạnh đó còn có những cái hộp chứa đầy thuốc.

“Giờ thì khởi hành thôi!”

Jong Bom Ah khởi động xe và lao vào sa mạc.

Bụi cuốn theo bánh xe mù mịt.

“Quẩy luôn!”

Lee Hyun đạp nhầm phanh.

Chiếc xe không hề nhúc nhích!

“Đạp ga ở bên trái hay bên phải nhỉ?”

Lee Hyun nhấc chân và đạp ga. Chiếc xe nảy lên và lao về phía trước.

Một nơi tuyệt vời để tập lái xe.

Không hề có đường, thích đỗ xe ở đâu thì đỗ.

Họ đi qua bao nhiêu đụn cát, vô số bọ cạp sa mạc, và cả một ốc đảo nữa.

Cơn gió cuốn theo cát khi hai chiếc xe chạy song hành.

*Taaaang!*

*Dodododo*

Những nhóm người đang cưỡi ngựa và bắn nhau.

Lee Hyun điều khiển xe chạy song song với Jong Bom Ah.

Cậu hỏi thông qua bộ đàm.

“Sư huynh, họ là ai thế?”

“Mấy phần tử cực đoan hay quân đội gì đó thôi.”

“Họ có bắn chúng ta không?”

“Không sao đâu. Võ đường có quan hệ ở nơi này. Họ sẽ không tấn công những chiếc xe đã được đánh dấu đâu.”

Xe của Lee Hyun có một lá cờ có hoa văn màu đỏ.

Kỵ binh vũ trang đã không tấn công đúng theo lời Jong Bom Ah, nhưng họ tiến lại gần hơn. Hai chiếc jeep băng qua sa mạc và họ thấy khách du lịch trên lưng lạc đà. Lee Hyun lấy máy quay ra và ghi lại cảnh xung quanh. Ở thị trấn đầu tiên, cậu thấy những ngôi nhà xây bằng rơm và bùn cùng đám trẻ em gầy gò ốm yếu. Chúng có làn da đen, đang chơi đùa với một quả bóng, thông qua điệu bộ cậu dễ dàng nhận thấy chúng thiếu sức sống đến mức nào! Lee Hyun và Jong Bom Ah đến gặp bác sĩ của làng để giao thuốc và sách.

“Tốt lắm… Ký vào đây.”

“…”

Vị bác sĩ cảm ơn họ khi nhận lấy đồ tiếp tế.

Một người phụ nữ lớn tuổi đi tới, trao cho họ chiếc vòng cổ làm bằng gỗ và đá.

Lee Hyun hỏi.

“Việc này bắt đầu từ bao giờ?”

“Sư phụ đã từng đến châu Phi 15 năm trước.”

“Những chiếc hộp này được dùng cho bao nhiêu người?”

“Chắc là khoảng 600…”

“Nhiều thế cơ à?”

“Ở Hàn Quốc, hầu như tất cả các loại thuốc đều có sẵn, còn ở đây đâu đâu cũng thấy trẻ em đang chết dần chết mòn.”

Trẻ em đang xếp hàng bên trong căn lều bệnh viện bé nhỏ.

Tất cả trẻ em đều được bác sĩ tiêm một mũi vắc-xin.

Trẻ em từ làng bên cạnh cũng đến tiêm vắc-xin rồi quay về làng.

Sau đó là ngôi làng thứ hai rồi thứ ba.

Trong làng, các làng khác được hoan nghênh vì họ chia sẻ thuốc men.

Có những người chăm chăm nhìn họ như những kẻ ngoại lai, vì họ đã sống trên vách đá khá lâu và ít tiếp xúc với bên ngoài.

“Sư huynh, cuộc sống trên sa mạc thật khốn khổ.”

“Địa hình đá rất trắc trở và nơi đây rất giống khu vực sa mạc Sahara. Chiều rộng của nó cũng không sánh được với những khu vực khác.”

Jong Bom Ah biết rất nhiều về thế giới bên ngoài.

Sa mạc Sahara rất khác biệt vì đó là biển cát vô tận. Vùng đất này bao phủ bởi cát. Họ không thể lún sâu vì bên dưới có sỏi và đá. Có rất nhiều cây lớn, bụi cây và những tảng đá to bằng cả căn nhà nằm rải rác xung quanh. Một chuyến viếng thăm châu Phi cũng có thể cứu được cả nghìn mạng người nơi đây.

Ba ngày kể từ khi tới châu Phi, họ trở lại sa mạc và được hộ tống bởi quân đội vũ trang. Khi những chiếc xe vượt qua ngọn đồi, cậu nhìn về đường chân trời và rồi người cậu run lên bần bật. Nhiệt độ về đêm giảm đáng kể nên cậu cần phải mặc rất nhiều quần áo dày. Lee Hyun đun nước trên ngọn lửa. Dưới ánh sáng của khách sạn Ngàn Sao, cậu uống từng ngụm cà phê trên sa mạc!

“Cần vài thìa đường.”

Lee Hyun bật radio lên và nghe.

Một chương trình bằng thứ ngôn ngữ cậu không biết phát ra, và sau đó là đến nhạc. Cậu từng nghe bản nhạc đó vài lần ở Hàn Quốc, đó là bài hát của Jae Lynn – A Dialogue of Eyes, phiên bản tiếng Anh.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!