Họ du hành qua những sa mạc, sông suối và đồng cỏ phương Nam.
Để vượt qua biên giới giữa các quốc gia châu Phi, họ phải trả một khoản phí thông hành khá đắt đỏ. Tại vùng biên giới sa mạc, có hai con sông chảy qua, là nguồn sống cho vô số sinh vật. Nơi đây có đủ muôn loài động vật hoang dã như linh dương, ngựa vằn, báo, chó rừng, trâu rừng, khỉ, nai... Trên trời, những đàn chim đủ màu sắc đang chao lượn. Jong Bom Ah quay sang nói với Lee Hyun.
“Nơi này cũng khá tuyệt đấy chứ, nó giống như một sở thú thu nhỏ vậy.”
Các loài động vật sống trong môi trường hoang dã khô cằn!
Lee Hyun gật đầu đồng tình.
“Đúng như huynh nói.”
Tuy nhiên, so sánh vẻ đẹp nơi đây với những gì cậu từng thấy cũng giống như so sánh lũ quạ đậu trên cột điện với vẻ đẹp tuyệt mỹ của loài hồng hạc!
Chiếc xe jeep được gia cố bằng thép cường lực nên không bị lũ thú vật tấn công, nhưng họ vẫn phải lái xe cẩn thận để không bị lật nhào.
Dù vừa trải qua một chặng đường vất vả, Lee Hyun và Jong Bom Ah vẫn không biết mệt khi ngắm nhìn muôn thú. Hầu hết các loài thú ở Hàn Quốc đều bị nhốt trong lồng sắt, nhưng ở đây, động vật ăn thịt hiện diện ở khắp mọi nơi. Hươu cao cổ phải liên tục dùng chiếc cổ dài của nó để quan sát xung quanh, canh chừng những loài săn mồi nguy hiểm. Những con sư tử đói cũng đang lảng vảng tìm mồi. Còn trên dòng sông, lũ cá sấu lượn lờ qua lại.
Vào buổi tối, họ ngủ lại ngay trong xe.
Kuuueng! Kuuueng! Kueng! Kueng! Kueng!
Kihaaaaah!
Ai không quen sẽ khá rùng mình bởi tiếng kêu của các loài động vật hoang dã vào ban đêm. Đêm ở châu Phi vô cùng nguy hiểm.
Sáng hôm sau, họ chuyển thuốc đến những ngôi làng trên đồng cỏ bát ngát. Họ cũng tới những thành thị lớn hơn để vận chuyển nhu yếu phẩm đến các khu vực khác. Đáng lẽ Lee Hyun sẽ rất vui với công việc mình đang làm, nhưng lúc này, trong đầu cậu lại quẩn quanh những suy nghĩ khác. Dù nơi này đẹp đẽ và tràn đầy sức sống, cậu cũng nhận ra chính bản chất khắc nghiệt của tự nhiên đã góp phần tạo nên đói nghèo và cùng cực. Châu Phi là nơi có những khu ổ chuột lớn nhất thế giới, với không biết bao nhiêu đứa trẻ đang chết đói.
Thậm chí, giá một đôi giày bình thường ở Hàn Quốc cũng đủ để cứu mạng 10 đứa trẻ ở châu Phi!
‘Dù khó khăn đến thế nào, mình cũng chưa từng phải chịu cảnh này. Mình phải lấy đây làm gương. Kể từ giờ, mình phải cố gắng và làm việc chăm chỉ hơn nữa.’
Thay vì than phiền về quá khứ, động lực thực sự của cậu vẫn luôn là tương lai.
Sự sống, quy luật tự nhiên, định mệnh và ước mơ.
Từ việc quan sát cuộc sống ở châu Phi, cậu đã dành rất nhiều thời gian để suy ngẫm về những điều này.
Thế giới này KHÔNG CÔNG BẰNG.
Trong khi một vài người ngồi xem TV cười sảng khoái, thì hàng tá người khác lại đang ốm đau, đói khổ và chết dần chết mòn. Nhiều người được học hết tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông rồi lên đại học. Nhưng những người ở châu Phi không được học hành tử tế, và khi trưởng thành họ còn không thể mơ làm những gì mình muốn.
Đi du lịch!
Ban đầu cậu chẳng muốn đi chút nào, nhưng giờ thì cậu không hối tiếc vì đã tham gia chuyến hành trình.
Đã bốn ngày trôi qua kể từ khi họ đặt chân tới châu Phi.
Cuối cùng, họ cũng đến được thành phố cần đến vào cuối ngày.
Lee Hyun tháo chiếc mạng che mặt phủ đầy cát. Bụi bám đầy tóc và lấm lem toàn bộ cơ thể cậu.
“Sư huynh, đây là đâu vậy?”
“Đây chính là nơi được mệnh danh là ‘trái tim của châu Phi’ đấy.”
Thành phố này có rất nhiều tòa nhà lớn và các gian hàng. Nhiều du khách đặt chân đến đây nên kinh tế luôn ổn định và thành phố duy trì được hệ thống thương mại đa phương.
“Chúng ta đã giao thuốc xong, nên thời gian còn lại của ngày hôm nay được nghỉ ngơi.”
“Em đi tắm cái đã.”
Lee Hyun và Jong Bom Ah đến khách sạn tắm rửa rồi lượn một vòng quanh thành phố.
Nhiều người dân da đen đang đi lại trong các khu ổ chuột.
Có thể thấy du khách từ khắp nơi trên thế giới đều có mặt ở châu Phi. An ninh ở đây rất tốt, nhưng người dân lại khá dè dặt, không dám tới gần Lee Hyun và Jong Bom Ah. Dựa vào dáng vẻ và quần áo họ mặc, trông họ chẳng khác gì lũ cướp sa mạc.
Ngày hôm sau, họ bắt máy bay đến một địa điểm khác.
Họ vượt qua Bắc Phi để tới châu Âu, nên dĩ nhiên họ phải bay qua biển Địa Trung Hải.
“Giờ chúng ta đi đâu đây sư huynh?”
Lee Hyun hỏi Jong Bom Ah, người đang đeo một chiếc túi nhảy dù trên lưng.
“Xuống thẳng đây này.”
“Dạ?”
“Đàn ông đích thực ai cũng nên thử nhảy dù một lần trong đời, đúng không?”
Lee Hyun nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay.
Từ trên cao nhìn xuống, những ngôi nhà ở châu Âu chỉ như những chấm nhỏ li ti, còn những con đường trông như những vệt mờ uốn lượn.
“Em chưa từng nhảy dù bao giờ.”
“Rồi chú sẽ quen thôi.”
Họ được một hướng dẫn viên người Pháp chỉ dẫn cách nhảy.
May mắn thay, người đàn ông này trước đây từng học kiếm đạo tại võ đường nên có thể giải thích nhanh chóng bằng tiếng Hàn.
“Mở cửa!”
Cửa thoát hiểm trên máy bay được mở ra, một luồng gió mạnh thổi vào làm toàn thân họ run lên.
Jong Bom Ah hét lớn:
“Anh nhảy trước nhé!”
Jong Bom Ah nhảy thẳng khỏi cửa khoang máy bay một cách ngoạn mục rồi bắt đầu rơi tự do xuống mặt đất. Lee Hyun lấy đà chạy nhanh hết mức có thể, rồi cũng nhảy khỏi máy bay.
Vào khoảnh khắc ấy.
Cậu đã chính thức ở giữa không trung.
Cậu có thể cảm nhận được làn gió vút qua cơ thể khi dần đáp xuống mặt đất.
Cảm giác giống như khi cậu ‘hạ phàm’ từ Lavias - Thành phố của Bầu trời!
Toàn bộ cơ thể cậu đang rơi tự do, cậu cảm thấy bản thân có thể tự do đi khắp muôn nơi.
Tại một khách sạn năm sao ở Paris, Pháp.
Lee Hyun và Jong Bom Ah đang nghỉ tại phòng áp mái của khách sạn. Sau khi họ làm thủ tục nhận phòng, nhân viên khách sạn nhìn họ một cách lạ lùng. Hai người họ bị hiểu lầm, có lẽ vì hình ảnh hai gã đàn ông lực lưỡng cùng nhau nhận một phòng sang trọng trông có phần... đặc biệt.
“Uống thôi!”
Khách sạn họ đang ở có một hầm rượu.
Jong Bom Ah ném đồ đạc của mình sang một bên, rút ra con dao găm rồi chém thẳng vào nút một chai rượu đắt tiền. Anh không thèm dùng đồ mở nút chai. Sau đó, anh đổ rượu ra một cái cốc rồi uống.
“A, thật sảng khoái! Chả biết ở đây có Whisky hay Soju không ta?”
Là một người đàn ông Hàn Quốc điển hình, anh chỉ thích thưởng thức Soju.
“Chả có gì thống khoái bằng việc nốc Soju cả, đệ ạ!”
“Vâng. Sướng tê người! Với lại, học sinh cấp hai cấp ba đứa nào thèm uống rượu vang chứ? Soju mới là chân ái, huynh ạ.”
Họ không thể thưởng thức nổi hương vị của rượu vang. Nó quá “đắng”!
Đối với Jong Bom Ah, anh chẳng thể nào uống rượu vang một cách thoải mái vì không hợp khẩu vị.
“Anh không tài nào hiểu nổi tại sao nó lại đắt đến vậy. Đúng là thứ đồ uống tệ hại nhất!”
Một lần nữa, họ lại vô tình sỉ nhục toàn thể cộng đồng mê rượu vang trên khắp thế giới!
Mặt khác, Soju lại rất hợp để nhắm với thịt lợn, dễ uống cùng bạn bè và tạo ra một bầu không khí thân thiện hơn.
“Một chai Soju ở bất cứ đâu cũng đều tuyệt vời.”
Lee Hyun và Jong Bom Ah lên sân thượng khách sạn, từ đây có thể nhìn thấy tháp Eiffel. Họ vừa ngắm tháp vừa nốc cạn hai cốc rượu. Cả hai càng tận hưởng chỗ rượu hơn nữa bởi họ chẳng phải tốn một xu nào. Ngoài cửa sổ, bên dưới khách sạn, dòng sông Seine lững lờ trôi, điểm xuyết là các tòa nhà lịch sử của thành phố Paris.
Ở châu Âu, người ta luôn cho rằng Paris có những con phố đẹp nhất. Trong tiền sảnh khách sạn, những bức tượng điêu khắc cùng các bức họa đầy màu sắc hiện diện khắp hành lang. Thậm chí rượu đựng trong thùng đá cũng khiến người ta có cảm giác kỳ lạ. Jong Bom Ah vừa xoay xoay mấy chai rượu vừa nói.
“Thay vì cứ giam mình trong phòng xem TV, sao chúng ta không đi dạo một vòng quanh nước Pháp đêm nay nhỉ?”
“Nhận kèo ạ.”
“Chú lấy dù ra đi.”
“Vâng.”
TV đang chiếu một bộ phim khá nổi ở Mỹ và châu Âu. Khách sạn năm sao cũng có một số kênh của Nhật và Trung Quốc, nhưng kênh giải trí của Hàn Quốc thì chẳng có mấy. Lee Hyun cầm lấy chiếc máy quay cầm tay cùng dù của mình. Chiếc máy quay này sẽ ghi lại tất cả!
“Á há há há.”
Jong Bom Ah ném một điệu cười khả ố vào máy quay trong khi đi trên sân thượng.
“Anh hứa là chú vẫn sẽ được ở cái khách sạn năm sao này. Còn giờ thì, đi thôi!”
Họ chẳng cần đến thang máy. Jong Bom Ah nhanh chóng phi thân khỏi sân thượng. Trông thì có vẻ như anh muốn tự vẫn. Ngoài kia, chỉ có một thứ duy nhất là bầu trời đêm của Paris.
“Vậy ra, những trải nghiệm này cũng là một phần của chuyến du lịch.”
Lee Hyun nhanh chóng nhảy theo sau sư huynh của mình. Cậu trèo lên lan can sân thượng rồi nhảy thẳng xuống. Ngay lập tức, cậu mở dù rồi từ từ lướt trên bầu trời đêm của Paris. Khách sạn nơi họ ở cao đến nỗi có thể trông thấy phần lớn quang cảnh thành phố. Tuy nhiên, cậu đã dần chạm tới mặt đất! Do Jong Bom Ah có nhiều kinh nghiệm hơn, anh đã tiếp đất trước. Người đi đường nhìn chằm chằm vào hai người vì họ đột nhiên từ trên trời rơi xuống. Một cô gái Pháp xinh đẹp tiến tới và hỏi họ bằng tiếng Pháp.
“Tu es d’où? (Các anh từ đâu đến vậy?)”
Jong Bom Ah dĩ nhiên không biết nửa chữ tiếng Pháp. Và dĩ nhiên, anh cũng mù tịt tiếng Anh.
Anh len lén nhìn sang phía Lee Hyun, nhưng mặt cậu cũng nghệt ra y như anh.
“…”
Giờ thì họ kẹt trong một tình thế khó xử.
Để có thể vào đại học, kỳ thi GED yêu cầu trình độ tiếng Anh cơ bản.
Dù vậy, họ là người Hàn Quốc và cũng chẳng học ngoại ngữ nên không thể hiểu người phụ nữ Pháp nói gì. Lee Hyun quyết định lờ cô ta đi.
“Sư huynh à, anh em mình đi ăn hot dog đi.”
Cậu chủ động cất lời giúp Jong Bom Ah thoát khỏi tình thế.
“Ừ. Hay là chúng ta ra chỗ kia ăn thử đi?”
Họ lập tức làm lơ người đẹp nước Pháp và tiến tới hàng bán hot dog!
Vỗ tay! Vỗ tay! Vỗ tay!
Những người qua đường gần đó bắt đầu vỗ tay tán thưởng họ.
Họ muốn chúc mừng hai người vì đã nhảy dù thành công.
Họ đi chơi xung quanh như những khách du lịch bình thường cho tới hết ngày. Họ tới cung điện Versailles, Vườn Luxembourg, Quảng trường Concorde và Nhà hát Opera Bastille. Lấy khung cảnh hấp dẫn phía sau làm nền, Jong Bom Ah tạo dáng và gồng cơ bắp ở hai tay mình.
“Sẵn sàng nhé! Một – Hai – BA!”
Tách!
“Giờ đến lượt chú làm một kiểu đi.”
“Vâng.”
“Được rồi. Đến địa điểm tiếp theo nào!”
Quả là một chuyến đi chơi chụp ảnh điển hình!
Họ cũng rủ một vài người Pháp chụp chung một hai kiểu ảnh. Ngoài ra, họ luôn bận rộn ăn hot dog trên khắp các đường phố thanh lịch của Paris.
“Hot dog ở Paris ngon ghê.”
“Đúng là rất ngon. Hay là tối mình ăn sườn heo cốt lết đi?”
“Chốt kèo, sườn heo cốt lết nghe cũng ngon đấy.”
Sau bữa tối no nê, họ rời khách sạn đi tới Đức. Người của võ đường đã sắp xếp trước và thuê cho họ hai chiếc xe mô-tô.
“Giờ chúng ta hãy kiểm tra chất lượng của đường cao tốc Autobahn ở Đức xem sao.”
Lái xe máy trên đường cao tốc Autobahn!
“Hình như có một trạm nghỉ trên đường quốc lộ thì phải? Làm tí mì với khoai tây nướng cũng ổn đấy.”
Sau khi lái chán chê, họ tiếp tục sang Hà Lan để chơi xuồng máy tốc độ cao rồi đi lặn biển. Họ thám hiểm thềm đại dương và bắt gặp vài loài cá. Tiếp theo, họ quay trở lại Anh để đi xem bóng đá. Nơi này có nhiều du khách và học sinh Hàn Quốc hơn, bằng chứng là họ nghe thấy tiếng Hàn ở chỗ này chỗ khác. Trên bờ biển Croyde của Anh, những cơn gió mạnh từ một cơn bão đang thổi phần phật.
“Thời tiết này tốt đấy.”
“Thời tiết này mà tốt á?”
Trên trời mây đen kịt và có vẻ như sắp đổ mưa. Đây là kiểu thời tiết mà dù sấm sét có bất thình lình đánh ầm một tiếng cũng chẳng ai thấy lạ.
“Sư phụ đã dặn, anh phải đưa đệ đi lướt sóng.”
Lee Hyun và Jong Bom Ah thay đồ bơi. Trên biển, có khá nhiều người đang ngắm nhìn những con sóng lớn. Mỗi lần bão ập vào, những con sóng lại càng dâng cao. Đó là một cơn bão rất mạnh, mười năm mới có một lần. Những ngọn sóng khổng lồ từng đợt, từng đợt tràn vào bờ.
“Đệ chưa từng lướt sóng bao giờ phải không?”
“Vâng...”
“Lần đầu thì cũng ổn thôi. Cứ nghĩ nó như kiểu lặn một phát xuống biển rồi chú cũng sẽ làm được như những người khác thôi.”
Có vài người cũng đang cố gắng cưỡi lên những con sóng. Jong Bom Ah và Lee Hyun cố gắng ghi nhớ hành vi và động tác của họ khi đi trên bãi biển. Rồi trên bãi biển có hai người châu Á đang cầm ván trượt đi tới. Thường thì người ta sẽ mặc một bộ đồ lướt sóng chuyên dụng, nhưng họ thì vẫn cởi trần. Thứ duy nhất họ cần là một cơ thể cường tráng đã được trui rèn qua năm tháng. Mà thực ra, đối với người Anh, một người châu Á như Jong Bom Ah cũng khá bắt mắt.
“Anh đi trước nhé.”
Jong Bom Ah đặt tấm ván lên mặt biển và cố gắng lướt sóng. Tuy nhiên, con sóng cứ liên tục ập vào khiến anh không thể làm được. Cảnh tượng Lee Hyun tiếp bước khiến đám đông có thêm lòng dũng cảm để thử sức. Bơi lội là một trong những môn thể thao giải trí ở Hàn Quốc. Mọi người đều biết bơi cơ bản! Cậu đặt tấm ván ra, nằm xuống, rồi bắt đầu dùng tay và chân quạt nước một cách mạnh mẽ.
“Không ngờ mình lại được làm điều này ở Anh!”
Những cơn gió mạnh tạt những hạt mưa vào cơ thể cậu. Còn những con sóng cao đến vài mét chỉ chực cuốn phăng cậu cùng tấm ván, rồi dìm cậu xuống biển mặn. Thực tế, rất khó di chuyển bởi áp lực nước từ những con sóng. Ngay khi cậu cầm lấy tấm ván thì ngọn sóng khác lại đập vào. Điều này lặp đi lặp lại tới mười hai lần, giống như dòng đời xô đẩy, con sóng này vừa tan thì con khác lại ập xuống, đập vào cậu đầy thô bạo.
“Chết tiệt.”
Lee Hyun bắt đầu khó chịu.
“Mẹ kiếp, có khác gì cái lần mình mò ra hồ chứa nước trong khu phố tắm táp giữa đêm giông bão đâu!”
Hồi đó, không có trò nào mà cậu không chơi miễn là không tốn tiền. Lúc nhỏ, cậu dành thời gian bắt ếch và tôm cảnh ở các rãnh nước, và khi lớn hơn một chút, cậu cũng đã có thể tự mình tìm thêm nhiều thứ ngon hơn để ăn.
Cái hồ chứa nước gần nhà!
Đó là một nơi khá ‘nổi tiếng’ vì mỗi năm đều có từ ba đến năm người chết đuối. Vào cái hôm mưa như trút nước, Lee Hyun còn thử câu cá bằng tay không ở hồ chứa đó thì chẳng có lý do gì cậu lại đầu hàng trước biển cả của nước Anh!
“Ở Đại Hàn Dân Quốc, có tới hơn 100.000 người từng bơi lội khắp cả nước! Biển cả bé tí của Anh Quốc thế này thì bõ bèn gì.”
Cậu tiến lên và thách thức những con sóng một lần nữa!
Lee Hyun thử lại lần này qua lần khác.
Những con sóng ngày càng lớn hơn nhưng chẳng thể nào khiến cậu quay về bờ.
“Sao lũ sóng các ngươi dám làm điều này chứ. Ta là Jong Bom Ah đấy!”
Khi Jong Bom Ah ngã xuống, đôi mắt anh lại bùng cháy ý chí.
Ban đầu anh cố gắng tận hưởng những con sóng, nhưng giờ thì nó thực sự là một thử thách. Cơ thể anh ướt đẫm nước biển và mồ hôi. Anh dùng sức nắm lấy ván lướt rồi nhảy lên. Anh cố gắng nhiều lần và đắm mình vào những con sóng. Qua nhiều lần thất bại, Lee Hyun bắt đầu nhận ra cách thực hiện.
‘Vậy ra yếu tố then chốt là phải luôn giữ thăng bằng bất chấp các tác động bên ngoài.’
Những con sóng lớn sẽ luôn đập vào tấm ván và cố gắng phá vỡ thế thăng bằng kể cả khi bạn đã lướt được thành công. Bạn phải cố gắng cảm nhận được nhịp điệu của dòng chảy để có thể lướt tiếp.
‘Vậy là thay vì cứ cố gắng chống lại những ngọn sóng, chi bằng cứ cưỡi lên nó thôi nhỉ?’
Vậy nên cậu phải làm sao cho tấm ván vẫn nổi mà lại không chống lại dòng chảy của các con sóng.
‘Mình có thể làm được. Cứ nghĩ việc này giống như đang cưỡi bọn Wyvern thôi...’
Giác quan sống còn của Lee Hyun.
So với tốc độ kinh hoàng của lũ Wyvern khi bay lượn trên những thung lũng, thì những con sóng này chỉ là chuyện nhỏ. Bạn phải làm quen với tự nhiên để có thể thành công. Cậu phải thích ứng với hoàn cảnh. Lee Hyun hồi tưởng lại những lần bay lượn và chiến đấu trên lưng lũ Wyvern. Cậu bắt đầu cưỡi lên những con sóng trên tấm ván của mình và cố gắng giữ thăng bằng. Và rồi cậu đã lướt được trên những ngọn sóng.
“Kya hahahahahahahah!”
Lee Hyun cười sảng khoái. Cuối cùng cậu cũng đã làm được.
“Ta chính là người đã chinh phục cơn bão này!”
Lee Hyun bắt đầu hét lớn và lặp đi lặp lại. Cậu đã hoàn toàn đắm mình vào việc này. Jong Bom Ah được trời phú cho khả năng thể thao và đã rèn luyện cật lực nên cuối cùng anh cũng có thể cưỡi trên một ngọn sóng. Hai anh chàng này đang lướt sóng giữa cơn bão ở Anh! Một người phụ nữ Anh đang cầm camera để quay lại cảnh này. Trước khi ra lướt sóng, Lee Hyun đã đưa cô chiếc máy quay và nhờ cô quay hộ. Sau một hồi lướt sóng chán chê, đến tối, họ tổ chức một bữa tiệc ngoài bãi biển với bia mua ở siêu thị.
“Hot dog ở châu Âu ngon thiệt.”
“Xúc xích cũng ngon nữa.”
Lee Hyun và Jong Bom Ah nốc bia ừng ực rồi lăn ra ngủ.
“Giờ thì chúng ta sẽ đến một nơi khác ở châu Âu để đi trượt tuyết.”
Hai người bọn họ lại lặn lội đến dãy Alps để trượt tuyết.
Có một khu resort trượt tuyết đã chính thức mở cửa nhưng lại hiếm người lui tới bởi đó thực sự là một thử thách đầy mạo hiểm! Đó là vì những người tới đó khó có thể tìm lại đường về nhà nghỉ. Sau đó, họ đi thăm Quảng trường Đỏ.
“Ồ, vậy ra đây là Quảng trường Đỏ.”
“Đủ loại người đã tới nơi này.”
Họ có một khoảnh khắc trân trọng những di tích lịch sử. Và rồi, họ lại bắt một chuyến tàu hỏa xuyên lục địa qua Moscow và tới Trung Quốc. Sau một chuyến du lịch ngắn ở Trung Quốc, họ dự định sẽ bắt máy bay quay trở lại Hàn Quốc.
“Ta đã mua một ít trứng này... hộp kimbap để đâu nhỉ?”
Trứng luộc luôn là thứ không thể thiếu cho những chuyến du lịch bằng tàu hỏa. Họ tìm đến một khoang trống để ngủ. Trên đường, họ ngắm nhìn cảnh vật vùng cực Bắc và những khu vực xung quanh. Lee Hyun nhìn ra cửa sổ, cậu thật sự chẳng còn lời nào để diễn tả lòng mình. Cậu đã được gặp đủ mọi loại người từ châu Phi, châu Âu sang tới tận Trung Á. Mặt trời nóng bỏng, những đụn cát, những cơn gió, cùng những vùng biển ở phương Đông. Văn hóa châu Âu cùng những công trình lịch sử nơi đây đều thật tuyệt vời. Các tác phẩm điêu khắc và hội họa mang tới cảm giác rất chân thực. Đối với một người vốn chỉ quanh quẩn trong thành phố nhỏ bé của mình, việc nhận ra thế giới rộng lớn đến nhường nào thực sự là một cú sốc lớn.
‘Vùng đất này thật rộng lớn.’
Đại Hàn Dân Quốc không thể sánh với một đất nước như Nga. Giá nhà đất gần thành phố thì luôn bị đội lên bởi bong bóng kinh tế.
‘Không thể tin được là có những nơi như thế này tồn tại trên Trái Đất…!’
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay