Weed ngoái lại nhìn con đường sau lưng vài lần. Sự mất lòng tin của Yellowy, Golden Bird và Silver Bird lúc này đã lên đến đỉnh điểm.
“Ớ, không phải chỗ này à?”
“…”
“Chẹp, thôi thì quay lại vậy.”
Họ đã đi lạc cả chục lần. Ngõ cụt, đường đi bị chặn giữa chừng, những đường hầm thì hẹp lại một cách đáng sợ!
Nhưng Weed không thể xác định được nhánh đi đúng, bởi đường hầm nào cũng tối om như nhau, khiến việc phán đoán bốn phương đông tây nam bắc trở nên cực kỳ khó khăn.
Thêm vào đó, càng đi sâu vào trong, các lối đi càng có nhiều ngả rẽ, tạo thành một mạng lưới hầm lò rộng lớn và vô cùng phức tạp. Có hàng tá đường ngang ngõ dọc, thi thoảng lại có vài lỗ hổng thông sang chỗ khác một cách oái oăm nhất. Việc tìm đường đến địa điểm mong muốn, dù chỉ là một đoạn ngắn, cũng vô cùng chật vật.
Thậm chí, vị trí dự đoán có mỏ Helium cũng không hề được đánh dấu rõ ràng trên bản đồ.
Seo Yoon do dự một lúc rồi giơ tay ra.
“Em có thể xem bản đồ không?”
Ban đầu cô còn hơi lắp bắp, nhưng giờ lời nói đã trở nên trôi chảy và tự nhiên hơn.
Weed đưa tấm bản đồ lòng đất cho cô.
“Cứ làm những gì cô muốn. Nhưng dungeon này phức tạp lắm, không dễ tìm đúng đường đâu.”
‘Nếu cô ấy giành quyền chỉ huy, mong là cô ta sẽ không đổ bất kỳ thất bại nào lên đầu mình!’
Seo Yoon nhìn vào bản đồ một lúc rồi chỉ về phía tay phải.
“Em nghĩ chúng ta nên đi đường này.”
“Cô nghĩ vậy à? Ừ thì, con người ai cũng có lúc mắc sai lầm. Ý tôi là, cô chỉ chỗ nào… vậy đi hướng này xem.”
Weed định nói thêm gì đó, nhưng rồi nghĩ tốt nhất cứ thoáng ra một chút rồi đi theo cô.
“Có một nhũ đá rất sắc cách đây 200m.”
Seo Yoon rất cẩn thận chú ý đến mọi chi tiết xung quanh.
“Dù cô có nhìn theo hướng nào thì cũng chỉ thấy nhũ đá thôi.”
Seo Yoon hướng dẫn họ rẽ vào một khoảng trống giữa các khối nhũ đá sắc lẹm.
Nhũ đá thường được thấy rủ xuống từ trần các hang động theo hình nón, giống như những giọt nước chảy chậm, nhưng những nhũ đá này lại không phải loại bình thường.
Bạn có thể uống trực tiếp dòng nước tinh khiết chảy xuống từ những nhũ đá này.
Khi Weed trở lại hình dạng con người, cậu cần phải ăn uống. Yellowy, Seo Yoon, Golden Bird và Silver Bird cũng đều cần một lượng nước nhất định do việc đi qua những dòng dung nham nóng bỏng đã làm họ khát khô cả cổ.
“Do lối đi phía trước đã bị dung nham chặn lại, nên giờ chúng ta sẽ đi len qua khoảng trống ngay cạnh mấy khối thạch nhũ này.”
Dòng dung nham ở lối đi này có vẻ ít hoạt động hơn, và ở đây cũng có nhiều tảng đá rắn chắc để bước qua hơn. Lối đi đó đã mở ra một con đường dẫn tới một khu vực dungeon rộng lớn.
Weed đã khiến họ lạc hết lần này đến lần khác, cố gắng mãi mới đi được đúng hướng. Ngược lại, Seo Yoon chỉ tìm một lần là ra ngay đường đúng.
Cố gắng giữ chút thể diện, Weed nói khẽ vào tai Yellowy.
“Ta mới là người tìm ra con đường này ngay từ đầu đấy.”
“Moooo.”
“Ta chỉ muốn nói rằng ta đã làm tất cả những việc khó khăn để giúp chúng ta đi xa được đến thế này.”
Yellowy há to mõm, lè lưỡi ngáp một cái rõ to rồi lại tiếp tục cất bước. Rõ ràng là lời của Weed đã bị nó cho vào tai này ra tai kia.
Nhờ có Seo Yoon, cuối cùng họ cũng không lãng phí thời gian và đã tìm ra được hướng đi đúng.
Nhờ có quái vật liên tục xuất hiện, thức ăn luôn được đảm bảo. Có một số lượng đáng kể quái vật cỡ trung sống trong khu vực này của dungeon.
Thêm vào đó, do lối đi mới giờ đã rộng hơn, họ có thể chiến đấu dễ dàng hơn vì Tori và Van Hawk lúc này cũng có thể tham gia. Việc này không thể so sánh với cảnh một Lich chỉ huy cả một quân đoàn Undead đi càn quét, nhưng dù sao cũng đủ để đối phó với dungeon này. Golden Bird và Silver Bird có thể tham gia chiến đấu, dù rằng các kỹ năng của Silver Bird có phần yếu thế hơn.
*Ting!*
> Bạn vừa chiêm ngưỡng tác phẩm “Niềm Hy Vọng Lạc Lối” (Wandering Hope)
>
> Của nhà điêu khắc Pieche.
>
> Chỉ số Art tăng thêm 2.
>
> Do chiêm ngưỡng một tác phẩm xuất sắc, độ thành thạo kỹ năng đã tăng nhẹ.
Họ đã bắt đầu tìm thấy các tác phẩm điêu khắc trong một khu hầm mới rộng rãi. Bức tượng đầu tiên là một người đàn ông cầm đuốc đi khám phá!
Hiệu ứng từ bức tượng này giúp tăng thêm Strength và tăng tốc độ phục hồi Stamina.
“Mấy thứ này có vẻ được chế tác theo cùng phong cách với các tác phẩm di sản ở Las Phananx nhỉ.”
Mặc dù ước tính khoảng cách tới mỏ Helium từ đây vẫn còn khá xa, các nhà điêu khắc này đủ sáng suốt để bỏ lại những tác phẩm này như một phương tiện định vị, giúp họ tìm đường qua những hầm mỏ phức tạp.
“Giám định!”
Weed muốn tận dụng kỹ năng Ký Ức Điêu Khắc… chỉ để đề phòng.
Việc giám định một món vũ khí hay áo giáp khá đơn giản, bạn chỉ cần có đủ cấp độ kỹ năng là được. Nhưng khi sử dụng kỹ năng giám định lên các tác phẩm điêu khắc, nó có thể kích hoạt những ký ức đặc biệt và cho bạn thấy chúng, đôi khi còn phụ thuộc vào vị trí bạn chạm vào.
Weed đang cố gắng tìm ra những ký ức từ các bức tượng và từ những gì chúng đã chứng kiến. Khi chạm vào cánh tay đang cầm đuốc, những ký ức ẩn giấu bắt đầu hiện ra.
“Tối, tối quá.”
“…”
Cả cái dungeon này đều tối om, và bức tượng đã được điêu khắc trong bóng tối. Nó chẳng thấy được gì cả, nên cũng chẳng mang lại ký ức gì đáng giá.
Khi bạn chạm khắc một tác phẩm điêu khắc từ đầu, bạn sẽ không có cách nào biết được thứ mình làm ra sẽ biến thành gì, không có hướng đi nào chắc chắn. Và do nỗi lo ấy, việc chạm khắc của bạn sẽ dễ dẫn đến sai lầm, và đôi khi sai đến mức không thể cứu vãn.
“Em không chắc lắm về hướng đi tiếp theo. Từ đây sẽ rất khó nói, không biết hướng nào là con đường ngắn nhất nhỉ?”
“Vậy để tôi làm cho.”
Những nhà điêu khắc tìm ra nơi này đã chạm khắc những tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời dọc suốt khu vực lối đi ngầm. Những tác phẩm này giống như những kho báu nhỏ, do đó rất khó để tìm thấy những thứ còn đang bị ẩn giấu. Có vẻ như sẽ thật lãng phí nếu để bất kỳ bức tượng đá nào trong số này bị bỏ lại mà không được khám phá trong dungeon.
‘Thôi thì… Đây cũng không chỉ đơn thuần là thu về thêm nhiều chỉ số Art. Ngay cả mình cũng muốn tôn vinh linh hồn của những nhà điêu khắc cao quý này.’
*
Người chơi từ Vương quốc Haven và đặc biệt là Drinfeld đang cảm thấy tức giận.
Kết quả thu về từ lũ Thief và những kẻ dò đường khác chẳng khác gì một trò đùa. Drinfeld đã quá chán ngấy với chúng.
Viện binh từ Guild Hermes cũng vậy, tất cả bọn họ đều sa sầm mặt mày.
“Hai giờ trước chúng ta đích xác vẫn ở chỗ này.”
“Các người ban đầu tự tin rằng sẽ đuổi kịp bọn kia trong khoảng ba đến bốn ngày. Giờ thì gần cả tuần rồi đấy mà vẫn chẳng biết hôm nay có tìm nổi hay không.”
Đến mức này thì đón lõng Weed ở ngoài có khi còn nhanh hơn.
Quá nhiều trận chiến phải tham gia đã khiến tất cả bọn họ đều mệt mỏi, bồn chồn và sắp đến giới hạn. Không khó để hiểu tại sao, vì các thành viên Guild Hermes liên tục chém giết lũ quái vật trong hầm ngục.
Sau khi xác định mục tiêu chính là lũ Fire Giant, các Wizard và Shaman đều tuân theo phương pháp cơ bản để săn chúng.
Những cuộc chiến này có thể sánh ngang với việc săn Boss do kích thước quá khổ của lũ quái vật, khiến thể lực và tinh thần của mọi người đều hao mòn. Tuy nhiên, việc sử dụng các phép thuật hệ Băng tỏ ra rất hiệu quả, do vậy tỷ lệ săn thành công của họ cũng tương đối tốt.
Fire Giant và phép thuật Băng.
Chúng đều bị kết liễu bởi những đòn Ice Bolt tấn công với cường độ cao. Khi các Mage kết hợp đòn tấn công nhắm vào một điểm duy nhất trên cơ thể của lũ Fire Giant, kỹ thuật này sẽ giúp tiêu diệt hoàn toàn đối phương.
Việc đi săn theo nhóm lớn trong khi tiêu diệt lũ quái vật khổng lồ cũng giúp cho Guild Hermes đẩy nhanh được tiến độ và có thể càn quét khắp dungeon tốt hơn.
Vậy nên vào ngày thứ năm kể từ khi vào khu hầm ngục của Dungeon, họ đã tìm ra được vòng tròn ma thuật cũng như nhận được một lượng lớn chỉ số, việc ấy đã khiến nụ cười của tất cả mọi người cùng nở rộ.
“Chỉ thế thôi cũng đủ khiến cho mọi khó khăn của chuyến hành trình này trở nên đáng giá.”
“Tôi cảm thấy thật thoải mái khi nhận được kiểu bồi thường này sau khi cứ phải hì hụi hết ngày này qua ngày khác vượt qua đám bùn đất nóng bỏng kia.”
Ở các bãi săn của Vương quốc Haven, đa phần cá lớn nuốt cá bé, khiến những người ở dưới phải rất chật vật để tăng điểm kỹ năng và cấp độ. Nhưng kể từ khi rời khỏi các bãi săn ở quê nhà để tới Las Phananx, họ đều trải nghiệm những kết quả rất tốt với việc tăng cấp đều đặn.
Cơ mà kể từ khi họ bắt đầu cố bám đuôi Weed, đám Thief và Assassin chẳng trải nghiệm được cái quái gì ngoài khổ ải.
“Tôi xin lỗi, nhưng mọi thứ trông đều như nhau… các người cũng biết hàng tá quái vật sống ở đây, và tầng hầm của cái dungeon này lại chủ yếu làm từ đá, nên lũ quái vật lượn qua lượn lại một tí là có hàng đống dấu vết… vậy nên sẽ rất khó để tìm ra được đúng đường…”
“Ta nghe mấy lời lải nhải này tới hai mươi lần rồi.”
“Hãy cho chúng tôi thêm một ít thời gian.”
“Cái ‘thêm một ít thời gian’ của mấy bố đã dài đến mấy ngày rồi đấy ạ. Nhìn xem, chúng ta chẳng có nhiều sự lựa chọn, nhưng thời gian càng kéo dài càng biến chúng ta thành một lũ ngốc.”
Thực sự đám Thief chỉ muốn kết thúc quách cái trách nhiệm theo dấu này, nó đơn giản là quá sức chịu đựng của họ.
Theo dấu Weed không hề là một nhiệm vụ dễ dàng. Dungeon này vừa sâu, vừa rộng, nguồn sáng tự nhiên lại khan hiếm, do vậy bạn chỉ có thể dựa vào ánh sáng của phép thuật để tìm ra lối đi. Tất nhiên họ cũng có mò theo các dấu chân, nhưng sau một hồi các dấu chân này lại biến mất, hay bị che phủ khiến bạn lại phải dừng lại và tranh luận xem nên đi tiếp đâu, và hẳn nhiên mỗi lần như thế là lại văng ra mấy câu chửi thề.
“Rõ ràng hắn đi đường này.”
Các Thief khác, thậm chí cả đám Assassin cũng đồng tình. Dấu chân của Weed chắc chắn không do dự mà đi theo lối này.
“Vậy thế quái nào chúng ta lại quay trở lại nơi bắt đầu thế này?”
Tên Thief dẫn đầu không khỏi thở dài, trong khi một tên Assassin khác tiến tới.
“Tôi thực sự đ*o hiểu nổi.”
Các dungeon ở Jigolaths quả thực rất phức tạp. Ngay cả Weed, người nắm trong tay một tấm bản đồ, vẫn đi lạc giữa vô số lối đi và ngã tư, khiến họ chệch hướng rất nhiều lần.
Con đường mòn dài đằng đẵng đôi khi kết thúc bằng một ngõ cụt, chẳng có cách nào để tiến lên. Vậy nên họ lại phải men theo các nhánh khác mà rồi sau đó lại dẫn họ quay trở lại vị trí ban đầu, làm cho tất cả đều khó chịu trong quá trình đó.
Nhưng đó không phải lý do thực sự cho việc họ cứ phải lang thang tìm đường.
Ngay cả với lối đi đã không còn dung nham, nếu bạn cứ thế cắm đầu rồi cẩn thận mò theo dấu chân để lại, bạn sẽ lại đi một vòng tròn, dù cho lối đi đó có phức tạp hay không.
Vấn đề là dấu chân của Weed và Seo Yoon lại cứ thế thay đổi dần dần.
Weed, với kỹ năng Thợ Rèn và May Vá của mình, đã tạo ra rất nhiều dấu chân giả trông giống hệt dấu chân của lũ quái vật như Chaos Warrior và Inferno Knight. Cậu trộn lẫn chúng vào dấu chân bình thường của cả nhóm.
Dấu của lũ quái vật và những thứ khác bị lẫn lộn quanh các lối đi, nên việc theo dấu họ khiến đám Thief tức đến loét dạ dày. Thậm chí, cậu còn nghĩ ra một ý tưởng độc địa hơn là để Yellowy đi bằng hai móng sau với sự trợ giúp của Silver Bird và Golden Bird.
“Tôi nghĩ các dấu vết này mới đúng. Lối đi kia chắc chắn lại chỉ sai đường rồi.”
Khi họ bắt đầu tìm kiếm khắp các lối đi, họ miệt mài vẽ nên một tấm bản đồ Dungeon và rồi cũng dần dà phát hiện ra những khu vực khác nhau của nó. Nó có xu hướng giống như một bản đồ kỳ cục do chúng như những con rắn chằng chịt chồng chéo khắp nơi Weed đã đi qua. Và rồi bỗng khi họ đang đi theo hướng ấy, dấu vết bỗng dưng biến mất hoàn toàn.
“Chúng không thể làm vậy! Cái quái gì, sao hắn có thể làm trò kỳ cục vậy chứ?”
Ý định của đám truy đuổi đã bị Weed dự tính trước.
‘Do chúng đã công chiếu cái sự kiện ở khu hầm ngục này, đoán chắc chúng sẽ theo dấu mình tới đây thôi.’
Với địa hình đặc thù của Dungeon được trình chiếu làm nền cho buổi phát sóng, sẽ không quá khó để đoán ra vị trí này. Thực hiện một vài biện pháp đề phòng chẳng mất gì cả, nếu chúng đúng là có ý định tới thật thì cũng nên khiến chúng gặp khó trong việc tìm cậu. Bởi nguy cơ chạm trán hai con dao sắc trong đường hầm vắng vẻ là khá cao, nhất là khi đám Griffith và Drinfeld luôn nóng lòng trả thù.
Chẳng có gì sai khi tiện tay sắp đặt thêm vài dấu chân sai lệch trong dungeon, ngoài ra cậu cũng có các Tinh Linh Nguyên Tố giúp mình nữa.
“Dirtman, hãy loại bỏ chỗ đất đang chắn trước đường hầm.”
“Vâng thưa Chủ nhân.”
“Và hãy làm cho chúng trông tự nhiên hết mức có thể.”
“Vâng, em sẽ thử xem sao.”
“Giấu luôn những dấu chân hiện tại đi. Hãy sử dụng mấy cái chân giả để làm như ta đang đi về phía đó.”
Họ mở ra các lối đi hay chặn lại đường phía trước, rồi lại dùng dấu chân để sắp đặt các lối đi sai.
Đám Tinh Linh Đất là giỏi nhất trong mấy trò chi phối đường đi trong dungeon như thế này, việc truy đuổi họ lúc này chẳng khác gì đang tìm Elf trong rừng rậm cả. Tuy vậy, những kẻ theo dấu cũng đều rất giỏi, họ cũng có thể nhận ra những chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Nếu như lối đi đã bị chặn lại, họ sẽ sử dụng xẻng và thậm chí có thể tìm ra đường, bỏ qua những lối đi sai và tìm được lối đi đúng. Tất nhiên là nó rất mất thời gian rồi.
*
> Bạn đã chiêm ngưỡng tác phẩm “Ngắm Hoa” (Watching the Flowers)
>
> Được chạm khắc bởi Nhà điêu khắc Muruni.
>
> Chỉ số Art tăng thêm 1.
>
> Nhờ việc chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời, độ thành thạo của kỹ năng Điêu Khắc đã tăng nhẹ.
> Bạn đã chiêm ngưỡng tác phẩm “Nhà Điêu Khắc Nâng Cuốc Chim” (Sculptor raising a Pickaxe)
>
> Thuộc về Ivance, bậc thầy điêu khắc xứ Pierre.
>
> Chỉ số Art tăng thêm 3.
>
> Nhờ việc chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời, độ thành thạo của kỹ năng Điêu Khắc đã tăng nhẹ.
Khi Weed và Seo Yoon đi qua dungeon, họ tìm thấy các bức tượng được chế tác bởi những người thợ ở mỏ Helium. Những bức tượng này là một phương thức rất tốt để tăng chỉ số mà không phải mạo hiểm mạng sống, tất nhiên việc này cũng trở nên dễ dàng hơn nhờ có Seo Yoon cùng các Bức Tượng Sống đã tìm chúng suốt dọc đường.
“Mình thấy cái mũ này có vẻ được làm bằng bạc. Do trình độ chế tác rất cao, nếu mang nó ra bán sẽ được giá tốt.”
Mỗi lần cậu đi qua một bức tượng, mọi quặng kim loại quý cũng như các khoáng thạch đắt tiền ở đó đều biến mất hoàn toàn!
Hẳn nhiên Weed là người sẵn sàng cạy cả cái răng vàng nhỏ nhất khỏi một bức tượng.
Họ cuối cùng cũng tới được điểm kết thúc của chặng đường và tìm thấy một biển cảnh báo cũ kỹ.
> Mỏ Helium
>
> Vẫn chưa quá muộn, cho những người trẻ tuổi với biết bao hoài bão, để quay trở lại. Ta đã nhận ra quá muộn rằng cuộc sống này cũng là một Nghệ thuật.
Họ đã tới hầm mỏ nơi mà những nhà điêu khắc đầu tiên tới Jigolaths để tìm Helium.
Lối vào mỏ trông giống như một cái miệng đang mở rộng, tối đen, được điểm xuyết bởi những dầm gỗ mục như những chiếc răng, như sẵn sàng nuốt chửng những kẻ du hành. Ngay cả một nhóm khám phá mỏ chuyên nghiệp cũng sẽ chần chừ khi tiến vào một cái mỏ Helium với điều kiện như thế này. Để có thể khám phá một cái mỏ như thế này một cách an toàn, họ sẽ phải chia nhỏ nhóm của mình, thành từng tổ đội chỉ một hoặc hai người.
“Mình nhất định sẽ không trả giá cho bất cứ thứ gì có trong này.”
Việc khám phá mỏ của Weed có vẻ như sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với dự kiến. Là một Sculptor, cậu chẳng có kỹ năng hữu dụng nào trong việc tìm kiếm các khoáng vật chất lượng cao, cho nên từ đầu tới cuối chắc cậu chỉ có thể dựa vào may mắn mà thôi. Dù thế cậu cũng chẳng có đường lùi.
“Đây là những thứ mà chỉ một Sculptor mới có thể làm, chẳng biết mất bao nhiêu ngày mình mới có thể tìm thấy nó đây.”
Cậu đã quyết định sẽ đào cho bằng được một ít Helium!
Weed nhìn lại vào túi đồ đang mở của mình.
Cậu có mang theo khoảng 20 khoanh bánh mì lúa mạch và khoảng 10 thùng nước sạch, cậu cần chúng để có thể tồn tại khi đang ở trong trạng thái con người.
Họ vốn đã chén sạch số thức ăn được đóng gói từ đám cưới của Seulroeo. Chúng có hạn sử dụng ngắn, nên việc đó cũng không thành vấn đề. Những gì còn lại ngoài bánh mì lúa mạch và nước là một nguồn cung thức ăn khô rất lớn. Những thứ Weed không thể mang thì đã có Yellowy mang hộ.
“Chúng ta cần chia đều số thức ăn này.”
Nếu lại sử dụng kỹ năng Biến Hình Điêu Khắc để trở lại thành một Lich thì cậu sẽ không cần phải ăn nữa. Nhưng nếu cần chiến đấu thì đám undead được triệu hồi sẽ rất khó để chiến đấu trong hầm mỏ chật hẹp như thế này. Chiến đấu trực diện thì chẳng bao giờ là lựa chọn của cậu.
Khi Weed tự chuẩn bị để tiến vào hầm mỏ, Seo Yoon cũng kiểm tra túi đồ cá nhân của mình. Weed lắc đầu.
“Tôi cần cô ở đây để bảo vệ lối vào.”
Seo Yoon muốn vào trong hầm mỏ, nhưng họ cũng cần ai đó ở ngoài.
Việc kiểm soát lối vào và bảo vệ nó khỏi toán truy đuổi là rất quan trọng. Tuy nhiên, Yellowy, Golden Bird và Silver Bird dù có kết hợp lại cũng chẳng tài nào mà diệt hết được đám truy đuổi.
“Nếu có quá nhiều đứa đến, tôi muốn cô phải chạy đi ngay rồi trốn ở một nơi an toàn cho tới khi tôi ra ngoài, vì tôi chẳng biết đến khi nào mới xong việc nữa.”
Weed chuyển sự chú ý sang phía các bức tượng sống. Cậu cần ai đó giúp trong mỏ Helium.
*Tweet tweet.*
Golden Bird hót lên, ngẩng đầu lên trời, giả vờ ngây ngô vô tội. Silver Bird thì lăn qua lăn lại, giả vờ ốm. Thậm chí ngay cả Yellowy cũng cố hết sức, giả vờ đi khập khiễng.
‘Chắc Chủ nhân không chọn mình đâu.’
Cả ba bọn chúng đều chung một suy nghĩ. Chúng không hề muốn tiến vào hầm mỏ. Chúng cũng chán ngấy cái dungeon này nhưng phải chịu đựng mấy vụ khai mỏ thì còn tệ hơn!
“Yellowy, đi với ta nào.”
Với Yellowy, quyết định này như sét đánh ngang tai.
‘Khi đói thì thịt bò sống cũng…’ Weed liếm môi.
“Đi tìm quặng Helium nào.”
Weed, túm cổ một Yellowy vô cùng miễn cưỡng và lôi nó theo, bắt đầu tiến vào hầm mỏ.
> Bạn đã trở thành chủ nhân của một Hầm mỏ Helium cũ và vô chủ.
>
> Phần thưởng: Fame +100.
>
> Điểm kinh nghiệm và tỉ lệ rớt đồ sẽ tăng lên gấp đôi trong một tuần tới.
>
> Vật phẩm tốt nhất có thể sẽ rớt ra từ quái vật đầu tiên bạn chạm trán, tùy theo chủng loài của chúng.
Weed cùng Yellowy bước đi trên một con đường chật hẹp và đổ nát.
Từ đâu đó trong cái không khí tăm tối và u ám, tiếng nước chảy róc rách có thể được nghe thấy. Trong bầu không khí tĩnh lặng ấy, những bước chân của ai đó đột ngột vang lên.
Weed tìm thấy một vài xác chết.
“Một con dao chạm khắc của một nhà điêu khắc.”
> Bạn đã nhặt được con dao điêu khắc của Pereun.
Đó không phải là một vật phẩm tuyệt vời như con dao điêu khắc của Zahab, nhưng nó vẫn là một công cụ chạm khắc rất tốt.
> Bạn cũng đã tìm thấy loại đá Malachite quý giá cùng những viên đá mặt trăng!
“Vậy ra vị Sculptor này đã qua đời.”
Bầu không khí gần lối vào mỏ Helium này trông đáng sợ như một bộ phim kinh dị.
“Tiếc là đồ nghề của Sculptor chỉ bán được với giá rẻ.”
Đồ nghề được sử dụng trực tiếp lên các nguyên liệu thường được bán với giá rẻ mạt do lợi nhuận kiếm được từ chúng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Sẽ rất tốt nếu có một biển báo chỉ đường nhưng ở đây chẳng có thứ kỳ diệu như thế, do vậy cậu cần có các kỹ năng định hướng để có thể tìm ra lối đi đúng.
“Tất cả mọi người tới đây đều sẽ thấy cảnh này.”
Mỏ Helium giống như một mê cung khổng lồ và đem lại một cảm giác đáng ngại.
“Có vẻ như rất nhiều nhà điêu khắc đã thất bại bởi độ khó của công việc này. Nhưng nếu nó chỉ khó đến mức vậy, thì công sức đến đây cũng chẳng đáng.”
Ý chí quyết tâm làm việc chăm chỉ của một công nhân xây dựng!
Hai người bọn họ đã tới khu vực khai thác sau khi đi qua một ngã tư, nhưng một phần trần nhà nơi đây đã sập xuống còn dung nham thì tràn ngập khu vực xung quanh.
“Mình đoán là sẽ phải xem xét hết cả sáu khu vực này.”
Thỉnh thoảng, họ cũng cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút khi tìm ra được một bức tượng khác. Thức ăn và thức uống của họ cũng dần được dùng từng chút một. Những đường hầm đầu tiên đã dẫn họ tới một nhánh của lối đi và rồi một nhánh khác lại tiếp nối. Như đã lo sợ, cái mỏ này đều kết nối với nhau và có vẻ giống như một mê cung.
“Chủ nhân à, hay là ta quay trở lại lối vào đi?”
Đó là ý tưởng của Yellowy, nhưng Weed vốn đã có chủ ý về vấn đề này.
Theo dõi đường đi của mình từ lúc đầu sẽ giúp bạn không bị lạc trong mê cung. Tuy nhiên, nếu bạn bắt đầu cảm thấy bị lạc hay đang bị giam cầm, kể từ lúc ấy bạn sẽ cảm thấy lo lắng rồi trở nên hoảng sợ. Điều ấy rất nguy hiểm.
“Ta biết, nhưng ta nghĩ chúng ta vốn đã lạc đường rồi…”
Weed nhìn lại. Chỉ có bóng đêm bao phủ. Trong khi các lối đi này kết nối với nhau nhờ những nhánh hầm chằng chịt, họ bị bao phủ bởi bóng tối nên chẳng ai biết được mình đang đi đâu.
“Hãy đi kiểm tra xem chúng ta đang ở đâu.”
Weed và Yellowy đang quay ngược trở lại nhằm định hướng về phía Seo Yoon. Giỏi như Weed cũng trở nên rất kém trong mê cung, việc tìm đường này quả thực không phải là trò đùa. Dù thế, việc quay lại đó để nhận được lời khuyên lúc này cũng thực sự khó khăn.
Để có thể vạch ra một mê cung, họ cần tới những phép thuật đặc biệt, mà những phép ấy thì ngay cả những người trên đất liền cũng khó mà tìm ra. Ngay cả một lối đi hẹp trông như một đường thẳng cũng có thể trở nên vặn vẹo. Ngoài ra, nếu bạn còn không biết bạn đang ở đâu, làm sao bạn có thể chắc chắn tìm ra được chỗ có quặng Helium chứ!
Weed không phải là người dễ dàng từ bỏ, cậu quyết định không quay trở lại lối vào.
“Chúng ta đã đi nhầm đường không chỉ một lần, không biết chính xác lối đi đúng, mà giờ thì ta cũng chẳng thể cứ thế mà quay lại lối vào. Điều này khó như việc tiến tới tìm kiếm Helium vậy.”
Vào lúc mà Weed hướng đôi mắt sắc lẹm của mình về phía Yellowy, ánh nhìn của cậu khi đó giống như vừa mới phát hiện được một đồng Copper trên mặt đất vậy.
‘Đây là nơi mà các nhà điêu khắc và những người khác tới. Nhưng có vẻ như chẳng có gì ở đây cả. Với cái bầu không khí này, đáng lẽ phải có nhiều quái vật cư ngụ trong này chứ nhỉ…’
Nếu ở đây có quái vật, bạn thường sẽ tiện đi săn chúng luôn trên đường đi. Quái vật và đường đi thường phối hợp với nhau để tạo ra thêm các manh mối, ví dụ như một lối đi bốc mùi sẽ dẫn tới lũ Goblin chẳng hạn.
‘Đây là vùng đất của các Sculptor với rất nhiều tác phẩm giá trị được để lại. Vậy nên hẳn họ cũng sẽ để lại thứ gì đó để giúp ta tìm đường.’
Weed đã nghĩ đó là một ý hay. Cậu không hề biết mê cung này được các Sculptor thiết kế phức tạp như thế nào nhưng cậu biết họ chắc chắn phải để lại một vài dấu hiệu trợ giúp nào đó.
‘Họ sẽ không muốn những kẻ xâm nhập khác vì ở đây chỉ dành riêng cho các Sculptor.’
Vậy nên họ có thể đã tạo ra mê cung này nhằm đánh bại những kẻ xâm nhập bất hợp pháp.
“Họ là những nhà điêu khắc… Đã để lại những công trình điêu khắc của mình!”
Weed biết mỗi lối đi đều có bố trí một vài bức tượng. Đó là thứ gì đó tương thích với mọi ý tưởng cậu có cho tới giờ.
“Đây là cách một Sculptor gửi tới một lời mời khác. Giám định!”
Weed có thể thấy được ký ức được bảo tồn trong các bức tượng. Bức tượng từ hướng đi đầu tiên, bức người cầm đuốc, đã chỉ về một hướng nào đó. Cậu có thể sử dụng chúng như một cách định hướng cho riêng mình!
“Hẳn là phải dùng cách này.”
Weed di chuyển một cách tự tin. Có những bức tượng chỉ đúng hướng. Một khi xong việc, cậu có thể tiếp nhận ký ức từ bức tượng tiếp theo. Cậu cưỡi trên lưng Yellowy suốt vài giờ. Nhờ sự kiên trì và nhẫn nại của Weed, cậu có thể dễ dàng đi mà không cần tới thức ăn trong một thời gian dài. Điều này cũng tương tự như ý chí sinh tồn vượt trội của loài gián vậy. Ngay cả khi thế giới có sụp đổ vào ngày mai, Weed vẫn sẽ đi mua túi nước giặt lớn ở cửa hàng vì có khuyến mãi mua một tặng một.
Nhờ có Yellowy cùng số thịt thú được đóng gói theo, họ không cần phải quá lo về đồ ăn trong một khoảng thời gian. Thịt và rau củ khô trở thành thức ăn có thể lưu trữ trong túi đồ suốt một thời gian dài. Cuối cùng, sau khi đi suốt một quãng dài, ở phía cuối mê cung, họ tìm thấy một chiếc xe goòng nằm trên đường ray. Đường ray này dẫn tới một đường hầm dài và tối tăm.
“Nếu chúng ta lái cái xe goòng này, chúng ta có thể đi nhanh hơn một chút.”
Yellowy có vẻ khá bi quan về ý tưởng này.
“Chủ nhân à, có vẻ như em thấy tốt nhất ta cứ đi bộ thì hơn.”
“Chúng ta không biết phải mất bao lâu nữa mới tới nơi, sử dụng cái xe này sẽ giúp mọi thứ nhanh chóng hơn.”
“Thà rằng ngài cứ cưỡi em còn hơn.”
“Tin ta đi, không khó đâu… ta sẽ ở phía trước điều khiển.”
Weed trói Yellowy cùng đống đồ đạc vào phía sau chiếc xe goòng bằng sắt. Một con bò bị trói chặt vào sau xe!
Có một vài hướng dẫn cơ bản rằng để di chuyển chiếc xe, chỉ cần đẩy lên đẩy xuống cái thanh đòn kim loại phía trước. Khi Weed kéo thanh đòn, các bánh xe bắt đầu quay từ từ rồi di chuyển về phía trước.
*Kkiiiiiing.*
Chiếc xe goòng tạo ra một tiếng kêu chói tai khi nó di chuyển.
Khi thanh đòn được kéo mạnh hơn, chiếc xe cũng dần dần lấy được đà.
“Thứ này cũng khá nhanh đấy chứ.”
Weed buông tay khỏi thanh đòn rồi dùng một hộp đèn để soi về phía trước. Thật khó để thấy bất cứ thứ gì do đường hầm này quá quanh co. Quả là, chiếc xe goòng này chắc chắn giúp thoát khỏi cái mê cung này dễ dàng hơn!
Đầu cúi xuống chống lại đà di chuyển, Yellowy thảng thốt.
“Chủ nhân à, người có thể chậm lại một chút không.”
Weed không biết điều gì đang ở phía trước đường ray, chính bản thân cậu cũng có cảm giác ‘mình phải đi chậm lại’.
“Vậy đi chậm lại.”
Một thanh thép ở phía rìa bên phải, gắn vào tấm ma sát đang hãm các bánh xe nhằm giúp xe đi chậm hay dừng lại. Weed kéo cái cần ấy.
*Cha ka ka ka kang!*
Các tia lửa bay tứ tung dưới chiếc xe như pháo hoa, giúp họ chậm lại đôi chút.
“Chủ nhân thật đáng tin cậy. Làm điều này chỉ để giúp em được thoải mái hơn…”
Weed vừa nghe xong những lời đó thì chiếc xe goòng lao thẳng xuống dốc, tốc độ ngày càng tăng.
“Chủ nhân ơi, việc này thật đáng sợ.”
“Được rồi, ta sẽ cho dừng lại tại đây!”
Weed kéo cần mạnh hết mức có thể. Do cậu chủ yếu chỉ đầu tư vào hai chỉ số Strength và Agility, lực tay cậu sử dụng hẳn là siêu phàm. Chiếc xe rung chuyển do áp lực của hệ thống phanh. Do bánh xe cùng phanh đã cũ, cộng với tốc độ tăng lên quá nhanh đã khiến phanh chẳng chịu nổi áp lực. Bộ phanh bắt đầu hỏng, vỡ tan ra rồi trở nên vô dụng. Chiếc xe rung lên, lắc lư dữ dội sang hai bên rồi bắn thẳng về phía trước! Weed lập tức đưa ra một quyết định.
“Hmm, một vụ va chạm chắc chắn sẽ xảy ra rồi.”
Khi hiểm nguy xảy ra cần có một cái đầu lạnh và quyết đoán. Weed chủ động phân tích tình hình trong khi Yellowy cứ thế biểu lộ đầy đủ cảm xúc.
“Ta không nghĩ ta có thể làm gì để dừng cái xe này lại được đâu.”
*Mooooooooooooo!*
“Nếu như đường ray lệch mạnh một cái, chúng ta nhiều khả năng sẽ văng ra ngoài và va phải một cái gì đó, nếu không muốn nói là chết thẳng cẳng…”
Mọi hy vọng đều bị nghiền nát trước cái tuyệt cảnh này!
Chiếc xe goòng vẫn tiếp tục tăng tốc trong khi chạy sâu và nhanh hơn theo đường ray dưới hầm.
“Nhưng hy vọng là… chú mày không phải chịu đau đớn khi chết.”
Yellowy hoảng sợ khóc lóc giống như một chú bò sắp bị đưa vào lò mổ.
Đoạn đường được chống đỡ bởi gỗ tạo ra các cơn gió, khiến chiếc xe vốn đang tăng tốc trong hầm mỏ dưới lòng đất, nay lại di chuyển ngày càng nhanh hơn.
“Cúi thấp người xuống và giữ chặt vào.”
Đường ray không hoàn toàn thẳng tắp mà thi thoảng cong sang bên này bên kia. Việc lái xe ngày càng trở nên gập ghềnh khiến chiếc xe càng lúc càng có vẻ như sắp văng ra đến nơi.
Đã quá lâu kể từ khi Jigolaths lại cho họ một cơn đau bụng dữ dội đến thế này!
Chẳng có cơ hội nào mà nghĩ tới việc thư giãn chống lại sự căng thẳng này. Sau một khoảng thời gian trải nghiệm, lối đi bỗng bắt đầu hướng lên một ngọn đồi rồi tự nhiên giúp họ đi chậm lại.
Yellowy bật khóc một cách hạnh phúc.
“Chủ nhân à, có vẻ như giờ ta sẽ sống rồi!”
Cùng với suy nghĩ ấy, Weed nói một cách hạnh phúc.
“Chúng ta cũng may đấy. Chúng ta không phải vượt qua cái đường ray hỏng nào trên đường. Do không có ai sử dụng cái đường hầm này từ rất lâu rồi nên đây thật sự là một điều kỳ diệu.”
Phía trên đỉnh dốc, họ có thể thấy rõ ở cách chỗ đường ray một đoạn, ngay phía trước là một khe nứt sâu không thấy đáy, cùng một cây cầu sắt vắt ngang qua. Mà đấy vẫn chưa phải là hết chuyện, đi được thêm khoảng 30m nữa dọc theo cây cầu sắt đấy thì gần như ở chính giữa khe nứt, cây cầu bị gãy làm đôi, tạo ra một khoảng cách lớn giữa hai đường ray.
Màu sắc trên da dẻ Yellowy tựa hồ như biến mất sạch khi nó cảm nhận cái chết đã ở ngay trước mặt.
“Chủ nhân à, cảm ơn ngài đã cho em được tận hưởng cuộc sống đến giờ này. Làm ơn, em vẫn còn có ước nguyện cuối cùng cho mấy thằng bê con nhà em ở Morata…”
Yellowy, đầu óc tràn ngập cảm giác tuyệt vọng, muốn có một yêu cầu cuối cùng. Đó là hãy thương yêu chăm sóc lũ bê con của nó và đừng để mặc chúng một mình.
Weed trả lời như thường lệ, chẳng cho nó một cơ hội nào.
“Thì ra ngươi lại định chết đi một cách vô nghĩa. Có phải chú mày lại định noi gương Geumini, đứa vốn đã chết và buộc ta phải tái tạo nó lại một lần nữa mới vui à?”
Yellowy đã rất cảm động trước những lời nhân từ của Weed vào những phút cuối cùng của cuộc đời nó. Weed, vào thời điểm hạ màn ấy, thầm như muốn tung hê ra tất cả.
‘Nếu chú mày chết, thịt sườn của chú mày sẽ bị phí phạm. Lượng mỡ tích trữ vẫn chưa đủ cao. Mày chưa được phép bỏ cuộc.’
Weed kéo thanh đòn của chiếc xe, khiến nó chạy ngày càng nhanh hơn. Chỉ trong chớp mắt, họ đã phi tới đoạn đường ray bị đứt.
Chiếc xe goòng tăng tốc, giật nảy mình trên đường ray rồi bay vọt lên không trung trong một khoảnh khắc nghẹt thở.
Trong một quãng ngắn, họ hoàn toàn vọt ra khỏi đường ray và bay trên không trung trong thinh lặng với tốc độ bàn thờ. Việc này khiến họ dúi dụi về phía rìa sau của chiếc xe!
*Kwag wagwag wagwang!*
Khi chiếc xe hạ xuống đường ray phía xa, nó lại khiến các tia lửa bắn ra như vòi hoa sen. Chiếc xe, nảy lên trên con đường hẹp, tiến lên mà không hề rời khỏi đường ray.
“Ta đoán là chúng ta chưa bỏ mạng lại chốn này rồi.”
Yellowy chỉ có thể thở dài. Weed thì khá là hạnh phúc.
“Điều vừa rồi thật tuyệt vời.”
“…?”
“Thử nghĩ về nó mà xem. Đã quá lâu rồi con đường này không được bảo trì và tất cả mọi nơi trừ cái chỗ kia ra đều ổn. Đó cũng là nơi mà ta có thể làm gì đó để vượt qua, nếu không thì đã có thứ gì đó chặn đường rồi.”
Vào lúc ấy, khi có vẻ như nó đang rơi thẳng từ trên núi xuống, một mảnh tinh thạch màu đỏ to như một ngôi nhà có thể trông thấy bằng mắt thường đã chặn ngay ở phía trước.
“Va chạm ở phía trước. Cúi xuống!”
Weed cùng Yellowy chỉ kịp cúi rạp người xuống, rồi ngay sau đó, chiếc xe goòng bằng sắt tông thẳng vào mảng tinh thạch với một tốc độ khủng khiếp.
*Kwagwagwang!*
Chiếc xe đập tan khối tinh thạch rồi phá nó thành trăm mảnh.
Nhằm có thể nhìn thấy đường đi phía trước, Weed sử dụng kỹ năng Điêu Khắc Ánh Sáng, khiến cơ thể cậu sáng lên như một đám mây ánh bạc.
Các mảnh tinh thạch bị phá vỡ cùng những mảnh vụn của nó kéo dài thành từng sợi và sáng lung linh, khiến cho cảnh tượng bỗng trở nên thật huyền diệu. Gần như thật xấu hổ khi họ không có đủ thời gian để thấy được những gì họ đã bỏ lỡ ngay lập tức. Weed không khỏi cảm thán.
“Dù gì, chúng ta đã gặp may một lần…”
*Kwagwang!*
“Đã thế may mắn lại còn nhân đôi.”
“Ồ chết tiệt! …”
Chiếc xe goòng, do phần lớn vỏ xe đã bị xé rời, dần chạy chậm lại.
Phần phía trước xe bị va chạm và phá hủy rất nhiều, Máu của Weed và Yellowy cũng bị ảnh hưởng rất lớn sau vụ va chạm.
Do đã có tiếng là không biết sợ hãi là gì, Weed đã trông thấy rõ những nguy hiểm thực sự. Do đứng trước, Weed phải chịu rất nhiều sát thương. Yellowy thì ngược lại, ở trong một trạng thái tốt hơn rất nhiều!
“Dù thế, tất cả là nhờ có những thay đổi nhỏ nhặt ấy mà chúng ta vẫn sống được tới giờ này…”
Ngay khi cậu vừa mới nói xong, chiếc xe goòng đã đi được tới cuối con đường. Ở đoạn cuối đường chính là một bức tường đá vô cùng rắn chắc!
*Mooooooooo!*
Yellowy đau đớn rống lên. Cuối cùng thì mọi thứ đều là để minh chứng cho sự bất công của cuộc đời này.
“Đôi Cánh Ánh Sáng, bay lên!”
Sau khi Geumini chết, Đôi Cánh Ánh Sáng quay trở lại với Weed.
Weed có thể tin rằng họ sẽ không chết là bởi vì Đôi Cánh Ánh Sáng này!
Thật vui khi trêu chọc một đứa đơn giản như Yellowy, dù rằng lúc nào cậu cũng để đôi cánh luôn ở vị trí sẵn sàng nhằm có thể sải cánh vào bất kỳ lúc nào. Weed đã biết rõ giờ đã tới lúc, cậu dang rộng đôi cánh làm từ ánh sáng và thoát khỏi chiếc xe goòng cùng với Yellowy.
Họ bay vọt lên khoảng 40m, hướng về phía trần nhà và tường đá hai bên, cho đến khi họ có thể đi chậm lại rồi hạ mình đứng trên một tảng đá chắn dưới bức tường.
Chiếc xe bắn thẳng vào bức tường, tạo ra một vụ tai nạn ồn ã, khiến mọi thứ trên xe văng đi tứ tung, chỉ để lại mấy cái bánh xe, thứ cuối cùng cũng dừng lại sau khi va chạm với bức tường.
Weed, vỗ vỗ đôi cánh, cất tiếng.
“Yellowy, lúc về, chú mày có muốn lái một chiếc xe khác không?”
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn