Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 205: CHƯƠNG 205: CÀ PHÊ HẸN HÒ

Buổi phát sóng trực tiếp của đài KMC về nhiệm vụ của Weed đã đạt rating cao kỷ lục trên toàn quốc. Chương trình nổi tiếng đến mức nhà đài phải nhanh chóng chuẩn bị một chương trình đặc biệt để nối tiếp thành công này.

“Cuộc phiêu lưu của Weed vẫn chưa kết thúc vì chương trình đang phát sóng theo thời gian thực. Hãy huy động toàn bộ thời gian và nhân lực để đảm bảo nhiệm vụ này được lên sóng trọn vẹn.”

Các nhân viên vừa ăn mừng bằng một bữa tối tại công ty đã hăng hái quay lại làm việc ngay ngày hôm sau, dù đó là thứ Bảy. Hơn nữa, toàn bộ chuỗi nhiệm vụ của Weed đã được chuẩn bị để phát sóng thành ba phần.

Phần một: Dòng Sông Than Khóc.

Weed thanh tẩy dòng sông bị nguyền rủa, thành lập liên minh giữa các bộ tộc và quái vật, rồi dẫn dắt họ trong trận chiến kinh điển chống lại Giáo hội Embinyu.

Phần hai: Vùng Đất Cấm Las Phananx.

Hành trình dài của Weed vượt qua vùng biển bí ẩn và cuộc khám phá vĩ đại khi tìm ra Vùng Đất Cấm Las Phananx.

Phần ba: Hắc Pháp Sư.

Weed lãnh đạo quân đoàn Undead chiến đấu chống lại các Chiến Binh Hỗn Mang, các Guild và lũ Cướp Biển. Trận chiến cuối cùng là cuộc đối đầu giữa Weed, một con Rồng và Tộc trưởng của bộ lạc để quyết định số phận của cả vùng Las Phananx.

Nội dung chính của nhiệm vụ vốn đã được chiếu trên bản tin trực tiếp theo thời gian thực. Do đó, phiên bản hoàn chỉnh này sẽ bổ sung những chi tiết chưa được công bố, bắt đầu với nhiệm vụ ‘Dòng Sông Than Khóc’.

Bảng tin của nhà đài nhanh chóng bị ngập lụt bởi những yêu cầu phát sóng cả phiên bản hoàn chỉnh lẫn phát lại buổi truyền hình trực tiếp.

“Bao giờ toàn bộ chuỗi nhiệm vụ hoàn chỉnh được trình chiếu nhỉ?”

“Chiều Chủ nhật này đấy.”

Quyết định này được đưa ra vào thời điểm vàng để đảm bảo rating cao nhất.

Đài KMC quyết định sẽ phát sóng phiên bản hoàn chỉnh của chuỗi nhiệm vụ vào chiều Chủ nhật, nhưng trước đó họ cần gấp rút tung ra các đoạn quảng cáo 30 giây.

Giám đốc Kang rất nhạy bén với lợi nhuận từ việc sản xuất quảng cáo.

“Phần Một sẽ là cảnh biến đổi của hàng loạt bức tượng điêu khắc và một số phân cảnh ngắn về cuộc chiến giữa Vua Hydra, Lich Barkhan Demoph và Imoogi. Phần Hai sẽ lướt qua vụ núi lửa phun trào cũng như cảnh đổ bộ của Hạm đội Vương quốc Haven và Hải tặc, cùng với đó là cảnh chiến đấu. Còn Phần Ba thì....”

…Vị giám đốc ngần ngừ.

“Với Phần Ba... thời gian còn lại cho clip quảng cáo sẽ rất ít.”

“Vậy phần ba ta chỉ cần chiếu cảnh đầu con Rồng thôi. Tiếng gầm của nó sẽ chiếm trọn thời gian quảng cáo còn lại.”

Video quảng cáo này là ý tưởng của bộ phận phát sóng đài KMC, và họ đã làm rất tốt trong khoảng thời gian ngắn ngủi có được.

Khi khói lửa chiến tranh dần tan trên Dòng Sông Than Khóc…

Một đội quân được tập hợp để chiến đấu, giữa những âm thanh hào hùng nhưng mệt mỏi.

Những Gã Khổng Lồ Lửa bước qua hồ dung nham, tấn công các Mạo Hiểm Giả loài người.

Một Chúa tể Lich tộc Undead và một con Rồng!

Khán giả xem trailer đều háo hức đợi chờ buổi phát sóng chính thức.

Khi chương trình bắt đầu, tổng rating đã đạt tới con số 63,9%. Đây là khoảnh khắc huy hoàng nhất, ghi nhận mức rating cao chưa từng có. Giờ đây, ở Royal Road, chắc chẳng có ai không biết đến cái tên Weed.

Câu chuyện về chuyến hành trình của Weed trở thành chủ đề nóng trên mọi diễn đàn internet ngày này qua ngày khác.

- Tui tò mò vãi về vụ đi biển đó. Cần bao lâu để đủ trình lái một con thuyền buồm to như vậy nhỉ? Chèo thuyền chắc mệt chết.

- Ông có thể câu cá. Có nhiều loại trứng lạ lắm. Cá heo mất 4 tháng để nở. Nếu cho chúng ăn ngon, chúng còn giúp tăng tốc độ học skill Hàng Hải nữa. Nuôi chim cũng là một cách hỗ trợ. Ông không cô đơn trên biển đâu. Nếu biết định vị, thiên nhiên sẽ giúp ông.

– Có thể phiêu lưu trên biển không nhỉ? Weed đã khám phá ra một hòn đảo, liệu chúng ta có thể đến một nơi nào đó và khám phá một lục địa mới không?

- Có chứ, về lý thuyết, vẫn còn rất nhiều vùng đất chưa được khám phá. Ước mơ của mọi thủy thủ là tìm ra đảo giấu vàng mà.

Sau buổi phát sóng, sự hứng thú với biển cả bùng nổ. Dong thuyền ra những vùng đại dương chưa được biết tới và vượt qua sóng cả dần được coi là một hành động lãng mạn.

Cơn sốt muốn trở thành một Necromancer lan nhanh như cháy rừng.

- Hỏi mấy pro Necromancer này. Sau khi chuyển class lần hai từ Wizard, có gì thay đổi đáng kể không?

- Lich! Class trong mơ của tui! Phép thuật hắc ám... lại còn có cả đống đệ tử!

- Làm Necromancer khó thân thiện với người khác lắm. Giết người là điểm notoriety tăng vù vù, đơn giản vậy thôi. Và nói thẳng ra là không có bạn bè.

- Sao không lập một party toàn Necromancer? Cứ triệu hồi 5000 con Skeleton rồi càn quét dungeon thôi.

Quân đội Undead rất mạnh, đặc biệt, chỉ cần lợi dụng nỗi sợ hãi mà chúng gây ra cũng đủ khiến việc đi săn hiệu quả hơn nhiều. Tất nhiên, phương thức này chủ yếu được sử dụng vào ban đêm và hầu hết là khi đi một mình. Sự cô đơn này đôi khi đến từ cái mùi xú uế cùng lũ ruồi nhặng vo ve khi bạn triệu hồi người chết.

Dù vậy, ý tưởng về một kẻ solo tận dụng sức mạnh khủng khiếp của Necromancer lại dần trở nên phổ biến. Để trở thành một Lich, các Necromancer phải cố gắng khám phá và tăng cấp nhiều hơn nữa.

- Một Mạo Hiểm Giả có thể biến điều không thể thành có thể.

- Tự mình từng bước tạo ra một con đường riêng.

- Thần Chiến Tranh, vị anh hùng không bao giờ biết bỏ cuộc.

Weed được ca ngợi bằng vô số danh hiệu hoành tráng.

Ở Lục địa Versailles, các vị anh hùng được tạo ra nhanh chóng. Câu chuyện của họ được truyền miệng qua các Hát Rong và Vũ Công, dựa trên những buổi biểu diễn về họ. Họ ăn mặc giống Weed và những con quái vật cậu chiến đấu, rồi diễn các vở kịch giải trí trên đường phố.

Tại Vương quốc Rosenheim, giá trị của các tác phẩm điêu khắc của Weed đã thay đổi hoàn toàn.

Trước khi thay đổi:

Bức điêu khắc một con Cáo.

Độ bền: 9/10

Một tác phẩm điêu khắc một con cáo được chạm khắc tinh xảo.

Đối tượng chạm khắc là một con cáo thường thấy bên ngoài kinh thành Serabourg.

Được sản xuất theo số lượng lớn trong một thời gian ngắn, đây chỉ là một trong số rất nhiều món được làm ra. Tác phẩm được làm từ loại gỗ có thể dễ dàng tìm thấy trong rừng.

Bất chấp tuổi tác của sản phẩm, nó vẫn giữ được dáng vẻ vốn có do được chú ý giữ gìn.

Giá trị nghệ thuật: Không đáng kể.

Hiệu ứng:

Có thể dùng nó nhằm tăng độ thân thiện.

====================================

Những bức tượng từng được bán rẻ với giá vài bạc, giờ đây đã có một sự đột biến về giá trị.

Sau khi thay đổi:

Bức điêu khắc một con Cáo.

Độ bền: 9/10

Một tác phẩm điêu khắc một con cáo được chạm khắc tinh xảo.

Đối tượng chạm khắc là một con cáo thường thấy bên ngoài kinh thành Serabourg.

Người bình thường khó có thể biết nhưng đây là tác phẩm của Nhà Điêu Khắc tài hoa của Lục địa Versailles, Weed.

Một tác phẩm điêu khắc được làm ra trong những ngày đầu sự nghiệp của anh, vật này đang ngày càng có giá trị trong giới sưu tầm.

Nó được làm từ loại gỗ có thể dễ dàng tìm thấy trong rừng.

Bất chấp tuổi tác của sản phẩm, nó vẫn giữ được dáng vẻ vốn có do được chú ý giữ gìn.

Giá trị nghệ thuật: Có giá trị sưu tầm đáng kể.

Đặc tính:

Bạn có thể sử dụng nó như một món quà và nhận được một đặc ân lớn.

Độ thân thiện cũng sẽ tăng lên.

Quyến rũ +2.

Không có gì thay đổi quá nhiều, nhưng các tác phẩm điêu khắc của Weed được nhiều người sưu tầm thèm muốn. Giá các tác phẩm của cậu ở các cửa hàng đều bị đẩy lên gấp ba, còn những lời đề nghị trả tiền Weed để sáng tác một tác phẩm mới từ các Guild Nhà Điêu Khắc thì cứ thế tăng theo cấp số nhân.

“Ngươi biết gì về lãng khách Weed không? Ta có một công việc mà chỉ anh ta mới làm được... còn ngươi thì chưa đủ tin cậy.”

“Sẽ rất mạo hiểm, nhưng... ta sẽ đặt hy vọng vào Weed, một Mạo Hiểm Giả thực thụ.”

“Chiến Binh Hỗn Mang là một bộ tộc rất mạnh. Phải là một chiến binh dũng cảm lắm mới dám chiến đấu chống lại họ như vậy.”

“Ở phương Bắc, vị lãnh chúa đại tài của Morata đã mở mang bờ cõi thành công. Người dân ở đó rất mừng khi được đi theo một vị lãnh chúa dũng cảm như vậy. Ở đấy, chúng tôi cũng bớt lo lắng về việc bị lũ quái vật đe dọa.”

Hiệp sĩ, binh lính, cùng cư dân đều bàn tán về Weed. Ngay cả mấy gã say rượu cũng lèm bèm về chuyện này.

“Hức! Hết... hết rượu rồi. Tao muốn uống nữa... nhưng tao hết xiềnnnnn... Khi... về nhà... vợ tao lại hỏi... tiền đâu... nên hôm nay, t-tao ngủ ngoài đường. Nhưng mà... nghe chuyện về Weed thì tao cũng sẵn sàng làm một chén cuối...”

Những lời ngợi ca về Weed, dù đã đạt đến tầm cao mới nhờ hoàn thành nhiệm vụ cấp S đầu tiên, lại khiến kẻ thù của cậu tức giận. Drinfeld, Griffith cùng những người chơi khác ở Guild Hermes đều nóng lòng muốn giết Weed.

“Weed… hắn PHẢI chết trong tay chúng ta.”

“Weed và đồng bọn của hắn đừng hòng sống sót rời khỏi Las Phananx này.”

“Con bò đó... sẽ không chỉ bị giết thôi đâu, nó sẽ được dùng để nấu một nồi súp sườn bò tuyệt cú mèo.”

Chiếc xe đẩy ở mỏ cuối cùng cũng dừng lại, đưa Weed và Yellowy tới nơi an toàn và bằng cách nào đó đã đưa họ đến tận khu vực khai mỏ!

*Ting!*

[Một Nhà Điêu Khắc đã đến khu vực này để khai thác quặng trong hầm mỏ.]

[Phần thưởng: Danh vọng tăng thêm 460.]

[Trong một tuần, lượng tiêu thụ Thể lực khi khai mỏ sẽ giảm nhẹ.]

“He he he.”

Weed nở một nụ cười trên môi. Cậu có thể bán vùng đất khai mỏ này vì nó rất rộng và cậu cũng không buộc phải giữ nó lại.

“Dự đoán của mình đã đúng.”

Trên bản đồ, địa điểm này có từ ‘mỏ’ trong tên, vậy nên có khả năng họ chỉ phải khai mỏ mà không phải đi săn quái hay nhận thêm nhiệm vụ phụ nào khác.

Đến lúc xắn tay áo lên làm việc rồi, không đào thì cạp đất mà ăn!

Có thể dễ dàng thấy rằng vị Nhà Điêu Khắc trước đó đã bới tung cả khu vực này lên.

Với những công việc như thế này, Weed đã tính trước việc sai Yellowy đi thồ các vật nặng.

[Bạn đã nhận được khối quặng: Tràng thạch.]

[Bề mặt mịn màng của nó sẽ giúp tạo nên một tác phẩm điêu khắc xa xỉ.]

“Được rồi Yellowy, nhận lấy này.”

[Bạn đã nhận được khối quặng: Đá mặt trăng.]

[Nó sẽ tỏa hương vào những đêm trăng sáng. Nếu bạn đặt một bức tượng làm từ loại vật liệu này trên một cái ao hẻo lánh, các Tiên nữ, bướm cùng đom đóm sẽ bị thu hút bởi nó.]

“Yellowy, khuân nó đi.”

[Bạn đã nhận được khối quặng: Đá lông công (Malachite).]

[Một vật liệu điêu khắc phổ biến, là một sự lựa chọn tốt để trao đổi với các cửa hàng vật tư điêu khắc, hoặc bạn có thể bán nó và nhận được một lượng lớn vàng.]

Tất nhiên dùng tiền thì cũng chẳng khác gì trao đổi cả.

“Yellowy, cất nó đi cẩn thận nhé.”

Cậu càn quét chỗ khoáng thạch rồi cứ thế bỏ tất cả vào túi đồ của Yellowy.

Trên bức tường của hầm mỏ, một vị Nhà Điêu Khắc trước đó đã khắc lại những lời này: *Số lượng tác phẩm điêu khắc trên lục địa đang ngày càng giảm. Vậy nên, những nguyên liệu mới cùng cách thức chế tác mới cần được tìm ra để thách thức sự suy tàn này. Tạo ra những bức tượng mới làm từ Helium sẽ đem lại lòng tự tôn lớn lao mà các Nhà Điêu Khắc tiền nhiệm từng có được.*

*Liệu huyền thoại về Helium có đúng không? Hay đó chỉ là lời đồn thổi được thêu dệt bởi lòng tham?*

*Helium là thứ có thể đem lại nguồn mana vô tận. Vậy liệu nó thực sự có thể được chế tác thành một bức tượng hay không?*

*Đào, cứ thế liên tục mà đào. Ở đây, thời gian chẳng thể nào đong đếm được, bạn cứ thế già đi. Và hiện giờ, những thứ ta giỏi cũng không còn có thể tiếp sức cho ta nữa.*

*Tại sao việc theo đuổi nghệ thuật lại là một điều ngu ngốc tới thế?*

*‘Thứ gì đó bị phát hiện bởi cái cuốc chim của mình. Mình đã kỳ vọng đó là Helium,... nhưng đấy chỉ là một tảng đá. Cái quái gì.... Đá đào ra, đã bao nhiêu rồi, hỡi đêm, đêm có hay? Mình nghĩ việc tới đây bắt đầu vô nghĩa rồi....’*

Những lời ấy tràn đầy hối tiếc. Nơi đây không có những bức tượng làm từ Helium, nhưng lại có một ít những vật phẩm hiếm được làm từ skill Thợ Rèn.

Trên lục địa này, một số loại vật phẩm như kiếm, giáp, di vật thánh và một số ít hòn đá thiêng được làm từ Helium có thể đem đến một nguồn mana vô tận. Giá trị của những vật phẩm ấy là không thể đo đếm.

Trừ khi chúng hoàn toàn bị hỏng hay bị phá hủy, chúng vẫn sẽ không ngừng cung cấp mana. Di sản cổ đại của Helium cũng có một liên quan mật thiết nào đó tới sức mạnh của loài Rồng, vị Rồng cổ đại nhất được biết đến cũng sở hữu vật phẩm này.

Weed chắc chắn rằng Helium đã ở đây.

“Giờ chỉ cần một nông dân chăm chỉ như mình biến câu chuyện đó thành sự thật!”

Đào thì không khó, cái khó là công việc tìm kiếm.

“Nó giống kiểu đi săn rồng vậy, bạn không thể cứ thế mà chờ Rồng xuất hiện, việc khai thác Helium sẽ còn phức tạp hơn nhiều.”

Nó giống như khi ta đến một bữa tiệc cưới vào buổi tối, nhưng chẳng hiểu sao khi về vẫn đói, trong khi nhà chẳng có thức ăn gì ngoài mấy cái tem phiếu lương thực. Weed thậm chí không thể chấp nhận sự việc đi theo chiều hướng ấy, vì nó trái ngược lại với quy luật của tự nhiên!

Dù có là Súp xương bò, thịt heo cốt lết hay một bữa buffet, điều tối thiểu cho bất cứ ai tham gia tiệc cưới là ít nhất họ cũng phải được cung cấp đồ uống và thức ăn đầy đủ.

“Để xem những người kia đào được cái gì.”

Weed giả dụ rằng các Nhà Điêu Khắc trước đó có thể đã để lại thứ gì đó quan trọng nên cậu đảo mắt tìm kiếm. Cậu tìm thấy một cái túi bằng gỗ mục gắn vào một cái đầu cùn mà công dụng của nó vẫn còn là một ẩn số.

“Mình cần một công cụ cho công việc này.”

Weed, sử dụng skill Thợ Rèn của mình, tạo ra một cái cuốc chim làm từ thép pha với một chút Mithril. Cậu đã sử dụng nguyên liệu chất lượng cao, nhưng nó hoàn toàn có thể được khôi phục bằng cách nung chảy cái cuốc ra lần nữa nên cậu cũng chẳng thiệt gì.

*Keng! Keng! Keng!*

Việc khai thác của Weed đã đạt đến đỉnh cao. Thời gian cứ thế trôi qua không ngừng. Cậu đào bới suốt cả ngày, nhưng vẫn không thấy Helium.

[Bạn đã nhận được quặng sắt loại hai.]

[Bạn đã nhận được một lượng quặng đồng nhỏ.]

Đôi khi tìm kiếm một vài khoáng vật là niềm an ủi duy nhất.

*Ting!*

[Một kỹ năng đã được tạo ra do hành động lặp đi lặp lại.]

[Khai Mỏ Sơ Cấp Level 1 (0%): Kỹ năng của người thợ mỏ.]

[Kỹ năng cần thiết cho việc đào đất ở khu mỏ.]

[Giúp tăng nhẹ độ hiệu quả của cuốc chim và xẻng.]

[Sức mạnh và Kiên trì sẽ tăng khi kỹ năng phát triển thêm.]

[Nếu bạn tìm được khoáng vật chất lượng cao, May mắn và Danh vọng của bạn cũng sẽ tăng.]

“Chết tiệt!”

Weed vừa tiếp tục dùng cuốc chim vừa thầm rủa sự ngu dốt của mình. Có hàng tá cách để tăng chỉ số và kỹ năng với các công việc nặng nhọc. Đào đất quả cũng cho phép bạn học được skill Khai Mỏ, nhưng đáng lẽ cậu phải sớm tăng level cho nó từ trước rồi.

“Mình vẫn còn thiếu sót nhiều điều.”

Weed đã bất cẩn trong khoảnh khắc ấy, làm cho con tim cậu thật chán nản.... vậy nên cậu chỉ cần cố gắng hơn. Cậu có thể tạc một bức tượng nhằm tăng chỉ số trong ngày nhưng chỉ số cũng chỉ tăng thêm có một lần.

“Giá mà mình có vài tháng để đào hết những thứ mình muốn từ lòng đất nhỉ...”

Với thời gian dài như vậy, ngay cả trình độ skill Khai Mỏ thấp tè của cậu cũng trở nên có ích!

Khoáng thạch, nhân tiện đó, được tiêu thụ bởi Nhà Điêu Khắc và Thợ Rèn. Cả hai class này đều ít nhất một lần phải trải nghiệm việc khai mỏ.

Sau khi kỹ năng tăng lên, Weed đã cải tiến nó thêm một chút. Việc này giúp giảm đi một ít lượng thể lực tiêu thụ, trong khi cũng giúp tăng thêm khoảng cách mà cuốc chim đào được.

Nhưng đây là một hầm mỏ lớn, mà chỉ có chừng này kỹ năng thì chuyện có vẻ sẽ rất mệt nhọc đây.

“Mình đoán mình phải cải thiện hiệu suất rồi.”

Weed, với cục Mithril còn lại, làm cho Yellowy một cái cày.

“Tất cả vì những người thân yêu bên mình. Nhờ có ta, mày được ăn rất nhiều. Nhưng, mày đâu thể cứ thế ăn miễn phí. Nếu mày chịu khó làm việc, mày sẽ được trả công 2 đồng một ngày.”

Thức ăn... vì cái ăn mà Yellowy cho phép Weed nặng lời với cậu.

“Chủ nhân rất quan tâm chăm sóc em. Ngài không hề sử dụng em trên đồng và xâu mũi em lại.”

Hối lộ là cách rõ ràng nhất để sử dụng Yellowy nhằm tăng độ trôi chảy của công việc. Tuy nhiên, khu vực khai thác ở đây đủ rộng để nhét cả những tòa chung cư vào.

“Dù gì, con người cũng có những giới hạn nhất định.”

Đã quá lâu kể từ khi Weed tạc ra bức tượng Orc Karichwi. Quả mặt xấu vô đối vẫn được bảo quản nguyên vẹn, nhưng cơ thể nó thì đã phát triển hết vào những chỗ quan trọng. Bờ vai cơ bắp đầy mạnh mẽ cùng đôi chân khỏe mạnh đều to lên hơn ít nhất 50%.

“Biến Hình Điêu Khắc!”

Tộc Orc rất trâu bò trong công việc nên cậu đã quyết định biến đổi.

“Thử phát xem nào! Chwiik!”

Ở trạng thái Undead, có hai ưu điểm, một là thể lực vô tận và không cần ăn uống. Tuy nhiên, khi nhắc tới sức mạnh, Orc vẫn vượt trội hơn cả.

Đặc tính nổi bật của Orc là sức mạnh vượt trội, nên khi đi thành nhóm họ luôn thờ ơ và cứ thế mù quáng di chuyển một mình theo bản năng. Khi biến đổi thành chủng tộc thiếu văn minh như thế, cậu không thể tận dụng hết lợi thế về kỹ năng của mình.

Dù vậy, mức độ sức mạnh khi trở thành Orc Karichwi cho phép việc khai mỏ trở nên hiệu quả hơn rất nhiều. Vậy nên tốt hơn cả là cậu cứ sử dụng luôn hình dáng này kể từ khi cậu vẫn liên tục tìm kiếm Helium.

“Mình chỉ cần có hy vọng và ăn thêm thật nhiều thức ăn.”

Tụi Orc luôn muốn ăn sớm, do chúng thường ngốn một lượng lớn mana nên chúng thường xuyên phải ăn. Và kể từ khi cậu chẳng thể chén Yellowy, cậu phải tìm biện pháp khác nhằm giữ trạng thái này ở mức ổn định nhất có thể.

Do kích cỡ cơ thể mới của Weed, cậu cảm thấy trong khi đầu cậu thì bé còn người thì quá to, làm cho việc đào bới trở nên tốt hơn. Cậu chắc chắn có thể sử dụng nhiều sức lực hơn nữa khi nện vào đất đá. Nhờ đó Weed cũng có thể thu được nhiều quặng hơn.

*Ting!*

[Skill Khai Mỏ đã đạt tới trình độ Sơ cấp level 2.]

[Khi sử dụng cuốc chim và xẻng nhắm vào những khe hở trên đá, lượng tiêu thụ thể lực sẽ giảm bớt, và giúp bạn có thể tăng thêm tiến độ khai mỏ.]

[Kiên trì và May mắn đã tăng thêm.]

Độ thành thục kỹ năng được tăng lên với một tốc độ rất nhanh.

Do sức mạnh cường tráng là rất cần thiết cho những công việc lặp đi lặp lại như thế này, trang bị cho mình một thể trạng không biết mệt mỏi là một trong những điều tối quan trọng với một thợ mỏ.

[Skill Khai Mỏ đã đạt tới trình độ Sơ cấp level 3.]

[Skill Khai Mỏ đã đạt tới trình độ Sơ cấp level 4.]

Cậu không biết bao lâu đã trôi qua. Cậu hát vang lên trong khi từng giọt mồ hôi liên tục đầm đìa trên toàn bộ cơ thể cậu. Lờ đi cái nhịp điệu này là yếu tố then chốt, vậy nên điều duy nhất giúp đem lại niềm vui để giúp cậu lấy động lực làm việc chính là hát.

“Khi ta đào, tiền chui ra.

Tiền chui ra, gạo đổ về.

Helium tới, trúng mánh yê!

Tiền có rồi, bỏ đâu nhể.

Bỏ vào mồm? tiền về không.

Ngon làm gì, thực phí phạm.

Còn quần áo? Cần thật sao?

Sau vài năm, cũng chật cả.

Thôi cứ giữ, tiền ta đó.

Sống để lại, chết mang theo.”

Một bài hát về tình yêu với đồng tiền và sự tiết kiệm!

Skill Khai Mỏ đã tăng và giờ đã có thể nhìn thấy và xác định gần nơi chúng bị chôn vùi. Nếu bạn đào sâu hơn rồi tìm thấy khoáng thạch chất lượng tốt, bạn có thể cải thiện độ thành thục skill Khai Mỏ. Chỉ số Sức mạnh và Kiên trì của Weed cũng là một hiện tượng, và ở Las Phananx, nếu bạn có level cao, nó sẽ cung cấp cho bạn rất nhiều lợi thế khi đào bới trong hầm mỏ.

“Chúng ta có thể đào thêm nhiều quặng nữa. Phải kiếm tiền như yêu tiền vậy.”

Weed và Yellowy cùng nhau tiếp tục đào bới.

*

Giữa quá trình đi săn và du hành ở Las Phananx, Lee Hyun phải làm bài thi giữa kỳ ở Đại học Hàn Quốc. Kỳ hai của cậu sẽ sớm kết thúc vào tháng 11. Khi mùa thu kết thúc, kỳ nghỉ đông cũng sẽ tới, do vậy cậu rất mong chờ điều này.

“Học phí đúng là lãng phí. Mấy ngày nay cứ như ném tiền qua cửa sổ.”

Lee Hyun đang còng lưng đeo cái balo nặng trịch trên vai mà lê bước. Dù cậu vẫn luyện tập hàng ngày ở võ đường, cái bờ vai ấy là kết quả của việc phải lo toan quá nhiều tới đồng tiền.

Dành thời gian ở võ đường của Ahn Hyun-Do là một chuyện. Nhưng những câu chuyện truyền kỳ thời họ còn trẻ cũng khủng khiếp chẳng khác gì.

“Tiềm năng ẩn giấu của con người thật đáng sợ. Không gì là không thể nếu họ quyết tâm thực hiện nó. Bạn đúng nghĩa có thể cảm nhận từng tế bào trên cơ thể mình sống dậy khi họ bỗng dưng muốn trải nghiệm cuộc sống giữa lằn ranh của sự sống và cái chết.”

Giống như khi diễn tả cuộc sống trong rừng rậm vậy, ta phải nói rằng cuộc sống của mình luôn bị đe dọa bởi lũ thú vật và sâu bọ.

“Xin chào Huynh trưởng.”

Ở Đại học Hàn Quốc, Lee Hyun chỉ cần đi qua là các học viên ở lớp Võ thuật lại chào cậu một cách lịch sự rồi cúi đầu. Thậm chí cả những người khóa trên cũng cúi đầu kính phục, nhưng Lee Hyun chẳng thấy bối rối về việc đó chút nào.

Các môn đệ đã được rèn luyện một cách bài bản ở võ đường và họ cũng đã chạm trán nhau ở cùng một nơi. Họ đã thể hiện sự tôn trọng và sẵn sàng cúi đầu trước Lee Hyun, dựa theo hệ thống xếp hạng ở võ đường.

Sau khi Lee Hyun rời khỏi, những lời chuyện trò về cậu lại bắt đầu.

“Cậu ta là một trong những người dùng kiếm giỏi nhất.... Sau khi cậu ta đánh bại huynh thì chẳng phải huynh nói cậu ta là kẻ bất bại sao.”

“Thôi nào, đừng có nói về chuyện đó nữa. Ban đầu tao còn nghĩ tao ăn nổi cơ, nhưng rồi tao đã suýt chết mà chẳng hiểu lí do tại sao. Nguyên nhân duy nhất mà tao không tạch là vì cậu ấy không thẳng tay giáng đòn kết liễu. Tao cũng đã nghe chuyện mấy bố khác cũng sun vòi sau khi bị cậu ta đánh cho nhừ người. Chẳng phải tự dưng mà cậu ấy được sư phụ chỉ dạy trực tiếp, chúng mày cũng biết mà.”

Ngay cả khi chỉ là một học viên bình thường, tên tuổi của Lee Hyun cũng trở nên nổi tiếng.

“Tao có nghe rằng, hè vừa rồi anh ấy từng được nhảy khỏi máy bay và băng qua sa mạc đấy.”

Trong số các học viên, cũng có một vài sinh viên lẻ tẻ mê thể thao mạo hiểm và họ cũng chính là những người đã truyền đi những tin đồn về chuyến đi tới châu Âu của Lee Hyun. Thật khó để giấu đi cái thực tế: cậu còn là người được biết đến trên mạng với biệt danh ‘Hiệp sĩ giải cứu công chúa’.

“Yên lặng nào, anh mày còn muốn nhận học bổng.”

Lee Hyun thở dài giận dữ rồi cũng để nó qua đi.

Tại sao đại học lại cứ phải cứng nhắc về việc tham gia lớp đầy đủ, đó hẳn là một câu hỏi hay. Lee Hyun chỉ đang ngồi đợi cho thời gian trôi qua rồi sớm về nhà sau khi đi học.

Thế nhưng cậu lại phải chết dí ở đây ngồi nghe thầy giáo giảng bài. Cậu ngồi đó rồi cứ thế nhấp nháy đôi mắt.

Bí quyết ở mọi lớp học là phải hiểu được việc nên tới lớp sớm rồi cố mà chiếm mấy hàng ghế đầu xong chưng cái vẻ ‘Tôi muốn nghe nhiều hơn’ lồ lộ ra trên mặt mình. Thái độ cơ bản đó là thứ sẽ giúp bạn có được những điều kiện cần cho học bổng, và chẳng biết còn thứ gì khác nữa.

Ẩn dưới lớp mặt nạ giả dối ấy của Lee Hyun là việc cậu chẳng học mấy ở trường. Cậu tin vào cách tự học của riêng mình, không phải kiểu mà thế giới tin là cậu cần. Cậu chủ yếu chỉ cần thời gian để kiếm tiền. Dù gì khả năng cao có khi đến mức nào đó cậu cũng sẽ bỏ học thôi.

Tuy nhiên, một vài buổi học ở trường Đại học cũng chứa đựng những nội dung quốc tế rất hữu ích. Chuyến đi mùa hè khi cậu tới châu Phi và châu Âu đã mở mắt cậu rất nhiều với đói nghèo trên thế giới. Ngay đến cậu cũng nghĩ tới việc sẽ dành tiền rồi tìm cách đầu tư vào đó.

Sau khi lớp bắt đầu vào tiết, Seoyoon chuyền cho cậu một tờ giấy nhắn.

[Tí nữa tối anh có muốn uống cà phê với em không?]

Dĩ nhiên với Lee Hyun, tờ giấy nhắn này quả thực rất phiền hà.

Cậu muốn về sớm để chơi Royal Road. Cần tới một vài ngày để cơ thể có thể thích ứng với cảm giác sử dụng cuốc chim. Cậu còn cần có thời gian để đào và thu thập khoáng vật, vậy nên cậu làm gì có thời gian rảnh mà thưởng thức cà phê và ăn uống với gái cơ chứ. Đó hẳn là đánh giá theo cái tiêu chuẩn dở hơi của Lee Hyun. Cậu chẳng hề quan tâm đến phụ nữ hay mấy vụ hoạt động ngoại khóa của họ.

‘Mình cũng không rõ tại sao mình lại bị rủ đi làm đầy bụng mình với cà phê.’

Điều này cũng chẳng hề bình thường, nhưng với kỹ năng kiếm của Seoyoon, tốt hơn cả là bạn nên chấp thuận, kể cả những yêu cầu khó khăn.

‘Liệu cô ấy có giết chúng không?.... có phải là theo phương thức đó không? Tụi Golden Bird và Silver Bird có thể bị dùng làm con tin.... Hay là cổ định úp sọt mình nếu mình không tuân theo?’

Seoyoon chủ yếu ưu tiên nói bằng một tờ giấy note, ngay cả khi họ gặp nhau ở ngoài đời, cô vẫn đưa cậu một tờ giấy viết tay. Cô đưa cậu một tờ giấy khác.

[Em muốn uống trà Ý Dĩ.]

Sau bài giảng, Lee Hyun bị Seoyoon chú ý rồi tiến tới chỗ máy bán hàng tự động.

“Lon trà 300 won, tôi phải bỏ 300 won đó vào đâu nhỉ, đây à?”

Nơi đây tràn ngập rất nhiều học sinh tới bỏ xu vào để lấy cà phê. Khi cậu cố lôi mấy đồng xu ra, Seoyoon lại định trả hộ, túm lấy cổ tay cậu rồi kéo mạnh.

“Sao thế? Họ có trà Ý Dĩ mà, cô không muốn nó nữa à?”

Lee Hyun ngẩng đầu lên, ý thức các ánh nhìn chằm chằm của các học sinh khác vẫn đang dán chặt vào cái bàn tay nhỏ nhắn đang kéo mạnh cổ tay áo của cậu. Điều này có nghĩa cô ấy muốn uống ở một nơi khác.

“Đừng nói là, giờ cô không muốn nữa nhé?”

Cậu nhìn vào cách thức chi tiêu của Seoyoon, rồi đoán già đoán non. Điều này đồng nghĩa với một nơi được trang hoàng tốt, thích hợp cho việc đối thoại và với một bầu không khí tốt hơn!

Đoán từ thói quen tiêu xài của Seoyoon, đó là lời nhắn nhủ rõ ràng rằng nên rời đi. Đây là một cách hữu dụng để khiến cậu dẫn đi tới chỗ khác. Một nơi thích hợp cho việc trò chuyện và có bầu không khí tốt.... hẳn là một nơi nào đó đắt tiền rồi!

“Đừng có bảo tôi là... ra quán café nhé?”

Lee Hyun chẳng thể hiểu nổi tại sao người ta lại ra quán café. Chi hơn 3.000 won cho một cốc cà phê chả khác gì ném tiền đi cả.

‘Café chẳng đáng để uống... nó giống như không đáng để uống một cốc bia có quá nhiều bọt vậy. Mũi mình chẳng thính như cún, vậy nên mình cũng chẳng hưởng được cái mùi. Khi uống mình cũng phải cho thêm ít nhất đến ba muỗng đường vào.’

Chỉ nghĩ tới đó đã đủ để khiến cậu tức giận. Lee Hyun chẳng hề muốn trả tiền cho cái thứ cà phê quá mắc đó. Cuộc sống thường nhật của cậu giờ cũng đã tốt hơn, nhưng hai ba năm trước đó, cậu thậm chí còn chả đủ tiền để mua gạo. Vậy nên Lee Hyun vẫn đứng trân trân trước cái máy bán hàng tự động bất chấp ai đó túm lấy cổ tay áo mình.

Seoyoon rút ví ra. Trong đó có tiền mặt và nhiều thẻ tín dụng!

“Cái gì? Cô trả tiền à?”

Seoyoon gật gật.

Do Seoyoon rõ ràng đã đảm nhận việc hai người đi đâu, Lee Hyun cũng chỉ biết lắc đầu rồi theo sau cô ấy.

“Người ta nên biết cách biết được một chút về văn hóa trong cuộc đời mình. Dù gì thì giờ mình cũng bắt đầu cảm giác như đang được uống cà phê trong những chỗ như vậy rồi.”

Seoyoon đưa một bản viết tay nói về điểm đến cho người lái taxi. Họ ngồi taxi đến chân một ngọn đồi nơi có một khách sạn năm sao đang nằm ở đó, một nơi có quang cảnh rất đẹp, và là một địa danh nổi tiếng. Ở đây, khoảng cách giàu nghèo đã hiện rõ ra trong mắt Lee Hyun. Trong khách sạn, người ta cũng bố trí không gian cho một quán cà phê cùng một rạp chiếu phim.

“Tôi có thể hiểu được tại sao người ta lại đi tới tận đây chỉ để uống cà phê.”

Tất nhiên, nếu bạn ăn ở ngoài trời, sẽ đặc biệt tuyệt vời nếu như bạn được dùng bữa trên boong của một con tàu nào đó. Đối với cà phê cũng vậy, có một bầu không khí tốt sẽ tuyệt hơn bởi ta có thể tận hưởng nhiều hơn nữa!

“Bụng tôi đang đói. Nếu như cô cũng bị bỏ đói vài ngày, ăn cái gì cũng sẽ thấy ngon.”

Lee Hyun lẩm bẩm vài lời nhưng rồi cũng đặt lưng xuống chiếc ghế ở quán cà phê. Cảnh sắc qua ô cửa sổ là một dòng sông ngút tầm mắt với một cây cầu vắt ngang qua ở gần đó, khiến ánh sáng từ xe hơi trên xa lộ lấp lánh trong ánh hoàng hôn trời chiều. Một người phục vụ đặt Menu xuống bàn rồi hỏi.

“Quý khách đã sẵn sàng để gọi đồ chưa ạ?”

Lee Hyun chỉ muốn uống cái gì đó lạnh cho teo não đi sau khi đọc được những gì viết trên Menu.

Americano 13.000 won

Hazelnut 13.000 won

Espresso 13.000 won

———————–

Trà thảo mộc 14.000 won

Đen đá 14.000 won

Coke 8.000 won

———————–

Nước ép trái cây 15.000 won

Cocktail 19.000 won

———————–

Thuế (10%), Phí dịch vụ (10%)

“Keoeok!”

Thuế cùng phí dịch vụ không đi kèm với giá đồ trên menu, còn giá cho một tách cà phê thì lên tới hơn 13.000 won. Một lát bánh nhân mứt dâu bị định giá tới hơn 10.000 won, còn rượu mạnh thì chả có món nào có giá dưới 100.000, thậm chí một triệu won trở lên cũng có.

Một bữa ăn nhẹ sẽ rơi vào khoảng 30.000-50.000 won. Một chai nước khoáng là 6.000 won. Tất nhiên là đó còn chưa tính tới thuế và phí dịch vụ. Lee Hyun đã nhanh chóng tỏ ra vô cùng khâm phục với những người giàu. Người nào có thể ăn tối ở một nơi như vậy hẳn không phải người bình thường.

Lee Hyun gọi món khi nhìn vào menu.

“Một tách Americano, và bỏ cho tôi một quả trứng vào đó nhé.”

“Xin lỗi?”

“Tôi muốn thêm vào đó một quả trứng.”

Một tách cà phê đắt tiền mà chẳng có gì để thêm vào thì thực là bất công.

Seoyoon chỉ tay trên menu và gọi một set cà phê với bánh Waffle mà chẳng nói năng gì. Hương thơm nồng đậm của cà phê hòa vào không khí, làm dịu đi âm nhạc đang vang lên phía sau. Đây là khoảnh khắc hoàn hảo mà Seoyoon muốn khai thác.

Do có nhiều người xung quanh nên Seoyoon cảm thấy rất khó để nói. Cô rất muốn nói chuyện với Lee Hyun. Qua thời gian, cô đã học được cách thích ứng và thấy thoải mái với cậu.

Chỉ với thái độ thể hiện qua ánh mắt sẽ không thể biểu đạt được hết nên nó thật là bực bội. Để được người ta nấu một món tử tế cho ăn ở trong Royal Road, cô phải cố gắng tìm cách để biểu lộ ra. Khi cô đói sau mỗi trận chiến khó nhọc, cậu sẽ lại làm một món đặc biệt cho cô, bởi cậu vốn đã biết rõ món ăn ưa thích của cô là gì. Cậu sẽ lấy cho cô phần thịt ngon và mềm nhất trên miếng thịt nướng để cô ăn.

Trong một cuộc chiến, cậu thường sẽ dẫn đầu do sức phòng thủ của cậu cao hơn. Sẽ rất khó để nhận ra được sự ấm áp của người đàn ông này. Seoyoon muốn tiến thêm một bước nữa và cố gắng nặn ra một cuộc hội thoại với Lee Hyun.

Cô mở miệng rồi bật ra một giọng nói đáng yêu.

“Nè, anh có muốn em cho anh biết chúng đang thế nào không?”

“Tôi không.”

“Half Sauce half Fried cùng mấy con gà khác à?”

“Cô chưa ăn chúng à?”

“Trứng vừa mới nở và có mấy con gà con chui ra đó.”

“Ồ, một nồi súp gà hầm nhân sâm thật là ngon.”

Cuộc hội thoại bắt đầu đi theo hướng hoàn toàn khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!