Những người ưa mạo hiểm như Weed thường bắt đầu hành trình ở các khu vực lân cận thủ đô của những vương quốc nhỏ, ví dụ như Rosenheim. Thông thường, những người chơi này sẽ dần tiến tới các thành phố lớn và đông đúc hơn để dễ dàng mua sắm vũ khí xịn, tìm tổ đội, và đi train mà không sợ lạc quá xa cổng thành.
Tại cổng chính của Thành phố Liberty, một đám đông đang vây quanh một người. Anh ta đội một chiếc mũ kỳ lạ, đeo một sợi dây chuyền, mặc một chiếc áo choàng và đi một đôi găng tay trắng nổi bật.
“Mọi người ơi, đưa đồ cho tôi, tôi sẽ sửa chúng như mới, hoàn toàn miễn phí! Nếu đưa da hoặc vải, tôi sẽ may đồ cho! Nếu đưa quặng, tôi sẽ rèn vũ khí hoặc áo giáp! Nếu đưa thịt, tôi sẽ nấu một món ngon tuyệt cú mèo! Món ăn tôi nấu sẽ tăng ít nhất 150 điểm Sức Sống, và đảm bảo ngon bá cháy!”
Tuy nhiên, những lời rao hấp dẫn lại không thu hút được nhiều người chơi. Lý do chính là người rao hàng ăn mặc rách rưới cùng bộ trang bị cùi bắp.
“Thật không đó? Đưa thịt cho anh là được món ăn tăng Sức Sống thật à?”
“Tôi có vài miếng da đây, anh may thành quần áo được không?”
Tuy nhiên, trong đám đông luôn có những kẻ GATO muốn phá đám.
“Lại một thằng lừa đảo mới xuất hiện rồi!”
“Ê, đừng tin lời ngon ngọt của hắn, toàn là lừa đảo cả đấy. Hắn sẽ cuỗm đồ của các người rồi chuồn mất thôi.”
“Đã có bao nhiêu thằng lừa đảo giở trò này rồi, đừng có mà tin hắn.”
“Dùng não mà nghĩ đi chứ. Anh ta may quần áo, nấu ăn, sửa chữa – rèn vũ khí, người tốt như vậy tuyệt chủng hết rồi, chắc chắn là một tên lừa đảo.”
“Này nhóc, nếu là newbie thì đi làm việc khác đi, đi train đi chứ. Sao lại đi lừa người chơi khác thế này. Haizz…”
Sau khi nghe những lời đó, một số người bắt đầu nổi giận.
“Hừ, tên khốn!”
“Cút khỏi đây, đồ lừa đảo!”
Những người chơi ở cổng thành bắt đầu xua đuổi Weed.
Weed vẫn bình tĩnh đứng yên, lặng lẽ lắng nghe mọi lời sỉ vả. Việc này rõ ràng chẳng dễ chịu chút nào, nhưng cuộc đời là vậy. Suy cho cùng, việc họ nghi ngờ cũng không hẳn là vô lý. Quả thật, một người chơi biết cả may vá, nấu ăn và rèn giũa là cực kỳ hiếm.
Chưa kể, Weed còn biết điêu khắc và câu cá. Học một kỹ năng mới chẳng hề dễ dàng. Nó không đơn giản như việc gia nhập một guild rồi đi train quái. Đầu tiên, bạn phải làm việc chăm chỉ, và phải nâng cao kỹ năng thông qua việc lặp đi lặp lại liên tục. Do đó, việc gặp một người chơi đa-zi-năng như vậy thật sự rất khó tin.
Ngay cả Weed lúc mới chơi cũng sẽ không tin nếu nghe kể về một người như vậy. Nhưng cậu không còn là một tay gà mờ nữa. Cậu đã có kinh nghiệm kiếm tiền. Trước đây, nếu bị nhiều người thóa mạ như vậy, có lẽ cậu sẽ bị sốc và cố gắng chạy trốn, nhưng Weed của ngày hôm nay đã khác xưa rồi.
Trong suốt quá trình trải nghiệm của mình, Weed đã bán hàng trăm bức tượng nhỏ, tích lũy kinh nghiệm và học được cách kiểm soát tình hình. Cậu biết cách kiếm lợi nhuận tối đa từ những vật tầm thường nhất. Weed đã trở thành bậc thầy trong lĩnh vực này.
“Hãy bắt đầu từ những vấn đề đơn giản nhất.”
Lý do chính của sự ngờ vực là suy nghĩ sai lầm rằng cậu có level thấp và đang cố lừa đảo người khác. Chỉ cần loại bỏ định kiến đó, tình hình sẽ thay đổi chóng mặt.
“Chính hắn và đồng bọn. Triệu hồi Death Knight!”
Với khuôn mặt bất mãn, Weed lôi chiếc vòng cổ ra và thì thầm. Một làn khói đen kịt tỏa ra, và từ trong đó, một Death Knight bước ra.
“Ngài gọi tôi?”
“Đứng yên đó và đừng làm gì cả!”
“Tuân lệnh, thưa chủ nhân.”
Con quái vật đứng cạnh Weed, đầy vẻ đe dọa. Cậu muốn trừng trị những kẻ đã sỉ nhục mình, nhưng kiếm tiền vẫn là trên hết. Việc triệu hồi Death Knight đã mang lại hiệu quả ngay lập tức.
“Uầy, cái gì đứng cạnh gã kia vậy?”
“Anh ta triệu hồi ra một Death Knight!”
“Đó là Death Knight sao? Trông nó ngầu vãi…”
“Chuẩn không cần chỉnh. Giống hệt con tôi từng thấy trên Google.”
“Death Knight có level trên 200. Không thể tin được. Đây là phép thuật à? Anh ta là Phù Thủy Bóng Tối – Dark Wizard sao?”
“Dark Wizard, đó là class thăng cấp bậc 2 của Pháp Sư? Cần level 280 lận đó…”
Sự thù địch trước đó đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tò mò.
“Tại sao một người chơi level cao như vậy lại phải đi lừa newbie chứ?”
“Chuyện này là sao nhỉ? Anh ta có phải là tên lừa đảo không?”
“Nếu hỏi, biết đâu anh ta sẽ nói thật…”
Mọi người từ từ vây quanh Weed.
Những kẻ la to nhất rằng Weed là đồ lừa đảo lại là những người tiến đến đầu tiên. Một trong số đó ngần ngại đưa cho Weed miếng thịt rẻ nhất mà anh ta có.
“Anh có thể nấu nó được không?”
“Được chứ. Chờ một chút, phí dịch vụ là 30 Đồng.”
Weed nhóm lửa và bắt đầu nấu. Thêm một chút gia vị, sau đó lật miếng thịt vài lần.
“Ăn thử đi.”
Miếng thịt nướng tỏa ra mùi thơm ngây ngất. Mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào anh chàng đang cầm miếng thịt. Anh ta cẩn trọng cắn một miếng nhỏ.
*Ngon!*
Rồi ngấu nghiến hết phần còn lại ngay lập tức.
Sau đó, anh ta mở túi đồ của mình ra, đưa toàn bộ số thịt mình có cho Weed.
“Sức Sống của tôi tăng 160 điểm. Tôi sẽ trả tiền, hãy nấu hết giúp tôi!”
“Tôi nữa…”
“Cả tôi nữa…”
Tình hình đã thay đổi hoàn toàn. Rất nhiều người yêu cầu Weed nấu ăn cho họ. 160 điểm Sức Sống giúp họ có thể đi săn những con quái vật mạnh hơn.
“Được rồi! Mọi người xếp hàng nào, ai cũng có phần, không cần chen lấn!”
Dòng người xếp hàng ngày càng đông. Thịt nướng không cần quá nhiều công đoạn nên cậu dễ dàng phục vụ mọi người. Cậu cho thịt lên vỉ, nướng chúng và trả lời hàng trăm câu hỏi.
“Lần tới tôi sẽ kiếm nhiều thịt hơn, anh sẽ nấu giúp chứ?”
“Tên anh là gì? Để lần sau tôi còn tìm được anh.”
Weed mỉm cười và trả lời tất cả các câu hỏi.
“Tên tôi là Weed. Cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.”
“Weed. Rõ rồi, lần sau chắc chắn tôi sẽ nhờ anh.”
“Anh là Weed? Thật trùng hợp…”
Trong Royal Road, nickname không phải là duy nhất. Có rất nhiều người chơi Royal Road, nếu không cho phép nickname trùng nhau, trò chơi sẽ có đầy những cái tên kỳ lạ, vô nghĩa kèm theo các con số. Vì vậy, nhà phát triển đã giới thiệu một hệ thống số nhận dạng riêng để phân biệt từng nhân vật.
“Có phải anh là người đã hoàn thành nhiệm vụ của Giáo hội Freya không?”
“Ồ, kể cho chúng tôi nghe với!”
Mọi câu chuyện về thành công của Weed đều bắt đầu từ Thành phố Liberty, nên không có gì ngạc nhiên khi trong đám đông ai cũng biết về Weed. Trong toàn bộ trò chơi, khi một NPC đạt level 30, họ sẽ bắt đầu nói về một người trên lục địa.
“Nếu điều đó là thật…”
Trước khi Weed kịp nói gì, những người chơi đã bàn tán xôn xao.
“Phải chăng đó là Weed của Lục Địa Phép Thuật?”
“Không thể nào. Weed là một cái tên rất phổ biến.”
“Đúng vậy. Rất nhiều người cũng có cái tên này.”
“Bạn tôi cũng dùng nickname là Weed mà.”
Sau những gì Weed đã làm ở Lục Địa Phép Thuật, cái tên Weed trong Royal Road đã trở nên cực kỳ phổ biến. Khi Weed đang bán tượng, cậu đã gặp 6 người khác cũng tên là Weed.
Đó là lý do tại sao Pale, Surka, Romuna và Irene không hề ngờ rằng họ đã chơi cùng với Weed huyền thoại.
“Hmm, tự dưng có một người chơi tên Weed xuất hiện và giúp đỡ người khác, lạ thật.”
“Thì sao? Anh ta đã triệu hồi Death Knight; theo tôi biết, trong số những người ở đây, chẳng ai làm được điều đó cả.”
“Ừ, hãy nhìn vào bằng chứng ngay trước mắt kìa. Weed cũng đã thanh trừng cả một gia tộc Vampire, phải không?”
“Đúng. Họ nói rằng anh ta có chỉ số Tín Ngưỡng rất cao. Làm sao một đầu bếp có thể kiếm được chỉ số Tín Ngưỡng chứ?”
“Không ai thuộc hệ Chế tạo có thể hoàn thành một nhiệm vụ khó như vậy được.”
“Mà này, Weed vẫn chưa nói gì cả.”
Sau một hồi bàn tán, họ tự thuyết phục mình rằng đó không phải là *Weed huyền thoại*.
Dù sao đi nữa, chẳng còn ai gọi cậu là kẻ lừa đảo nữa.
Ai cũng nghĩ cậu là một đầu bếp giỏi, và con Death Knight kia đã quyết định phục tùng cậu.
Weed lại hô lên, như lúc trước:
“Mọi người ơi, đưa đồ cho tôi, tôi sẽ sửa chúng như mới, hoàn toàn miễn phí! Nếu đưa da hoặc vải, tôi sẽ may đồ cho! Nếu đưa quặng, tôi sẽ rèn vũ khí hoặc áo giáp! Nếu đưa thịt, tôi sẽ nấu một món ngon tuyệt cú mèo! Món ăn tôi nấu sẽ tăng ít nhất 150 điểm Sức Sống, và đảm bảo ngon bá cháy!”
Những người có da thú đều đưa cho cậu.
“May giùm tôi quần áo.”
“Tôi nữa.”
“Tôi mới chơi, tôi chưa có áo giáp.”
Weed nhanh chóng xem xét những tấm da. Như dự đoán, chúng hầu hết đều là da sói hoặc thỏ, và có một tấm da hươu khá hiếm.
“Bạn muốn may đồ gì?”
“May giúp tôi một chiếc quần.”
“Bạn sẽ có một chiếc quần thời trang, thoải mái và khá chắc chắn. Đợi chút, nó sẽ xong ngay thôi.”
Weed lôi từ trong túi ra kim, chỉ và kéo. Cậu cắt da và bắt đầu may quần. Tất nhiên, cậu phải ước lượng kích cỡ của người mặc.
“Nếu anh ta mặc cỡ đó…”
Weed cắt da rồi khâu thành một chiếc quần hoàn hảo. Cậu làm quần có phần bụng rộng và hai chiếc túi lớn. Ở phía dưới, gần gót chân, cậu làm ống quần khá dài. Weed đã tính toán mọi thứ và làm ra một chiếc quần hợp thời từ một miếng da đơn giản.
> Quần Da Thỏ Tầm Thường
>
> Độ bền: 30/30
>
> Phòng thủ: 10
>
> Một chiếc quần làm từ da thỏ. Dù nguyên liệu không phải loại tốt nhất, nhưng tay nghề may vá khéo léo đã biến nó thành một sản phẩm chất lượng.
“Hóa ra cũng không tệ,” chính Weed cũng thấy ngạc nhiên. Nhưng cậu không tỏ thái độ gì, chỉ mỉm cười khi đưa chiếc quần ra.
Với Weed, thật vô nghĩa khi so sánh chiếc quần này với những gì cậu đang mặc. Nhưng với người mới chơi, nó mang lại sự bảo vệ khá tốt trong thời gian dài. Nếu không có kỹ năng Chế tạo trung cấp, điều này đã không thể xảy ra.
“Oa, nó thật tuyệt…”
Người chơi mới thốt lên khi nhận chiếc quần từ Weed. Da thỏ, một trong những nguyên liệu cùi bắp nhất trong game, đã trở thành một chiếc quần có thể mặc đến tận level 30.
“Của bạn là 1 Bạc.”
Weed tiếp tục phục vụ hàng dài người đang chờ đợi. Mũ, áo, găng tay, tất cả được hoàn thành chỉ trong nháy mắt. Cậu thậm chí còn chẳng cần tập trung. Nó giống như làm việc trong nhà máy, chỉ khác là cậu không còn ở trong một căn phòng ẩm mốc, mà là trên đường phố sạch sẽ của Thành phố Liberty.
Một cơn gió lạnh thổi qua, nhưng chẳng ai thấy lạnh cả, chỉ thấy ánh mắt họ đang sáng rực lên.
“Oa! Cảm ơn vì chiếc áo, tôi sẽ mặc nó ngay. Lần sau tôi sẽ mang da tới, anh sẽ may một chiếc váy chứ?”
Khi những người mới chơi nhận được áo giáp, họ nhảy múa vì sung sướng. Với những trang bị chất lượng cao này, họ có thể đi săn nhanh hơn và an toàn hơn.
Lời đồn về một người tốt bụng từ trên trời rơi xuống nhanh chóng lan rộng, rất nhiều người kéo đến xếp hàng. Họ hầu hết yêu cầu thực phẩm, quần áo và sửa chữa trang bị. Chỉ có một người chờ đến tối, lo lắng trao cho Weed 3 mẩu quặng.
“Anh thật sự có thể làm áo giáp chứ?”
“Tất nhiên. Anh muốn áo giáp loại gì? Làm áo giáp cần tới 30 mẩu quặng, nếu chỉ có thế này, thêm một chút da thì anh sẽ có một đôi giày.”
“Vậy làm giày cũng được.”
“Giá là 3 Bạc.”
“Tốt.”
> Giày Sắt Tạp Chất
>
> Độ bền: 35/35
>
> Phòng thủ: 6
>
> Giày có lõi sắt. Dù sức phòng ngự không cao, nhưng nó khá thoải mái, có thể sử dụng lâu dài.
>
> Hiệu ứng:
>
> Nhanh nhẹn +2
Hầu hết giày làm từ sắt hay đồng có sức chống chịu cao hơn giày da. Nhưng lần này không đủ kim loại.
Thế rồi, sau một phút cảm hứng bùng cháy…
Weed khắc lên đôi giày hình một con cáo chín đuôi. Một kiểu chữ ký gắn liền với tính cách của cậu.
*Tính năng của vật phẩm đã thay đổi.*
> Giày Sắt Tạp Chất Nghệ Thuật
>
> Độ bền: 38/38
>
> Phòng thủ: 7
>
> Giày có lõi sắt. Dù sức phòng ngự không cao, nhưng nó khá thoải mái, có thể sử dụng lâu dài. Hình ảnh con cáo giúp tăng sức mạnh và HP cho người sử dụng.
>
> Hiệu ứng:
>
> Nhanh nhẹn +2
>
> Sức mạnh +1
>
> Thể lực +1
Kỹ năng Điêu Khắc trung cấp cho phép cải thiện tính năng vật phẩm. Tuy không nhiều, nhưng đã thêm được 2 chỉ số mới.
Những kỹ năng khác có thể sử dụng đồng thời với kỹ năng Điêu Khắc, và giờ điều ngược lại đã xảy ra.
“Chà, chỉ số tăng thêm cũng không nhiều lắm. Tốt thì có tốt, nhưng vẫn chưa đủ.”
Weed càng chơi càng nhận ra các kỹ năng Chế tạo trung cấp đòi hỏi một kỹ năng thứ hai hỗ trợ. Cũng giống như cuộc sống vậy. Những người được ghi danh vào lịch sử thường có tài ở nhiều lĩnh vực như nghệ thuật, toán học và các môn khoa học khác.
Và họ đều là những nhà điêu khắc nổi tiếng!
Weed nhận ra rằng việc trở thành một nhà điêu khắc không mang tính nghệ thuật như một nhà thủ công lành nghề. Nó là một nghề nghiệp khá yên ổn, không hỗ trợ nhiều cho các trận chiến. Dù điều này không hoàn toàn đúng sự thật – hiệu ứng của những tác phẩm điêu khắc đã nhiều lần cứu mạng Weed – nhưng rất khó để hoàn thành một tác phẩm như vậy. Những tác phẩm điêu khắc thông thường chỉ là đồ rẻ tiền.
Bên cạnh đó, việc nâng cấp kỹ năng Điêu Khắc khó hơn những kỹ năng khác rất nhiều. Khi các chiến binh giao chiến, thợ rèn có thể tôi luyện vũ khí, còn những nhà điêu khắc thì chẳng có việc gì để làm.
Kể cả khi đã đạt đến trình độ trung cấp, mọi thứ vẫn chẳng hề thay đổi, cho nên việc tạo ra một tác phẩm tuyệt vời là rất khó khăn.
Nhưng chẳng có nghề nào là vô dụng cả. Ví dụ: level kỹ năng Nấu Ăn càng cao, càng dễ nấu những món ngon. Việc đó cũng giống như điêu khắc.
Kỹ thuật Khắc và Phá Hủy Tượng – một khả năng độc đáo của nhà điêu khắc sẽ không bao giờ được các class khác biết đến. Và chỉ thông qua việc điêu khắc, người chơi mới có thể nâng cao tay nghề và sự khéo léo để làm chủ kỹ năng của các ngành nghề khác.
“Của bạn đây.”
“Cảm ơn.” Người mua trả cho Weed 1 Vàng cùng với lòng biết ơn sâu sắc.
Nếu anh ta mua đôi giày này ở một cửa hàng, nó có giá ít nhất 10 Vàng. Hơn nữa, đôi giày còn có thêm chỉ số nên anh ta trả cao hơn bình thường mà không hề hối tiếc.
“Cảm ơn nhiều nhé.”
“Bảo trọng.”
“Tôi tìm thấy một sợi vàng, tôi có thể đưa cho bạn chứ?”
Những thứ Weed làm ra bán chạy như tôm tươi. Cậu đã làm việc liên tục, nhưng dòng người chưa từng giảm đi, thậm chí còn tăng lên.
Kim loại, da, vải, những thứ thường ngày chỉ có thể vứt đi, trong tay Weed lại trở thành kho báu. Cậu không từ chối ai, điều này khiến mọi người yêu mến cậu. Cậu đang run lên vì thích thú.
Trong quá khứ, khi còn bán những bức tượng nhỏ, cậu phải cẩn thận đánh giá khách hàng và thuyết phục họ mua. Còn bây giờ, mọi thứ cậu làm đều rất tốt, và mọi người đều mừng rỡ vì điều đó.
“Hừm… Khi so sánh với kỹ năng điêu khắc, tất cả những kỹ năng khác đều tuyệt vời hơn hẳn.”
Khi nghĩ vậy, tất cả những ảo tưởng mà cậu tự huyễn hoặc về nghề nghiệp của mình đã biến mất, và cậu lại bắt đầu hoài nghi.
“Mình có nên chuyển nghề không nhỉ? Mình có thể trở thành thợ rèn, và toàn tâm toàn ý nâng cao kỹ năng. Sau đó có thể tạo ra những tác phẩm để đời. Chẳng cần phải lo về tiền bạc, kể cả khi mình đã ‘rửa tay gác kiếm’ thì tiền vẫn không ngừng chảy vào túi.”
Rõ ràng trở thành thợ rèn dễ dàng hơn là một nhà điêu khắc, nhưng vẫn có một số lợi thế nhất định. Tuy nhiên, Weed đã đầu hàng số phận.
“Haizz… Đã quá trễ để thay đổi rồi. Ôi cuộc đời đắng cay của tôi…”
Weed không hề nghỉ ngơi mà vẫn tiếp tục làm từng thứ một. Cậu nhận nguyên liệu cùng một ít tiền hoa hồng và làm việc không hề mệt mỏi. Cậu chỉ có một mục tiêu duy nhất – làm nhiều việc và thăng cấp kỹ năng càng nhanh càng tốt. Kỹ năng rèn càng cao, càng nhiều dụng cụ có thể sử dụng. Mọi người đều ngạc nhiên về những thứ Weed làm ra mà không cần đến dụng cụ chất lượng cao.
“Anh ta thật là tốt.”
“Ừ, hãy nhìn những thứ mà anh ấy đã làm kìa.”
“Anh ấy rất giản dị, chẳng hề tham lam chút nào.”
Cổng Thành phố Liberty xuất hiện hai người đàn ông ăn mặc khá lộng lẫy.
Một người đang đeo một thanh đại kiếm; phải cầm nó bằng hai tay vì nó rất nặng, người còn lại là một trong số ít Druid Heliolaters trong trò chơi. Để trở thành một tín đồ của mặt trời, bạn cần đạt ít nhất level 250. Điều đó có nghĩa là bạn phải nằm trong top người chơi hiện giờ.
Họ nhìn Weed và thì thầm:
“Ồ, một ông chủ thực sự.”
“Chuẩn. Một người tận tâm và chân thành.”
“Thông minh nữa. Anh ta đã nhìn xa trông rộng khi lựa chọn class này.”
“Đúng vậy. Bắt đầu với kỹ năng Chế tạo thật sự đáng tin cậy.”
“Tôi đồng ý. Thậm chí anh ta sở hữu không chỉ một mà là nhiều kỹ năng…”
Họ thì thầm nói về Weed. Tất nhiên là họ không biết về những khó khăn mà Weed từng đối mặt khi là một nhà điêu khắc. Trong mắt họ, cậu hiện lên như một người có kế hoạch đầy toan tính.
Tất cả những thứ cậu làm đều đã bán hết.
Thiết kế! Dựa vào chỉ số Nghệ Thuật cao, cậu đã thiết kế được những item tuyệt vời. Chất lượng! Những chỉ số của các item này vượt trội so với item trong cửa hàng hay của những người buôn bán khác.
Chẳng ngạc nhiên khi item của cậu bán chạy nhất.
Tên tuổi của Weed nhanh chóng lan sang các khu vực lân cận. Một vài người chơi được bạn bè giới thiệu cũng đã lũ lượt kéo đến đây.
Rất khó để tìm ra một thợ thủ công tốt. Nhiều người chơi đều dùng item mặc định từ các cửa hàng hay săn quái rơi ra. Ngoài ra, một số người giữ lại da thú, quặng và các nguyên liệu khác từ cuộc đi săn của mình.
Weed không hề từ chối bất cứ ai hoặc bất cứ thứ gì có thể tạo ra item tốt. Khi dòng người đã lên đến con số đáng kể thì cậu bắt đầu bán item làm từ tấm da hươu lúc trước.
Weed mở một cuộc đấu giá với niềm hy vọng lớn.
“Hàng đây hàng đây! Phù hợp với Tu Sĩ và Thầy Tu. Hàng thủ công chất lượng cao làm từ da hươu 100%, không sử dụng chất bảo quản. Số lượng có hạn, chỉ bán cho người ra giá cao nhất!”
Bỗng nhiên, ánh mắt của các Tu Sĩ và Thầy Tu đều sáng lên. Trên Lục địa Versailles, không có nhiều quái vật có thể rơi ra đồ của các class này.
“160 Vàng!”
“200 Vàng!”
Quần áo bán hết chỉ trong vài phút. Weed không hề lừa họ, chất lượng đồ đều tốt, đều dành cho người chơi level trên 100.
Với chiếc áo choàng, họ trả từ 200 đến 300 Vàng, áo với giày là trên 50 Vàng. Nhờ cuộc đấu giá mà Weed kiếm được hơn 1000 Vàng.
Sau cuộc đấu giá rất lâu, người ta vẫn xì xào hỏi nhau chỗ có thể kiếm được một tấm da hươu.
Vài ngày sau cuộc đấu giá, Weed đã phục vụ cho hơn 100 người, và nhận được phần thưởng xứng đáng.
> *[Bạn đã đạt được Kỹ năng Rèn Bậc Trung Cấp!]*
>
> Kỹ năng mới đã được mở khóa:
>
> Mài Kiếm – Mài sắc các thanh kiếm, tăng chỉ số sát thương của vũ khí.
>
> Đánh Bóng Giáp – Dung hợp và tăng các thuộc tính của giáp.
>
> +5 tất cả các chỉ số.
>
> Danh vọng +50.
>
> Nghệ thuật +3.
Sau một thời gian, kỹ năng May Vá của Weed cũng đã đạt đến bậc trung cấp. Lúc trước Weed từng nghĩ sẽ tăng cấp kỹ năng này đầu tiên, nhưng cậu đã lầm. Cậu đã không chú ý rằng hầu hết người chơi đều là chiến binh và họ chỉ yêu cầu cậu làm những thanh kiếm. Thế nên, kỹ năng May Vá chưa phát huy được nhiều tác dụng.
> *[Bạn đã đạt được Kỹ năng May Vá Bậc Trung Cấp!]*
>
> Kỹ năng mới đã được mở khóa:
>
> Ủi Quần Áo – Tăng chỉ số phòng thủ của giáp.
>
> Giặt Tay – Cần nước để thực hiện. Giặt sạch quần áo bẩn, giúp cải thiện chỉ số phòng thủ. Nếu giặt nhiều lần sẽ làm mòn và rách quần áo. Kỹ năng hạn chế sử dụng không quá 3 lần trên một trang bị.
>
> +5 tất cả các chỉ số.
>
> Danh vọng +50.
>
> Nghệ thuật +70.
Trong ngày hôm đó, khi các kỹ năng của Weed đạt trung cấp, cậu phục vụ xong những khách hàng cuối cùng và thu hút sự chú ý của mọi người. Weed trèo lên bàn và nhìn một lượt qua đám đông, nhiều người trong số họ đến từ các vương quốc láng giềng. Weed hét to cho mọi người đều có thể nghe rõ.
“Xin chào tất cả mọi người, làm ơn hãy chú ý. Vì một vài lý do cá nhân, trong thời gian tới tôi không thể may quần áo hay rèn vũ khí được. Tôi rất tiếc. Nhưng tôi cũng có tin tốt cho mọi người. Sau 4 ngày nữa, tôi sẽ giới thiệu cho các bạn một sản phẩm độc nhất. Kỹ năng May Vá của tôi đã đạt đến bậc trung cấp, và giờ tôi có thể làm được quần áo từ Vải Ngũ Sắc! Hãy quay lại đây sau 4 ngày nữa, tôi sẽ không làm các bạn thất vọng đâu!”
Sau khi nói xong, Weed thu dọn đồ đạc và rời đi.
“Quần áo Ngũ Sắc?”
“Nó là cái gì nhỉ?”
Mọi người đưa ra rất nhiều giả thuyết, nhưng cuối cùng sự tò mò đã chiến thắng và các người chơi bắt đầu đăng xuất để tìm thêm thông tin trên các trang web về Royal Road.
> Vải Ngũ Sắc Quý Tộc
>
> Độ bền: 5/5
>
> Hàng thủ công mỹ nghệ. Chất liệu tuyệt vời để làm quần áo và các trang bị khác. Trong quá trình sản xuất, 7 thuộc tính ngẫu nhiên sẽ được chọn ra. Bảo vệ hoàn toàn khỏi những mũi tên và vũ khí cùn. Để có thể sử dụng đòi hỏi kỹ năng May Vá đạt bậc trung cấp. Nguyên liệu có nguồn gốc rõ ràng nhưng không dễ để có thể sở hữu được chúng.
>
> Cần một lớp các nguyên liệu xếp lên nhau.
>
> Tác dụng:
>
> 7 thuộc tính ngẫu nhiên sẽ được chọn ra.
Đột nhiên một game thủ hét lên rằng đó là nguyên liệu để tạo ra quần áo chất lượng cao.
Tin đồn lan truyền trên internet còn nhanh hơn cả vận tốc ánh sáng. 4 ngày sau tại cổng thành, rất nhiều người đã tập trung với hy vọng sẽ được sở hữu món đồ quý giá đó. Một số người đã phải tức tốc lên đường không kể ngày đêm từ các vương quốc khác chỉ để mong mua được quần áo.
Vâng, có rất nhiều người chơi và các guild khác đã tập trung tại đây. Trong thế giới rộng lớn của Versailles, có rất nhiều hiềm khích giữa các guild, vì vậy trong một cuộc đấu giá, sẽ không có sự nhân nhượng mà chỉ có những kẻ thù không đội trời chung.
Tất cả vì niềm hy vọng được sở hữu một món item độc nhất.
“Bắt đầu đấu giá thôi!”
Cuộc đấu giá của Weed được chủ trì bởi Mapan.
Tất nhiên, trong khi Weed làm việc, đã có rất nhiều người biết mặt cậu, nhưng giờ số người có mặt có lẽ đã gấp 10 lần, thậm chí 20 lần, và Weed chắc rằng sẽ có ai đó quay lại clip và đăng lên diễn đàn. Weed không muốn mình là tâm điểm của sự chú ý và bị phát hiện là Kỵ Sĩ Công Chúa, vì vậy cậu đã nhờ Mapan chủ trì cuộc đấu giá cho mình.
“Vậy, món đồ đầu tiên… À! Ngài Weed đã chuẩn bị cho chúng ta 13 item. Để tôi giới thiệu sơ qua, một trong số chúng là độc nhất vô nhị, 5 món hiếm, và những item còn lại là bình thường. Vì vậy, tôi xin phép được bắt đầu với những item thường. Món đồ đầu tiên….”
“1000 Vàng!”
“1500!”
“2400!”
“4000!”
Mọi người trả giá tới cùng, với hy vọng ít nhất một item sẽ rơi vào tay họ.
Dĩ nhiên, những item được đưa ra đấu giá rất quan trọng, nhưng nơi tổ chức và người tham gia cũng đóng một vai trò quan trọng, ảnh hưởng đến cuộc đấu giá. Nếu như bạn quảng cáo và bán nó ở một ngôi làng xa xôi hẻo lánh nào đó, nơi chỉ có một vài người, sẽ chẳng ai mua nó cả.
Để làm nên một cuộc đấu giá thành công, đầu tiên bạn phải tìm kiếm những người quan tâm đến item được đấu giá, và sau đó cẩn thận duy trì lượng người đó, tạo ra một chút cạnh tranh giữa các người chơi và đối thủ của họ.
Đây chính là bí mật của một cuộc đấu giá thành công.
Nhờ một kế hoạch tốt, Weed đã bán hết số quần áo ngũ sắc của mình. Ngày tiếp theo, mọi người quay lại chỗ đấu giá cũ, nhưng như đã hứa, Weed đã rời đi.