Sông Bensa.
Con sông được mệnh danh là huyết mạch của Liên bang Briton. Dạo bước dọc bờ sông, người ta có thể chiêm ngưỡng chín cảnh quan ngoạn mục nhất vùng đất này.
Khi Royal Road mới ra mắt, người chơi đã vô cùng thích thú và say đắm trước vẻ đẹp của dòng sông.
Với vẻ đẹp rực rỡ và thanh bình, đây là nơi có thể làm hài lòng bất kỳ du khách nào.
Vì lẽ đó, rất nhiều người chơi đã chọn Liên bang Briton làm điểm khởi đầu, đôi khi chỉ vì một lý do đơn giản là để được đi dạo bên bờ sông!
Các cặp đôi đổ về đây rất đông, ngay cả khi trời mưa, họ vẫn nán lại để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó.
"Em nhìn kìa, con sông thật thơ mộng."
"Dù trời mưa nhưng vẫn lãng mạn quá phải không em yêu?"
"Em có muốn tắm mưa hay tắm sông không?"
"Tình yêu của anh dành cho em tựa như cơn mưa này, sẽ lấp đầy mọi khoảng trống bằng những dòng nước mát lành."
"Aww, anh yêu em." "Em cũng yêu anh."
Cơn mưa nặng hạt khiến bầu trời tối sầm. Nhưng sau cơn mưa, bầu trời lại trong xanh trở lại. Hơi nước bốc lên tạo thành một màn sương giăng mờ ảo, và một cảnh tượng thiên nhiên tuyệt đẹp hiện ra trước mắt các cặp đôi, khiến các cô gái reo lên sung sướng.
"Anh ơi, cầu vồng kìa!"
Các cặp đôi vẫn vô tư ngồi trêu đùa, âu yếm nhau dưới những gốc cây ven sông. Họ trao cho nhau những lời thề non hẹn biển, tạo nên những khoảnh khắc lãng mạn.
Nhưng thế giới này cũng khá tàn nhẫn để họ có thể yêu thương nhau!
"Wow! Nhiều nước quá!"
"Đúng là nhiều thật."
"Lạ quá."
"Anh ơi em sợ."
"..."
"Anh nghĩ hình như nước đang dâng lên thì phải!"
"Ôi không, đừng thế mà, đừngggggggg!"
Con sông này là hạ lưu của nhiều nhánh sông nhỏ, mưa lớn khiến mực nước ở các nhánh sông dâng cao và đổ dồn về đây. Mực nước đang tăng rất nhanh và có nguy cơ tràn bờ.
"Ahhhh!"
"Anh ơi, cứu em!"
"Chúng mình phải chạy thôi!"
"Đây đúng là địa ngục!"
Những con sóng lớn đã vồ lấy các cặp đôi. Trong màn sương mù, đó là một cuộc chiến sinh tử.
Tiếng gào thét, tiếng chạy trốn, những nỗ lực tuyệt vọng để thoát ra, nhưng tất cả đều vô ích: dòng sông không dung thứ cho bất kỳ ai.
Hội FA lảng vảng ở phía xa, dù là để rình mò, quay phim, chụp lén hay có ý đồ đen tối nào khác, đều được chứng kiến cảnh tượng này. Họ phá lên cười khoái trá khi thấy những kẻ có đôi bị thiên nhiên vùi dập.
"Hehehe!"
"Hahaha!"
"Fufufufu!"
Ngay cả khi bạn bỏ ra cả đống tiền cũng chưa chắc được xem cảnh tượng này. Con sóng đáng sợ chồm lên cuốn phăng các cặp đôi đi, chẳng khác gì những trận bão tuyết ở Morata. Trên Lục địa Versailles rộng lớn này, các thắng cảnh đều vô giá. Sông Bensa cũng vậy, hàng ngày dòng nước hiền hòa, êm đềm lững lờ trôi. Nhưng sau trận mưa lớn, nó đã trở về với bản chất hoang dã của mình, một dòng chảy khổng lồ đầy vẻ hùng vĩ. Mọi người đứng hai bên bờ sông dần lấy lại bình tĩnh.
Tuy nhiên, có một chàng trai với đôi mắt lạnh lùng và sắc bén đang quan sát những người bên dưới.
Chàng trai đó chính là Weed.
"Haha, ngon rồi. Nước lớn thế này chắc sẽ câu được con gì to to đây."
Đã một tuần kể từ khi cậu bắt đầu câu cá trên sông. Trong lúc câu cá, cậu tranh thủ mài giũa kỹ năng điêu khắc của mình, đó là cách duy nhất cậu có thể nhận được kinh nghiệm lúc này. Kỹ năng Rèn và May vá tăng nhanh chóng vì kỹ năng Thủ công của cậu khá cao, nhưng Đánh bắt cá lại khác. Tất cả đều phụ thuộc vào loại cá cậu bắt được.
Nếu chịu đầu tư dùng mồi xịn, biết đâu cậu lại câu được một con thủy quái.
Nhưng câu cá cũng đâu có dễ dàng, nó còn tùy thuộc vào độ nhạy bén của bản thân, lắm lúc cá chỉ rỉa mồi chứ không cắn câu.
Weed đã đóng đô trên bờ sông này cả tuần liền mà mới lên được 3 cấp cho môn "đánh bắt thủy sản" này.
"Chắc chắn mình phải câu được một con cá lớn. Phải, mình sẽ bắt một con cá thật lớn."
Cậu quan sát cái phao thật kỹ, không lơ là dù chỉ một giây, thi thoảng cậu lại kéo nhẹ để mồi di chuyển dưới nước, nhử cá đến ăn.
"Bán cá sẽ lại có tiền!"
Nói đến tiền, Weed có rất nhiều nguồn thu: lương từ CST Media, tiền thưởng từ chuỗi nhiệm vụ của Giáo hội Freya, tiền bán các loại vật phẩm và đồ loot, tiền công sửa chữa và gia công đồ đạc, tiền bán thức ăn, buôn lậu, hàng xách tay, đầu tư "chứng khoán", bán đấu giá... Và lần này là buôn cá, vừa tranh thủ thư giãn vừa kiếm thêm thu nhập. Mặc dù vậy, khi nghĩ đến những khoản cần chi tiêu, cậu vẫn không khỏi rùng mình.
Để chi trả học phí cho em gái, cậu cần phải để dành 2.000.000 won mỗi tháng. Vì không có nguồn thu nhập thường xuyên, tiền tiêu vặt của cậu đành phải hoãn lại. Weed cảm thấy mình giống như nhân vật chính trong một bộ phim kinh dị.
Cậu rùng mình khi nghĩ đến tất cả số tiền phải chi ra, bao gồm cả tiền ăn sáng.
Ngay cả khi trên thực tế, cậu đã mở một tài khoản tiết kiệm tại một ngân hàng có lãi suất 2% một năm, cao hơn các ngân hàng khác, cậu vẫn lo lắng.
Nếu ngân hàng đó phá sản và thuộc quyền sở hữu của một chính trị gia nào đó, chính phủ sẽ chỉ hoàn trả 50.000 won. Ngoài ra, cậu vẫn còn nhiều điều hoài nghi về ngân hàng đó.
"Các chính trị gia Hàn Quốc cũng tham nhũng đầy rẫy, họ mở vài cái ngân hàng để rửa tiền, vì vậy không quá ngạc nhiên khi ngân hàng đó hoạt động mà lợi nhuận thu về chẳng được bao nhiêu."
Mỗi ngày, khi ngồi câu cá, Weed đều suy nghĩ về điêu khắc, cậu phác họa các bản thiết kế trong đầu. Là một Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng, cậu chịu ảnh hưởng khá nhiều từ các tác phẩm điêu khắc băng ở Morata.
"Ước gì mình đang ở làng Baran hoặc Lavias. Khi đó, mình chỉ việc tạc tượng thôi. Còn ở bờ sông này, mình có thể tạc bức tượng gì cho phù hợp với khung cảnh nhỉ?"
Suy nghĩ lung tung khiến cậu suýt cắm đầu xuống sông. Gay go thật. Con sông rộng thế này, phải làm một cái gì đó thật hoành tráng để xứng tầm với nó. Cậu cân đo đong đếm, tính toán chi tiết thật tỉ mỉ rồi mới bắt tay vào làm.
"Á à, nghĩ ra rồi! Mày chết với tao! Sông thì có cá, có cá thì phải làm một cái gì đó thu hút cá mới được."
Với cái ý nghĩ tưng tửng đó, Weed bật dậy và nhảy như một thằng ngáo đá, đến nỗi làm rơi cả hộp mồi câu xuống sông.
Đến lúc gọi cho đệ tử rồi - Weed liên lạc với Mapan.
"Này, Mapan!"
"Weed-nim à?" Mapan trả lời với một giọng điệu đầy tôn trọng.
Sau phi vụ đấu giá thành công, cậu đã kiếm được một khoản kha khá và không ít kinh nghiệm. Cậu đặt một niềm tin lớn lao vào Weed. Cậu còn dám khẳng định rằng: miễn là còn làm bạn với Weed thì không lo thiếu tiền, chỉ lo tiền đè chết người thôi.
"Alo, tôi cần một tảng đá to, càng to càng tốt. Yêu cầu là phải loại đá tinh khiết và đảm bảo sạch sẽ."
"Ok, hàng sẽ đến trong 2 ngày nữa, vì loại này hơi mất thời gian một chút."
Trong thời gian đợi tin từ Mapan, Weed vẫn chịu khó ngồi câu, nhưng số đen nên cậu toàn kéo lên vỏ chai với cành cây.
Dù cho cậu đã đầu tư toàn mồi xịn, vậy mà thi thoảng mới có một con cá mù đến ăn mồi.
"Thật không thể tin được!" Cậu tức giận ném cần câu xuống đất. "Có lẽ mình đang thiếu một cái gì đó."
Các nơ-ron thần kinh của cậu hoạt động hết công suất, cố tìm ra điểm mấu chốt ở đây.
Sau đó, cậu nghe thấy một giọng nói:
"Ho-ho, cậu cần phải hiểu mấu chốt của vấn đề. Câu cá là phải thả lỏng cơ thể và đầu óc. Cá tự do trôi nổi trên sông, khoan thai và vô định. Đó là lý do tại sao chúng ta muốn bắt chúng nhưng rất khó, phải không? Nhưng một khi chúng ta bắt được chúng, thì chúng không còn tự do nữa, chúng trở thành một miếng thịt."
Quanh bờ sông có rất nhiều người chơi, họ đều là những người thích câu cá. Thậm chí, trong cuộc sống thực, họ cũng có liên quan đến nghề đánh bắt cá theo cách này hay cách khác. Và trong Royal Road, người chơi không chỉ chơi vì họ thích chơi game, mà họ còn thích câu cá nữa.
Đó là một câu lạc bộ câu cá.
Đối với họ, Royal Road trở thành một điểm đến lý tưởng. Họ đánh bắt ở những nơi tuyệt vời, những nơi không thể tìm thấy trên Trái Đất. Những bữa ăn ngon, những con cá kỳ lạ và những cuộc trò chuyện với những người thú vị. Nhân vật của họ được phát triển trên nền tảng nghề đánh bắt cá.
May mắn thay, trong Royal Road, người chơi không bị ép buộc làm một việc duy nhất. Nếu bạn chọn một nghề thủ công, điều đó không có nghĩa là bạn phải ngồi cả ngày lẫn đêm để chế tạo công cụ. Ngoài ra, kỹ năng nghề còn liên quan đến các kỹ năng khác. Ví dụ, nếu bạn chế tạo áo giáp, nó sẽ làm tăng sự khéo léo của kỹ năng rèn và một vài kỹ năng khác.
Điều này giúp cân bằng các class trong Royal Road. Cũng giống như Điêu khắc, câu cá cũng giúp bạn tăng Sức sống, Nhanh nhẹn, Phản xạ và Sức chịu đựng.
"Mình sẽ học cách câu cá. Bây giờ không cần chú tâm vào việc lên cấp nữa, mình sẽ học từ những điều cơ bản."
Weed học cách nấu ăn từ việc kết hợp công thức và thực phẩm từ đời sống thực vào trong game.
Nhưng khi câu cá, cậu đã quá nôn nóng, điều đó cũng phản ánh rằng cậu đang có những vấn đề phải lo lắng.
Câu cá không chỉ dựa vào mồi và dụng cụ, cũng giống như điêu khắc, tuy hệ thống đã hỗ trợ nhưng vẫn cần kỹ năng riêng của bản thân.
Cậu gia nhập câu lạc bộ câu cá và bắt đầu tìm hiểu những điều cơ bản về loài cá.
Cậu đã học được cách chọn mồi và mắc mồi, cách lựa chọn địa điểm ngồi câu cá, và nhiều, nhiều hơn nữa.
"Vậy là... tùy thuộc vào nơi thả mồi, mình sẽ bắt được các loại cá khác nhau phải không?" Weed hỏi.
"Yup, chuẩn không cần chỉnh. Cứ nghĩ mà xem. Ở biển, cậu sẽ không tìm thấy cá sông, và ở sông, cậu sẽ không tìm thấy bất kỳ con cá voi nào cả."
"Uh... mình biết điều đó. Nhưng vấn đề của mình là mình đang câu ở sông?"
"Hahaha, cá nước ngọt mà, sông suối đều có cá nước ngọt."
Tuy vậy, vị trí câu cũng rất quan trọng. Nếu hiểu rõ đặc tính của các loài cá thì sẽ dễ dàng câu hơn, sẽ kiếm được cá ngon hơn.
Nghe những điều này, Weed thấy suy nghĩ lúc trước của cậu hoàn toàn sai lầm. Cậu đã nghĩ sẽ câu ở một nơi vắng vẻ nên việc ngồi cạnh những người khác sẽ rất ồn ào. Tuy nhiên, giờ thì cậu đã hiểu ra vấn đề. Cậu khăn gói quả mướp sang ngồi câu cạnh một cần thủ chuyên nghiệp.
"Ừm ừm, thật là tuyệt vời!" Weed vui vẻ nói.
Sau khi đổi chỗ ngồi, chất lượng cá Weed bắt được đã dần cải thiện và số lượng cũng tăng lên.
"Hey hey, hàng về hàng về rồi này!" Mapan nói và chỉ vào một cái giỏ lớn bên trong chứa một tảng đá màu xám.
"Cảm ơn cậu, Mapan."
"À, bây giờ mình mới hỏi, cậu định làm gì với nó thế?"
"Nếu rảnh, cậu hãy ở lại đây xem tôi sẽ chế ra cái gì nhé."
"Một tác phẩm nghệ thuật nữa chăng? Cậu định khắc nó sao?"
"Mặc dù có thể lần này sẽ thất bại, nhưng..."
Mapan đã nhiều lần được thấy Weed tạo ra những tác phẩm tuyệt vời. Cậu thích nhìn Weed điêu khắc, kiên nhẫn chờ đợi đến khi tác phẩm ra lò.
Weed múa con dao điêu khắc và cố gắng tạo ra một thứ gì đó có ý nghĩa.
Có lẽ các tác phẩm điêu khắc sẽ cho thấy đỉnh cao kỹ năng hiện tại của người thợ. Weed tin rằng cậu sẽ thành công mặc dù đây là tác phẩm điêu khắc đá đầu tiên. Cậu không muốn vội vàng và mắc phải một sai sót nào trên tác phẩm của mình. Nếu vội vàng sẽ dẫn đến những lỗi không đáng có.
Mapan đợi một lát và hỏi:
"Bây giờ cậu định làm gì?"
"Ừm ừm."
"Mình vẫn chưa biết nên bắt đầu từ đâu."
"Xem nào," Mapan bắt đầu phân tích. "Cậu muốn tăng trình độ câu cá của mình lên, do đó cậu muốn tạc một bức tượng."
"Hay là tạc một con mồi thật lớn đi."
Weed nghiêm túc xem xét lời góp ý của Mapan.
"Nếu làm thế chỉ khiến lũ cá sợ hơn thôi. Mình muốn làm một bức tượng liên quan đến biển mà lại có thể thu hút loài cá. Đúng rồi, một người phụ nữ, một nàng tiên cá!"
Có câu chuyện cổ tích nổi tiếng về một nàng tiên cá:
Nàng tiên cá là con gái của Long Vương, sống dưới đáy biển sâu. Khi nàng 15 tuổi, nàng đã trốn khỏi cung điện và bơi lên mặt biển. Nàng trông thấy một vị hoàng tử đẹp trai và tiếng sét ái tình đã đánh trúng tim nàng. Trong một lần hoàng tử ra khơi, không may gặp phải một cơn bão lớn, thuyền bị đắm nhưng chàng không chết, vì đã được nàng tiên cá cứu sống. Khi hoàng tử tỉnh lại, chàng đã ra lệnh sẽ cưới người con gái đã cứu mình. Nàng tiên cá rất khao khát được sống cùng hoàng tử nên đã tìm gặp một mụ phù thủy. Nàng đã đánh đổi giọng hát tuyệt vời của mình để lấy đôi chân có thể đi lại trên mặt đất. Nhưng trớ trêu thay, vị hoàng tử đã không còn nhận ra người đã cứu mình nên đã sai quân lính đuổi nàng ra khỏi cung điện. Quá tuyệt vọng, nàng đã gieo mình xuống đáy biển sâu và hóa thành bọt biển.
"Đúng rồi, nàng tiên cá là sự lựa chọn sáng suốt nhất, lũ cá sẽ bơi đến gần bức tượng."
Weed làm việc chăm chỉ với con dao của mình. Gần đây, cậu cũng làm vài bức tượng về phụ nữ và lần nào cũng có một chút bóng dáng của Seoyoon trong đó.
Tuy nhiên, lần này cậu cần phải thay đổi cách tạc.
"Tất cả mọi thứ dưới thắt lưng là một cái đuôi cá... đôi mắt nàng sẽ lớn hơn, mái tóc... Hmm, mình còn phải làm cho nàng nude nửa thân trên nữa."
Weed dừng lại và đánh giá công việc mình đã làm. Khuôn mặt một lần nữa lại khá giống Seoyoon. Cậu thấy xấu hổ khi nhìn cô trong trạng thái bán nude như thế này. Trong đầu cậu đã có ý muốn bỏ nó đi, hơn nữa nếu cô ấy nhìn thấy nó, cậu sẽ gặp rắc rối to.
"Hmm, mình nên làm gì tiếp theo nhỉ... Ah! Mình sẽ làm lại giống khuôn mặt một nữ diễn viên." Weed bắt đầu nhớ lại những nữ diễn viên nổi tiếng và cậu liền thay đổi lại tác phẩm của mình. Đặc biệt là khuôn mặt, nó được thay đổi khá nhiều, ngoài ra cơ thể trở nên thon thả hơn.
Những ngư dân tò mò tụ tập xung quanh Weed.
"Oh! Cái gì vậy?"
"Một nhà điêu khắc. Trước đây, tôi chưa thấy nhà điêu khắc nào ở khu vực này cả."
"Nó đẹp thật."
Việc câu cá cũng khá nhàm chán, do đó đây là một sự kiện lớn, thu hút rất nhiều ngư dân quanh đây. Cánh tay Weed di chuyển nhịp nhàng, phác ra những đường nét giống như những gì cậu tưởng tượng. Cuối cùng, tác phẩm cũng hoàn thành, một cô gái xinh đẹp nhưng lại có khuôn mặt hơi trẻ con.
Weed đã cố ý làm như vậy vì theo truyền thuyết, nàng tiên cá vẫn còn là một cô gái tuổi teen chứ không phải một người phụ nữ trưởng thành.
*Bạn đã hoàn thành: Bức tượng Nữ thần Biển cả*
*Xếp loại: Kiệt tác bậc I*
*Giá trị nghệ thuật: 450.*
*Hiệu ứng:*
*Bức tượng mang sức mạnh của biển cả sẽ ngăn chặn lũ lụt tại con sông này trong vòng 10 năm.*
*Hiệu ứng này không cộng dồn với các tác phẩm điêu khắc khác.*
"..."
Weed hạ cánh tay xuống.
Cậu đã hy vọng hiệu ứng sẽ giúp câu cá dễ hơn nhưng lại không có, và chỉ có duy nhất một hiệu ứng được hình thành.
Một mỹ nhân ngư "Con gái của thần biển, với một cái đuôi cá tuyệt đẹp". Rõ ràng mình định tạc một bức tượng Nàng tiên cá mà lại thành Nữ thần Biển cả.
"Cậu..."
Những người chơi đến xem đa số là dân FA mãn tính. Họ rất thích thú khi nhìn dòng nước cuốn các cặp đôi đang hẹn hò đi. Vậy mà bây giờ Weed lại tạo ra một bức tượng có khả năng ngăn lũ lụt trong 10 năm. Weed đã gây thù chuốc oán với Hội FA ở khu vực này.
"Thành thật mà nói, mình không cố ý làm như vậy đâu," Weed phân trần với những thanh niên FA đang nhìn cậu bằng ánh mắt hình viên đạn.
"Yên tâm. Mình sẽ sửa chữa lỗi lầm này."
Trong trường hợp này, Weed cần phải đưa ra một quyết định khôn ngoan. Cậu quay về phía bức tượng và hét lên:
"Phá hủy Tác phẩm!"
Trên bức tượng hiện ra một vết nứt lớn, nó lan đến đỉnh rồi khiến bức tượng vỡ vụn ra thành từng mảnh.
*Bạn đã sử dụng kỹ năng: Phá hủy Tác phẩm*
*Thiệt hại:*
*-1 điểm Nghệ thuật*
*-20 điểm Danh vọng*
*Chỉ số Nghệ thuật của bạn được chuyển sang chỉ số Nhanh nhẹn theo tỉ lệ 1:2 trong vòng 1 ngày.*
*Kỹ năng Điêu khắc tăng 0.2%.*
Ngay cả khi phá hủy một bức tượng thì đó cũng là một kỹ năng của class Nhà Điêu Khắc. Do vậy, cậu vẫn nhận được kinh nghiệm, và thậm chí còn nhiều hơn khi tạo ra những bức tượng. Nhưng điều này bị hạn chế nên không thể làm thường xuyên được, nó sẽ kéo các chỉ số khác xuống.
Do hiệu ứng phụ, chỉ số Nhanh nhẹn của cậu tạm thời tăng thêm 1800 điểm. Giờ đây, cậu câu cá như hack, giật cần và thay mồi liên tục. Tuy tỉ lệ bắt được cá không thay đổi nhưng trông cũng rất ấn tượng.
*
Các Geomchi nắm chặt thanh kiếm trong tay.
"Ohhh!"
"Chúng ta đã làm tất cả mọi thứ nhưng con rồng này...!"
Sau một cái chết chóng vánh, các Geomchi lại tràn đầy quyết tâm một lần nữa.
Họ hồi sinh và xuất hiện đâu đó trong rừng. Một Geomchi trèo lên một cái cây, bình tĩnh điều tra khu vực xung quanh.
"Số Năm, con có thấy gì không?" Sư phụ lo lắng hỏi.
"Con không nhìn thấy bất cứ điều gì, sư phụ ạ."
"Geomsamchi, con nhìn kỹ lại xem?"
"À, con nhìn thấy... một cậu bé."
"Một cậu bé! Điều đó có nghĩa là có một thị trấn ở gần đây?" Sư phụ nhảy cẫng lên, 500 học viên của ông cũng vậy.
Thẳng thắn mà nói, họ không muốn thừa nhận, nhưng họ đã bị thánh lạc Zoro nhập. Sau khi mạnh dạn tấn công con rồng, nhiều người trong số họ đã chết và được hồi sinh ở đâu đó quanh khu vực phía nam của Vương quốc Rosenheim. Lương thực của họ đã hết nên họ phải liều mình tấn công cả những con quái cấp cao để kiếm đồ ăn.
Những con thú dễ bắt đã bị tiếng hò hét của 500 người làm cho sợ vãi cả linh hồn và lẩn trốn hết, chỉ còn lại những con không phải dạng vừa.
Thêm nữa là trong 500 người này, không ai biết nấu ăn, nên một số người đã mắc bệnh vì ăn đồ tươi sống.
"Mang thằng bé lại đây."
"Vâng, thưa sư phụ."
Geomsamchi nhanh chóng chạy về phía trước và đưa cậu bé trở lại chỗ sư phụ.
Các Geomchi đang cố gắng dỗ dành để cậu bé không sợ hãi.
"Ohhh!"
"Lâu lắm rồi mới gặp con người."
"Cuối cùng cũng sắp thoát khỏi nơi này để đến một ngôi làng rồi."
"Và được ăn những chiếc bánh mì thơm ngon. Yum-yum."
Thay mặt các đồ đệ, vị sư phụ hỏi cậu bé:
"Gần đây có ngôi làng nào không hả cháu?"
Đứa bé có vẻ lo lắng và nói lắp bắp:
"D-d-dạ... Có, nhưng các chú là ai ạ?"
"Chú sao!" Mọi người xung quanh ồn ào.
"Sao em lại gọi các anh là chú thế?", "Các anh còn trẻ mà, còn chưa có người yêu cơ mà."
"Chú... à nhầm, anh chỉ mới 20 tuổi thôi!" Có một tiếng thét xé lòng từ đám đông.
Các Geomchi phản ứng rất mạnh mẽ trước những lời nói của cậu bé, tuy nhiên, họ cảm thấy hạnh phúc khi không bị hiểu nhầm là những tên cướp.
Với những lời nói của cậu bé, các Geomchi bắt đầu suy nghĩ về bản thân mình.
"Thật là kỳ lạ, mình đã thấy những người lạ tập hợp lại với nhau và cùng đi săn, nhưng chúng ta không làm như vậy."
"Tại sao chúng ta không bị hiểu nhầm là cướp nhỉ?"
"Yeah. Bất cứ nơi nào chúng ta đi qua, mọi người đều náo loạn."
"Cũng giống như khi chúng ta ở trong thành Serabourg! Chúng ta đi đến chợ mà mọi người cứ né tránh chúng ta."
"Giờ mới nhớ là chúng ta chưa hề đi săn với một người phụ nữ nào. Nếu cứ như vậy chúng ta sẽ mãi cô đơn, và đến già vẫn làm bạn với hai bàn tay, thành viên ưu tú của hội FA."
Các Geomchi chia sẻ hàng trăm suy nghĩ của họ.
Chợt cậu bé quỳ xuống.
"Làm ơn hãy giúp cháu!"
"Huh?"
"Cha mẹ cháu đã bị người khổng lồ hung ác bắt đi! Cháu đã rời làng để đi tìm sự giúp đỡ. Cháu cầu xin các chú, hãy cứu cha mẹ cháu!"
*Nhiệm vụ: Giải cứu dân làng bị người khổng lồ bắt*
*Người khổng lồ thường bắt các dân làng xung quanh nơi hắn sống.*
*Dân làng bị bắt phải phục vụ cho tên khổng lồ và bị hành hạ dã man. Họ sẽ chết nếu không được cứu.*
*Cứu cha mẹ của cậu bé trước khi họ chết.*
*Phần thưởng:*
*Thanh kiếm đen và lòng biết ơn từ dân làng.*
*Thất bại:*
*Không hoàn thành trong vòng 10 ngày.*
Mọi người đang chờ đợi quyết định từ sư phụ. Đối với họ, việc làm các nhiệm vụ giống như bị sai vặt nên họ luôn từ chối các yêu cầu nhiệm vụ.
Nhưng lần này, sư phụ mỉm cười và nhẹ nhàng nói:
"Chúng tôi sẽ cứu cha mẹ của cháu."
"Sư phụ, bình thường chúng ta vẫn từ chối cơ mà?" Geomdulchi hỏi.
"Ừ, chúng ta thường từ chối các nhiệm vụ thu thập hoặc chuyển đồ. Nhưng đã là một chiến binh, thấy chết mà không cứu thì không xứng với tinh thần võ đạo."
Sư phụ trả lời chắc chắn.
"Vậy thì, chúng ta cũng sẽ..."
"Mọi người hãy chấp nhận nhiệm vụ, chúng ta sẽ đi săn người khổng lồ."
"Wow!"
"Một nhiệm vụ!"
"Tôi không thể tin rằng chúng ta sắp làm một nhiệm vụ!"
Đó là mơ ước của những chiến binh thực thụ: giúp đỡ những người vô tội. Họ bắt đầu lên đường đi tìm tên khổng lồ.
Các Geomchi dễ dàng tìm được dấu vết của hắn vì trên đường đi, những vết chân to tổ chảng vẫn còn in trên mặt đất.
"Oh, vết chân này to quá."
"Có lẽ đường kính của nó phải hơn 3 mét."
"Cái chân đã to thế này rồi, không biết người hắn thì to thế nào nhỉ?"
Khi làm nhiệm vụ, việc đầu tiên cần làm là thu thập thông tin và chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Tuy nhiên, các Geomchi ngớ ngẩn chỉ biết đi theo những vết chân đó. Vừa đi vừa hát, gây náo động cả khu rừng. Đến khi họ gặp một cái hang khổng lồ như hang của con rồng hôm trước thì dấu vết cũng dừng lại. Âm thanh ầm ỹ đã kích động một sinh vật to lớn và thông minh ở trong hang. Người khổng lồ bước ra khỏi hang, vô cùng tức giận khi thấy những vị khách không mời mà đến.
Boom-boom-boom!
Người đàn ông khổng lồ chạy về phía các Geomchi, mặt đất rung chuyển như thể có một trận động đất.
"Chạy mau!" Sư phụ hét lên.
Họ chạy toán loạn sang hai bên.
Wham!
Bàn chân khổng lồ của hắn đã tạo ra một vết lõm sâu ngay nơi các Geomchi vừa đứng.
Hắn sử dụng sức nặng và đôi chân làm vũ khí, tiễn vài tên Geomchi về thành dưỡng sức.
Tên khổng lồ vừa la hét vừa nhảy tango, cố gắng dẫm bẹp các Geomchi. Tuy nhiên, họ đã tránh được và bắt đầu tấn công vào chân hắn.
"Bây giờ, mọi người hãy bám lấy hắn!"
Các Geomchi đã rất thông minh khi bám vào chân của tên khổng lồ và trèo lên người hắn. Hắn ta không thích điều đó chút nào nên đang cố gắng dùng tay gạt những người đang leo sau lưng ra.
"Uhuu!"
Ba Geomchi đầu tiên đã nắm được tóc và quần áo của tên khổng lồ, họ đang cố gắng né tránh bàn tay to như cái vợt muỗi của hắn.
Những người ở dưới đất thì thay phiên nhau tấn công vào hai chân.
Hình ảnh lúc này giống như một con voi đang bị một đàn kiến tấn công liên tục và hạ gục chỉ trong ít phút. Tên khổng lồ đã bị đánh bại, hắn loạng choạng mất thăng bằng và đổ ầm xuống đất.
Kwaahang!
"Thắng rồi!"
"Tất cả là nhờ cao kiến của sư phụ!"
Trong khi các Geomchi ăn mừng, cậu bé đã xuất hiện từ phía xa. Cậu đã kiệt sức khi chạy đến đây. Bên trong hang động, những người bị bắt đang đi ra. Cậu ôm chầm lấy cha mẹ mình và khóc nức nở. Sau đó, cậu quay lại chỗ các Geomchi.
"Cảm ơn các chú vì đã cứu cha mẹ cháu."
"Lại chú à... không có gì."
"Không, đó là những gì cháu phải làm. Như đã hứa, đây là phần thưởng."
*Hoàn thành nhiệm vụ: Giải cứu dân làng bị người khổng lồ bắt.*
*Người khổng lồ là mối nguy hại đối với dân làng xung quanh núi. Khi hắn chết, yên bình đã trở lại nơi đây.*
*Tình hữu nghị tăng 26 điểm.*
*Mối quan hệ với dân làng Ulkyn đã trở nên thân thiện hơn.*
*Bạn đã lên cấp.*
*Bạn đã lên cấp.*
Cậu bé mang một thanh kiếm to và nặng tặng cho sư phụ.
"Đây, xin ông hãy nhận nó."
"Kiểm tra Vật phẩm." Sư phụ đã nhanh chóng kiểm tra và nhận ra thanh kiếm này tốt hơn nhiều so với thanh kiếm mà họ đang cầm.
"Những thanh kiếm còn lại vẫn đang ở trong làng, các bạn hãy đến đó với chúng tôi. Làng của chúng tôi còn nổi tiếng với các loại thảo mộc, chúng tôi sẽ cung cấp cho các bạn, và nếu muốn, các bạn sẽ kiếm được kha khá khi bán chúng cho các hiệu thuốc ở các thành phố lớn." Các học viên đã bị bất ngờ khi cậu bé đã không làm họ thất vọng. Danh vọng của họ đã tăng trong khi họ vẫn đang trong quá trình huấn luyện.
"Chúc mừng!"
"OOOO! Bây giờ, chúng ta lại tiếp tục lên đường!"
Royal Road đang dần dần mở ra trước mắt các Geomchi.
*
Weed đang câu cá một cách rất nghiêm túc.
"Cho đến khi mình câu được một con cá cực to, nếu không mình sẽ chỉ ăn cá."
Cậu nuốt nguyên cả con cá, mỗi món ăn sẽ mang lại cho cậu sự quyết tâm hơn. Đôi khi để tránh lãng phí thời gian, cậu nuốt sống luôn.
"Eo, ghê quá."
Weed tiếp tục câu cá dựa trên sức mạnh ý chí và sự bướng bỉnh của bản thân.
Cậu luôn thích chiến đấu, thu thập vật phẩm và muốn mạnh hơn. Cậu có thể làm như thế mãi được. Tuy nhiên lúc này đây, cậu đang làm một việc chẳng liên quan tí nào. Cảnh vật thì hiền hòa, yên bình đến phát chán, câu cá cũng chẳng giàu được. Dù có câu được một con cá to và chất lượng đi chăng nữa, giá của nó cũng chỉ rẻ như thực phẩm thông thường.
Mấy ngày qua mà trình độ câu cá của cậu mới chỉ là Sơ cấp cấp 9. Chính xác là Sơ cấp cấp 9 và 97,6%.
Trong khi câu cá, cậu đã rất ngạc nhiên khi tìm hiểu về các loài cá và chợ cá. Và bên cạnh cậu luôn có một người. Một người đàn ông trẻ tuổi, cao và gầy tên là Zephyr.
Weed phát hiện ra rằng chàng trai này đã ngồi đây câu cá từ khi Royal Road bắt đầu mở cửa.
Anh ta ngồi trên một tảng đá và nhìn xa xăm về phía sông Bensa. Người ta nói rằng có một số cô gái đã yêu thầm chàng trai bí ẩn này.
Có lẽ đây là thói quen hàng ngày, nhưng rồi Weed đến ngồi cạnh anh ta. Cậu đã quyết định sẽ ngồi cạnh một người câu cá pro để cải thiện tình hình. Lúc này, Weed thấy có vẻ như anh ta là người duy nhất câu cá rất giỏi, mặc dù cấp độ của anh ta cũng chỉ ở mức bình thường. Lúc đầu, hầu như Zephyr chẳng thèm để ý đến cậu, nhưng dần dần anh ta bắt đầu chú ý đến Weed và chỉ cho cậu vài điều cơ bản khi câu cá.
Phao của Zephyr chìm xuống dưới nước.
"Oh tuyệt vời, một con cá lớn!" Anh ta hét lên sung sướng và nhanh tay nhấc cần câu lên. Nhưng trên chiếc móc chỉ có duy nhất một chiếc giày cũ đang lủng lẳng.
"Mẹ nó!"
Thất vọng, Zephyr ngồi xuống tảng đá và bắt đầu lắp mồi mới vào, khi đó phao của Weed cũng chìm xuống.
Weed rất cẩn thận, cậu kiểm soát tốt hành động của mình, và từ từ kéo con cá lên khỏi mặt nước. Câu cá là một nghệ thuật, nhiều khi không phải cứ kéo về phía mình là được. Bạn phải thả dây cho con cá chạy lòng vòng cho mệt rồi mới thu dây lại. Phải biết cương nhu đúng lúc, nếu cả hai cùng cương thì sẽ đứt dây mà thôi.
Cậu đã đưa được con cá lên bờ sau một chút vật lộn. Một con cá chép khổng lồ, dài hơn 45 cm. Trong bảng xếp hạng lịch sử câu cá ở sông Bensa, con cá của Weed lọt vào top 10 những con cá to nhất từng câu được.
*Kỹ năng Đánh bắt cá đã tăng từ Sơ cấp cấp 10 lên Trung cấp cấp 1.*
*Bây giờ bạn có thể dùng cần câu làm vũ khí.*
*+25 chỉ số thuộc tính Nước.*
*+2000 Máu.*
*Tăng hiệu ứng khi chế biến món ăn từ cá.*
*Tăng khả năng bắt được cá đặc sản.*
*+50% hiệu ứng của mồi câu.*
*+3 tất cả các chỉ số.*
*+50 Danh vọng.*
*+30 Sức bền.*
*+30 Trí tuệ.*
*+30 Thông thái.*
Sau bao nhiêu gian khổ, Weed đã nâng cấp được kỹ năng câu cá của mình.
Sau khi đạt được mục tiêu đã đề ra, Weed thu dọn đồ đạc và nghĩ thầm:
"Cứ tập trung là sẽ xong thôi."
Weed tự đặt ra các mục tiêu cho bản thân, ví dụ như các nghề thủ công phải đạt đến cấp cao nhất. Việc đó rất khó thực hiện và cần rất nhiều thời gian, ít nhất cũng phải một năm.
Bây giờ, Weed cảm thấy rất hài lòng khi thấy các chỉ số tăng lên.
"Cậu định đi đâu à?" Zephyr thận trọng hỏi khi thấy Weed bắt đầu thu dọn đồ đạc. Giọng anh đầy nuối tiếc.
"Vâng, mình phải đi rồi," Weed trả lời.
"Hình như mình thấy cậu khá ít nói, và cậu, có lẽ cậu nhiều tuổi hơn mình đấy nhỉ?"
"Có lẽ là như vậy. Nếu có duyên, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau."
Weed rời khỏi con sông, cậu đi về phía thủ đô của Vương quốc Kroin để bán những bức tượng cậu làm ra trong khi câu cá.
Ding-dong!
Cậu ấn chuông một cửa hàng lưu niệm, người chủ chỉ có một mình.
"Điều gì đã dẫn cậu đến đây thế?"
"Tôi đến để bán một số tác phẩm điêu khắc."
Weed đưa sản phẩm của mình lên quầy hàng: bức tượng nhỏ hình ma cà rồng, người sói, vương miện Fargo và nhiều kiểu khác nữa.
"Wow!" Người chủ tiệm không thể giấu được niềm vui. "Tuyệt vời! Tôi chưa bao giờ thấy một sản phẩm nào tuyệt vời như vậy. Tôi thậm chí không thể tưởng tượng được giá trị của chúng. Độ tinh tế sắc nét, như một sự thăng hoa của trí tưởng tượng khi chìm đắm vào những bức tượng... và cậu đã vô tình nhìn thấy một con sói trong khi thực hiện bức tượng này?"
"Vâng, đúng rồi."
"Cậu có đói không?"
"Có, 4 ngày nay tôi chưa có gì vào bụng. Mặc dù vậy, tôi thấy các bức tượng này hết sức tuyệt vời."
"Ohoho," Weed cười chân thành, cậu lấy ra một con cá đã chiên sẵn.
"Ông hãy nếm thử một chút, chính tôi đã nấu đó. Hãy vừa ăn vừa thẩm định các tác phẩm của tôi."
"Cảm ơn cậu. Trước đây tôi cũng từng là một nhà điêu khắc, nhưng tôi không có năng khiếu nên đã từ bỏ và chuyển sang kinh doanh."
"Tôi chỉ mới bắt tay vào con đường của một nhà điêu khắc, và tôi vẫn còn rất nhiều điều cần phải học. Nhưng mong muốn của tôi là phải trở nên xuất chúng. Hãy xem xét kỹ và nhận xét hoặc đưa ra bất kỳ lời khuyên nào nếu ông thấy chỗ nào chưa hợp lý. Tôi sẽ rất biết ơn điều đó."
"Không thể nào."
Tâng bốc, tặng quà, lại thêm thái độ khiêm nhường.
Để lấy lòng ông chủ cửa hàng, Weed đã khéo léo vận dụng mọi chiêu thức. Cậu mang đến một món ăn đơn giản, nói vài lời tốt đẹp, và mối quan hệ của cậu với chủ cửa hàng đã cải thiện rất nhiều. Ai mà không hài lòng khi được khen ngợi cơ chứ!
Nhưng cũng cần phải cẩn thận khi khen một ai đó. Ví dụ, một người có đôi chân ngắn mà bạn khen họ cao thì gay đấy. Lời khen sẽ phản tác dụng nếu sử dụng không đúng chỗ.
Những người chủ tiệm thường rất cẩn trọng, họ sẽ nhận ra sự tâng bốc và để ý thái độ cũng như dò xét xem bạn muốn gì từ họ. Để không bị thất bại thảm hại, bạn cần lựa chọn từ ngữ thật chính xác, hay như nụ cười cũng cần phải thật một chút, không được cười giả tạo.
Bạn có thể sử dụng cả những lời chỉ trích, góp ý miễn sao đúng lúc đúng chỗ.
Sau khi trao đổi qua lại vài thứ và cười đùa, họ quay lại vấn đề chính.
"Ông sẽ mua chúng với giá bao nhiêu?"
Mục tiêu của Weed không bao giờ thay đổi. Tiền, tiền, tiền và nhiều tiền hơn nữa. Nếu lột da bán được chắc cậu cũng làm.
"Những tác phẩm tuyệt vời này tôi sẽ mua với giá 3 vàng một món. Cậu sẽ bán hết chứ?"
"Tôi sẽ bán tất cả chúng," Weed trả lời không một chút do dự.
Gần đây, cậu đã ngừng bán lẻ các tác phẩm của mình cho người chơi. Cậu đã suy tính, mỗi bức tượng nhỏ nếu bán cho người chơi sẽ chỉ thu được 1 vàng, trong khi bán buôn cho các cửa hàng sẽ được giá 2-3 vàng. Lại còn nhận tiền cả cục nữa chứ.
Weed nhận lấy 245 vàng.
"Có lẽ trình độ của mình đã cao hơn, mình sẽ kiếm được nhiều hơn, nhưng mình còn phải làm nhiều việc khác nữa."
Cất tiền vào ba lô, cậu định rời đi thì:
"Tôi thấy cậu có tài năng thiết kế điêu khắc. Cậu nhìn thấy những thứ xinh đẹp và đưa chúng vào các tác phẩm điêu khắc," ông chủ tiệm nói.
Nghĩ rằng đây là một lời khen từ chủ tiệm nên cậu đi thẳng về phía lối ra, nhưng những lời tiếp theo của ông đã làm cậu thay đổi ý định.
"Một nhà điêu khắc phải cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống, và tôi thấy nó trong con người cậu. Cậu đã từng nghe về bậc thầy điêu khắc Darone chưa? Bình thường tôi sẽ không nói, nhưng cậu có những tố chất của một nhà điêu khắc, vì vậy tôi có thể tin tưởng ở cậu. Cậu có biết rằng Darone đang sống ở thị trấn Rega không?"
*Bạn đã có được thông tin về bậc thầy điêu khắc Darone.*