Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 498: CHƯƠNG 492: LÂU ĐÀI AREN RỰC LỬA

Trận chiến tại Đồng bằng Garnav đã đi đến hồi kết và thế giới đã thay đổi. Từng nhà đài đều kéo tới thăm nhà Lee Hyun với một mớ quà cáp trong tay.

“Chỉ là chút quà mọn, nhưng tôi có mang tới chút nhân sâm. Đây là những củ sâm già và to nhất được bán ra thị trường trong suốt 5 năm qua. Tôi đã chuẩn bị sẵn để cậu có thể bồi bổ sức khỏe.”

“Oáp!”

Lee Hyun vươn vai. Ngay cả với cậu, trận chiến tại Đồng bằng Garnav cũng thật mệt mỏi. Cảm giác mệt mỏi cứ kéo dài dai dẳng ngay cả khi đã ngủ một giấc đã đời.

“Không phải nó hiếm lắm sao?”

“Có tiền cũng chưa chắc mua được đâu.”

“Giờ nhắc mới nhớ, cơ thể tôi đang khá mệt mỏi đây. Nó mà cho vào món bibimbap thì hết sảy.”

“Hô hô. Tất nhiên rồi. Bibimbap nhân sâm 200 năm tuổi giờ đang là mốt đấy. Khi nào tôi kiếm được thứ gì tốt hơn, tôi sẽ mang đến cho cậu.”

“Ông không cần làm vậy đâu… Tôi rất cảm kích, nhưng tôi không thể nhận được.”

“Đừng lo. Đây chỉ là chút lòng thành từ tận đáy lòng của chúng tôi.”

Giám đốc Kang của KMC Media cười lớn. Đây là một mối quan hệ mà ông có thể thể hiện cảm xúc thật mà chẳng cần phải nói nhiều lời.

– Đây là nhân sâm.

– Hẳn là đắt lắm.

– Cũng khó mà xác định đúng giá của nó.

– Nó tốt cho sức khỏe lắm. Tôi rất vui lòng sử dụng nó thật tốt.

– Xin hãy cứ tự nhiên. Tôi sẽ mang thêm nhiều thứ nữa.

Chỉ bằng vài câu ngắn gọn, họ đã ngầm hiểu ý nhau. Sau đó, giám đốc Kang mất 30 phút để thỏa thuận hợp đồng về những thước phim tổng hợp từ trận chiến tại Đồng bằng Garnav và yêu cầu hợp tác trong việc phát sóng Royal Road. Ông công nhận Vương quốc Arpen là người cai trị mới của Lục địa Versailles và vội vàng lao tới để thỏa thuận. Từ phía CTS Media, một giám đốc điều hành mới đích thân tới thăm.

“Vậy, CTS Media chúng tôi sẽ thực hiện nhiều chương trình về Royal Road hơn để thỏa mãn nhu cầu của nhiều bộ phận người xem khác nhau…”

Màn giới thiệu về nhà đài mất tới tận 10 phút.

“Tôi biết rồi, nhưng việc này khá là lạ đối với một nhà đài nổi tiếng đó.”

Ngay khi Lee Hyun bắt đầu nhăn mặt, người giám đốc điều hành lấy ra một cái hộp.

“À chết, tôi quên mất, đích thân tôi đã mang tới một chút nấm từ Pháp.”

“Tôi có nhiều lắm rồi…”

“Đây là nấm Truffle đó. Loại nấm này hiếm lắm.”

“Vậy thì tôi đành bỏ nó vào bát mì tôm ăn tạm vậy.”

“Mì tôm ư? Nó sẽ phá hủy hoàn toàn mùi và vị của nấm. Đây là loại nấm Truffle thượng hạng nhất. Cậu không biết cách ăn sao cho đúng à.”

Lee Hyun thở dài một tiếng trước lời bình phẩm dốt nát đó. Cậu đang tự hỏi liệu người trước mặt mình có thực sự ngây thơ đến vậy không.

‘Tình bạn và công việc đều nảy nở từ hối lộ. Ngay cả khi thời thế có thay đổi, mối quan hệ giữa người với người vẫn luôn là như vậy.’

Để có được sự thành thật cùng nỗ lực của một ai đó, việc hối lộ là điều bắt buộc!

‘Hối lộ không phải là xấu. Chỉ khi nhận rồi mà làm việc phạm pháp thì mới thành vấn đề. Cứ đường đường chính chính nhận với lương tâm trong sáng thì có sao đâu.’

Nếu có một tạp chí xã hội học toàn cầu, hẳn nó phải có một mục về thuyết hối lộ có nhận thức. Để so sánh, những nhà đài khác đang ở đây đều rất biết cách thỏa mãn mục tiêu của mình.

“Cậu từng nói một lần rằng mình cần một cái xe đạp để đi lại xung quanh khu phố. Tôi đã đặt riêng chiếc này từ Italy. Đây là phiên bản giới hạn, tương tự với chiếc được sở hữu bởi nhà vô địch Tour de France.”

“Hmm. Màu sắc của nó trông cũng được đấy.”

“Tôi còn rắc cả bột vàng vào sơn nữa cơ.”

“Chúng tôi là nhà đài RTP mới thành lập, chuyên phát sóng trong khu vực thành thị. Chúng tôi mang tới khoảng 100 phiếu quà tặng từ trung tâm thương mại. Chúng tôi được biết rằng anh tới khu chợ lân cận khá thường xuyên, vì thế nên chúng tôi cũng mang tới thẻ quà tặng từ khu chợ đó.”

“Thật là chu đáo.”

“Đây chỉ là một chút quà mọn, nên xin hãy nhận lấy. Hahaha.”

“Cậu có món đồ uống ưa thích nào không? Tôi mang tới 5 chai rượu vang hàng đầu thế giới, nhưng để đề phòng chúng không hợp khẩu vị, tôi cũng mang theo vài phần cá khô để nhắm rượu.”

“Tôi mang tới một máy tập thể dục. Nó được gọi là máy chèo thuyền… Rất tốt để rèn sức bền.”

“Đây là mẫu máy tính tiên tiến nhất và các món đồ gia dụng khác sẽ tới ngay sau đây. Đặc biệt là chiếc tủ lạnh. Nó có giá hơn 10 triệu won, nhưng cũng chỉ là một chút quà nhỏ mà thôi.”

Trong khi Lee Hyun gây dựng mối quan hệ thân thiết với đại diện từ các nhà đài, quà cáp không ngừng chất đầy trước cửa nhà cậu.

“Oppa! Trước nhà mình có nhiều xe tải quá!”

Lee Hayan kêu lên vì ngạc nhiên khi vừa bước ra ngoài. Các nhà đài và người hâm mộ từ khắp nơi trên thế giới đã gửi quà chúc mừng vì việc cậu đã vượt qua Guild Hermes và Bard Ray. Phần lớn đều là đồ ăn vặt, một vài món là hàng xa xỉ. Dù vậy, Lee Hyun vẫn thường xuyên nói rằng cậu sẽ không chấp nhận bất cứ món quà nào từ fan.

– Đúng như mong đợi ở Weed-nim… Anh ấy đúng chuẩn tsundere mà. Anh ấy luôn nói sẽ bóc lột chúng ta, nhưng lại luôn đảm bảo chúng ta không bị bóc lột quá nhiều.

– Kyaa… Thật là cá tính. Chẳng có ai đồn đại rằng tính cách của anh ấy không phải như vậy.

– Tôi nghe rằng anh ấy từng là một tên đồ tể ở Continent of Magic.

– Đó hẳn là mấy lời bịa đặt từ vài Guild nào đó thôi. Đừng có tin khi chưa tận mắt thấy.

– Tôi đảm bảo rằng chúng chỉ là những lời đồn ác ý. Tôi cược cả cặp lông mày của mình luôn.

Thực sự, Lee Hyun nghĩ rất khác.

‘Chỉ có một hoặc hai người còn hận mình từ hồi ở Continent of Magic. Thật rắc rối khi mình để lộ trường đại học và hơn hết, quá nhiều người đã tìm được địa chỉ nhà mình.’

Cậu rèn luyện cơ thể quyết liệt hơn khi mà cậu chẳng thể biết được khi nào mình sẽ chạm trán với kẻ thù. Mỗi khi cậu lên level ở trong Royal Road, cậu tin rằng cậu cần phải trở nên mạnh hơn rất nhiều để có thể tự bảo vệ bản thân. Trên hết, cậu không thể biết được trong đám quà tặng từ fan kia có thứ gì!

‘Bom với hóa chất đáng lo ngại lắm chứ. Mình còn muốn sống dai trên đời này.’

Lee Hyun đã nghĩ như vậy và từ chối mọi loại quà cáp, nhưng từ lúc này, cậu đã quyết định nhận chúng. Cậu đã trở thành một hình tượng sau khi đạt được vinh quang trong Royal Road. Chính phủ cũng đảm bảo việc thanh tra kiểm tra để phòng chống tấn công khủng bố, và cảnh sát cũng được cử tới bảo vệ khu vực quanh nhà cậu.

‘Mình sẽ nhận bất cứ thứ gì có thể sử dụng được và tặng toàn bộ đống còn lại cho quỹ từ thiện.’

Có nhiều người đang gặp khó khăn ở quanh khu phố. Sẽ có ý nghĩa hơn khi chia sẻ những món quà miễn phí này cho những người đang gặp khốn khó hơn là trả lại chúng về cho người gửi.

Lee Hyun cùng với Seoyoon bên phải, Lee Hayan bên trái, cùng đi dạo quanh khu phố. Đây là lần đầu tiên cậu đi ra ngoài sau khi đánh bại Bard Ray và tiêu diệt Đế chế Haven. Cậu vuốt sáp, tút tát lại vẻ đẹp trai và mặc một bộ quần áo mới tinh, sạch sẽ.

‘Vị thế của mình lúc này đồng nghĩa với việc mình phải để ý hơn rất nhiều tới con mắt của mọi người xung quanh.’

Cậu đã không mặc một chiếc quần jean được là lượt phẳng phiu như hôm nay trong suốt 3 năm trời.

‘Quần bò thường được mặc khi muốn có một cảm giác hoài cổ, nhưng từ giờ mình sẽ giặt sạch quần bò 3 tháng một lần.’

Gu thời trang của Lee Hyun đã trở nên tươi mới hơn một chút. Một cái áo sơ mi phẳng phiu và một cái quần vải lanh. Nếu so với bộ trang phục làm việc của cậu hồi trước, bộ quần áo này trông không tồi chút nào.

‘Hàng xóm sẽ ngạc nhiên khi thấy mình. Mình cứ như thể vừa biến thành một người khác. Mình thường không để ý tới bản thân, nhưng khi mình rửa mặt và soi gương, trông mình cũng bảnh trai đó chứ.’

Cậu bước ra ngoài cửa mà tim đập rộn ràng. Hayan và Seoyoon theo sau cậu với áo sơ mi trắng và quần bò.

“Wow…”

“Cô đẹp tuyệt trần. Tôi từng thấy cô năm ngoái nhưng giờ cô thậm chí còn đẹp hơn nữa.”

“Tôi không thể hiểu được sự đồng lòng nhất trí của Hội Cháo Hành… Nhưng giờ tôi hiểu rồi. Đó gọi là lòng trung thành.”

“Vẻ đẹp của cô đúng là một tội ác. Nó khiến ai cũng phải đổ rầm rầm.”

Mọi người trên phố đều như mất hồn khi nhìn thấy Seoyoon. Lee Hayan cũng thu hút được không ít sự chú ý từ cánh nam giới khi cô đi một mình nhưng cũng trở nên tầm thường khi đứng bên cạnh Seoyoon. Đôi mắt của tất cả mọi người đều phản chiếu hình ảnh của Seoyoon. Sự hiện diện của Lee Hyun dường như hoàn toàn bị lãng quên!

“Đẹp có mài ra mà ăn được không nhỉ? Khụ... Mà có khi là được cả hai thật.”

Một thế giới trần trụi được cái đẹp ngự trị! Lee Hyun đưa em gái mình và Seoyoon tới văn phòng bất động sản mà cậu quen biết.

“Ồ, là cháu à.”

Người môi giới bất động sản nhiệt liệt chào đón cậu. Ông ta đã kiếm được những căn phòng dưới hầm cho thuê vài lần khi cậu còn nhỏ, và ông cũng cố gắng hết sức để tìm một chỗ tốt dẫu cho cậu có rất ít tiền. Ông cũng bảo vệ cậu cùng gia đình khi chủ nhà bóc lột cậu, và tất cả những kí ức đó dẫn cậu đến với văn phòng này suốt từ đó tới giờ.

“Vâng. Dạo này ông thế nào?”

“Tuyệt vời. Cũng nhờ có cháu, khu vực này trở thành một điểm hút khách du lịch và giá đất ở những khu phố mua sắm tăng vọt. Giá tiệm cắt tóc ở bên kia đường tăng thêm 200 triệu won chỉ trong 3 tháng đó.”

“200 triệu lận ư?”

“Phải. Việc kinh doanh của họ đang khá suôn sẻ nên họ chưa có ý định bán đâu.”

“Ugh.”

Lee Hyun dằn cái bụng đang quằn quại vì ghen tức khi ngồi trên ghế sofa. Cậu đã mua rất nhiều bất động sản ở khu phố này, nhưng cậu không có cửa mua ở khu phố mua sắm.

“Ta đi pha ly cà phê đã.”

“Cà phê hòa tan được không ạ?”

“Tất nhiên rồi. Cà phê của ta luôn là cà phê hòa tan.”

Khi Lee Hyun tới văn phòng này, cậu luôn luôn uống cà phê hòa tan. Vào những lúc cậu chưa ăn gì, món đồ uống miễn phí này rất quan trọng!

“Của mọi người đây.”

Người môi giới mời Lee Hyun, Seoyoon và Hayan mỗi người một tách cà phê.

“Cảm ơn ông nhiều.”

“Không có chi!”

Người đàn ông đó mỉm cười khi nhìn về phía Hayan. Ông nhớ rõ mọi chuyện từ những năm tháng cô là một cô bé nổi loạn, một thời nông nổi theo như cách cô gọi nó. Khi ông bắt đầu nhảy vào lĩnh vực bất động sản, Lee Hyun và Lee Hayan đã sống không có bố mẹ và giờ chỉ thoáng chốc mà cả hai đã lớn lên rất nhiều. Đặc biệt là Lee Hyun, người có thể được coi là một hình mẫu điển hình về một người đàn ông tự lập, nổi tiếng nhờ những đóng góp cho khu phố.

‘Mình cứ nghĩ thằng nhóc đó sẽ trở thành một tên trộm hay một kẻ lừa đảo…’

Lee Hyun cất lời sau khi uống xong ly cà phê.

“Ông à, cháu tới vì muốn mua tòa nhà ở bên kia đường.”

“Tòa nhà ư?”

“Vâng. Tòa nhà Yeoul với tầng một là một siêu thị ấy. Nó đang mở bán mà, phải không?”

“Phải, đúng là nó đang được mở bán… Nhưng cháu thực sự nghĩ tới việc mua nó sao?”

Lí do Lee Hyun mang theo em gái và Seoyoon tới nơi môi giới bất động sản là bởi vì một tòa nhà. Một tòa nhà 8 tầng lầu mà cậu đã để mắt tới trong suốt một năm rưỡi! Nó là một tòa nhà lớn đáng giá tới 15 tỉ won, và cậu có quá thừa tiền để mua nó nhờ thu nhập gần đây từ quảng cáo của các nhà đài và tiền bản quyền nhân vật.

‘Tiền không phải là để cho vay.’

Cậu không có ý định đi vay ngân hàng, và KMC Media đồng ý thanh toán tất cả phí hợp đồng ngay lập tức. Lee Hyun nhếch mép cười mỉa mai.

‘Chủ nhà đất chính là đỉnh cao của mọi giấc mơ. Đó là mục tiêu cuối cùng của cuộc đời.’

Bước cuối cùng chính là trở thành một chủ sở hữu bất động sản giàu có. Cậu đã mua nhiều mảnh đất ở khắp khu phố, nhưng cậu nghĩ rằng trở thành chủ tòa nhà sẽ là tốt nhất. Cậu dự định thu tiền thuê nhà hàng tháng từ mỗi tầng, và rồi in dòng chữ “Chủ bất động sản Lee Hyun” lên trên danh thiếp của mình.

‘Giấc mơ thuở bé của mình cuối cùng cũng thành sự thật. Ngay cả khi Royal Road tới ngày suy tàn, cuộc sống của mình vẫn được đảm bảo từ những gì mình moi được từ tòa nhà này. Nếu mình có con trai, nó sẽ là con trai của chủ nhà. Nếu là con gái, nó sẽ là con gái của chủ nhà. Cứ thế truyền từ đời này sang đời khác, gia đình mình sẽ trở thành một gia tộc chủ nhà.’

Lee Hyun đợi tới chiều, gặp chủ sở hữu tòa nhà, trả tiền và chuyển nhượng quyền sở hữu chỉ trong một ngày.

“Cuối cùng, mình làm được rồi.”

Lee Hyun đứng thẳng lưng khi cậu bước ra khỏi văn phòng môi giới. Gánh nặng nghèo khó đè nén trên vai cậu suốt từ thời thơ bé. Gánh nặng về tiền bạc bó buộc tâm trí cậu khi cậu nhắm mắt đi ngủ giờ đã biến mất. Cậu cảm nhận được những năm tháng chăm chỉ làm việc giờ cuối cùng cũng kết thúc, một cảm xúc lẫn lộn trái ngược.

“Giờ mình đã có một tòa nhà cho riêng mình. Mình có thể mua muối đắt hơn bình thường 200 won rồi…”

Cậu nghĩ rằng tất cả những gì trước mắt cậu chỉ còn là một tương lai tươi sáng.

‘Dù vậy, mình sẽ tiếp tục đi săn và làm quest… hầy. Từ bỏ sự tham lam tiền bạc của bản thân và sống một cuộc đời thoải mái.’

Cậu sẽ thử những thú vui mới, tắm nắng trước hiên nhà và sống vô lo vô nghĩ.

‘Tất cả sẽ khác kể từ ngày mai. Giờ tiền bạc có nghĩa lý gì đâu chứ...? Không cần cày cuốc nữa, chỉ tận hưởng cuộc sống thôi. Hãy xem thế giới tươi đẹp đến nhường nào kìa.’

Thời tiết thật thoải mái, và những cơn gió thoảng qua thật sảng khoái.

‘Nghĩ xem cuộc sống thật tươi đẹp.’

Lee Hyun ăn tối và vui vẻ ngủ thiếp đi. Và rồi cậu thức dậy vào sáng hôm sau. Cậu uống những thực phẩm chức năng và vitamin được các nhà đài tặng và đi bộ tới võ đường.

“Mình sẽ luyện tập chăm chỉ! Để hạ càng nhiều quái vật càng tốt.”

Đối với Lee Hyun, tốc độ đi săn quan trọng hơn bất kỳ điều gì. Quái vật là tiền! Cậu phải kiếm lại những level mà cậu vừa mất gần đây, và cậu càng hứng thú hơn với các chiến tích. Trong suốt những năm tháng làm Sculptor, rất khó để cậu đạt được các chiến tích. Nhưng từ khi cậu trở thành một Necromancer, mọi thứ dễ dàng hơn nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!