Weed chìm trong tuyệt vọng.
“Đây không phải là cách tốt nhất.”
Lúc đăng nhập vào Royal Road, cậu bận tối mắt tối mũi với việc giải quyết đám quái vật đang sinh sôi nảy nở ở phương Bắc. Cậu cưỡi Wy-3 bắn tên hạ gục lũ quái vật gần Morata, sau đó triệu hồi Undead để chiến đấu. Gamong vừa liên lạc với cậu.
– Gamong: Weed-nim. Có thứ gì tương tự như Sở đăng ký kinh doanh không? Một nơi không cho phép người ta buôn bán trừ phi được đăng ký trước ấy?
Cậu chỉ vừa mới bắt đầu chiếm lấy Lục địa Trung tâm. Dĩ nhiên là Vương quốc Arpen làm gì có cái Sở đăng ký nào như thế.
‘Một hệ thống tuyệt vời, được xây dựng để tạo nên cái gọi là “bóc lột tối đa”. Phải là thiên tài cỡ nào mới nghĩ ra được hệ thống đó chứ.’
Đó là một hệ thống tuyệt hảo, rất đáng được bổ sung vào chính quyền.
“Không có hệ thống đăng ký kinh doanh nào cả.”
Weed vừa diệt quái vừa trả lời. Ban đầu, việc tiêu diệt chúng cũng khá tốn sức, nhưng nhờ vào số lượng Undead tăng nhanh như nấm sau mưa, cậu đã quét sạch được chúng.
“Trở về với đất mẹ ngay khi các ngươi vừa trút hơi thở cuối cùng. Đây là một mảnh đất hắc ám và ô uế. Hãy khắc ghi sự thống trị vĩnh hằng của bóng đêm lên tất cả các sinh vật. Undead Rise!”
Death Knight, Dullahan và một quân đoàn Skeleton đội mồ sống dậy và bắt đầu hành quân. Một đội quân toàn Undead!
– Kuaaaahhh!
Một Doom Knight và một Bone Dragon cũng góp mặt, làm tăng vọt sức chiến đấu, từ đó giúp nâng cao hiệu quả đi săn cũng như lượng kinh nghiệm và vật phẩm kiếm được. Trong lúc đó, Weed cũng trầm ngâm suy nghĩ về cách cai trị Đế chế Arpen.
‘Cuộc đời mình đã lên đỉnh, liệu mình nên bắt đầu bóc lột từ đâu và bằng cách nào đây.’
Đầu cậu chứa đầy những suy nghĩ về việc bóc lột sau khi đá đít được Guild Hermes!
– Gamong: Được rồi. Cảm ơn đã báo cho tôi.
Weed kết thúc cuộc trò chuyện với Gamong và ngay sau đó nhận được tin nhắn riêng từ Pale.
– Pale: Weed-nim đúng là người biết lẽ phải mà.
“…..?”
Weed ngỡ ngàng trước tin nhắn kỳ lạ, nhưng cậu gác nó qua một bên.
– Irene: Trâu bò hết sức! Anh là số 1!
– Romuna: Bọn mình chưa bao giờ nghi ngờ cậu cả.
– Zephyr: Một gã đực rựa… nhưng tuyệt lắm.
– Hwaryeong: Ngầu lòi nhất luôn!
“…..”
Weed đọc tin nhắn riêng của đám bạn và nhận ra chuyện gì vừa xảy ra.
Không lâu sau, cậu phát hiện ra video về cuộc trò chuyện của Gamong và các Merchant tại Lục địa Trung tâm. Nó được đăng trên những cộng đồng online lớn nhất vì sự nổi tiếng của Royal Road.
“Toang rồi. Toang thật rồi… Lẽ ra hệ thống đăng ký kinh doanh phải được áp dụng chặt chẽ mới phải…”
Weed đấm xuống đất đầy tiếc nuối, trút toàn bộ sự tức giận của mình vào việc săn quái.
“Van Hawk, Torido!”
“Ngài gọi tôi có việc gì, thưa Chủ nhân.”
“Tất cả là lỗi của tụi bay. Nhanh chân lên mà chiến đấu đi. Cái đám vô công rồi nghề vô tích sự này!”
“…..”
Seoyoon đang ở Cung điện Trái Đất và nhìn vào cửa sổ nội vụ của Đế chế Arpen.
< Làng Porlan đã được chuyển từ Đế chế Haven về Đế chế Arpen. Danh tiếng quốc gia tăng thêm 1. >
< Lâu đài Midelheim đã đi theo Hoàng đế mới, Weed. 58,000 vàng đã được dâng làm cống phẩm cho Đế chế Arpen. >
< Văn hóa của Đế chế Arpen lan khắp vùng Kallamore. Người dân đang khao khát những công trình nghệ thuật tinh tế hơn để thỏa mãn nhu cầu tinh thần của mình. >
< Các Knight của Pháo đài Culliber thề trung thành với Hoàng đế Weed. Danh tiếng quốc gia tăng thêm 1. An ninh ở các khu vực lân cận tăng thêm 10%. >
Việc mở rộng lãnh thổ diễn ra nhanh chóng.
< Các binh sĩ tại Pháo đài Batun đang chịu cảnh thiếu thốn lương thực. Nếu những cư dân sắp chết đói được cho ăn đầy đủ, họ sẽ cầm kiếm mà chiến đấu cho Đế chế Arpen. >
< Có một câu chuyện cổ tích được lan truyền tại Cảng Tarantus. >
“Thuyền, chỉ cần có thuyền là có thể ra khơi. Biển cả gần đây lắm cá nhiều tôm; đi xa hơn một chút, là kho báu tổ tiên ta cất giấu…”
< Đóng 32 con tàu sẽ làm tăng sản lượng cá ở cảng Tarantus với tốc độ nhanh chóng. Nếu may mắn, bạn cũng có thể tìm được kho báu của cướp biển. >
Rất nhiều nhiệm vụ diễn ra ở các thành phố, làng mạc, cảng biển và các khu mỏ. Seoyoon vốn xuất thân từ Lục địa Trung tâm, nhưng trước đó, với tư cách là một Berserker, cô hầu như chỉ dành thời gian trong các hầm ngục và các bãi săn. Dù vậy, cô vẫn nhớ rõ thời gian vô số người chơi sống bình yên ở các làng mạc và thành phố.
‘Liệu nên làm gì để có thể phát triển nơi này như trong quá khứ nhỉ?’
Seoyoon đắn đo cân nhắc, và rồi cô nhắn cho Weed.
“Em muốn phụ trách công việc nội vụ.”
Một lúc sau, Weed trả lời.
– Weed: Quá tuyệt!
“Lãnh thổ đang dần mở rộng, chúng ta cần quan tâm đến kha khá nơi đó. Anh có phiền không khi em phụ trách thay anh?”
– Weed: Em muốn làm gì cũng được. Anh không dám có ý kiến đâu.
Weed đã gặp phải vấn đề với Gamong, nhưng cậu cũng chấp thuận lời đề nghị đó.
Việc Seoyoon chủ động đề nghị phụ trách một việc gì đó là cực kỳ hiếm. Chỉ cần cô muốn, cậu sẵn lòng để cô rưới nước sốt lên món sườn cốt lết của mình.
“Cám ơn anh. Em sẽ cố hết sức.”
– Weed: …Anh tin ở em.
Weed đã đủ bận bịu với việc đi săn với lượng quái vật tăng chóng mặt này, và Seoyoon đã chứng minh mình là một trợ lý xuất sắc trong suốt chuỗi nhiệm vụ Nodulle và Hilderun.
‘Em ấy biết mình đang làm gì, dù thỉnh thoảng vẫn hơi ba bị một tí…’
Seoyoon đặt ra những ưu tiên ngay sau khi được cho phép.
“Mình nghĩ ta nên xây dựng đường xá trước đã.”
Cô tiến hành đầu tư vào các tuyến đường vận tải đường bộ và hàng hải nối giữa Lục địa Trung tâm và phương Bắc. Cô đầu tư 40 triệu vàng vừa kiếm được từ việc bán đất tại Công viên nước Puhol. Không chỉ giao thông vận tải mà còn cần phải tăng cường an ninh và phát triển kinh tế ở những khu vực lân cận, đồng nghĩa với việc có rất nhiều chỗ cần phải đầu tư tiền.
Càng gần ngoài rìa của Lục địa phương Bắc và Lục địa Trung tâm, an ninh càng yếu kém. Những bức tường chắc chắn được xây và quân đội được chiêu mộ để chống lại những mối hiểm họa từ việc quái vật xâm lăng.
“Chừng này là chưa đủ. Vài ngôi làng có thể bị phá hủy bởi hoạt động của quái vật ngày càng thường xuyên hơn.”
Trong khi đó, người ta cũng nghe được những câu chuyện về việc số lượng quái vật đang nhân lên hàng giờ. Cô cũng cần phải cân nhắc tới nhiều thành phố và làng mạc đang yêu cầu được sáp nhập vào Đế chế Arpen. Cô phân chia tỉ mỉ ngân sách của mình và lên kế hoạch sử dụng từng cắc một cách hiệu quả nhất. Dẫu vậy, việc mở rộng lãnh thổ vượt quá những gì khả năng tài chính lúc này có thể chi trả.
“Đầu tiên luôn là tiền đâu, thiếu ngân sách nghiêm trọng rồi…”
Seoyoon đau đầu trước ngân sách thiếu thốn, và rồi đóng cửa sổ nội vụ.
“Em vét sạch ngân khố rồi.”
– Weed: Một lần bay vèo 40 triệu vàng…? Anh thấy hơi lạnh gáy rồi đấy, em đang chém gió phải không? Huhuhu. Đừng tưởng anh đẹp trai mà dễ tin người nhé. Em đùa anh chứ gì. Phải, chắc chắn chỉ là đùa thôi.
“Em nghiêm túc đó. Em có ghi chép lại từng khoản thu chi một.”
Weed sốc tới mức cậu gọi Yurin và lập tức quay trở lại Cung điện Trái Đất bằng kỹ năng Dịch Chuyển Qua Tranh.
Thư phòng của Hoàng đế.
Những món đồ nội thất trước đây đều đã biến mất và thay vào đó, nội thất mới được mang tới từ Morata đã chất đầy thư phòng.
“Đây là những bản ghi chép.”
Seoyoon đưa ra những bản ghi chép ngân khố.
Đó là những ghi chép về những việc như sửa chữa tường thành, phân phát lương thực, chinh phục quái vật chồng lên nhau thành một bản báo cáo khá là đồ sộ. Những ghi chép thể hiện rõ những khoản chi nhỏ từ 500 vàng cho tới tối đa vài trăm ngàn vàng, cho đủ các mục đích khác nhau.
“Mhmm, dường như tất cả đều đã được chi hết. Chế độ Nội vụ.”
Weed đăng nhập vào chế độ nội vụ của Đế chế Arpen và xác nhận lượng ngân khố còn lại.
Chỉ còn lại 2 vàng.
“Ah.”
Cơ thể Weed, thứ luôn hoạt động max ping kể cả khi đối diện với hắc long, giờ đang run bần bật.
“Tiền của mình… Tiền của mình…”
Cảm giác tay trắng lại về mo.
Những nỗi buồn, đau đớn, hối hận và trống rỗng không thể kiểm soát nổi ùa vào đầu cậu. Nhưng khi trông thấy gương mặt của Seoyoon, cậu lấy lại được sự bình tĩnh. Mỗi khi muốn tranh cãi với người yêu mình, gương mặt đẹp nhất thế giới ấy lại làm cơn giận của cậu nguôi đi.
“Hmm, hmm. 40 triệu vàng. Đó là một khoản tiền lớn, nhưng nó được sử dụng phục vụ cho Đế chế Arpen… Em làm tốt quá chời.”
“Thật không?”
“Tất nhiên rồi. 40 triệu vàng bỏ ra quá xứng đáng. Dù để tự anh động tay động chân vào cũng không thể chi tiêu xuất sắc đến như vậy. Thực sự hoàn hảo lắm.”
Weed ôm nhẹ Seoyoon.
“Ýyyy!”
Yurin vội chạy biến đi nơi khác nhờ Dịch Chuyển Qua Tranh sau khi cảm nhận được có mùi sến súa xung quanh.
Weed và Seoyoon. Cả hai cùng suy ngẫm về tương lai của Đế chế Arpen.
“Có quá nhiều quái vật đang xuất hiện. Chúng lang thang tự do khắp mọi nơi nên chúng ta không thể kiểm soát toàn bộ được.”
“Nếu tất cả người chơi trở lại thì sao?”
“Những con quái vật này, chúng quá mạnh để tân thủ phương Bắc có thể giải quyết, chúng sẽ xuất hiện với một số lượng lớn hơn nhiều.”
“Điều này chắc chắn sẽ gây ra một lượng thiệt hại đáng kể.”
Kể cả khi lượng quái có tăng lên, người chơi tại Lục địa Trung tâm vẫn có thể đi săn ổn. Tuy nhiên, ở phương Bắc, nếu bất kỳ con quái vật nào có level trên 500 xuất hiện ở ngoài các hầm ngục, đám tân thủ gần đó chỉ còn nước khóc ra tiếng Mán và chịu cảnh toàn diệt.
“Mhm. Tường thành thì không phải làng mạc và thành phố nào cũng xây được, đám quân đội thì yếu ớt như sên, bảo vệ một ngọn cỏ cũng quá sức.”
“Lục địa Trung tâm cũng có nhiều khu vực không có nhiều người chơi. Những nơi đó sẽ sụp đổ ngay khi quái vật bắt đầu xâm lăng.”
Seoyoon chi tiền cho những nơi thực sự tối cần thiết, và đó chỉ là giải pháp tạm thời. Có rất nhiều nơi khác cần phải được tính đến.
Weed cảm thấy lượng quái đang tăng nhanh khi trinh sát trên lưng Wy-3. Trước đây, cậu thi thoảng mới thấy vài con quái vật trên mặt đất trong khi bay, nhưng giờ việc này diễn ra còn hơn cơm bữa.
Đế chế Arpen đã chiếm lấy Lục địa phương Bắc và Lục địa Trung tâm, nhưng xét về mặt quân sự, Guild Hermes đã rút sạch quân đội ra khỏi mọi vùng đất bị chiếm đóng. Thiếu binh lực đồng nghĩa với việc có nhiều nơi gặp nguy cơ bị tấn công hơn và không thể bảo vệ toàn bộ.
“Đây là một cuộc khủng hoảng. Mọi thứ sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát nếu như các thành phố vừa sáp nhập vào Đế chế Arpen lại nhanh chóng bị phá hủy.”
Seoyoon nhắc lại về quá khứ ở phương Bắc khi cô nghe được lời của Weed.
Weed đã chi toàn bộ gia tài của mình vào Morata khi mà nó còn là đống đổ nát và phát triển nó tới mức độ như lúc này. So sánh về độ khó của nhiệm vụ khai phá khi đó, tình hình lúc này cũng như chuyện cỏn con.
“Lục địa phương Bắc và Lục địa Trung tâm đều rất rộng lớn. Để có thể điều hành đế chế này, chúng ta sẽ cần các lãnh chúa, người có thể bảo vệ và chiến đấu với chúng ta.”
“Mmm. Các lãnh chúa hử… Chúng ta thực sự cần các lãnh chúa cho từng khu vực. Dẫu cho vị trí lãnh chúa có thể được bán với một cái giá rất hời.”
“Hay là mình mở bán chức vị nhỉ?”
Weed cẩn thận cất lời, nhưng bị lời nói của Seoyoon kéo trở lại.
‘Phải. Vậy đi. Chúng ta nên thu lại ít vốn chứ nhỉ.’
Bổ nhiệm chức vụ hoặc mua chuộc chính quyền, mua quan bán tước với giá cao! Cậu ở một vị trí mà có thể thực hiện những việc mà cậu từng thấy trên tin tức và từng thèm khát chúng.
‘Ở Lục địa phương Bắc, mình kiếm được một khoản lời đáng kể bằng việc bổ nhiệm lãnh chúa ở những vùng đất hoang… Nhưng tình hình giờ khác nhiều với Lục địa Trung tâm.’
Có những thị trấn nhỏ và những ngôi làng ở hầm mỏ, nhưng cũng có những thành phố lớn như Thành phố Tự do Somren, thủ đô của các đế chế cũ, các thành phố thương mại, các thành phố sản xuất và các thành phố du lịch. Trở thành một lãnh chúa ở những thành phố đó sẽ vừa có tiếng, lại vừa có miếng.
‘Mua quan bán tước kiếm sống qua ngày, mình giàu rồi, mình chết mất.’
Weed nghĩ thầm trong bụng chứ không dám thổ lộ với ai. Cậu là thằng vắt cổ chày ra nước với kẻ khác, nhưng luôn muốn tỏ ra rộng rãi, tốt bụng trong mắt Seoyoon. Cậu nhanh chóng đánh trống lảng bằng một biểu cảm sang chảnh.
“Anh nghĩ giờ muốn mua pet cũng nên trả chút chi phí.”
“Ý anh là thuế á?”
“Nó sẽ là minh chứng cho ý định chăm sóc chu đáo đám pet của người mua. Họ sẽ không dám vứt bỏ vật cưng của mình nữa. Ngoài ra, chúng ta cũng cần tiền để phát triển đế chế. Vậy nên, ai muốn thăng quan tiến chức thì cũng phải bỏ ra “chút ít” ngân lượng, em nghĩ sao?”
Seoyoon hoàn toàn bị Weed mê hoặc và trong vô thức, cô sẵn sàng chấp nhận mọi chiêu trò lừa đảo mà cậu chuẩn bị thực hiện. Thường thì cô là người rất lý trí và thông minh nhưng lại không chất vấn cậu lấy một lời.
“Mấy khoản chi phí đó anh nghĩ bao nhiêu là đủ?”
“Càng nhiều càng tốt. Anh nghĩ là chúng ta nên mở một buổi đấu giá với mức giá khởi điểm là 1,000 vàng. Làm vậy thì sẽ có tính công khai, minh bạch.”
“Em hiểu rồi.”
Weed nghĩ rằng mức giá khởi điểm “cho có” này chẳng có nghĩa lý gì cả. Trong một cuộc đấu giá, điều quan trọng là mức giá cuối cùng.
‘Của rẻ là của ôi, mua quan bán chức mà rẻ quá, thế nào đám người chơi cũng lên án mình.’
Điều này khác hẳn với việc bán các trang bị kiếm được từ việc đi săn. Không phải ai cũng có thể được vinh danh làm lãnh chúa, cai trị các thành phố và làng mạc. Do vậy, cậu quyết định sẽ giả ngơ trước mọi ý kiến.
‘Dù ai nói ngả nói nghiêng, lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân. Đây là cơ hội hiếm có khó tìm, đủ để mình kiếm được cả một gia tài. Đời được mấy tí chứ.’
Cùng lúc đó, Seoyoon nghĩ tới một điều trái ngược hoàn toàn. Cô hoàn toàn tin tưởng vào lời của Weed và thấy đây là một thời cơ “huy động vốn” để phát triển Đế chế Arpen.
‘Chúng ta cần tiền để biến thế giới này thành một nơi tốt đẹp hơn.’
Tiêu đề: Chào đón mọi lãnh chúa tương lai của Vương quốc Arpen.
Xin chào.
Tôi là Seoyoon, hiện là người quản lý nội vụ của Đế chế Arpen.
Chúng tôi đã chinh phục được Lục địa Trung tâm bằng chính nắm đấm của mình. Chúng tôi cần sửa chữa những cơ sở hỏng hóc và chuẩn bị phòng ngự trước những đợt tấn công của quái vật… nhưng chúng tôi lại thiếu sự trợ giúp.
Đó là tại sao chúng tôi cần các bạn giúp một tay.
Bạn phải đặt cư dân của mình lên hàng đầu.
Bạn phải có mơ ước điều hành một thành phố.
Bạn phải có động lực để tự viết nên tương lai cho mình.
Đó là ba phẩm chất cần thiết để bạn có thể trở thành một lãnh chúa.
Hãy nhanh nhanh đăng ký vào vị trí lãnh chúa của Arpen.
Tái bút: Đối với những người trở thành lãnh chúa, chúng tôi sẽ thu phí 1,000 vàng. Đối với những khu vực có nhiều ứng viên, chúng tôi sẽ ưu tiên những người đóng góp nhiều hơn. Tiền thuế sẽ được sử dụng cẩn trọng cho sự phát triển của Đế chế Arpen.
Một tin nhắn chân thành được đăng lên kênh thảo luận của Hội Cháo Hành.
Để có thể xác thực cho bài đăng này, cô đăng thêm một hình ảnh của mình mặc giáp đang cưỡi Wy-3.
– Đẹp vãi nồi… Ngoài đời chắc đ’ có em nào đạt được đến đẳng cấp này dù có B612 hay mấy cái phần mềm chỉnh sửa khác tút lại?
– Gương mặt và thần thái này là có một không hai, cho dù cộng 10,000 điểm vào Charm trong Royal Road cũng không đẹp được đến thế.
– Chắc phải 50,000 điểm mới đủ đô nhỉ?
– Đồng bào chú ý, đồng bào chú ý, tôi xin nhắc lại là ngoại hình này là không thể nào đạt được kể cả khi có đập hết đi làm lại. Không còn nghi ngờ gì nữa, cô ấy là một thiên thần không may trượt chân rớt xuống trái đất.
– Mấy thằng bên ĐHQG cũng công nhận cô ấy trong ảnh với ngoài đời chả khác gì nhau. Chúng nó còn lan truyền lên mạng những bức ảnh đạt đến đẳng cấp “siêu cấp nữ thần” trong truyền thuyết khi cô ấy mặc thường phục đến giảng đường.
– Weed-ka tốt số quá. Anh ấy có hết mọi thứ. Ước gì mình được như anh ấy.
Trong suốt một khoảng thời gian dài, những lời bình luận đều tập trung vào vẻ đẹp của Seoyoon.
– Cơ mà, bài này thực sự là do Nữ thần của Hội Cháo Hành đăng à?
– Có cl bố tin nhé, photoshop hết?
– Shop cái mả cha mày. Bố cho mày ngồi cả đời cũng đ’ shop được đến 1% vẻ đẹp của bức ảnh đấy.
– 1 slot nhất trí cao, đi cmt dạo cũng cần có não nhé thằng photoshop trên kia.
– Các mày ạ, nhìn ảnh này là biết selfie rồi, nên đ’ có ai ngoài cô ấy đăng ảnh lên đây đâu.
– Nhìn cô ấy tạo dáng chữ V ngượng ngùng chưa kìa. Rớt mẹ nó mấy nghìn nhịp tim.
– Ê ê. Tao vừa đọc được nội dung bài đăng này các mày.
– Đăng tuyển lãnh chúa đấy.
– Phí nhận chức có 1,000 vàng thôi à… Nữ thần dè dặt quá nhề.
– Nhìn thì có vẻ ai cũng đăng ký tham gia được, nhưng thực tế thì chỉ có những thằng lắm tiền nhiều của mới nhận chức được thôi.
– Mấy cái khu vực chỉ tốn 1,000 vàng để lên chức chắc cũng thuộc dạng chó ăn đá, gà ăn sỏi. Ngoài đời chúng nó đua nhau lộ clip phập nhau không trượt phát nào, trong đây chúng nó đua nhau tiêu vàng không sót cắc nào, làm một thằng nghèo mạt rệp như mình cảm thấy bi ai quá.
Vị trí lãnh chúa của Đế chế Arpen là một vị trí đáng mơ ước của bất kỳ ai. Giang hồ đồn Weed bắt chẹt các lãnh chúa, nhưng mọi người chẳng ai tin vào mấy cái tin đồn vớ vẩn đó. Không ai dại gì mà từ bỏ vị trí lãnh chúa của Arpen cả.
Bên cạnh danh tiếng của vị trí đó mang lại, phần đa đều cảm thấy vui sướng khi được phát triển các làng mạc và thành phố. Hơn hết, đây là vị trí lãnh chúa của Lục địa Trung tâm, tức là ở đó đã có rất nhiều cư dân.
– Hay thử liều ăn nhiều phát nhỉ? Tao nhặt lá đá ống bơ mấy chục năm nay cũng được tí dắt lưng… Tao là một Swordsman level 480 nhé.
– Hồi xưa mấy thằng Guild Hermes đì tao vãi nồi luôn. Giờ tao sẽ all in để trả thù.
– Tao mong rằng sẽ trở thành lãnh chúa của Arpen. Mới nghĩ thôi đã thấy cool ngầu rồi.
– Lũ thiểu năng, chúng mày mà không đạt đến lv 500 thì đừng có mơ đến vị trí đó. Không thì nó sẽ là miếng mồi ngon cho đám Merchant.
– Cứ đăng ký tham gia góp vui tí đi. Chúng ta đang nói về vị trí lãnh chúa đó.
Xu thế về vị trí lãnh chúa bùng nổ giữa những người chơi tại Lục địa Trung tâm. Dù vậy, bầu không khí của những người chơi phương Bắc lại có phần thất vọng. Nền tảng của sự phát triển của Đế chế Arpen là ở sự tham gia nhiệt tình của những người chơi tân thủ. Dù vậy, nếu như các lãnh chúa được bổ nhiệm bằng việc họ đầu tư nhiều bao nhiêu, những người chơi này sẽ không công nhận vị trí của họ.
Kalis của Guild Black Lion tập hợp khẩn cấp một cuộc họp.
“Đế chế Arpen đang chiêu mộ lãnh chúa. Tôi nghĩ chúng ta cũng nên hưởng ứng theo.”
Những người chơi nổi tiếng trong Guild như Vindel, Zekt, Probangs, Sien và Pine đều có mặt. Những người chơi đã vắng mặt khỏi Guild Black Lion giờ đã trở lại sau khi Guild Hermes sụp đổ.
“Anh muốn chúng ta hành động thế nào?”
Vindel tò mò hỏi và Kalis đứng thẳng người nói.
“Chẳng phải chúng ta nên ít nhất lấy lại vùng Tullen dù cho có phải tốn bao nhiêu tiền hay sao? Đó là mảnh đất đã được chúng ta cai trị trong một thời gian dài mà.”
“Đúng rồi. Chúng ta không thể giao Tullen cho một kẻ lạ mặt được.”
“Đó là quê nhà của chúng ta, chúng ta không thể bỏ nó lại.”
Những người chơi của Guild Black Lion đều lần lượt nói lên điều tương tự. Trong quá khứ, những guild danh giá có thể chiếm cứ lãnh thổ qua chiến tranh. Tại Đế chế Arpen, có tiền là được.
Sien cẩn trọng cất lời.
“Chúng ta cũng tham gia vào trận chiến gần đây, vậy chẳng phải Weed-nim sẽ giao vùng Tullen cho chúng ta sao?”
Anh ta nói với một chút hy vọng, nhưng những người xung quanh anh không thể đồng tình.
Kalis lắc đầu.
“Dù có chiến đấu dũng cảm thật đấy, nhưng Guild chúng ta không có vai trò quyết định với kết cục trận chiến. Đó là một trận chiến mà gần như Weed đã cân team chiến thắng.”
“Nhưng dẫu vậy…”
“Tại sao tên đó phải giao lại vùng Tullen khi biết rõ giá trị của nó? Tôi sẽ đề nghị anh ta giảm giá cho chúng ta một chút. Nhưng mọi người nên biết điều đó là hơi quá nếu xét tới tính cách của anh ta.”
Kalis và người của Guild Black Lion đều đau đầu với việc huy động được một lượng tiền đáng kể, dẫu cho tình hình không quá tệ. Khi bị Guild Hermes xâm lăng, họ đã bị buộc phải rời khỏi quê hương của mình và trải qua đủ tình thế éo le.
“Cho dù có mất tiền chúng ta vẫn có thể kiếm lại một khoản kếch xù sau khi ngồi lên vị trí lãnh chúa. Chúng ta cũng chắc chắn có thể thành lập căn cứ riêng của mình.”
“Tôi đồng ý. Việc chiêu mộ lãnh chúa không phải là điều diễn ra thường xuyên. Nếu như chúng ta không chơi tất tay lần này, chúng ta sẽ phải chờ đợi tới khi Đế chế Arpen sụp đổ hoặc thực hiện một cuộc nổi dậy… Chúng ta cần đất đai để duy trì Guild của mình.”
Guild Black Lion đồng ý với việc huy động vốn để ứng cử vào vị trí lãnh chúa của vùng Tullen. Những Guild nổi tiếng khác cũng làm điều tương tự như Kalis. Với điều này, những guild cỡ vừa được lập ra từ lâu trước đây đều đã hợp nhất lại.
Tất cả bọn họ đều không thể từ bỏ giấc mơ trở thành lãnh chúa và quyết định dồn toàn bộ tiền tích cóp của mình.
– Dấu hiệu đợt tấn công quái vật ở ít nhất 50 địa điểm khác nhau.
– Những hoạt động bất thường như việc vùng ven biển chuyển sang màu đỏ.
– Lafaye nhận được thông báo từ pháo đài quân sự Lahonia của Vương quốc Haven. Đế chế từng một thời thống trị Lục địa Trung tâm giờ đã bị suy giảm về lãnh thổ và dân số sau trận chiến tại Đồng bằng Garnav và bị hạ cấp thành một vương quốc.
– Thêm vào đó, Lâu đài Aren đã bị Kaybern phá hủy đã là một đòn trời giáng vào sức mạnh quốc gia!
– Mạng lưới tình báo vẫn nguyên vẹn, liên tục cập nhật tin tức về lục địa.
“Toàn bộ lục địa sẽ gặp nguy hiểm. Những đợt tấn công của quái vật… Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ tới mức này, nhưng Kaybern vẫn có nhiều khả năng quyết định số phận của lục địa.”
“Tham vọng của Weed vốn đã bị lay động. Nó xảy ra trước cả khi những người chơi trở về quê hương của mình. Cộng thêm việc không còn nhiều quân đội ở mỗi thành phố.”
Lafaye tự nghĩ trong đầu mình trong khi nghe những người chơi khác thông báo tình hình qua mạng lưới tình báo.
‘Nếu như tình hình cứ tiếp diễn, Weed sẽ chẳng thể nào ngăn được cơn sóng dữ.’
Có ít nhất cả ngàn thành phố ở riêng Lục địa Trung tâm và việc bảo vệ toàn bộ là bất khả thi. Guild Hermes đã vô tình dồn toàn bộ lực lượng quân sự tới Đồng bằng Garnav và để lại những pháo đài và thành phố hoàn toàn trống trơn.
Nếu như vài thành phố dọc những tuyến đường trọng yếu biến thành đống đổ nát, quái vật sẽ lan rộng như nước lũ vỡ bờ.
‘Việc Kaybern phá hủy những thành phố lớn, bao gồm cả lâu đài Evaluk là không thể tránh khỏi. Weed sẽ không thể nào quản lý nổi.’
Sức ảnh hưởng của Guild Hermes đã thu gọn lại khu vực Haven. Những người chơi giỏi nhất và các lãnh chúa của Royal Road đều phàn nàn, nhưng mối hiểm họa ngay trước mắt là Đế chế Arpen. Một người chơi tên Sonia từ mạng lưới tình báo cất lời.
“Chẳng phải những người chơi sẽ nổi cơn thịnh nộ với Guild Hermes chúng ta sao?”
Đó là một sự lo lắng bình thường khi mà vô số thành phố và Lục địa Versailles sẽ bị phá hủy.
Lafaye kìm lại trước việc bật ra một tràng cười lớn.
“Làm sao chúng ta còn bị ghét hơn lúc này được nữa.”
“…..”
“Kế hoạch này đã được thực hiện khi hoàn toàn tính tới việc tất cả mọi người đều là kẻ địch. Weed và những người chơi khác cũng cần phải nếm trải cảm giác thất bại.”
“Thất bại sao?”
“Hắc long Kaybern sẽ gây ra tổn thất đáng kể. Nếu như Lục địa Trung tâm và phương Bắc bị phá hủy, mọi người sẽ từ bỏ hy vọng sai lầm vào Weed.”
Lafaye đã thực hiện kế hoạch cuối cùng của mình. Lâu đài Aren đã bị phá hủy bởi Kaybern, chúng cũng bị dồn vào chân tường nên tình hình giờ có tệ hơn nữa cũng chẳng có nhiều khác biệt.
“Chúng ta là kẻ phải chịu trách nhiệm cho mớ bòng bong này, nhưng Weed sẽ là kẻ phải xử lí nó.”
Mỗi nhà đài đều gửi tin tức khẩn về việc chiêu mộ lãnh chúa của Đế chế Arpen và quyết định thực hiện một buổi truyền hình trực tiếp.
– Vào nửa đêm, hai ngày sau tính từ hôm nay, họ sẽ thực hiện công bố chính thức về các vị trí lãnh chúa tại Cung điện Trái Đất.
– Có rất nhiều người chơi đã đăng ký vào vị trí lãnh chúa của nhiều thành phố.
– Tất nhiên rồi. Tôi có thể tưởng tượng được mức độ căng thẳng của sự ganh đua vào những thành phố chính.
CTS Media và KMC Media đều đăng ký vào vị trí lãnh chúa sau một cuộc họp nội bộ. Trong quá khứ, các nhà đài được yêu cầu giữ trung lập và thành ra, điều đó lại cản bước họ có thể liên kết với một thế lực nào đó. Giờ đây, việc giữ trung lập chẳng còn nghĩa lý gì bởi vì Đế chế Arpen đã chinh phục Lục địa phương Bắc và phần lớn Lục địa Trung tâm. Sở hữu một thành phố có nghĩa là sẽ có những chương trình đa dạng hơn, và nhờ vào cuộc ganh đua với những nhà đài khác, họ quyết định ứng cử vào vị trí lãnh chúa của thành phố.
– Guild Black Lion đã tuyên bố rằng họ sẽ lấy lại khu vực Tullen. Oh Joo-Wan-ssi, tôi nghĩ rằng họ đang xua đuổi những người khác cũng ứng cử vào khu vực này.
– Tôi cũng nghĩ vậy. Dù vậy, tôi nghĩ rằng mọi thứ sẽ không chuyển biến tốt cho họ.
– Vì sao vậy? Kể cả khi họ có yếu thế hơn, chẳng phải Guild Black Lion cũng có một lượng lớn tiền nếu họ dồn lại sao?
– Có thể vậy, nhưng nhắm tới toàn vùng Tullen là quá tham lam. Những kẻ lắm tiền nhiều của và những Guild giàu có hay những cá nhân riêng lẻ cũng sẽ ứng cử.
– Khu vực Tullen từng thuộc về Guild Black Lion.
– Quá khứ chẳng còn có ý nghĩa gì khi giờ chúng ta đang ở dưới sự trị vì của Đế chế Arpen. Trong quá khứ, có rất nhiều trường hợp chiếm cứ lãnh thổ bằng vũ lực. Nhưng trong trường hợp được chỉ định làm lãnh chúa của Đế chế Arpen, các vị trí lãnh chúa sẽ được giữ nguyên chừng nào không có vấn đề gì xấu.
– Vậy, họ có thể giữ được danh hiệu mà không cần sức mạnh quân sự.
– Phải. Đó là trật tự mới của Đế chế Arpen. Vậy nên, bất kỳ người nào có thể trả một khoản phí “nho nhỏ” cỡ cả một gia tài, sẽ vươn lên trở thành lãnh chúa.
Tại một trang đấu giá vật phẩm.
Một hiện tượng kỳ lạ xảy ra mỗi khi có bài đăng bán những vật phẩm liên quan tới Royal Road.
Đầu tiên, giá trị thực của vàng trong game tăng phi mã, gần gấp đôi giá trị ban đầu.
“Điên cmnr. Vàng tăng giá như tên lửa vậy.”
Tại mọi trang web đấu giá, vàng được giao dịch ngay lập tức khi nó được đưa lên.
“Nhân dịp vàng tăng giá, kiếm tí còn phong lưu nào!”
“Haha, lời hơn buôn bạc giả!”
Những người chơi bán tất cả vàng mà họ có. Vàng rất cần thiết trong cuộc sống hàng ngày tại Royal Road và càng không thể thiếu khi mua đồ trong các cửa hàng. Trừ khi đầu cơ vào nhà đất, làm vài vụ nghỉ dưỡng xa hoa hay đóng tàu du lịch cỡ “Titanic”, sẽ chẳng có ai thiếu vàng nếu như đi săn tử tế và thực hiện các nhiệm vụ.
“Cái gì? Tao vừa mới ra giải quyết nỗi buồn một tí mà đã thành người tối cổ cmnr thế này. Vàng tăng giá gấp 3 lần rồi @@?”
Thị trường vàng tại các trang web đấu giá đã tăng gấp ba trong một khoảng thời gian ngắn. Đó là một chuỗi sự kiện khủng khiếp và mặc cho ngày dần kết thúc, giá cả thị trường vẫn liên tục tăng chóng mặt.
“Đó là bởi vì việc Đế chế Arpen tuyển dụng lãnh chúa.”
Những người chơi cuối cùng cũng nhận ra.
Những cá nhân giàu có ở khắp thế giới đều đang thu thập mọi nguồn vàng có thể trên các trang đấu giá để có thể ứng cử vào vị trí lãnh chúa.
– Tiêu đề: Bán một triệu vàng.
‘Tôi đã đặt một cuộc đấu giá. Người mua xin vui lòng đưa ra mức giá của mình. Hạn chót là 30 phút kể từ lúc này.’
Những người chơi tận dụng hệ thống đấu giá để có thể cá kiếm nhiều hơn, và giá cả đã tăng chóng mặt. Ai đó có thể đưa ra một mức giá cao hơn giá thị trường, nhưng người tiếp sau cũng có thể đưa giá gấp đôi. Những kẻ giàu có ở khắp nơi như những tỉ phú ở Trung Quốc, Trung Đông, Mỹ, Châu Âu đều tham gia vào việc này. Họ đã chấp nhận việc Royal Road vượt xa một thú vui thông thường, và có vị trí riêng ở trong cuộc sống của mình. Họ nghĩ rằng họ sẽ chẳng có thể có cơ hội tốt hơn để trở thành lãnh chúa.
Giá trị của tiền cũng tương ứng; với những người có thể vui vẻ “nạp thẻ” cả tỉ đồng cho một trò giải trí, vị trí lãnh chúa tại Đế chế Arpen được coi là điều cần phải có.
‘Điều này có nghĩa là mình sẽ là vua ở một khu vực nhất định phải không?’
Đế chế Arpen được biết tới việc cực kỳ hạn chế ảnh hưởng tới các lãnh chúa tại Lục địa phương Bắc. Họ luôn nhân từ và rộng lượng, miễn là đóng thuế má đầy đủ. Đối với những kẻ giàu có đang tìm kiếm một thú vui mới, đây là một thời cơ thích hợp.
“Vàng ra bao nhiêu mua bấy nhiêu.”
“Shopping không cần nhìn giá nhé.”
“10 tỷ? 20 tỷ? Mấy cái giá cỏn con này mà cũng gọi là tiền à. Chẳng có gì ta không mua được.”
“Chúng nó trả một núi tiền thì mình trả hai núi, đập “đô la chưởng” vào mặt chúng nó. Số vàng còn lại thì đầu tư vào phát triển thành phố.”
“Liên lạc với mấy thằng top server hay các Guild ấy. Thiếu gì cách. Còn nếu không tìm được thì tự đúc vàng.”
Không phải tất cả mọi tỉ phú trên thế giới đều tham gia, chỉ có một phần trong số họ.
Cho dù vậy, cuộc đua giữa họ đã đẩy giá cả lên cao gấp 30 lần và những người chơi đều bán toàn bộ số vàng một cách vô điều kiện. Những người chơi thông thường ước tính rằng sau khi việc chiêu mộ lãnh chúa cho Đế chế Arpen kết thúc, giá cả vàng sẽ quay trở về giá trị ban đầu.
Họ không thể để thời cơ này vụt mất, thời cơ mà họ có thể bán vàng với một mức giá cao quái đản. Trong một lúc, một lượng tài sản trị giá hơn 10 triệu vàng đã được giao dịch tại các trang đấu giá.
Cung điện Trái Đất.
Rất nhiều người chơi tụ tập đông đúc tại nơi này, khi mà nó là hoàng cung của Đế chế Arpen.
“Ngay bây giờ. Chúng tôi sẽ công bố việc bổ nhiệm các lãnh chúa của Đế chế Arpen.”
Hwaryeong là người tuyên bố, cô trải bản đồ của Lục địa Versailles lên tường.
Lục địa phương Bắc và Lục địa Trung tâm.
Tất cả mọi nơi trừ 10 cấm địa và lãnh thổ của Haven đều là nơi được bổ nhiệm.
Đế chế Arpen đã mở rộng lãnh thổ nhẹ nhàng và thành công.
Có rất nhiều ý kiến trái chiều về việc bổ nhiệm lãnh chúa được quyết định bằng việc đấu giá giữa những người chơi trong Hội Cháo Hành.
“Thế này có khác gì mua quan bán tước?”
“Cái này có tính là bỏ túi riêng không? Chúng ta đã chiến đấu vì ai vậy?”
“Ra sức cày cuốc, chiến đấu vì Arpen mà chả được cái cắc mẹ nào, và giờ nó định thanh minh cho việc kiếm tiền từ những kẻ đang cố gắng trở thành lãnh chúa ra sao đây?”
Có một lượng lớn lời phàn nàn và chỉ trích từ những người chơi. Trái ngược lại, rất nhiều người vẫn theo phe Weed.
“Vì đ’ thể ngửi nổi cách cai trị của bọn Haven, nên chúng ta đã tự nguyện quyết định tham gia chiến đấu. Việc mong đợi được chia chiến lợi phẩm là tư tưởng của đám tiểu nhân. Chúng ta nhận được một đống điểm cống hiến rồi đó thôi. Thành thực mà nói thì đi được đến độ cao thế này là vì chúng ta cùng đồng lòng chứ nếu tách riêng mỗi người ra, chẳng ai làm được nhiều như Weed-nim.”
“Nếu như Weed-nim không xuất hiện, cuộc đời của chúng ta sẽ tiếp tục bị bóc lột dưới ách đô hộ của bọn Haven, và chẳng ai có thể làm được gì. Chúng mày là một lũ vô ơn sau tất cả những gì đã được nhận.”
“Những người đã đi cùng Weed-nim từ hồi Morata mới được thành lập chẳng thể buông lời chỉ trích anh ấy như vậy. Từ hồi ấy đến giờ, anh ấy đã đầu tư toàn bộ tài sản mình có được, và từ hai bàn tay trắng đạt được đến mức này.”
“Wow… Mấy thằng cóc ghẻ giờ kêu ca phàn nàn về việc bổ nhiệm lãnh chúa kìa. Vậy thì anh ấy sẽ chẳng thèm bổ nhiệm lãnh chúa và bỏ mặc những vùng đất đấy nhé? Quái vật sẽ xâm lăng và giờ ai sẽ nhận trách nhiệm chống trả?”
“Không có tiền thì cai trị một đế chế rộng lớn thế này kiểu gì? Thậm chí là tiền từ việc bán đất quanh Công viên nước Puhol cũng đã được đầu tư vào nội vụ rồi…”
“Ý chú là toàn bộ số tiền sao?”
“Phải. Đầu tư hết sạch rồi. Lúc đầu tôi cũng thầm nguyền rủa khi anh ấy bán đất ở giữa trận chiến, nhưng hóa ra anh ấy đang kiếm một khoản đầu tư cho chúng ta.”
Có rất nhiều lời qua tiếng lại trong Hội Cháo Hành, nhưng phần đa ý kiến đều tin tưởng và quan sát mọi thứ sẽ diễn ra ra sao.
Thành ra, việc bổ nhiệm lãnh chúa bắt đầu!
“Đầu tiên, chúng ta sẽ bắt đầu với việc bổ nhiệm lãnh chúa với nơi được chú ý nhất, Liên minh Britton.”
Hwaryeong bắt đầu nhận đăng ký cho vị trí cốt lõi của Đế chế, các thành phố lớn và những thành phố công nghiệp tại Liên minh Britton.
“Một nghìn vàng!”
“Được rồi, chúng ta có giá một nghìn vàng. Còn ai nữa…”
Một người mặc áo choàng ở xa phía sau giơ tay.
“10 triệu vàng!”
“10 triệu vàng ư? Được rồi. Giá hiện tại là 10 triệu vàng.”
Hwaryeong phát hoảng với diễn biến này, theo sau đó là một gã ngon trai hét lên ở gần phía đầu.
“50 triệu vàng!”
“50 triệu vàng sao…”
“100 triệu vàng!”
Giá trị của cái ghế lãnh chúa nhảy vọt.
Mọi người đều bàng hoàng, và còn nhiều người đang tranh nhau. Một thành phố chính tên là Denem đã được bán với cái giá 323 triệu vàng!
Các thành phố sau đó cũng được bán với giá khoảng 200 tới 300 triệu vàng.
Một vài thành phố như Thành phố Tự do Somren có một sức ảnh hưởng lớn tới những khu vực xung quanh và được giữ lại dưới sự quản lý của chính phủ, nhưng những thành phố khác với vai trò cốt lõi của mạng lưới thương mại được bán với giá lên tới 400 triệu vàng.
Những thành phố nổi tiếng với những khung cảnh mỹ miều, những hồ nước hay những dòng sông được bán giá cao hơn. Cũng có những thành phố khác nổi tiếng hơn với những lò rèn và các khu mỏ.
Việc bổ nhiệm lãnh chúa bắt đầu vào nửa đêm và tiếp tục cho tới ngày tiếp theo.
“Tôi là Sculptor Debs. Xin vui lòng cho biết tên và vùng đất anh sắp sửa cai trị?”
“Tôi tên là Dakoi và vùng đất là làng Pogma.”
“Được rồi, tôi nhớ rồi.”
Loạt xoạt, loạt xoạt, loạt xoạt.
Sculptor Debs đích thân lo việc khắc dấu bổ nhiệm lãnh chúa lên đá.
– Lãnh chúa của Đế chế Arpen.
Swordsman Dakoi giờ đây được bổ nhiệm làm lãnh chúa của Làng Pogma.
Ký tên, Hoàng Đế Weed.
“Của anh hết 118 vàng và 80 bạc.”
“Gì vậy? Tôi tưởng thứ này miễn phí chứ.”
“Chứng nhận bổ nhiệm chỉ được khắc khi anh trở thành một lãnh chúa. Anh không cần phải làm nữa nếu anh không muốn trả phí.”
“À không, trả chứ, trả chứ.”
Sculptor Debs cũng kiếm được tí cho mình từ công việc phụ này.
Với việc bận bịu phải đi săn đám quái đang ngày một đông, Weed không thể có mặt ở Cung điện Trái Đất. Đó là lý do cậu giao việc điêu khắc này lại cho Debs.
– Weed: Cậu đã làm được bao nhiêu rồi?
“Em đã làm khoảng 80 cái rồi. Nhưng còn chưa được một phần tư lận.”
– Weed: Cố làm tiếp đi nhé.
“Được mà, anh yên tâm!”
Debs trẻ tuổi luôn theo đuổi hình tượng của Weed. Kể từ khi hai người trở thành bạn từ lúc điêu khắc tượng thần Hestia, tình bạn của họ đã thân thiết hơn.
Weed đề nghị cho anh nhiệm vụ này và cùng lúc đó cũng giảng cho anh những bài học về cuộc sống.
– Chú nghĩ ai là người quyết định giá trị của những bức tượng? Chú nghĩ ai sẽ là người công nhận anh nếu như anh cày cuốc như trâu rồi chỉ rao bán sản phẩm với giá rẻ như cho? Hãy nhớ lấy, tất cả đều phụ thuộc vào khả năng đẩy giá sản phẩm lên cao của mỗi Sculptor.
– Không có gì phải bận lòng khi nói dối nếu nó khiến người nghe cảm thấy thoải mái. Chúng ta phải đảm bảo rằng những người khách hàng khi xem chúng ta diễn thuyết đều cảm thấy hài lòng.
– Chú em luôn luôn phải tiết kiệm. Tiêu tiền chưa chắc đã là chuyện hạnh phúc đâu.
– Luôn luôn nghĩ về cách chú sẽ bòn rút túi tiền của người khác ra sao. Đó chính là nơi ý tưởng tuôn trào.
– Đừng bao giờ để lộ chi phí sản xuất. Nói phóng đại công sức mình đặt vào sản phẩm lên. Những thứ chúng ta làm luôn luôn phải có giới hạn, dẫu cho rốt cuộc chúng ta cũng làm ra thứ y hệt vào ngày hôm sau.
‘Hehe. Ngay cả khi mình biếu anh ấy 94 vàng, mình vẫn còn một mớ cho bản thân.’
Debs mỉm cười trong khi điêu khắc. Các vị lãnh chúa nhận được chứng nhận bằng đá cũng được dẫn tới buổi tiệc mừng. Những lãnh chúa được bổ nhiệm tập trung tại sảnh Sapphire và tận hưởng bữa tối với đầy sơn hào hải vị.
Những đầu bếp hàng đầu Royal Road và những nguyên liệu tươi ngon nhất từ đủ các vùng miền được mang tới buổi tập trung các lãnh chúa.
“Anh là lãnh chúa của Thành phố Tự do Ladia sao? Haha! Nó gần với Pháo đài Gordon của tôi lắm đấy. Rất mong được hợp tác.”
“Tôi cũng rất vinh dự. Merchant chúng ta nên gặp gỡ nhau thường xuyên hơn.”
“Nghe bảo trường kiếm là sản phẩm đặc trưng của vùng đó hả?”
“Phải. Kiếm được tạo ra tại Thành phố Tự do Ladia được cộng thêm 5 điểm tấn công và 20% độ bền. Điều này là do chất lượng thép được sản xuất tại đây.”
“Tôi thấy ghen tị đó. Anh thực sự có được một lãnh địa tuyệt vời.”
Những lãnh chúa hành xử hết sức đường hoàng, vừa uống rượu và tận hưởng bữa tiệc.
Họ đã tiêu tốn một lượng gia tài khủng khiếp, nhưng các lãnh chúa không biến khoản chi của mình thành một chút thất vọng dù là nhỏ nhất. Thực tế, một lượng tiền khổng lồ là không đủ để trở thành thị trưởng hay tổng thống, nhưng ở Đế chế Arpen những vị trí đó sẽ được duy trì chừng nào nó chưa bị thu hồi.
“Anh tới từ gia tộc Conchern phải không?”
“Đúng vậy. Anh biết chúng tôi hả?”
“Con trai út của tôi được nhận vào trường đại học xây dựng nhờ quỹ học bổng của gia tộc anh.”
“Vậy sao? Haha.”
Đám lắm tiền nhiều của ở khắp thế giới đều quy tụ và có những cuộc nói chuyện nâng bi nhau.
Một vài người tự mình gây dựng cơ đồ, nhưng phần lớn trong số họ là đám phú nhị đại sinh ra đã ở vạch đích. Chẳng thèm đếm xỉa đến chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, suy nghĩ của chúng “sâu sắc” cỡ một đứa trẻ con vừa tậu được món đồ chơi mới.
Trùm Merchant Mapan bắt đầu đi vòng quanh với rượu trong tay.
“Đây là rượu đặc sản của Morata. Chính Aromatic Wine Maker Elk đã làm ra chúng. Nho dùng để ủ rượu được đích thân Miretas-nim trồng.”
“Ôi…! Mùi hương thật tuyệt hảo!”
“Mùi vị rượu dịu dàng như buổi hoàng hôn vậy. Tôi chưa bao giờ thấy hương vị này ở nơi khác.”
Các vị lãnh chúa đều nhấp một ngụm và phát nghiện. Kể cả với họ đây cũng là một loại vang tuyệt hảo.
“Cho xin một ly nữa!”
“Số lượng có hạn. Ly đầu tiên là miễn phí, nhưng mọi người phải trả tiền để uống thêm.”
“Phải trả tiền à? Thế thì tôi mua cả chai!”
Những vị lãnh chúa lập tức mua rượu vang. Rượu vang đặc biệt của Morata có giá lên tới 50,000 vàng mỗi chai, nhưng họ dễ dàng mua chúng mà chẳng cần đến một cái nhíu mày.
✺ Dòng chữ AI ngân vang — Thiên Lôi Trúc chạm đến trái tim ✺