Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 519: CHƯƠNG 563: NGÀY RAMEN

Vụ cướp hang rồng đã thành công rực rỡ!

Lee Huyn đang ngây ngất trong niềm vui sướng khi nghĩ đến việc bán được một lượng trang bị khổng lồ.

“Bán cùng lúc thì nhiều quá...”

Giao dịch trên các trang đấu giá hiện tại khá èo uột. Tất cả đều đang nín thở chờ đợi để mua các trang bị từ hang rồng ngay khi chúng được rao bán.

“Mình mà giàu lên nhanh quá, sẽ có rất nhiều thằng nhảy vào chia chác.”

Lee Huyn đã học được một bài học để đời khi xem phim trộm cướp, rằng các băng đảng thường tan đàn xẻ nghé vì không chia đều chiến lợi phẩm.

“Phải bịt ngay lỗ hổng này.”

Cậu quyết định sẽ từ từ phân phối kho báu. Đống châu báu không có chân, nên chẳng cần lo chúng chạy mất. Sau khi chia phần thưởng cho các Dwarf, đội đột kích và Thương hội Mapan, cậu vẫn còn hơn một nửa.

“Cảm giác như trúng Vietlott vậy.”

Lee Huyn bình thản nói.

“Chắc mình nên mua gì đó cho bản thân.”

Cậu sẽ mua một chiếc áo khoác mùa đông thật dày.

Quần áo ngoài chợ không ấm bằng hàng hiệu trong trung tâm thương mại.

“Tìm hàng giảm giá thì sẽ không tốn nhiều tiền. Số còn lại mình sẽ đầu tư vào bất động sản.”

Cuối cùng, tất cả đều quy về bất động sản!

Lee Huyn đưa ra quyết định trong lúc lướt Internet, và những từ khóa được tìm kiếm nhiều nhất đập vào mắt cậu.

• Vụ cướp hang rồng

• Hắc Long Kaybern

• Đám cháy tại dãy núi Ulta

• Cái chết của Oberon

• Thân hình hoàn mỹ của Seoyoon

• Hang ổ của Kaybern

• Chiều cao của Seoyoon

• Kho báu trong hang rồng

• Giọng nói của Seoyoon

Vụ trộm hang rồng chiếm gần hết các vị trí đầu.

Về phần Seoyoon, cô lúc nào cũng nằm trong top tìm kiếm suốt cả năm nên chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

“Nhưng mà, Oberon-nim chết sao?”

Có những video quay cảnh anh một mình tả xung hữu đột để cứu các Dwarf trong đội vận chuyển đang bị quái vật bao vây.

Anh đã cứu được đồng đội nhưng rồi cũng ngã xuống.

Anh đã nâng cao đáng kể năng lực của mình nhờ sử dụng “Lò rèn Hiến tế” và nhờ đó cứu được rất nhiều người.

Anh ta cầm chân lũ quái vật để hỗ trợ các đội vận chuyển khác tẩu thoát.

“Đúng là một anh hùng.”

Lee Huyn tán dương Oberon nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái.

*Liệu sống như vậy có vui không?*

Đối với cậu, mạng sống chỉ có giá trị khi được sống vì bản thân mình.

Oberon có một phong cách sống mà cậu không tài nào hiểu nổi, nhưng cậu vẫn tôn trọng điều đó.

“Tính cả tình hình trong hang rồng, mình phải công nhận Oberon-nim có đóng góp lớn nhất. Ít ra mình cũng có lương tâm. Hai món trang bị thì không đủ được.”

Một điều đau đầu là phải nghĩ xem nên thưởng cho Oberon thế nào.

Lee Huyn cho rằng sự chân thành là quan trọng nhất, vậy nên cậu lấy thông tin liên lạc của Oberon và các Dwarf đã sử dụng “Lò rèn Hiến tế”. Cậu đích thân gửi cho họ một tin nhắn.

- Xin chào, tôi là Weed. Tôi xin gửi tới bạn lòng biết ơn sâu sắc nhất vì sự giúp đỡ to lớn của bạn tại hang rồng. Lời nói khó mà diễn tả hết được lòng biết ơn này. Khụ khụ.

Gia đình chúng tôi sẽ tụ tập vào ngày mai để cùng ăn ramen. Ngoài ra còn có cả kim chi hảo hạng và bánh bao tự làm.

Bạn có muốn tham gia cùng chúng tôi không?

Mì ramen đặc biệt do chính tay Lee Huyn nấu.

Đây có thể không phải là điều gì to tát, nhưng lại là một sự đối đãi đặc biệt đối với bất kỳ ai ở các đài truyền hình.

Cậu không mong tất cả những người nhận được tin nhắn sẽ đến.

“Họ đều là người bận rộn. Không đời nào họ lại thực sự đến chỉ để ăn ramen. Đây chỉ là cách thể hiện sự tôn trọng qua tin nhắn thôi.”

Điều này đặc biệt đúng với Oberon, người nổi tiếng là không bao giờ xuất hiện trước công chúng.

Trong Royal Road, anh đã lập nên một Guild và hết mình dẫn dắt mọi người, nhưng ngoài đời thực, anh chưa bao giờ xuất hiện trong các chương trình truyền hình hay các buổi phỏng vấn.

Dẫu vậy, những người chơi nhanh chóng trả lời.

- Vinh dự quá. Dù có bão tuyết tôi cũng tới.

- Chờ mãi mới đến ngày này. Giờ có nhắm mắt xuôi tay tôi cũng không còn gì hối tiếc!

- Cả đời này tôi chỉ mong được gặp anh một lần.

- Cảm ơn Đấng, đồ chùa lúc nào cũng ngon, có phải lết bộ thì tôi cũng đến.

- Tôi vừa xin nghỉ phép xong. Sếp tôi là fan cuồng của cậu nên đã vui sướng ký duyệt ngay. Nhớ tặng tôi vài chữ ký nhé.

- Tôi sẽ chạy tới liền... Ặc, là ngày mai sao. Làm sao tôi có thể chờ tới ngày mai được? Tôi sẽ thức trắng đêm nay và chạy tới ngay sáng mai. Vù vù.

Thậm chí có cả những người chơi không ở Hàn Quốc.

- Tôi đặt vé rồi. Tôi sẽ quá cảnh tại Paris và đến Hàn Quốc vào sáng sớm mai. Tôi thực sự rất mong chờ.

– Tôi có thể đưa mẹ đi cùng không? Mẹ tôi cũng muốn đi. Tôi đang ở Moscow.

- Tôi ở Nhật này. Tôi sẽ mang theo một mô hình. Anh có thể ký tặng nó cho tôi không? Tôi có 45 mô hình về những bức tượng sống, bao gồm cả Wyvern và Bingryong!

– Tôi khởi hành từ Thổ Nhĩ Kỳ. Giờ tôi đi đây. Tim tôi đập thình thịch rồi này.

Lee Huyn thở dài đầy tiếc nuối.

“Mắc chứng gì không tự ăn ramen ở nhà mình đi. Sao cứ phải đến đây cơ chứ.”

Tất cả bọn họ đều chẳng hiểu ý gì cả. Và câu trả lời của Oberon nhanh chóng tới sau đó.

- Tôi vừa đọc tin nhắn của anh. Giờ tôi lên máy bay đây.

Phiền chết đi được.

“Đám người này chưa từng ăn mì trong đời hay sao vậy?”

Bữa tiệc mì, trái ngược với dự định của cậu, đã trở thành một sự kiện quá lớn!

Lee Huyn dậy sớm vào sáng hôm sau và cùng Seoyoon ra chợ.

“Anh sẽ phải nấu mì cho khách tới ăn trưa nay.”

“Em biết rồi. Em đã xem trên ti vi.”

"Ti vi sao?"

“Vâng. Đó là tin hot trên CTS Media, họ nói rằng anh tổ chức bữa tiệc ramen cho các Dwarf.”

Các nhà đài thậm chí còn đưa tin về bữa tiệc ramen như một tin nóng!

Lee Huyn nghĩ sự xâm phạm đời tư này là không thể tránh khỏi khi cậu đã quá nổi tiếng.

“Thôi thì, mọi người đều sẽ tới, anh không thể nấu một món mì tệ được.”

“Chúng ta có nên mua thịt bò không?”

“Không. Không đến mức đó... Cứ mua một đống thứ hổ lốn bỏ vào ramen là được. Người ta nói rằng phải sống tằn tiện nhưng không nên keo kiệt với món ăn mời khách.”

Cậu có rất ít kỷ niệm với bố mẹ vì họ đã mất khi cậu còn nhỏ.

Nhưng cậu vẫn nhớ mẹ mình từng nấu rất nhiều món ngon mỗi khi có khách tới nhà.

“Mua một ít nghêu nữa... Thêm ít cua nữa. Có cua trong nước dùng thì tuyệt cú mèo.”

“Còn sashimi thì sao? Em cũng có thể nấu một nồi lẩu cá cay.”

“Anh nói rồi mà. Đừng chi nhiều đến vậy.”

Lee Huyn lạnh lùng ngắt lời cô.

Đó là bởi vì có tới 28 người chơi đã thông báo rằng họ sẽ tới.

Cả hai đi vòng quanh chợ, mua nhu yếu phẩm và nguyên vật liệu, tận hưởng một buổi hẹn hò bình thường.

Giờ ăn trưa đến gần và Lee Huyn cố gắng dặn dò Lee Hayan.

“Giống như với tất cả các Dwarf khác, đừng có chê Oberon-nim thấp khi họ tới.”

“Được rồi mà oppa.”

“Em cũng phải giữ thái độ cho tốt. Em không được trêu chọc ngoại hình của người khác đâu đấy.”

“Em sẽ không làm vậy đâu. Dwarf là một tộc thấp bé nhưng điều đó chẳng liên quan gì tới chiều cao ngoài đời của họ.”

“Em không thấy là anh ta không bao giờ xuất hiện trên truyền hình sao? Anh cá là anh ta vừa lùn vừa xấu hơn cả anh nữa.”

“Kỳ lạ thật. Anh ta tốt bụng và có khả năng lãnh đạo. Phong thái dẫn dắt mọi người của anh ta không hề giống như vậy.”

"Éc..."

“Em sẽ cẩn thận.”

Lee Hayan đồng ý dù điều đó nghe chẳng hợp lý chút nào với cô bé.

Cứ cãi lý với cậu có thể biến thành một bài diễn thuyết dài 10 tiếng đồng hồ.

Rất lâu trước đây, cô từng giao du với một nhóm bạn xấu và bắt đầu nổi loạn, cuối cùng bị gãy một chân.

Điều đó thực sự rất đau đớn, nhưng nó chẳng là gì so với những gì xảy ra sau đó.

Lee Huyn đã cằn nhằn, quở trách cô bé suốt 10 tiếng mỗi ngày cho tới khi chân cô lành hẳn!

“Chúng ta không có cha mẹ! Trường học thực sự là một nơi khó chịu! Em xấu hổ khi phải xuất hiện trước mặt bạn bè với bộ dạng nghèo khổ!”

Cãi lại chẳng có chút tác dụng nào.

Một khi màn quở trách bắt đầu, cả quá trình và kết cục của nó đã được định sẵn.

“Em thấy xấu hổ vì trông nghèo khổ chứ gì? Vậy tức là em vẫn còn chịu đựng được. Khi em còn nhỏ, anh đã thay tã cho em và cõng em trên lưng mỗi ngày. Có vẻ em đã quên hết rồi hả. Em còn chẳng thể đi đứng cho tử tế được.”

Vì những năm tháng tuổi thơ không mấy vui vẻ, cậu luôn lôi lại những chuyện như phải đi khắp nơi nhặt cặp sách hay quần áo cũ để cho cô bé đến trường.

Những lời quở trách của cậu bao gồm cả những câu chuyện cũ rích, không hồi kết, phân tích tỉ mỉ tại sao hành động của cô bé là sai trái. Cậu thậm chí còn kể lể về những lo lắng trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai. Đó như một màn dội bom những lời trách móc có đầy đủ mở bài, lập luận, dẫn chứng và kết luận!

“Phù. Thế này hơi quá rồi đó.”

Lee Hayan trở nên kiệt sức và ngủ thiếp đi. Nhưng cô bé không thể thoát được, những lời trách móc lại bắt đầu vào sáng hôm sau.

Sau khoảng năm ngày bị cằn nhằn, Lee Hayan tự nghĩ.

*“Mình nghĩ mình khá thông minh đó chứ? Mình bắt đầu thuộc lòng lời cằn nhằn của anh ấy rồi.”*

Việc này tiếp diễn trong khoảng 20 ngày và cô bé bắt đầu thấy đau đầu.

*“Bị đánh còn đỡ khổ hơn thế này. Mình cảm thấy như sắp phải nhảy lầu vì nghe anh ấy nói mất.”*

Lee Hayan thay đổi đáng kể sau ngày đó.

Cô bé cắt đứt liên lạc với đám bạn xấu, chăm chỉ học hành và không bao giờ để ông anh trai có cơ hội trách mắng mình.

"Em..."

“Em được 98 điểm bài kiểm tra tiếng Anh tháng này. Em sai một câu. Em sẽ được 100 vào kỳ tới.”

“Nhớ là hãy xem lại...”

“Vâng, em sẽ kiểm tra lại hai đến ba lần và tránh mắc lỗi.”

“Đám bạn của em...”

“Vâng, họ là những người bạn cũng học hành chăm chỉ ở trường.”

“Đừng có dành thời gian chỉ để học...”

“Em không học suốt đâu. Em có nhiều thói quen khác. Em đọc sách và tập thể dục đều đặn.”

Sự cằn nhằn của cậu đã thay đổi cả một con người!

Sau đó, cô bé có vài lần mơ thấy Lee Huyn trách mắng mình, khiến cô bé giật mình tỉnh giấc.

*“Liệu unni có bị mắng không ta?”*

Lee Hayan nghĩ rằng Seoyoon sẽ bỏ chạy sau khi thấy được bộ mặt thật của anh trai mình.

Việc cằn nhằn chỉ với vài từ đã đủ khó chịu, chẳng ai có thể chịu nổi hàng giờ liền.

*“Thành thật thì ngoài kia chẳng thiếu đàn ông. Nếu unni bỏ đi, anh ấy có suy sụp không nhỉ?”*

Màn trách móc Seoyoon rồi cũng sẽ sớm bắt đầu.

Đó là một trận bom cằn nhằn không ngừng nghỉ, kể cả khi bạn khóc hay hối lỗi.

Nỗi lo này đã ám ảnh cô bé mỗi ngày.

Lee Hayan với trái tim lo âu đã đến gặp Seoyoon.

“Unni, hôm nay chị phải cẩn thận với anh trai em đấy.”

"Hmm?"

“Anh ấy nấu ramen cho các Dwarf. Anh ấy sẽ thấy rất phiền phức về việc này.”

“Tệ vậy sao?”

“Em biết vì em là em gái anh ấy, chị cứ đề phòng là hơn. Đặc biệt là đừng nói chuyện với những gã khác, mặc kệ có chuyện gì xảy ra. Anh trai em ghen dữ lắm.”

“Anh ấy từng ghen tuông với bạn gái cũ sao?”

“Anh ấy chưa từng hẹn hò ai bao giờ... Nhưng chị có thể nhìn thấu nội tâm anh ấy. Anh ấy sẽ trở nên bảo thủ và cực kỳ ghen tuông.”

Seoyoon lắc đầu đầy chắc chắn.

“Anh ấy không phải dạng người đó đâu.”

“Em đang nói thật mà. Em sẽ cho chị biết một bí mật. Anh ấy nghĩ rằng mình khá là điển trai đó.”

“Anh ấy là người đẹp trai nhất trên trái đất này.”

Lee Hayan cảm thấy bối rối như thể vừa bị mắng nhiếc trong hai giờ liền...

*“Chị ấy bị chôn trong đường mật rồi.”*

Dù vậy, để bảo vệ công lý, cô bé nhẹ nhàng nói.

“Thực ra thì anh trai em cằn nhằn nhiều lắm.”

“Anh ấy làm vậy là để em có một cuộc sống tốt hơn. Chị hiểu tất cả những điều đó.”

Từ khi còn nhỏ, Lee Hayan nghĩ rằng việc anh trai mình có bạn gái là điều không tưởng. Nhưng giờ đây, cô bé thường xuyên thấy cả hai có những khoảng thời gian tình cảm bên nhau.

*“Để sống sót thì mình cần phải tự lập càng sớm càng tốt.”*

Đám phóng viên với hàng trăm máy ảnh đang chầu chực trước cửa nhà Lee Huyn.

Chẳng khác nào U23 Việt Nam xuống sân bay sau chiến tích Thường Châu lịch sử!

“Này, tránh ra coi!”

“Đứng đúng khu vực dành cho máy quay đi!”

Các phóng viên phỏng vấn từng vị khách đến nhà Lee Huyn.

“Cuối cùng cũng tới nơi, tôi đến từ Amsterdam. Đây là lần đầu tôi được ăn ramen Hàn Quốc... Thật vinh dự.”

“Ngày hôm nay thật tuyệt vời, một ngày đặc biệt. Tôi sẽ có chuyện để kể cho lũ trẻ ở nhà. Cha của chúng nó được ăn ramen do chính Weed-nim nấu!”

“Nhân tiện thì đám con tôi đều mơ ước trở thành người như Weed-nim.”

“Giấc mơ của tôi nay đã thành hiện thực. Tôi nghĩ mình sẽ được thưởng thức một bát ramen ngon tuyệt.”

Tất cả các vị khách đều trả lời phỏng vấn trước khi bước vào nhà ngay trước bữa trưa.

Sự xuất hiện của Oberon là sáng chói nhất trong số đó.

“Xin chào. Tôi là Oberon.”

Một chàng trai trẻ với mái tóc vàng óng, hồ hởi chào Weed với một nụ cười tươi trên môi.

Anh ta đẹp trai y như người mẫu trên tạp chí và các chương trình truyền hình.

“Thật sự là Oberon-nim đấy à?”

“Phải, thật vinh dự khi được gặp anh, Weed-nim.”

“Anh nói tiếng Hàn trôi chảy quá.”

“Tôi có vài thú vui ấy mà.”

“Thú vui sao? Vậy anh có thể nói được những ngôn ngữ khác không?”

“Được, tôi có thể nói tiếng Trung, tiếng Nhật và tiếng Pháp.”

Anh ta vừa có ngoại hình điển trai, lại còn thông minh nữa!

Rất nhanh chóng, bàn ghế được xếp ra sân và mọi người đều ngồi ăn món mì của Lee Huyn.

“Cảm ơn vì bữa ăn.”

Món ramen của Lee Huyn rất đặc biệt, nước dùng được hầm từ cua, cá cơm và nhiều loại hải sản khác.

Vấn đề là nó quá ngon.

“Agh! Cay quá!”

“Ôi trời ơi. Cay xé lưỡi, nhưng tôi không thể ngừng ăn vì nó quá ngon.”

“Bít tết tuổi tôm. Tôi có thể ăn ramen từ giờ cho tới hết đời nếu nó ngon thế này.”

Hương vị phá vỡ mọi rào cản vị giác trên toàn thế giới.

Nó thỏa mãn vị giác một cách hoàn hảo và trôi tuột xuống cổ họng, mang đến một cảm giác đủ đầy không thể nào diễn tả nổi.

- *Phải, mọi người đã làm rất tốt.*

*Các bạn đã sống rất tử tế cho đến giờ.*

*Cuộc sống sẽ mang lại khó nhọc nhưng đi kèm theo đó sẽ là những thành quả ngọt ngào.*

*Hãy cứ giữ vững tâm thế tốt nhất mà bước tiếp.*

Vị của nước dùng như mang lại một thông điệp cho tâm hồn!

Một thìa nước dùng sâu sắc như cả cuộc đời.

28 người vẫn ngồi lại sau khi đã húp sạch bát của mình. Kimchi và củ cải muối cũng đã bị chén sạch.

“Liệu... có còn ramen nữa không?”

Ai đó cẩn trọng hỏi.

Lúc này, ramen là thứ tồn tại duy nhất, những thứ khác có hay không cũng đếch quan trọng.

Tất cả đều cực kỳ thèm một bát ramen nữa.

Trán của Lee Huyn nhăn lại, nhưng cậu vẫn còn lý trí.

Họ đã chiến đấu ở những nơi rất xa xôi và thật máu lạnh nếu cậu chỉ nấu cho họ một bát mì.

“Nếu mọi người có thể đợi một chút, tôi sẽ mang thêm ra.”

"Hurray!"

“Cảm ơn Weed-nim!”

Ramen được nấu thêm trong tiếng hò reo vang dội.

Mọi người chén sạch bát thứ hai và thứ ba ngay khi nó được mang ra.

Trán của Lee Huyn dần dần nhăn lại, nhưng mỗi khi ramen tới, họ đều thổi mì và ăn một cách điên cuồng.

Khi dạ dày đã căng đầy mì, họ bắt đầu nói chuyện.

Đây là lần đầu tiên họ gặp gỡ ngoài đời thực, nhưng họ rất thân thiết khi ở trong Royal Road.

“Được ăn ramen rồi, hẳn là mọi người đều phản đối việc Weed-nim chọn class Sculptor nhỉ?”

“Chọn class Đầu Bếp thì vô đối mẹ luôn rồi.”

“Đám Hermes sẽ giương cờ trắng đầu hàng sau khi được ăn ramen Đấng nấu.”

“Trong Royal Road làm gì có ramen. Thay bằng súp hải sản đi.”

“Đấng thì cái gì chẳng làm được. Mì thì dùng bột, còn nước dùng thì dễ ợt.”

“Sử dụng những nguyên liệu tinh túy nhất từ Royal Road, món này sẽ là số một.”

Kỹ năng nấu ăn của Lee Huyn đã rất nổi tiếng, và trong tất cả các món, món ngon nhất là ramen.

Khi còn nhỏ, cậu luôn nấu những gói ramen rẻ nhất.

Cậu ăn nó vào bữa sáng và bữa tối, luôn nghĩ xem làm sao để nó ngon hơn, làm sao để giữ cho mì còn dai và ngấm nước chỉ bằng việc khuấy đũa.

Cậu dồn tất cả tâm huyết vào một gói mì.

Chính những tinh túy về hương vị đó đã được dọn ra cho những người ở đây.

Bữa tiệc ramen lẽ ra nên kết thúc với việc mỗi người ăn một bát!

Có những con quái vật ăn tới hơn 3, 4 gói, thậm chí 7 gói mì.

Họ hết mì giữa chừng và Lee Hayan phải chạy ra cửa hàng mua thêm hai thùng mì nữa.

“Wow... Làm clip mukbang rồi đăng lên mạng đi. Tha hồ tiền luôn.”

“Hansen-nim. Anh tới từ Hà Lan phải không? Ở bên đó anh không được ăn no à?”

Và bữa tiệc khiến Lee Huyn phiền lòng cuối cùng cũng kết thúc, Seoyoon mời mọi người nước cam.

“Tôi không biết vị nó ra sao. Nhưng đây là nước tôi đích thân vắt đó.”

“Làm sao chúng tôi có thể nhận vinh dự này...”

Trong số những người ở đây, tất cả đều là nam chỉ trừ hai người.

Họ nhận lấy ly nước cam bằng cả hai tay như thể được ban phước.

Lee Huyn quá mệt mỏi với việc nấu hơn 100 phần ramen, nhưng cậu vẫn ngồi xuống bên cạnh Lopez, hay còn được biết đến với cái tên Oberon trong Royal Road.

Lopez nhìn xung quanh và nói.

“Đây thực sự là một ngôi nhà ấm cúng.”

“Tôi đã phải bỏ rất nhiều công sức vào nó.”

Lee Huyn thường xuyên tự tu sửa nhà mình.

Cậu mua cây cối và gạch về để trang trí, và cậu cũng xây nhà cho đám gà và con chó.

Không có một góc nào không có dấu tay của cậu, nhưng cậu chưa bao giờ hài lòng 100%.

Kể cả những người hài lòng với những ngôi nhà đơn giản cũng sẽ nghĩ vậy sau khi thấy ngôi nhà tuyệt đẹp của Seoyoon ở bên cạnh.

“Tôi cũng muốn xây một căn nhà nhưng tôi chưa có cơ hội.”

“Vậy sao? Ừ thì... không dễ để mua đất và xây nhà nhỉ.”

Weed đồng tình với Oberon.

Khi cậu từng sống trong một căn nhà thuê dưới hầm, cậu đã ao ước có một căn nhà của riêng mình.

Một mong ước quá xa vời khi đó.

“Tôi giờ đang sống trong một căn nhà xập xệ mà tôi thừa kế lại từ gia đình.”

“Nó bao nhiêu tuổi rồi?”

“Cũng khoảng 150 năm rồi.”

Lee Huyn cảm thấy có gì đó không ổn khi nghe Lopez kể.

Thông thường, một căn nhà 150 năm tuổi sẽ trông như một căn nhà hoang chỉ chờ sập. Dẫu vậy, cậu nghe được chi tiết rằng đây là một căn nhà được truyền lại qua nhiều thế hệ.

“Một miếng đất rộng cỡ 2 sào hả?”

“Sào à? Tôi không quen dùng đơn vị đo lường của Việt Nam cho lắm. Nó khoảng 290 mẫu Anh.”

“290 mẫu Anh... Thật là một con số lớn, có lẽ vì đó là một căn nhà cổ.”

Weed lấy điện thoại ra ngay lập tức và mở máy tính.

Kết quả thật điên rồ. 1,1 triệu m2.

“290 mẫu Anh thật sao?”

“Phải.”

“Một ngôi nhà xây trên một mảnh đất khổng lồ vậy sao? Bộ gia đình anh có trang trại nữa hả?”

“Tôi có nuôi ngựa. Ngoài ra còn có một đường băng nữa.”

“Đường băng sao?”

Lee Huyn nghe thấy một từ lẽ ra không nên có trong một căn nhà.

“Anh có máy bay ở nhà mình à?”

“Tôi có ảnh đây. Anh muốn xem không?”

Lopez chìa ra bức ảnh ngôi nhà của mình chụp bằng điện thoại.

Đó không phải là một ngôi nhà với mảnh vườn dễ thương như ở Hàn Quốc.

Đó là một bức hình chụp từ trên không, và trong đó có một đường băng, ba chiếc máy bay, một khu vườn khổng lồ cùng một tòa lâu đài.

“Đây là nhà anh sao?”

“Tôi có nhà tại Florida, LA và San Francisco nữa, nhưng đây là căn nhà của gia đình tôi.”

Lopez thực sự là một con quái vật, một tỉ phú Mỹ!

Không khó hiểu tại sao anh ta không quan tâm tới việc lên hình.

Sao anh ta phải bận tâm tới việc kiếm và tiêu một khoản tiền nhỏ nhặt từ các buổi phỏng vấn hay quảng cáo chứ? Nó còn chẳng đủ cho anh ta bơm đầy xăng máy bay nữa.

*“Nếu mình giàu như gã này, mình sẽ không tiếc mà chi thêm 200 won để mua muối. Tại sao phải lo tiết kiệm làm gì? Mình chẳng thể nào tiêu hết được dù có cố đến đâu.”*

Lee Huyn không thể chịu nổi nỗi đau từ sự đố kỵ đang dâng lên trong lòng.

“Vậy tại sao anh lại tới tận Hàn Quốc chỉ để ăn ramen?”

“Haha. Phải, là vì anh mời tôi mà...”

“Ở nhà anh không có ramen à?”

Dù anh ta có giàu đến đâu, đối với Weed, anh ta chỉ là một thảm họa đã ăn hết 7 gói ramen!

Vào lúc Weed đăng nhập vào Royal Road, tình hình lục địa đã tệ hơn nhiều.

Lúc này, Thor, vương quốc của tộc Dwarf, đã bị Kaybern tấn công.

“Hết cả rồi. Mỏ của tôi...”

“Nhà của tôi bị phá hủy rồi.”

Lúc này, họ vẫn sống sót, nhưng cơn thịnh nộ của Kaybern chỉ vừa mới bắt đầu và các Dwarf đã bắt đầu di cư khỏi Thor.

Các Spatai từ hang ổ tản ra khắp mọi ngóc ngách của lục địa và triệu tập thêm quái vật.

Seoyoon đã bồi thường thỏa đáng cho các Dwarf và giúp họ định cư.

“Một con rồng đang tái định hình lại bản đồ... Mình không biết mọi thứ sẽ kết thúc ra sao nữa.”

Khi nhiệm vụ của tộc Dwarf xuất hiện, tình hình đã trở nên nghiêm trọng hơn.

“Các thành phố lớn bị phá hủy, thảm họa và số lượng quái vật tăng lên. Chúng ta có thể chịu đựng được vào lúc này, nhưng khi nào nó mới chấm dứt.”

Trong quá khứ, Giáo hội Embinyu từng cố gắng thống trị hoàn toàn Lục địa Versailles.

Weed đã có thể tránh được thảm cảnh đó nhờ các nhiệm vụ, nhưng nếu không có chúng, toàn bộ lục địa hẳn đã bị chúng kiểm soát.

“Guild Hermes đã cố gắng chặn chúng nhưng... Kể cả mình cũng không thể hạ gục chúng nếu không nhờ nhiệm vụ đặc biệt đó. Chẳng phải Guild Hermes cũng sẽ gặp khó khăn nếu Giáo hội Embinyu có một sức mạnh bí mật nào đó sao?”

Sẽ là một cảnh tượng hùng vĩ khi hai phe đó giao tranh, nhưng chắc chắn rằng Giáo hội Embinyu là một mối nguy hiểm cho lục địa.

Giờ đây, không ai muốn lục địa bị phá hủy bởi con rồng, nhưng điều đó rất dễ xảy ra.

Trong Royal Road, bất kỳ điều gì cũng có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

“Tại sao cứ phải là lúc này? Cuộc sống chỉ vừa mới dễ thở hơn mà.”

Nếu con rồng không thể bị ngăn chặn, cả thế giới sẽ gặp kết cục thảm khốc.

Sự khẩn cấp của nhiệm vụ Đấng Cứu thế không phải ngẫu nhiên, khi mà những đòn tấn công liên tiếp từ Kaybern đang gây ra một mối hiểm họa cho toàn thế giới.

Những suy nghĩ nặng trĩu của Weed bị cắt ngang vào lúc đó.

- Mapan: Anh đây rồi! Hàng hóa đang trên đường tới Cao nguyên Ulgor.

Lượng kho báu khổng lồ cướp được từ hang của Kaybern!

Miệng của Weed nở một nụ cười toe toét.

“K-hu-hu. Cậu trông coi đống đó cẩn thận chứ?”

- Mapan: Tất nhiên rồi. Dù cho một vài Dwarf có tâm địa khác.

Báu vật của rồng thực sự quá hấp dẫn và có nhiều Dwarf tham lam trong nhóm.

Từ hang ổ tới đám cháy rừng là một thảm họa, và một vài kẻ đã trộm một ít kho báu trong chuyến đi nhưng phần lớn đều bị phát hiện sau khi xem lại băng ghi hình...

Một vài kẻ may mắn lọt lưới, nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn.

“Tôi sẽ tới ngay.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!