Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 520: CHƯƠNG 564: KHỦNG HOẢNG TẠI MORATA

Cao nguyên Ulgor.

Một khu vực bằng phẳng nằm giữa Idern, Dale và Thor.

Các xe hàng của Thương hội Mapan và các Dwarf xếp hàng ngay ngắn ở địa điểm này.

Mỗi xe hàng đều chứa đầy ắp kho báu!

Mapan béo đẹp, béo dễ thương, béo quyến rũ giờ đã phải chống gậy mới trụ nổi thân hình hơi quá khổ của mình. Anh nói:

“Anh thấy sao?”

“Ấm lòng quá chú ạ.”

Weed không còn biết nói gì khác.

Số lượng kho báu lấy được chưa tới một phần ba những gì có trong hang, nhưng nó chắc chắn là một số lượng khổng lồ khi họ đặt chúng lên Cao nguyên Ulgor.

“Thật đáng tiếc là chúng ta đã tổn thất 21 xe hàng vì lũ quái và bị rơi xuống vực. Việc thay đổi lộ tuyến do đám cháy cũng gây ra thiệt hại khá lớn.”

Weed nhận được bản báo cáo buồn rụng tim của Mapan.

21 xe vẫn là thiệt hại quá lớn.

“Tổng số lượng đồ chúng ta có được là bao nhiêu?”

“Khoảng 4.000 trang bị các loại. Ngoài ra còn kim loại, quặng, các nguyên liệu ma pháp. Chúng ta đã kiếm được khá nhiều chiến lợi phẩm.”

“Trừ thù lao vận chuyển chưa?”

“Đã trừ những trang bị được mang ra để trả công rồi, các vật báu và cổ vật đang được kiểm tra giá trị. Đông như quân Nguyên nên em đoán chắc phải tuần nữa mới xong.”

"Fufufu."

"Ke-heheh."

Weed và Mapan cùng cười.

Khi họ nói về tiền bạc, họ có vẻ giống như anh em một nhà.

‘Mình cần phải cẩn thận với gã này. Tên đó có thể nguy hiểm hơn cả Bard Ray.’

Càng thân thiết, họ càng cảnh giác!

Nếu Mapan hỏi vay tiền, cậu sẽ cho vay luôn nhưng với điều kiện trả lãi suất và tài sản thế chấp.

“Weed-nim, những món đồ này sẽ được bán với bất kỳ giá nào mà người bán đặt ra đúng không? Nhưng không có nhiều người chịu nổi nhiệt đâu.”

Level cao không đồng nghĩa với lắm tiền nhiều của.

Rất ít người có thể mua những trang bị có giá hơn 1 triệu vàng và phần lớn trong số đó đã tất tay để mua trang bị từ trước.

Mapan lo lắng về việc giá cả thị trường sẽ lao dốc nếu những món đồ này được mang đi đấu giá.

“Anh không bán đâu.”

“Thật luôn?”

“Ừ, tạm thời anh định cho thuê.”

Những người chơi cấp cao sẽ thuê những trang bị này kể cả có phải ghi nợ, tất cả là để có thể cạnh tranh lẫn nhau.

Họ sẽ đi săn điên cuồng mỗi tháng và trả tiền thuê.

Kẻ nghèo sẽ không có lựa chọn nào ngoài việc quỳ gối trước kẻ giàu.

So với mấy thanh niên ‘nhà có điều kiện’ ngoài đời mua xe sang rồi về gặm mì tôm, thì ít ra đống trang bị này còn giúp người ta cày cuốc ra tiền.

“Anh sẽ cho thuê đồ và kiếm cả mớ.”

“Trời đụ, em còn phải học anh dài dài.”

Mapan cực kỳ ngạc nhiên.

Trong khi anh mở rộng Thương hội Mapan ra khắp Lục địa Versailles thì Weed giành lấy quyền lực.

Tiền và quyền luôn đi đôi với nhau.

"Fu-hahaha."

"Huhuhu."

Herman và Fabio cũng tìm đến Cao nguyên Ulgor để quan sát các báu vật.

“Thuộc tính của thanh kiếm này thật khủng khiếp. Có rất nhiều hiệu ứng đặc biệt.”

“Các Blacksmith tộc Dwarf thật tài giỏi... Những thứ này được làm với nỗ lực và tài hoa của người thợ."

Rải rác quanh đây đầy những món đồ mà kể cả các bậc thầy như họ cũng phải cố gắng rất nhiều để làm được.

Blacksmith là một nghề phải tìm hiểu về kim loại và các vật dụng kỹ tới từng chi tiết.

Là một bậc thầy, chỉ số của họ tăng lên chỉ bằng việc quan sát trang bị.

“Các anh có thể sửa được thanh kiếm này không?”

Weed đưa cho hai Dwarf thanh kiếm vô danh mà cậu nhặt được từ trong hang rồng.

“Vậy ra có một thanh kiếm khác như nó.”

“Đây là một thanh linh kiếm. Để chế tạo ra một thứ như thế này cần một bí kĩ của Blacksmith.”

Herman và Fabio giơ thanh kiếm lên và gật đầu.

“Độ cân bằng tuyệt vời, không thấy một lỗi nào cả.”

“Chuôi kiếm rất vừa tay. Khi nắm lại có cảm giác thư thái.”

Họ là các Dwarf, cỡ tuổi trung niên với đôi tay chắc nịch, nhưng họ tập trung vào thanh kiếm với ánh mắt của các chuyên gia.

Trong thế giới thực, họ sống một cuộc sống rất khác, nhưng trong Royal Road, họ thực sự là những bậc thầy về chế tạo kiếm.

“Này hai người, tôi biết là mỗi người đều có một bí kĩ Blacksmith mà cả hai đều giấu diếm đó.”

"Hả."

“Hự. Làm sao mà...”

Cả Herman và Fabio đều tròn xoe mắt đầy ngạc nhiên.

Weed nhìn họ với một gương mặt rạng ngời và nói:

“Tôi chỉ đoán thôi, nhưng dựa theo phản ứng của hai người thì tôi đúng rồi ha.”

Các Dwarf Blacksmith nổi danh khắp lục địa mà không sở hữu một vài bí kĩ thì không hợp lý chút nào. Weed thậm chí cũng đoán được tầm cỡ kĩ năng của họ.

“Các kĩ năng tấn công rất đơn giản. Chỉ là chúng mạnh hơn thôi.”

Các bí kĩ kiếm thuật đều mang tính hủy diệt. Dẫu vậy, chúng tiêu tốn rất nhiều mana và để thành thục thì càng ngày càng khó.

Các kĩ năng nghệ thuật có khả năng mang lại phép màu, nhưng chúng rất khó để đạt được và cần sự hy sinh từ bản thân người dùng mỗi lần sử dụng.

Đó chính là việc dâng mình cho nghệ thuật.

Những bí kĩ đó đều phải đạt được qua những nhiệm vụ khó khăn và cực kỳ kỳ lạ.

Cậu nghĩ rằng con đường phát triển sẽ khác với một Blacksmith.

“Đó là một class phản ánh sự nỗ lực, kĩ năng và sản phẩm tạo ra cuối cùng. Các bí kĩ của Blacksmith sẽ không bao giờ đạt được nếu không có sự cần cù tạo ra kiếm và giáp.”

Mỗi blacksmith sẽ sở hữu ít nhất một bí kĩ để tạo ra nét riêng của mình.

Kể cả khi Weed yêu cầu họ tạo ra kiếm và giáp cho cậu, họ không bao giờ dốc hết lực!

“Tôi hiểu rồi. Đây hẳn là công trình để đời cho một bậc thầy. Sẽ chẳng bao giờ dễ dàng khi áp dụng thứ mà ta dành hàng năm luyện tập vào một món đồ của một người khác.”

Weed gật đầu như thể cậu đồng cảm.

Cậu đã khích cả hai người cạnh tranh với nhau, nhưng họ vẫn cất chiêu cuối cùng đi.

Rõ ràng là kể cả Weed cũng sẽ không dồn hết nỗ lực của mình khi chế tạo kiếm hay giúp cho người khác sử dụng.

‘Điều này cũng không khiến mình bớt ghen tị đi chút nào.’

Bất kì trang bị nào được các bậc thầy Blacksmith tạo ra đều xuất sắc. Nhưng, một thanh kiếm được tạo ra trong một ngày với một thanh mất một tháng đổ mồ hôi xương máu khác nhau một trời một vực.

Bộ giáp Chúa tể Thiên không (Sky Ruler).

Đó là một món trang bị mà họ đã dồn công sức để tạo ra, nhưng chuyên môn của họ vẫn là vũ khí.

Weed liếm mép.

“Đây là yêu cầu cuối cùng của tôi. Đánh thức thanh kiếm này cũng như sức mạnh của nó. Nếu hai người không thể hoàn thành yêu cầu này thì thực sự tôi sẽ không nhờ các anh nữa.”

Cả Fabio và Herman đều thấy bị xúc phạm.

Họ đã nhận được những sự đối xử tốt nhất dù cho họ có ở bất kỳ đâu trên Lục địa Versailles.

‘Tới một lúc nào đó, chúng ta sẽ làm hết các yêu cầu của Weed.’

‘Thực sự là chúng ta chưa bao giờ nhận được sự đối xử mà chúng ta đáng được nhận mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ, mà chỉ nhận được những lời càu nhàu.’

Các Blacksmith thông thường sẽ nổi điên và bỏ việc. Dẫu vậy, họ là các Blacksmith đầy tự trọng và không thể cứ thế bỏ đi.

Để từ bỏ một khách hàng chưa được thỏa mãn với thành quả của họ không khác gì tự bôi nhọ vào danh tiếng của mình.

Trong suốt quãng thời gian họ chơi Royal Road, họ nâng cấp kĩ năng, danh dự và niềm tự hào.

Herman phủi bụi trên cái vỏ gỉ sét.

“Một thanh kiếm vô danh. Chẳng phải ta đều tò mò nó sẽ ra sao một khi chúng ta phục hồi nó về nguyên trạng sao?”

“Tôi cũng nghĩ đây là một thử thách đáng để làm đó. Thật tình cờ là tôi có bí kĩ để làm việc với các thanh kiếm có kiếm hồn.”

“Tôi có thuộc tính gió... Tôi cũng có thể thêm vào.”

“Hãy làm thanh kiếm này thành một thứ sẽ tát vào mặt cậu ta. Để cậu ta sẽ không bao giờ nghi ngờ kĩ năng của chúng ta nữa.”

Fabio và Herman quyết định khôi phục thanh kiếm vô danh thành thanh kiếm tốt nhất, nghĩ rằng nó sẽ là màn trả thù tuyệt nhất dành cho Weed.

*

Weed đánh giá tình hình cho tới giờ.

Có nhiệm vụ của Half-Elf Vishur về ‘Lò rèn Hiến tế’!

Cũng có nhiệm vụ Đấng Cứu thế và nhiệm vụ của tộc Dwarf thông qua “Biến hình điêu khắc” (Sculptural Transformation) trên danh sách nhiệm vụ.

‘Mình không biết nó giúp được tới đâu, nhưng dường như nó liên quan tới con rồng.’

Rất lâu trước đây, cậu đã gặp con rồng Ratuas và tạo ra một bức tượng về con Ngân Long Yuskellanda.

Cậu đã bòn rút nguyên liệu điêu khắc và kiếm cả một món hời từ nó!

< Bạn không đạt yêu cầu để bắt đầu nhiệm vụ

“Người điều tra con rồng Ratuas”.

Level tối thiểu 480 đã đạt được.

Danh dự và Can đảm đều trên yêu cầu tối thiểu 400.

Các kĩ năng chiến đấu thiết yếu chưa đạt đến Cao cấp Level 7.

Nhiệm vụ không thể được nhận. >

Khi đó, cậu không thể tiếp tục nhiệm vụ này, nhưng giờ cậu có thể.

“Giờ nhìn lại, nhiệm vụ này thật kì lạ.”

Cậu nghĩ về cuộc trò chuyện với Lam Long Ratuas.

- Con người kia, ngươi biết gì về cái chết của Yuskellanda.

“Tôi chỉ là một Sculptor nhỏ bé. Tôi không biết gì cả. Nếu tôi có biết, tôi cũng không nhớ về nó.”

- Giờ vẫn còn quá sớm. Kĩ năng của ngươi không đủ để ngăn chặn những gì sắp diễn ra. Nếu ngươi muốn biết về câu chuyện, cứ tới tìm ta bất kì lúc nào. Dù ngươi có bước lên hay không, sự kiện đó vẫn sẽ diễn ra. Ôi loài người mà Yuskellanda đã cố gắng bảo vệ cho tới hơi thở cuối cùng...

Weed cảm thấy một cảm giác kì lạ.

“Cái chết của Yuskellanda, và việc nó đã cố gắng bảo vệ loài người cho đến hơi thở cuối cùng... chuyện này cứ làm mình bận tâm. Có thể Kaybern không sinh ra với tâm địa điên cuồng, nhưng có thể có một âm mưu điên rồ nào đó của loài rồng đứng đằng sau tất cả chăng...?”

Thông thường, những nghi ngờ nguy hiểm của cậu có xu hướng hóa thành thật.

Đó chỉ là lí do để cậu chần chừ trong việc tới gặp Ratuas và thực hiện nhiệm vụ đó bởi vì có khả năng nó chẳng liên quan gì tới Kaybern hết.

Để khiến mọi chuyện tệ hơn, nó hoàn toàn có thể trở thành hai nhiệm vụ khó điên cuồng về rồng nằm trong tay cậu.

“Thực sự rắc rối. Cực kỳ rắc rối.”

Weed nghĩ rằng dù có thế nào thì cậu cũng cực kỳ xui xẻo.

Nếu những con rồng này có liên quan tới nhau, quy mô của sự kiện này sẽ tăng lên rất nhiều.

Chúng đã là những con quái vật gây ra đủ loại thảm họa khắp lục địa và khu vực Thor đã bị hủy diệt.

Vậy tại sao nó lại có cảm giác như những con rồng sẽ bắt đầu hủy diệt toàn Lục địa Versailles chứ?

“Không thể nào. Chỉ là cái trí tưởng tượng chết tiệt từ việc thiếu ngủ của mình. Phải. Đúng vậy... Mặc cho số phận mình có chó mực đến thế nào đi chăng nữa, nó không thể đến mức vậy được.”

Kể cả vậy, loài người và Dwarf đều được huy động tối đa vào một trận chiến tổng lực với Kaybern.

*

Robin chìm trong cảm giác mất mát khi Guild Hermes bị đánh bại tại Đồng bằng Garnav. Thế giới dường như mất hết niềm vui.

“Weed... cuối cùng thì hắn đã vơ được hết mọi thứ về mình.”

Robin được sinh ra là người thừa kế một gia tộc giàu có, nhưng những thứ gã thực sự muốn: Seoyoon và Lục địa Versailles, giờ đều thuộc về Weed.

“Gã đó chẳng có gì đặc biệt cả...”

Thành phố Arth mà hắn ta cai trị gần đây đang phát triển khá tốt.

Nó nằm trên trục đường chính nối giữa Phương Bắc và Lục địa Trung tâm, thu hút rất nhiều người chơi cư ngụ ở đây.

“Một thành phố đáng sống. Quảng trường chính thật to và sạch sẽ.”

“Tường thành cũng kiên cố nữa... Nhìn đường nước trong khu vực dân cư này đi. Thành phố này được quy hoạch tốt phết.”

“Một cửa tiệm vũ khí, tiệm bán giáp trụ và một cửa hàng tạp hóa. Những cửa hàng cơ bản đều có chất lượng tốt nhất và các nhu yếu phẩm đều có thể mua được ở chợ.”

Những người chơi đi qua, tán dương thành phố như đổ thêm xăng vào ngọn lửa tự phụ của Robin.

“Weed-nim tuyệt thật.”

"...?"

Robin muốn thả ra mấy vạn cân đậu xanh rau má khi nghe được những lời này.

Những người chơi mỉm cười trong khi nói chuyện.

“Đấng lên kế hoạch hết rồi. Theo tao thì Đấng xây sẵn ngôi làng này, bởi Đấng biết rõ Lục địa Trung tâm chẳng khác nào đồ trong túi.”

“Phải. Cách mà anh ấy chuẩn bị mọi thứ từ trước để cho người chơi chúng ta không gặp phải khó khăn nào thật đáng ngưỡng mộ.”

“Weed-nim là người duy nhất quan tâm tới chúng ta nhiều như vậy.”

“Thật may mắn khi có Weed-nim theo phe chúng ta. Chúng ta đúng là một đám may mắn khi bắt đầu tại Lục địa phương Bắc.”

"...?"

Thành phố càng phát triển, họ càng ca ngợi Weed.

‘Thế quái nào lại thành thế này? Thành phố này là của mình hết mà?’

Robin dựng những tấm biển ở cổng thành để cho không ai hiểu nhầm nữa.

- Thành phố được thành lập bởi Lãnh chúa Robin. Bắt đầu từ bàn tay trắng giống như Morata và nhờ ngài ấy mà thành phố giờ đã rất phát triển. Lịch sử chi tiết của Thành phố Arth là...

Hắn viết khoảng 200 dòng lịch sử phát triển của thành phố và cẩn thận giải thích gia tài khổng lồ mà mình đã đầu tư và những biện pháp an sinh xã hội cho người chơi.

“Giờ thì mọi người sẽ công nhận thành quả của mình.”

Robin giờ có thể nghỉ ngơi và cười một chút. Nhưng, chỉ một nhóm nhỏ người chơi thông thường chịu đọc tấm bảng cẩn thận!

“Weed-nim là đỉnh nhất. Nếu Arth đã thế này, tao thực sự mong đặt được chân tới Morata.”

“Chắc chắn rồi. Tao sẽ tạm thời đi săn quanh khu vực này và sẽ tới Morata. Thành phố này có ít người chơi nên vẫn cày cấp loanh quanh đây được.”

“Tao nghe giang hồ đồn về Cung điện Trái Đất các mày ạ. Đến đó có khi còn gặp Nữ thần của Hội Cháo Hành nữa đấy.”

“Chuẩn không phải chỉnh, chỉnh lại phải sửa. Qua Cung điện Trái Đất trước đi.”

Kể cả những người chơi bắt đầu tại Arth, hưởng lợi từ tất cả những kế hoạch hỗ trợ đó cũng chỉ nghĩ về việc chuyển tới Morata hoặc Cung điện Trái Đất.

Những người đã đạt được vị trí lãnh chúa ở các khu vực lân cận qua cuộc đấu giá thường xuyên tới thăm thành phố Arth.

“Anh giỏi thật. Tôi nghĩ đây là thành phố tốt nhất quanh khu vực này đó.”

“Tôi nghĩ nó xứng đáng là số một trong số những ngôi làng tiên phong của Phương Bắc.”

“Tôi muốn nhập một ít quặng sắt. Anh có dư không?”

Thành phố Arth đã vượt xa tất cả các khu vực xung quanh về dân số, công nghệ và sản xuất.

Ở một khoảng cách khá xa khỏi Morata và Cung điện Trái Đất, nó đã làm đúng vai trò là một điểm dừng chân cho những người chơi đi ngao du giữa Lục địa Phương Bắc và Lục địa Trung tâm.

Mũi Robin càng được thể nở to khi hắn gặp các Lãnh chúa khác.

“Haha, rất vui được gặp anh. Tôi luôn luôn sẵn sàng trao đổi buôn bán.”

“Tôi không nghĩ thành phố sẽ phát triển nhanh thế này. Có bao nhiêu cư dân mới mỗi ngày ấy nhỉ?”

“Khoảng 1.000 cư dân mới được liệt kê mỗi ngày. Có khi lên tới 2.000 vào cuối tuần?”

“Ồ, thật đáng kinh ngạc.”

“Việc cố gắng mở rộng khu vực dân cư tới mức cần thiết đã bận lắm rồi. Đường xá cũng cần mở rộng, và việc bảo trì các bãi săn cũng được mọi người hưởng ứng. Tôi đã nói đến việc tái cấu trúc khu vực công nghiệp chưa nhỉ? Tôi sẽ mở rộng nó tiếp – lần gần nhất cũng đã ba tháng rồi.”

Một ngày là không đủ để bàn bạc về kế hoạch phát triển Thành phố Arth của Robin.

“Liệu Morata ngày đầu có như thế này không nhỉ? Thành phố này sẽ tiếp tục phát triển thành một bàn đạp về thương mại và sản xuất nối giữa Lục địa Phương Bắc và Lục địa Trung tâm, có khi lại khai sinh ra một đất nước mới cũng nên.”

Việc không có quân đội khá đáng ngại, nhưng hắn thấy nhẹ nhõm khi nghĩ rằng kể cả Đế chế Arpen cũng được thành lập nhờ sự ủng hộ của người chơi.

“Nếu mình tiếp tục phát triển thành phố nhanh như bây giờ, sẽ tới một ngày mà những người chơi sẽ công nhận mình. Phải, vạn sự khởi đầu nan. Mình sẽ tận dụng mọi cơ hội có được, lên các chương trình truyền hình và mua chuộc các lãnh chúa khác...”

Robin thậm chí còn bán cả cổ phiếu của mình để đầu tư vào thành phố.

“Trong mắt những kẻ khác, có thể đây chỉ là một sự ngu ngốc. Dẫu vậy, giá trị của Royal Road là khổng lồ. Mình đầu tư mọi thứ vào thành phố này, và mình sẽ có thể kiếm lợi từ nó trong tương lai. Ai mà biết được tương lai sẽ mang lại điều gì.”

Hắn bí mật chờ đợi ngày Weed ngã ngựa.

Nếu như Morata và Cung điện Trái Đất bị Kaybern thiêu trụi, hắn tính toán rằng giá trị của Thành phố Arth tại Lục địa Phương Bắc sẽ còn tăng cao nữa.

“Mình chắc là Morata sẽ sớm trở thành mục tiêu. Mình không biết chính xác là khi nào, nhưng còn chưa đầy mười thành phố có tốc độ phát triển cao hơn Morata.”

Robin cười mỉm và mài dao chờ tới ngày đó.

*

Tại Cao nguyên Ulgor, có một buổi tiệc được tổ chức mặc cho việc đó khiến Weed phải khốn khổ khốn nạn.

"Swift Coldwind-nim."

- Coo-coo-coo!

Một con bồ câu đáp xuống mặt đất.

Anh ta là người chơi nổi bật nhất, hiện giờ đang ở hình dạng của một con bồ câu vì đang làm nhiệm vụ.

“Tôi thưởng cho anh vật phẩm tăng cường tốc độ, Dây chuyền Mắt mèo.”

- Cảm ơn Weed-nim.

"Hurray!"

“Weed-nim vạn tuế!”

Những người chơi tộc Dwarf cùng giơ đôi tay ngắn ngủn và reo hò.

Đây là một buổi lễ trao thưởng cho sự thành công của vụ trộm hàng Kaybern.

Weed có một suy nghĩ khác khi mới bước vào hang rồng.

‘Mình chỉ muốn giữ hết cho mình. Mình có thể ôm hết đống này mà bỏ chạy không?’

Cậu chỉ muốn vứt hết nhân phẩm và ôm đồ chạy mất!

Nhưng, Mapan với nụ cười mỉa mai đứng ngay phía sau cậu.

"Heh-heh-heh-heh."

“Hmm-mmm. Cậu nghi ngờ tôi đấy à? Cậu nghĩ tôi sẽ thay đổi suy nghĩ về việc phân chia kho báu hả?"

“Hử? Em chỉ cười chứ có nói gì đâu. Heheheh.”

Mapan lúc nào cũng tươi cười.

Gương mặt của con hàng chỉ hiện lên niềm vui, nhưng đôi mắt lại như một hồ nước tĩnh lặng.

‘Mình không thể biết được thằng nhãi này sẽ làm gì. Mọi thứ đều có thể.’

‘Mm, đúng như dự đoán. Anh ấy không bao giờ bỏ ý định đó dù chỉ một giây.’

Chính nhờ điều này mà lí trí của Weed thông suốt trở lại.

Thực sự mà nói thì việc Hoàng đế của Đế chế Arpen ôm hết kho báu rồi bỏ chạy sẽ lố bịch đến chừng nào?

“Giờ mình đang quản lý quá nhiều tài sản. Kho báu có thể dễ dàng quy ra thành tiền nhưng... Hmm, phải. Mình phải phân chia công bằng. Nhưng sao mình cứ cảm giác thật đáng xấu hổ vậy?”

Weed thực hiện tiếp buổi lễ trao thưởng để rũ bỏ sự lưu luyến còn day dứt nãy giờ.

“Jartar-nim, anh đã suýt mất mạng trong hang rồng.”

“Không có vấn đề gì cả. Tôi đã rất vinh dự khi được tham dự vào kế hoạch của anh.”

“Đây là bộ giáp mà anh đã yêu cầu.”

“Tôi thực sự rất biết ơn.”

Những người chơi xuất hiện tại buổi lễ trao thưởng vui vẻ nhận những món trang bị.

- Mọi người không nhất thiết phải tới nếu thấy không tiện. Các trang bị sẽ được ship tận nơi.

Việc tham dự không phải là bắt buộc, nhưng tất cả những người sống sót, từ các Dwarf, tới các Avian, Architect, thậm chí là Pale cùng cả đội đột kích đều có mặt.

Một sự kiện kì diệu với sự tham gia của 100% số khách mời!

Cũng có một buổi lễ khác được tổ chức cho những người chơi đã bỏ mạng nhận phần thưởng ngay khi họ có thể đăng nhập lại vào Royal Road.

- Một bản anh hùng ca tráng lệ.

- Weed và đồng bọn. Cosplay thành đạo tặc thành công.

- Nhìn họ cười khoái trá chưa kìa. Trông high như vừa cắn Cỏ vậy.

- Ai cũng cười hớn hở, có vẻ như chỉ có mình Weed-nim trông khá cau có khi trao báu vật. Mắt tao có tật hả các mày?

- Nhìn gượng gạo vãi. Giang hồ hay bảo là cười giả tạo đấy.

- Gương mặt ban đầu trông khá nghiêm túc, giờ thì xị mẹ ra rồi.

- Tao mà như Đấng thì cũng đứt từng đoạn ruột chứ vui vẻ đ’ gì.

- Nhưng đó là phần thưởng được hứa hẹn khi nhiệm vụ thành công. Weed-nim luôn giữ lời nên không thể nào như vậy đâu!

– Lời của Đấng tựa ngàn vàng. Không thấy Đấng đang tận tay trao thưởng kia à.

- Bọn mày mù à? Không thấy Đấng vừa nhăn mặt vì phải trao thanh kiếm cho người khác hả.

- Chuyển ngay sang kênh CTS Media đi. Họ quay cận cảnh gương mặt của Weed và Đấng trào nước mắt rồi kìa.

*

Park Soon Jo có một ca học buổi chiều và cậu ta leo lên xe bus tới trường như thường lệ.

“Có phải anh ấy không...?”

“Tiền bối khóa trên hả?”

“Tao nghĩ đúng rồi đấy.”

Park Soon Jo nghe được những lời thì thầm xung quanh khác với ngày thường.

Vì tính cách nhút nhát, có rất ít người biết về chàng trai này dẫu cho họ Park theo học khoa Thực tế Ảo tại Đại học Hàn Quốc.

“Ờm... Xin lỗi.”

Một sinh viên nữ đứng phía trước cậu ta quay lại và chủ động bắt chuyện.

“Có phải anh là người trên TV không?”

“Tôi ư?”

“Phải, là Thief đã thực hiện nhiệm vụ cùng với Weed-nim."

“P, phải.”

“Ôi chúa ơi! Đúng là anh rồi. Ghê thiệt.”

Park Soon Joo cảm thấy mình sáng choang như trăng đêm giữa tháng.

Rất nhiều sinh viên túm tụm lại nghe cậu ta kể chuyện về chuyến phiêu lưu đó cho tới khi xuống xe.

“Anh có thân với Weed-nim không?”

“Một đàn anh của tôi.”

“Ý tôi là thân thiết hơn vậy ấy.”

“Chúng tôi học chung với nhau. Dù anh ấy đang bỏ dở chương trình...”

“Wow, tuyệt thật.”

Việc cậu ta có quen với Weed là đủ để khiến người thường ganh tỵ.

Kể cả trong buổi học của khoa Thực tế Ảo, vẫn có nhiều người bám theo Park.

“Món đồ mà tôi có được ư? Anh ấy cho tôi một cái áo choàng và một đôi giày. Chúng đều là những món đồ độc nhất vô nhị nên tôi không nghĩ mọi người biết tên chúng. Đặc tính ư? Mmm... Có nhiều quá nên tôi không nhớ được. Tôi có nhớ chúng được làm từ da rồng.”

Park Soon Joo nổi lên là một hình mẫu nổi tiếng tại Đại học Hàn Quốc.

Những tin nhắn liên tục hiện lên trên điện thoại cậu ta.

- Xin chào, tôi là đại diện của KMC Media. Chúng tôi muốn thực hiện một phóng sự về anh. Anh có thể cho chúng tôi biết thời gian và địa điểm thuận tiện cho anh được không, nhân viên của chúng tôi sẽ tới đó ngay.

- Tôi gọi từ CTS Media. Chúng tôi muốn tổ chức một chương trình về câu chuyện của Nide-nim và...

Việc trở thành một nhân vật được các nhà đài săn đón cũng đi liền ngay sau đó.

Chỉ việc trở thành đồng đội của Weed đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của Park Soon Jo.

*

Weed cưỡi Wy-3 bay trên bầu trời.

Ánh nắng ấm áp, không khí mát lành còn những cơn gió thoảng thì dịu êm.

“Chà, thật tuyệt.”

Qua những đám mây đen phía dưới, cậu thấy những ngọn núi, những rừng cây và những hồ nước trong một khung cảnh hài hòa khiến tâm hồn ai cũng trở nên thư thái...

- Kuaaagh.

- Tôi mệt quá rồi thưa Chủ nhân!

Wy-1 và các Wyvern khác ở đằng sau đều rất vất vả để bám theo sau.

Cậu buộc “Lò rèn Hiến tế” vào người chúng và đang trên đường đi gặp Half-Elf Vishur!

Nếu dùng xe hàng sẽ tốn rất nhiều thời gian, vậy nên cậu chọn việc vận chuyển hàng không nhờ đám tượng sống.

Weed ngồi khâu bộ giáp da của mình và nói một cách lười biếng.

“Ráng chịu đi.”

- Tại sao chúng tôi phải làm vậy?

“Việc vận chuyển phải nhanh chóng và chính xác.”

Dịch vụ Vận chuyển Wyvern nổi tiếng là số một!

- Nhưng thế này thì quá sức. Nó nặng quá.

- Sắp rớt xuống đến nơi rồi.

“Kêu ca phàn nàn có giúp gì được tụi bay không? Ta đã từng làm nhân viên vận chuyển rồi và ta đảm bảo là nó không tệ vậy đâu. Cứ thoải mái đi!”

Weed nghĩ rằng cậu trông như một người giám sát nhưng thực sự cậu rất thích việc này.

Người khác có thể chỉ trích hành động của cậu, nhưng việc chỉ tay năm ngón ra lệnh cho người khác rất thú vị.

“Cố thêm chút nữa đi.”

- Chúng ta còn xa điểm đến không?

“Còn xa. Dù vậy ta vẫn nói tụi bây có thêm một chút nữa thôi. Nói vậy nghe đỡ hơn nhiều việc cố thêm nhiều chút nữa đi.”

- Kyaaagh!

Wy-1 gào lên giận dữ.

Khác với các Baraag làm đúng như những gì được bảo, đám Wyvern khá bố láo.

Đám Wyvern chuyên được mang ra để dọa trẻ con giờ đang lệ nhòa bờ mi!

“Ô, thích thể hiện thái độ lồi lõm à?”

- Không.

“Ta nghĩ là có đó.”

- Không phải vậy.

“Ngươi tôn trọng ta đúng không?”

- V..vâng.

Weed tiếp tục khâu vá khi cậu băng qua dãy núi và khu rừng Baroque.

Half-Elf Vishur ở lại trong khu rừng để hồi phục sức mạnh đã mất.

“Ở đây.”

Weed dẫn đám Wyvern đáp xuống khu rừng.

“Tôi đã trở lại với “Lò rèn Hiến tế”.”

“Vậy ra đây là nó. Cậu kiếm được nó nhanh đấy chứ.”

“Kaybern giữ nó trong hang. Tôi được các Dwarf hỗ trợ nữa.”

Weed kể lại việc cậu thu hồi cái lò từ hang ổ của Kaybern qua hầm mỏ của các Dwarf, cố tình bỏ qua những sai sót trong quá trình cướp hang ổ.

“Tôi có thể cảm nhận được lượng nhiệt tinh khiết từ cái lò này. Nó như thể ngọn lửa của sự sống luôn luôn bừng cháy.”

< Nhiệm vụ Kho báu quý giá của tộc Dwarf đã hoàn thành.

Half-Elf Vishur nói rằng “Lò rèn Hiến tế” rất cần thiết để đánh bại Hắc Long Kaybern.

Phép màu của lò lửa được tiếp thêm nhờ sự sống.

Qua một cuộc hành trình, đấng cứu thế đã phát hiện ra lò lửa và cuối cùng đã lấy lại được nó.

– Bạn đã tăng một level. >

< Fame tăng thêm 25.000. >

< Vì hoàn thành một chuyến phiêu lưu gần như bất khả thi, bạn được ban tặng một phần thưởng đặc biệt.

HP tối đa tăng thêm 500.

Mana tối đa tăng thêm 1.000 >

Đây là một phần thưởng khá lớn!

Điểm kinh nghiệm quan trọng, nhưng bởi vì cậu bắt đầu là một Sculptor nổi tiếng với chỉ số HP thấp, việc cậu được thưởng thêm điểm HP vẫn tốt hơn.

“Cũng không tệ lắm.”

Dẫu vậy, phần thưởng lớn nhất chính là những kho báu mà cậu trộm được từ hang Kaybern.

Các công cụ ma pháp, các tuyệt tác của Dwarf hay châu báu ngọc ngà.

Weed lấy riêng một set đồ Warrior, một set đồ Hunter và một set đồ Mage cho riêng mình.

Có những trang bị chỉ có thể được các loại quái vật đặc biệt mặc, nhưng Weed vẫn sẽ mặc được chúng nhờ “Biến hình điêu khắc”.

80% vũ khí và áo giáp lấy ra từ hang rồng đều ở cỡ level 800 tới 900.

Một vài trang bị chính Weed cũng không mặc được, và chúng đắt tới nỗi phần đa người chơi chỉ có thể nhìn thấy chúng trên màn hình.

Giờ cậu đã sở hữu những món đồ này, chắc chắn là tốc độ đi săn hoặc cày cấp của cậu sẽ tăng vọt.

Đã từ rất lâu cậu chưa bao giờ cảm thấy thất vọng vào trang bị của mình.

Vishur nói với một đôi mắt long lanh.

“Kể cả khi có lò lửa này trong tay, sức mạnh của chúng ta vẫn không đủ để đánh bại Kaybern. Chúng ta cần chiêu mộ đồng minh.”

“Có ứng cử viên nào có thể đấu với rồng không?”

“Knatul, người sống gần biển băng phương Bắc. Nếu tôi có thể gặp anh ta, anh ta sẽ giúp chúng ta."

"Knatul?"

“Anh ta là một Barbarian với nắm đấm vĩ đại cùng sức phòng thủ không ai sánh bằng. Anh ta đã chiến đấu không ngừng với những vòi rồng lạnh buốt. Ngoài ra, Fairy Knight Malin cũng sẽ là một sự bổ trợ lớn nếu anh ta trở thành đồng đội của ta.”

Blink!

< Tìm những người đồng đội sẽ sát cánh bên nhau...

Mảnh đất lạnh giá không dấu chân người.

Tới vùng đất mà các Barbarian trong lớp da thú trắng định cư và tìm Knatul.

Người sử dụng nắm đấm làm vũ khí là người anh hùng mạnh mẽ của các Barbarian!

Fairy Knight Malin, người tình của cái đẹp tao nhã, sẽ ở trong cái hồ sâu nhất tại khu vườn.

Gặp và nói chuyện với họ cùng với Half-Elf Vishur.

Độ khó: S

Yêu cầu nhiệm vụ: Anh hùng giải cứu lục địa.

Adventurer có Fame cao nhất. >

Weed gật đầu.

Nếu có các chiến binh có thể đương đầu với một nhiệm vụ nguy hiểm đến vậy, cậu sẵn sàng mời về bằng hết.

“Có họ trong đội sẽ là một sự giúp sức lớn trong việc ngăn chặn Kaybern. Tôi sẽ khẩn trương tìm kiếm họ.”

< – Bạn đã nhận nhiệm vụ. >

Nhiệm vụ tiêu diệt con rồng.

Những cá nhân mạnh mẽ vẫn chưa được lục địa biết tới chuẩn bị quy tụ.

- Mapan: Một Barbarian trong bộ lông thú trắng sao? Nếu nói là vùng đất lạnh giá nơi con người không bước tới, tôi nghĩ anh nên tính tới những khu vực hoang dã.

Weed thực hiện nhiệm vụ và tích cực thu thập thông tin.

Nếu có nhiều nguồn thông tin, thời gian thực hiện nhiệm vụ có thể được rút ngắn đáng kể.

- Chase: Tôi nghĩ là khu vực băng giá ở phía Bắc dãy núi Liselit. Đất đai nơi đó đóng băng với lớp tuyết dày hơn một mét. Tôi nghe được tin rằng các Barbarian mạnh mẽ chiến đấu với những con quái vật khổng lồ để định cư ở nơi đó.

Thông tin được gửi về rất nhanh dù cho là những địa điểm họ mới chỉ nghe tới lần đầu. Các Adventurer cũng hỗ trợ việc xác nhận thông tin và giúp sức thêm.

*

Lafaye sống trong tàn tích của Guild Hermes.

Những người chơi là lực lượng quân sự chính. Hơn 700.000 người chơi cấp cao dần suy giảm số lượng khỏi khu vực Haven.

“Dường như họ đã chuyển tới Gradian nơi Myul cai quản. Sau cùng thì thật khó chịu khi chơi tại Lục địa Trung tâm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hơn 20.000 người đã rời đi. Hàng trăm người bám đít mỗi ngày.”

Lafaye cười khẩy sau khi nghe từ Arkhim.

“Hắn ta đâm sau lưng chúng ta và giờ ta đã suy yếu.”

“Chúng ta có nên ra lệnh cho hắn trở về không?”

“Nếu hắn từ chối thì sao?”

“Thì ta sẽ đưa hắn vào danh sách truy nã.”

“Vậy ai sẽ đi săn bắn, đám thành viên Guild đã đào tẩu khỏi lãnh thổ Haven sao?”

Biểu cảm của Arkhim cứng đờ lại...

Việc ném ai đó vào danh sách truy nã bởi vì họ di cư qua biên giới với Đế chế Arpen sẽ mang lại những hậu quả không tưởng.

“Việc đào tẩu sẽ tiếp tục trên lãnh thổ của Haven và những trận chiến vẫn sẽ diễn ra mặc cho Lục địa Trung tâm và Phương Bắc có ra sao. Nếu những người chơi thông thường tham gia, sự an toàn của các Hunter của chúng ta sẽ bị đe dọa.”

“Còn gì tệ hơn nếu đám thành viên Guild được cử đi săn đầu người sẽ không bao giờ trở lại.”

Những người chơi ghét Guild Hermes là điều quá đỗi quen thuộc, nhưng chúng bị đổ tội cho toàn bộ sự cố với Kaybern. Các thành viên Guild Hermes cũng biết điều này và cố mọi cách có thể để đào tẩu khỏi lãnh thổ của Haven.

*

Yoo Byung Jun nhận ra rằng thế giới mà ông biết đã thay đổi sau khi ông đích thân thử chơi Royal Road.

Việc ăn uống gợi nhớ cho ông về các món ăn trong Royal Road và quan sát mọi người ở ngoài tòa nhà cũng mang lại điều tương tự.

“Đám người đó hẳn có level cao hơn ta. Dám có level cao hơn cả người sáng tạo ra trò chơi...”

Ông chính là người đã tạo ra Royal Road.

Sau khi ông hoàn thành cơ cấu kĩ thuật, ông xây dựng tiểu tiết với trí tuệ nhân tạo làm nền tảng.

“Mình lẽ ra nên thử chơi sớm hơn.”

Ngồi không một chỗ khiến cả người ông ngứa ngáy, hối thúc ông đăng nhập vào Royal Road.

Ông muốn săn quái vật như thỏ, sóc và cáo tại khu vực tân thủ.

“Mình có nên sử dụng cung với những con quái chạy nhanh không nhỉ? Phần lớn trong số chúng chạy quá nhanh nên không dễ săn.”

Ông dành nhiều thời gian lướt qua các trang đấu giá thay vì thời gian thực sự dành để chơi Royal Road. Để đảm bảo có đủ thời gian, ông đã ngủ ít lại.

- Tiêu đề: Bán giá 3.000 vàng. Chờ ở Morata. Giao dịch ngay lập tức.

- Tiêu đề: Bán kiếm sắt. Sản phẩm của Blacksmith Babtus.

- Tiêu đề: Quảng trường Bingryong. Trao đổi trong 10 phút. Nhẫn 17% tốc độ hồi mana.

Xét tổng thể thì các trang bị tân thủ dường như khá phổ biến, nhưng một vài trong số đó có 1-2 điểm sát thương cao hơn hoặc các đặc tính đặc biệt.

< Bán Cung Marksman.

Yêu cầu Level 10.

Sát thương: 15.

Tăng độ chính xác tầm trung và ngắn lên 43%.

Phần đa sẽ bắn trúng đích.

Đằng nào thì chúng ta cũng chẳng ngắm xa được, haha.

Nó cũng tăng 10% tốc độ nạp tên và 5% xuyên giáp.

Tôi đang rất cần tiền mặt nên sẽ bán cho người ra giá cao nhất trước cuối ngày hôm nay! >

“Ơ rê ka!”

Cảm giác vui sướng khi kiếm được một món đồ sau khi lướt qua đủ các trang đấu giá!

Yoo Byung Jun lập tức kiểm tra mức giá cao nhất mà người bán đặt ra.

“10 triệu won sao?”

Cuộc đấu giá khởi điểm với 10.000 won.

Cung Marksman thường bán với giá 30.000 tới 40.000 won nên giá khởi điểm chỉ là để cho lịch sự.

“Thực sự quá rẻ.”

Nó dường như chẳng có chút đắt đỏ nào với Yoo Byung Jun.

Với cây cung trong tay, ông có thể bắn nhiều phát vào đám thỏ ma lanh.

Bản thân điều đó đã là một thắng lợi với ông ấy.

< – Bạn đã mua món đồ. >

Ông mua nhiều item tốt cho từng phần trang bị của nhân vật và mua đủ loại vũ khí như kiếm, thương và rìu..

- Giáo sư, ngài đang có những biểu hiện điển hình của việc nghiện Royal Road.

Cảnh báo của trí tuệ nhân tạo kêu lên.

“Nghiện ư?”

- Phải. Tình trạng nghiện giai đoạn 1 với khả năng rối loạn giấc ngủ và thiếu vận động thể chất. Xin hãy nghỉ ngơi.

Yoo Byung Jun thấy phiền với cảnh báo của trí tuệ nhân tạo.

“Ta không còn sống nhiều năm nữa đâu, vậy nên ta sẽ sống như ta muốn.”

- Đó cũng là một dấu hiệu.

Trí tuệ nhân tạo ghi nhận điều đó nhưng vẫn không quên đá đểu một cái!

Yoo Byung Jun bắt đầu ở Morata mà không cần cân nhắc, nhưng giờ ông thấy đó dường như là quyết định tuyệt nhất.

“Hãy mua mọi thứ nào.”

Đây là thành phố tốt nhất cho tân thủ chi tiêu tiền thật.

Từ vũ khí tới áo giáp hay công cụ sản xuất, thức ăn, đủ loại vật phẩm được mua bán trao đổi.

Như người ta nói những kẻ đi sau thì càng có máu điên, ông ấy dành nhiều thời gian đốt tiền thật và mua đồ khắp quảng trường thay vì đi săn.

“Vậy ra đây là thú vui trong cuộc sống. Mình nghĩ mình có thể sống vui vẻ chỉ với Royal Road.”

- Ngài đã bước vào giai đoạn 2.

*

Seoyoon cai trị Đế chế Arpen và học về công tác hậu cần cũng như cai trị con người.

Hồi đầu cai quản khu vực phương Bắc, cô chỉ phải lo phát triển các thành phố, và không còn nhiều điều khác để chú ý nhưng giờ đất đai đã mở rộng và quái vật thì tăng lên.

May thay, Yurin đi theo cô như thể em ruột và giúp đỡ bất cứ khi nào có thể.

“Chị dâu, làng Eton gửi một yêu cầu đầu tư. Đây là lần đầu em nghe thấy tên làng này.”

“Làng Eton nằm ở bờ biển phía đông. Theo chị nhớ thì em có thể thấy nó nếu đi về phía nam Cảng Varna, và bờ biển ở đó rất đẹp với nguồn hải sản phong phú dồi dào.”

Seoyoon cưỡi Wy-3 và di chuyển khắp nơi trên Lục địa Phương Bắc.

“Nếu một tuyến đường biển được thiết lập, nơi đó có tiềm năng trở thành một trạm dừng chân cho tất cả các tuyến đường biển. Chị cần phải đầu tư ngay vào đây.”

“Wow, chị dâu. Chị có thể nhìn ra hết những điều đó sao?”

“Phải. Em cũng sẽ làm được thôi nếu em có thêm kinh nghiệm.”

Seoyoon trả lời với một nụ cười nhẹ nhàng.

Nụ cười đẹp siêu cấp, khiến cho chính Yurin cũng như mất hồn trong một lúc.

Cảm giác như tâm trí của cô bé đã bị tan chảy.

‘Chị ấy thật đẹp.’

Yurin nghĩ rằng anh trai mình đang hẹn hò với một người cực kỳ đẹp và tốt bụng.

‘Thực sự thì, cả anh trai và chị dâu đều là những người có rào cản trong trái tim mình...’

Điều gì khiến hai trái tim này quyện lại với nhau vẫn còn là một điều bí ẩn!

Các nhà đài đều cố gắng đào bới vào bí mật đó, nhưng tất cả công sức đều thất bại.

Cuộc tình giữa Weed và Seoyoon.

Họ gặp nhau lần đầu ra sao và làm sao mà họ bắt đầu hẹn hò là một chủ đề nóng mà tất cả người xem đều muốn biết.

“Lần trước, anh ấy nấu riêng ramen cho chị dâu và thậm chí còn cho cả một quả trứng to vào đó.”

Yurin chú ý rất kĩ từng điều nhỏ nhất diễn ra trong nhà.

Đối với gã anh trai kẹt xỉ thì đó mà một sự thay đổi không thể nào tin được, và Yurin nghĩ rằng đó chính là tình yêu.

“Chị dâu, ăn trưa bằng sandwich nhé?”

“Sandwich sao?”

“Phải. Em tìm được một chỗ rất ngon gần cung điện!”

Theo lời đề nghị từ Yurin, cả hai quyết định ăn trưa bằng sandwich. Vì công việc rất bận rộn, họ tìm những món nhẹ để ăn trưa, nhưng ăn ở một nhà hàng ngon luôn là một lựa chọn tốt.

Bất cứ nơi nào Seoyoon tới, cô ấy vô tình quảng bá những nơi đó và điều này cực kỳ hữu ích cho sự phát triển của Cung điện Trái Đất.

Vài người còn có ý kiến rằng Cung điện Trái Đất chẳng cần quái gì các tác phẩm nghệ thuật bởi vì ở đó đã có Seoyoon.

"Wow... Uh... Ha...."

“Đẹp vượt tầm thế giới, đẹp xuyên vũ trụ.”

“Cô ấy tỏa sáng giữa ánh nắng chói chang. Cô ấy như là nguồn sáng cuộc đời tôi.”

“Cô ấy nhìn gần đẹp không tin nổi. Thật bối rối khi một người phàm có thể đẹp đến vậy. Thực sự luôn.”

Mọi người di chuyển tới Lục địa Phương Bắc đều phải dừng lại tại Cung điện Trái Đất bởi vì có khả năng họ sẽ tận mắt nhìn thấy Seoyoon. Có nhiều người đứng dọc các con phố và thậm chí là trên cả mái nhà.

“Psh. Cô ta hẳn đập hết từ đầu đến chân làm lại ấy mà.”

“Tôi không biết cô ấy phải dành bao nhiêu chỉ số cho Appearance và Charm nhỉ. Chắc 300? Hay 400? Cô ấy không thể nào dồn tới hơn 500 điểm vào đó được.”

“Tôi nghe rằng cô ấy ngoài đời cũng đẹp chẳng khác gì đâu.”

“Phẫu thuật chắc luôn.”

Rất nhiều người nhẫn tâm ném đá vì ghen ăn tức ở.

Yurin lạnh người sau khi nghe những lời đó từ xa.

“Chị dâu à, chị không thấy giận khi nghe những lời đó sao?”

“Chị không biết nữa. Chị có nên giận không? Chị được nghe là mình xinh đẹp từ khi 5 tuổi lận, vậy nên chị không có muốn phản ứng điều gì về ngoại hình của mình.”

Cô ấy luôn luôn đẹp ngay từ lúc được sinh ra và đã quá quen với những lời tán dương cũng như mỉa mai.

Seoyoon biết rằng ngoại hình của chính là bức tường ngăn cản mọi người tiếp cận gần gũi với cô.

Ghen tức, đố kỵ, ái mộ, ám ảnh.

Chúng khiến cô cảnh giác trước người khác trong quá khứ, nhưng giờ thì cô đã hoàn toàn ổn.

Giờ đây cô đã có bạn, những người giúp làm tan chảy trái tim băng giá và cùng cô tạo ra nhiều kỷ niệm đẹp.

“Nó ngon tuyệt.”

Seoyoon mỉm cười rạng rỡ khi ăn cái bánh kẹp.

*

Các nhà kinh tế học của Hội Cháo Hành cuối cùng đã tìm ra được thứ tự phá hủy của Kaybern.

“Mistress. Rồi Morata sẽ là mục tiêu tiếp theo.”

“Anh chắc chứ.”

“Chắc chắn. Điều cuối cùng cần xác nhận chính là nhiệm vụ thành phố. Nó có ít vai trò hơn sự phát triển, dân số hay kinh tế nhưng nhiệm vụ thành phố cũng là một nhân tố. Ảnh hưởng trong khu vực cũng khá đáng kể. Các quý tộc và những người chơi có ảnh hưởng lớn là cư dân của thành phố cũng là một tác nhân.”

Các nhà kinh tế học lấy ra hai tờ giấy A4 chứa đầy các công thức tính toán.

Nó là một công thức phức tạp xác định mục tiêu của Kaybern, và thậm chí trước khi đưa ra tuyên bố này đã có một cuộc tranh cãi.

“Kể cả khi chúng ta đã nộp các luận án cho tờ báo hàn lâm hàng đầu thế giới, Thời Báo Tài Chính, chúng ta cũng không có gì khẳng định chính xác cả."

“Trong số tất cả những người xác nhận nó, có hơn 300 người là giáo sư tại trường đại học.”

“Và chúng ta cũng đã trì hoãn để có thể hoàn thiện nó hết mức có thể.”

“Dù gì thì chúng ta đã làm được một việc tuyệt vời.”

Tại hội thảo hàng tuần được các nhà kinh tế học Mỹ tổ chức, họ phân tích mục tiêu tiếp theo của Kaybern.

Họ ăn mừng thành tựu trí tuệ này, nhưng công chúng còn không thèm nhìn vào công thức.

Họ cười mỉa khi nhìn qua các kí tự loằng ngoằng phức tạp và những hình thù lần đầu họ thấy trong đời!

- Thật điên rồ. Mistress sẽ bị phá hủy trong 17 ngày và sau đó là Morata.

- Wow... Số phận của Morata chỉ còn vài tuần.

- Theo như lời tuyên bố thì thật may khi chưa có nhiều nhiệm vụ liên quan tới danh tiếng của thành phố được thực hiện. Nếu như thành phố có một lịch sử dài, nó hẳn bị phá hủy từ trước rồi.

- Hãy đi thăm Morata trước khi quá muộn. Tới đó đi nếu bạn chưa từng tới.

- Đừng tới, mọi người nghe tôi! Khoảng cách chỉ là 3.6% khi so với Mistress. Morata có thể bị phá hủy trước nếu chúng ta không cẩn thận.

- Thế là hết. Thánh địa của Phương Bắc.

Thông tin làm nóng cộng đồng người chơi Phương Bắc.

Morata là quê nhà và là thành phố khai sinh của Đế chế Arpen.

Thông tin rằng Morata sẽ bị phá hủy khiến cho rất nhiều người chơi bàng hoàng.

*

Trước khi di chuyển tới làng Dwarf, Weed đi săn giết thời gian và tìm kiếm thông tin về Knatul và Malin.

Cậu đào bới thông tin với Thương hội Mapan tại Đại Thư viện tại Morata và cũng nhận được báo cáo từ các Adventurer.

Trong khi đó, cậu nghe được thông báo từ Hội Cháo Hành.

“Sự phá hủy của Morata là chắc chắn chứ?”

- Mapan: Các chuyên gia kinh tế nói rằng họ sẽ đặt cược cả sự nghiệp của mình. Kaybern sẽ phá hủy thủ đô của các vương quốc cũ của Lục địa Trung tâm trước khi tới Morata. Vấn đề là nếu chúng ta chủ động phá hủy một phần của Morata, điều này sẽ đẩy nó xuống thấp hơn trong thứ tự ưu tiên và câu thêm thời gian cho ta.

Tự tay phá hủy Morata.

Phá hủy các công trình, cơ sở hạ tầng và di tản cư dân sẽ giảm tốc độ phát triển và cho phép thành phố rớt hạng trong thứ tự ưu tiên của Kaybern.

Kể cả vậy, nó cũng chỉ câu thêm được một tuần hoặc hai.

“Đó là một lựa chọn vô nghĩa.”

- Mapan: Dù vậy. Chẳng phải ta có thể di dời các danh thắng tới một nơi nào đó gần đó sao? Nếu tất cả các Architect cùng cố gắng nỗ lực, tôi chắc rằng chúng ta có thể vận chuyển hoàn toàn các danh thắng tới một địa điểm gần đó.

Ngoại trừ Hắc tinh khổng lồ, 99% các tòa nhà đều mới với rất ít lịch sử, nhưng được người chơi rất ưa thích.

Có Tòa tháp Ánh sáng, các bức tượng với vài Đại Công trình.

“Kể cả biết điều đó, tôi sẽ không đồng ý phá hủy thành phố để câu thời gian.”

Weed không nghĩ rằng sẽ có một sự khác biệt đáng kể kể cả khi họ có thể câu thêm thời gian.

Morata là thành phố đầu tiên tại Phương Bắc của cậu và cậu có một sự gắn bó sâu nặng với nó, nhưng trì hoãn sự phá hủy của Morata sẽ có nghĩa những thành phố phát triển tương đương sẽ bị phá hủy.

Gian lận thời gian bằng việc di dời các danh thắng đi nơi khác sẽ không cứu được Morata, địa điểm mới sẽ không bao giờ là thành phố họ biết và yêu quý. Thực sự thì, chi phí khổng lồ cho việc di dời sẽ bằng với việc tái xây dựng Morata từ đống tro tàn.

‘Vậy là Kaybern sẽ tới Morata. Mình biết ngày này sẽ tới mà.’

Weed không muốn mất Morata.

Thành phố này là cái nôi của Đế chế Arpen.

Có vài thứ mà cậu không thể bỏ đi, một cách dễ dàng.

Nếu ai đó nói về Đế chế Arpen, Morata sẽ luôn được nhắc tới và nếu nơi đó biến mất khỏi lục địa, những câu chuyện về Arpen sẽ trở nên trống rỗng.

Cậu gắn bó với những con hẻm và những ngôi nhà gỗ ép tại Morata.

Tất cả tiền cậu kiếm được qua nhiều năm tại Royal Road được đầu tư hết vào thành phố này.

Các Đại Công trình là một ví dụ, và giờ thậm chí cậu còn phải thấy hút hồn khi nhìn thấy các tòa nhà thương mại mà cậu xây dựng từ đá tảng.

Thành phố mà Weed coi là nhà sắp sửa bị biến thành tro bụi.

‘Mình muốn bảo vệ Morata. Mình chắc là những người chơi phương Bắc cũng nghĩ như vậy.’

Khác với Lục địa Trung tâm, nơi có thể dễ dàng di chuyển tới một thành phố khác, Morata là điểm trung tâm của Phương Bắc nơi phần lớn cư dân sinh sống.

Nếu những năm tháng mọi người sinh sống tại Morata không tồn tại, Hội Cháo Hành hay văn hóa người chơi Phương Bắc sẽ không tồn tại.

“Mình không thể thư thả lúc này. Mình sẽ phải thực hiện nhiệm vụ càng nhanh càng tốt.”

Weed nhận ra là đồng hồ đang đếm ngược.

Cậu muốn ngăn con rồng và bảo vệ Morata nếu có thể.

“Chase-nim. Tôi nghe là anh đang đi về phía Đông. Tình hình ở đó ra sao?”

- Chase: Tôi tin là tôi và các Adventurer khác sẽ tới Ring of Fire trong hai ngày.

“Nơi đó nguy hiểm lắm, hãy bảo trọng.”

- Chase: Giờ anh nói mới nhớ, tro núi lửa đã che kín bầu trời rồi. Cảm ơn vì đã lo lắng.

Các Adventurer đi về phía Ring of Fire để tìm hiểu về Landony.

Kaybern không phải là vấn đề duy nhất, vậy nên từng thông tin nhỏ nhất cũng rất quan trọng.

“Haruna-nim, cô có tìm được gì không?”

- Haruna: Tôi xin lỗi! Chưa có gì cả, tôi sẽ cố gắng thực hiện nhanh nhất có thể.

“Tôi biết giờ đã khá muộn, nhưng cảm ơn cô đã hỗ trợ.”

– Haruna: Hả? Vâng! Tôi sẽ cố hết sức.

Haruna, người bị mắng nhiếc suốt ở hang rồng giờ đã đổ cái rầm trước tin nhắn của Weed.

- Haruna: Tôi đang trên đường điều tra Khu vườn Fairy và tôi sẽ cho anh biết thông tin sớm nhất.

*

Seechwi, Geomchi2 và các võ sinh khác lang thang khắp Vùng đất của Orcs.

“Sư huynh, ở đó thế nào?”

- Geomchi2: Đám Orc đều bị giết hết. Hmm... Con rồng có vẻ cực kỳ hung bạo.

“Con Xích Long được kể là con nóng tính cục cằn nhất.”

- Geomchi2: Vậy mà huynh cứ nghĩ là bạn gái huynh làm gì đó cơ.

“Chị dâu ấy hả?”

Geomchi2 đơ người mất một giây.

Anh cực kỳ vui sướng mỗi khi Seechwi được gọi là vợ hay chị dâu.

- Geomchi2: Dường như nó liên quan tới con rồng... Huynh nghĩ ta thành công rồi.

"Sheeeek!"

Seechwi đi quanh khu trại của tộc Orc và tìm kiếm dấu vết của Landony.

“Chả hiểu mục tiêu của Landony là gì nhỉ? Báu vật gì đó của tộc Orc sao?”

Con Xích Long đã không để lại thứ gì còn nguyên vẹn sau khi quét qua khu lán. Mặt đất nứt toác, dồn thành từng đống lớn buộc họ phải làm công tác đào bới để tìm kiếm những gì còn sót lại.

“Nó đang tìm kiếm cái quái gì không biết. Nếu thực sự có gì đó ở đây, không biết Landony đã lấy được nó chưa?”

Không tìm được gì trong đống đổ nát.

Adventurer Spenson, người cô gặp ở Morata, sử dụng kĩ năng Khám nghiệm, nhưng anh ta lắc đầu.

“Em chịu thôi.”

“Sheek. Không có gì sao?”

“Phải. Kĩ năng khám nghiệm phải đạt Cao cấp Level 6 mới có thể cho chị thấy những gì diễn ra trong quá khứ, nhưng của em chỉ mới level 3.”

“Chase-nim bận rồi nhỉ? Sh-sheek!”

“Anh ấy đang trên đường tới Vành đai lửa cùng vài Adventurer khác, mà có ở đây cũng không làm được gì đâu. Anh ấy chỉ có thể tìm kiếm dấu vết của con rồng phá hủy nơi này. Nếu chúng ta tìm kiếm một mục tiêu liên quan tới con rồng, kĩ năng khám nghiệm sẽ phát hiện ra điều gì đó... Nhưng nơi này đã bị quét sạch hoàn toàn và chẳng còn gì cả.”

Không thể theo dấu con rồng.

“Khả năng cao là không tìm được nó rồi... Mình là một Orc nên thật đáng hổ thẹn khi không thể luyện tập kĩ năng theo dấu hay kĩ năng khám nghiệm. Tộc Orc không phù hợp làm Adventurer thì phải?”

Seechwi khốn khổ trong thất bại ê chề.

“Mình thực sự ngu ngốc. Mình nghĩ là mình đã đánh giá thấp Royal Road...”

Cô chỉ nghĩ đây là việc theo đuổi và tìm dấu vết. Với một Adventurer xuất sắc và nổi tiếng, việc này là khả thi, nhưng không phải với cô.

“Nếu chúng ta không thể tìm được gì từ đống phế tích mà con rồng để lại, chẳng phải ta nên tìm thứ gì đó từ hướng ngược lại sao?”

Dường như có thể cô sẽ thấy được dấu vết gì đó từ hướng đi của Landony. Và điều đó rất chính xác.

Khu vực Đồng bằng Tuyệt vọng là một khu vực rộng lớn ngang ba vương quốc trên Lục địa Trung tâm cộng lại. Hơn hết, tốc độ sinh sản của loài Orc rất điên rồ nên giống loài này đã di cư đi khắp Lục địa.

“Chắc phải có một bộ tộc biết về bí mật đó. Orc mà có quan hệ với Landony hẳn sẽ rất hiếm. Mình nên tìm họ theo thứ tự nào đây?”

Chắc chắn sẽ có những con Orc trên vùng đất rộng lớn này có đầu mối nào đó.

- Fierce Pigeon: Được rồi. Tôi sẽ bay quanh Đồng bằng Tuyệt vọng.

Cô trả tiền công cho các Avian và trinh sát các cư dân của những ngôi làng Orc.

- Fierce Pigeon: Phần lớn các Orc đều đã phân tán khắp nơi vì sự tấn công của Landony. Có một số trốn trong các hang động. Tất cả đều rất bình thường khi đều là các Orc đang bỏ chạy vì sợ.

Nhưng...

“Sao vậy? Sheek!”

- Fierce Pigeon: Có một sự di chuyển kì lạ. Thông thường, Orc sẽ đi thành cả một bộ tộc.

“Shurek! Vậy thì sao?”

- Fierce Pigeon: Có một bộ tộc Orc phân tán đủ mọi hướng để tránh Landony.

“Như thể Landony nhắm tới bọn họ sao? Sh-sheek!"

- Fierce Pigeon: Đúng vậy. Họ đang bỏ chạy và rất khó để thu hẹp khoảng cách.

Seechwi xác định được mục tiêu của mình và chạy về phía Đồng bằng Tuyệt vọng.

Cơ thể Orc lực lưỡng của cô cho phép cô đạt tới tốc độ khủng khiếp!

Cuối cùng, cô đã tìm được bộ tộc có liên hệ với Landony.

*

- Làng Malsa đã bị phá hủy. Chúng tôi cần được trùng tu.

- Một bầy quái vật đang hướng về Làng Levento. Yêu cầu cứu viện khẩn cấp.

- Vừa có thông báo rằng Thành phố Jun đang bị vây hãm.

Bên trong văn phòng đặt tại Cung điện Trái Đất, Seoyoon đang cố gắng hết sức mình, nhưng cũng không thể ngăn tình hình trở nên tệ hơn.

Trong khi Weed đang thực hiện nhiệm vụ, vận mệnh của Đế chế Arpen đang dần đi xuống.

Các lãnh chúa mới được bổ nhiệm chỉ trích Đế chế.

- Ropener: Hành xử của các lãnh chúa mới rất đáng ngờ. Tôi đi uống bia với họ và họ đang nghi ngờ khả năng của Weed-nim và Đế chế Arpen.

Ropener từng bí mật chuyển tới Guild Hermes trong quá khứ!

Anh ta là một trong số ít người mà Đế chế có thể tin tưởng được tại Lục địa Trung tâm.

Seoyoon cố nghiến răng và chịu đựng nó, khi mà việc giải quyết tình hình với Kaybern là ưu tiên tối thượng.

- Ropener: Nhưng mức độ chỉ trích của họ là quá nhiều... Vài người còn nói thậm chí họ theo Guild Hermes còn tốt hơn, và rằng Đế chế không chi ra hết số tiền nhận được. Tôi có nên giải quyết vấn đề này không?

Đây là một quyết định quá khó cho Seoyoon.

Cô đúng là phụ trách vấn đề nội vụ, nhưng cô không thấy thoải mái khi cố kìm hãm các lãnh chúa.

“Có khá nhiều lời phàn nàn từ các lãnh chúa. Chúng ta có nên trấn an theo những cách có thể không?”

Seoyoon gửi tin nhắn tới Weed với một nỗi lo lắng lớn.

Weed đưa Bahamorg, Cua Tẩm Gia Vị và Pale đi săn kể cả khi đang làm nhiệm vụ.

- Weed: Việc lo con rồng và Morata đã mệt thì chớ, giờ còn đám lãnh chúa nữa.

“Chúng ta phải làm gì đó để trấn an họ.”

- Weed: Ý anh là, tất cả mọi điều tệ hại và rắc rối diễn ra cùng một lúc ấy. Các lãnh chúa Phương Bắc cũng phàn nàn sao?

“Không có vẻ vậy. Ta và họ đã cùng nhau trải qua thời gian khó khăn với nhau.”

- Weed: Vậy thì hẳn là đám lãnh chúa mới rồi.

“Đúng vậy.”

- Weed: Anh sẽ tới đó sau khi đi săn, triệu tập hết về Cung điện Trái Đất.

*

Hội nghị đầu não của Đế chế Arpen nhanh chóng được tuyên bố dưới lệnh Weed.

Các lãnh chúa phương Bắc, lục địa Trung tâm và các tộc trưởng ở Sa mạc Phương Nam cùng tụ tập tại Cung điện Trái Đất.

Phương nam đã gần hoàn thiện với nhiệm vụ “Sự tái sinh của Đế chế Pallos”, từ từ thành hình một quốc gia.

Các tộc trưởng sa mạc đều nhận thức được thực tại hơn ai hết.

‘Vào lúc này, Đế chế Arpen là lãnh đạo. Đi ngược lại ý Weed sẽ không sống nổi đâu.’

‘Phương Nam có dân số quá ít... Hơn hết là phần lớn chiến binh ở khu vực này đều cực kỳ gắn bó với Weed.’

‘Độc lập ư? Nổi dậy ư? Đám thành viên trong tộc sẽ giết mình trước khi điều đó xảy ra.’

Họ là các đồng minh thân cận nhất của Weed, Geomchi và các võ sinh, những người hoàn thành nhiệm vụ “Sự tái sinh của Đế chế Pallos”.

Giờ đây, các chiến binh tinh nhuệ nhất lục địa được lựa chọn cho chuyến săn Kaybern đang được huấn luyện ở phương Nam.

Đó là nguồn lực để thống nhất sa mạc và dù cho ban đầu mục đích của nó không phải để phô diễn sức mạnh, những kẻ còn có ý đồ khác hiển nhiên sẽ phải quy phục.

‘Khác với Guild Hermes, những người chơi giỏi nhất Royal Road đều đang đi theo Weed.’

‘Thực tế thì, sa mạc mà chúng ta đang sống... Thực sự là Weed đã lập ra nó, và anh ta còn có mối quan hệ mật thiết với loài Orc ở phía Đông. Còn nơi nào trên lục địa mà Weed chưa chạm tới không?’

‘Weed có sự nổi tiếng nhưng không chỉ có vậy. Anh còn thù rất dai và luôn luôn trả thù. Tôi không biết điều gì sẽ khiến anh ta giận nên hãy cẩn thận.’

Các tộc trưởng sa mạc quyết định ngồi yên lặng suốt cuộc họp và sau đó rời đi.

Roam, Carlise, Michel, Sherwood và Gunter. Các lãnh chúa lớn cũng có thể cố gắng mở rộng ảnh hưởng và thử kiểm soát bầu không khí, nhưng họ vẫn giữ nguyên chỗ ngồi và không làm gì.

‘Để Weed chú ý sẽ chẳng được gì tốt cả.’

‘Im lặng đi. Chống cự là bụng bự đó.’

Những người từng trải qua điều này đều biết rất rõ.

Những kẻ đang liều mình đi loanh quanh tán phét với nhau đều là những lãnh chúa mới, chả biết cái mẹ gì về thế giới này và cũng là lần đầu cai quản một thành phố.

“Hahaha, anh là lãnh chúa của Thành phố Britton hả.”

“Tôi vẫn chưa tìm hiểu hết mọi ngóc ngách trong thành phố của mình, nhưng tôi sẽ cho anh thưởng thức rượu vang thượng hạng nếu anh tới thăm.”

“Nghe tuyệt đó. Royal Road thực sự là một thế giới thịnh vượng nhỉ? Huahaha.”

Các lãnh chúa mới đều rất tự tin và lắm lời trong phòng họp.

Các lãnh chúa lớn đều giữ im lặng quan sát đám ngu xuẩn.

“Weed-nim đang vào.”

Cuối cùng, Hoàng Đế của Đế chế Arpen, Weed đã xuất hiện!

Cậu mặc hết mọi trang bị bóng bẩy nhất mà mình kiếm được từ đống chiến lợi phẩm ở hang rồng.

‘Dù cho thật phiền phức nhưng một ngoại hình sang trọng đôi khi cũng cần thiết. Như một CEO bóc lột những người làm bán thời gian.’

Trang phục của Weed là trang phục đơn giản của một nhà du hành, nhưng cậu đội một cái vương miện khá lớn khảm nhiều đá quý mà có xuất xứ từ vụ ăn trộm. Là một Hoàng Đế, cậu muốn thể hiện một ấn tượng phù hợp.

Tap!

Tất cả các lãnh chúa đều đứng dậy chào cậu.

“Đám cận thần hèn mọn kính chào bệ hạ!”

“Bình thân, ngồi đi. Lần sau, tôi mong rằng ta sẽ có một bầu không khí thoải mái hơn. Chúng ta sẽ bỏ hết những thứ như nghi thức, rồi hoàng đế hay bệ hạ. Nó quá phiền phức.”

Weed nói với một nụ cười nhẹ nhàng, và các lãnh chúa mới nghĩ rằng cậu là một người hào phóng.

‘Anh ta chắc hẳn là một gã không có tí kinh nghiệm gì về xã hội. Anh ta có thể hoàn thành nhiều chuyến phiêu lưu, nhưng chính trị là một chuyện khác. Kẻ nào khiến anh ta nghe lời sẽ thắng lớn.’

‘Cai trị không thể nào khả thi chỉ với sức mạnh của giới trẻ. Dẫu cho Guild Hermes có thất bại, định hướng của chúng hoàn toàn đúng.’

Các lãnh chúa mới được bổ nhiệm nhờ việc đấu giá và thành ra phần lớn đều là những phủ nhị đại.

Thêm vào đó, có một phần không nhỏ các lãnh chúa trước đó vốn dưới trướng của Guild Hermes.

‘Cung điện Trái Đất sao? Mình có thể mở mang sức ảnh hưởng từ đây.’

‘Tham vọng của mình không thể dừng lại chỉ với một thành phố nhỏ. Bởi vì level mình thấp và đi săn thì quá cực, mình chỉ muốn điều hành các thành phố. Nhưng với những sự cám dỗ trước mặt mình thì...’

Đôi mắt của các lãnh chúa ánh lên lòng tham và tham vọng.

Các lãnh chúa được bổ nhiệm không dựa theo thái độ từ mọi người hay danh tiếng, thành ra đây là điều không thể tránh khỏi!

Một vài người quay ánh mắt sang Seoyoon, người đi bên cạnh Weed.

‘Hội Cháo Hành... Một cái tên ngu ngốc, nhưng cái cô nàng kia cuốn hút quá. Thật không thể tin nổi. Có thể mình sẽ có cơ hội với cô ả. Chẳng ai nói không với tiền và quyền.’

‘Đế chế Arpen vẫn chưa được thiết lập vững chắc. Mình sẽ phải nói chuyện và mở rộng sức ảnh hưởng. Từ đó khiến cho mọi người cân nhắc đề nghị của mình. Đó chính là chính trị.’

Tham vọng của đám lãnh chúa này tăng nhanh chóng trong phòng họp.

“Vấn đề trao đổi hôm nay sẽ là việc tăng cường các kế hoạch diệt quái vật tại những địa điểm an ninh yếu cũng như xây dựng đường xá nối các thành phố.”

Với một giọng điệu nhẹ nhàng, Weed đưa ra vấn đề về việc đảm bảo an toàn cho các tuyến đường giao thương giữa Lục địa Phương Bắc và Lục địa Trung tâm.

Xây dựng đường xá càng quan trọng hơn khi an ninh bị đe dọa.

Rất có khả năng những người chơi thông thường sẽ gặp quái vật hay đạo tặc khi băng qua đồi núi hay cánh đồng.

Nếu đường đi được xây dựng, người chơi sẽ đi thành nhóm và di chuyển trên cùng một tuyến đường, khiến cho việc đi lại vừa nhanh hơn vừa an toàn hơn.

Đối với các Merchant, đường xá là xương máu cho những chuyến hàng lớn với nhiều xe hàng cùng di chuyển.

“Địa điểm đầu tiên xây dựng đường sẽ là...”

“Khoan đã.”

Harold giơ tay.

Anh ta là lãnh chúa của Lâu đài Sisley, trung tâm của Thành phố Tự do tại Britton.

“Có một vấn đề chúng ta cần bàn bạc trước. Lí do mà chúng tôi trở thành lãnh chúa là bởi vì chúng tôi tin tưởng vào Đế chế Arpen. Như anh đã biết, chúng tôi chi ra cả gia tài. Và rồi, chúng tôi phải chịu rất nhiều tổn thất khi quái vật xuất hiện. Chúng tôi đều sợ Kaybern một ngày sẽ phá hủy thành phố của mình. Nói thẳng ra thì, việc cai trị chẳng giống như chúng tôi mong đợi. Anh không nghĩ là mình nên xin lỗi mọi người trước sao?”

Một sự im lặng bao trùm lấy sảnh hội nghị tại Cung Điện Trái Đất.

Rất nhiều nơi phải chịu tổn thất vì Kaybern và quái vật, nhưng hắn ta đã công khai chỉ trích Weed ngay lúc đầu.

Harold nhìn xung quanh và cười mỉa.

“Tôi biết nhiều người khác cũng nghĩ như vậy nhưng không dám mở lời. Tôi chỉ là đang nói thay họ, vậy nên đừng hiểu lầm. Cá nhân tôi là fan của anh.”

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!