AI đang đánh giá tình trạng cơ thể và trạng thái tinh thần của Lee Hyun.
– Độ minh mẫn tinh thần đạt đỉnh. Nằm trong top 0,0001%.
Việc cường hóa thể chất cũng đã tiến triển qua giai đoạn cuối và gần như hoàn tất.
– Phản ứng với tất cả các quy trình đều tối ưu. Tiềm năng của anh ta đã được khai mở hoàn toàn.
Những khả năng thể chất dễ dàng vượt qua các vận động viên đã được cấy vào cơ thể anh.
Chức năng tim phổi được củng cố. Cơ thể anh sẽ không mệt mỏi dù chạy hết một cuộc marathon, và sự dẻo dai của cơ bắp sẽ ngăn ngừa hầu hết các chấn thương.
– Tình trạng thể chất tối ưu. Không tìm thấy tác dụng phụ tiềm tàng.
“Xong rồi.”
Yoo Byung Joon rời khỏi phòng.
Ông đã chọn để lại tài sản và quyền lực của mình cho người kế vị.
“Mình đã hoàn thành công việc mà mình đã làm trong nhiều thập kỷ. Vậy tại sao mình lại cảm thấy khó chịu thế này?”
AI đánh giá chỉ số của Lee Hyun sau khi Yoo Byung Joon rời đi.
– Năng lực thể chất và tinh thần đang ở một đẳng cấp không thể so sánh được.
Anh không thể hoàn toàn sánh được với bộ óc thiên tài của Yoo Byung Joon, nhưng người chủ mới lại vượt trội ở mọi khía cạnh khác.
*
Các bài kiểm tra do AI thực hiện kết thúc và giấc mơ của Lee Hyun đang chuyển từ nỗi đau sang sự thoải mái.
“Điêu Khắc Hủy Diệt! Tất cả sẽ trở thành sức mạnh!”
Trong Royal Road, cậu trong vai Weed càn quét các hầm ngục với tốc độ đáng sợ.
Theo sau cậu là một bầy Death Knight và xương xẩu vô tận.
Từ những con quái vật hấp hối rơi ra hàng đống vàng, đá quý và nguyên liệu rèn cấp 1.
Weed liếc nhìn đống chiến lợi phẩm rồi tiếp tục tiến lên.
“Đi nào!”
Cuộc đi săn diễn ra chớp nhoáng.
Điểm kinh nghiệm và độ thông thạo kỹ năng tích lũy một cách kinh khủng nhưng hòm đồ của cậu vẫn nhẹ tênh.
Cậu không nhặt bất kỳ vật phẩm nào!
Mặt Weed nhăn nhó khi tiếp tục cuộc săn.
“Ặc, không được. Mình không thể nhặt chúng. Chúng sẽ chỉ làm mình nặng thêm thôi.”
Những người chơi đi theo sau đám xương. Chỉ cần nhìn vẻ ngoài cũng biết những người chơi này rất giàu có. Cậu có thể thấy các thành viên của Guild Hermes và Mapan.
“Đây là một viên kim cương khổng lồ.”
“Đây là Cuộn Giấy Lốc Xoáy Lửa, vô giá trên thị trường. Có tận ba cuộn.”
“Ma kiếm!”
Weed nghe thấy những người chơi reo hò khi cậu đi săn.
Với mỗi con quái vật bị giết, cậu phải bỏ lại chiến lợi phẩm.
Lấp lánh!
Một tờ 10.000 won sáng loáng ngay dưới chân Weed.
Một tờ tiền sáng chói xuất hiện trong Royal Road nhưng cậu không có thời gian để nghĩ về sự bất thường đó.
Tờ tiền ngay dưới chân thực sự cám dỗ trái tim cậu!
Bàn tay Weed theo bản năng vươn tới tờ tiền.
“Ự…ựựự.”
Cậu không thể nhặt nó lên.
Đó là khoảnh khắc đau đớn, buồn bã và trống rỗng nhất trong cuộc đời cậu.
*
Sau khi dự án hoàn thành, Lee Hyun tỉnh dậy, thấy mình hoàn toàn đơn độc trên chiếc bàn.
“Nơi này… Đây là đâu? Mình bị bắt cóc à?”
Cậu kéo áo lên và kiểm tra bụng mình trước tiên.
Cậu xác nhận sự an toàn của các cơ quan nội tạng!
‘Rốt cuộc là thằng khốn nào đã làm chuyện này?’
Nhiều nghi phạm lướt qua tâm trí Lee Hyun.
Từ bọn cho vay nặng lãi, Guild Hermes cho đến chủ nhà của cậu!
‘Biết đâu lại là mấy người ở đài truyền hình…’
Cậu lập một danh sách các nghi phạm và thật đáng ngạc nhiên, cậu có thể nhớ rõ khuôn mặt của từng người.
– Cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi. Chào buổi sáng, chủ nhân. Tôi là AI Versa.
Ở trung tâm căn phòng trắng toát, một cô gái mặc trang phục công chúa xuất hiện.
“Mình đang nghe thấy ảo giác à? Ảo giác rồi! Chuyện này sẽ tốn rất nhiều tiền chữa trị đây.”
– …. Tôi xin tự giới thiệu lại. Tôi là AI Versa.
“AI?”
– Vâng. Hình dạng của tôi không thể nhìn thấy được bởi người khác. Tôi được liên kết với mắt và tai của ngài thông qua dự án siêu nhân.
AI kể những câu chuyện về Yoo Byung Joon mà Lee Hyun không bao giờ có thể tưởng tượng được.
Đây là lần đầu tiên cậu nghe về ông ta và được thông báo chi tiết về quá trình phát triển của Royal Road cũng như sự ra đời của Tập đoàn Unicorn.
Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, cậu đi đến một kết luận đơn giản.
“Vậy là, ông ta tạo ra Royal Road vì tức giận với mọi người.”
– …. Chính xác.
“Đúng là nhỏ mọn.”
– Rất nhỏ mọn.
“Và Tập đoàn Unicorn thì giàu sụ.”
– Nó sở hữu 7% tài sản tài chính của thế giới.
“Tất cả giờ là của tôi.”
– Theo di chúc của giáo sư, ngài đã thừa kế toàn bộ tài sản của ông ấy.
Khi Lee Hyun còn sống trong một căn phòng tầng hầm thuê hàng tháng, cậu đã nghĩ đến việc bán linh hồn cho quỷ dữ nếu có thể trở nên giàu có.
Tuy nhiên, sau khi trở thành người giàu nhất thế giới, cậu không biết phải phản ứng thế nào.
“Vậy đây là sự thật. Tôi luôn muốn trở thành một chủ nhà.”
– Ngài hiện đang sở hữu hơn 50.000 tòa nhà trên 40 tầng trên toàn thế giới.
“Bất động sản…”
– Diện tích đất thuộc sở hữu của ngài lớn gấp 23 lần diện tích Hàn Quốc.
“Tiền bạc…”
– Ngài sở hữu 56 ngân hàng.
“Tôi muốn có chiếc điện thoại di động mới nhất. Tôi luôn tò mò về nó.”
– Có các công ty con trong lĩnh vực điện tử, hóa chất và màn hình thuộc Unicorn. Họ sản xuất 72% điện thoại di động trên toàn thế giới.
“Chúng ta không sản xuất ô tô, phải không?”
– Về mặt sản xuất, ngài là cổ đông lớn nhất trong 3 trên 5 thương hiệu ô tô lớn trên thế giới.
“Mmm. Vậy còn mì ramen thì sao…”
– Ngài là chủ sở hữu của các tổ chức dinh dưỡng khổng lồ. Ngài kiểm soát phần lớn việc trồng trọt, sản xuất và phân phối một phần đáng kể nguồn cung cấp lương thực của thế giới.
Nghe AI nói, Lee Hyun không thể kết luận gì khác ngoài việc nghĩ rằng mình đã trở thành một tài phiệt biết đi.
“Thì ra đây là cái gọi là vòi bạch tuộc bành trướng.”
Một tài phiệt bạch tuộc tàn nhẫn đang chiếm lấy hành tinh.
Giờ đây, cậu sở hữu sự giàu có và quyền lực khiến những suy tính trong quá khứ về việc mua muối đắt hơn 200 won trở nên vô nghĩa.
“Chúng ta có sản xuất muối không?”
– Các công ty dinh dưỡng có một đối tác chuyên cung cấp muối. Nếu ngài muốn, tôi có thể ra lệnh sáp nhập các công ty đó trong vòng một giờ.
“Không, không cần đâu.”
Lee Hyun cảm thấy trống rỗng trước khi cảm thấy hài lòng khi trở thành người giàu nhất thế giới.
“Mình không cần phải tiết kiệm tiền nữa… Mình không cần phải khâu lại tất của mình nữa.”
– ….
“Mình từng làm đồ nội thất đơn giản từ những thùng carton cũ trên đường phố. Mình đã dùng ngăn kéo và kệ bằng bìa carton trong một thời gian dài.”
Bây giờ cậu đã có một nguồn của cải không bao giờ cạn.
Quá khứ bần tiện của cậu đã trở thành một ký ức xa vời.
“Cuộc sống của mình đã biến mất rồi.”
– Nếu ngài muốn, ngài có thể từ bỏ quyền thừa kế của giáo sư Yoo Byung Joon.
“Ý tôi không phải vậy… Tôi đã ngủ bao lâu rồi?”
– Đã hai ngày rồi ạ.
“Tôi cá là cả thế giới đã đảo lộn từ khi tôi biến mất.”
– Họ chỉ tìm kiếm Seoyoon và Lee Hyeon.
“… Tôi cần về nhà trước đã.”
*
Lee Hyun trở về nhà, nhưng phản ứng của Seoyoon và Lee Hyeon không kịch tính như cậu dự đoán.
“Anh đi chơi vui không?”
“Anh, có chuyện gì vậy?”
Vào ngày Lee Hyun biến mất, họ đã báo cảnh sát và cố gắng lan truyền tin tức về sự mất tích của cậu trên mạng.
Để phòng ngừa, AI đã giả dạng Lee Hyun và gọi cho họ. AI đã nói dối rằng cậu đang đi du lịch để ngắm biển.
“Đó là một chuyến đi kỳ lạ. Giống như anh đã ngủ một giấc rất dài.”
Lee Hyun nằm dài trên giường.
Mọi thứ vẫn như mọi ngày, nhưng giờ cậu đã giàu nứt đố đổ vách.
“Hu-hu-hu-ha-ha-kya-kyah. Hức!”
Cậu đã sống qua quá nhiều khó khăn vì tiền, nhưng việc không cần phải lo lắng nữa khiến cậu vừa cười vừa khóc.
“Mình đoán bây giờ mình có thể tiêu tiền theo ý thích.”
Lee Hyun nghĩ rằng không có cách nào tài sản của cậu có thể cạn kiệt cho dù cậu có tiêu xài xa hoa đến đâu. Mấy lão nhà giàu có 10 hay thậm chí 20 nghìn tỷ won giờ trông muỗi vãi!
“Được rồi, trước tiên mình sẽ gọi gà rán…”
Chắc chắn phải là nửa gà rán, nửa gà sốt.
*
“Anh ấy không giống anh trai mình nữa.”
Lee Hyeon cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ.
Đối với cô, Lee Hyun không phải là một thành viên gia đình bình thường. Anh là mẹ và là cha, là người cô tin tưởng nhất trên thế giới này. Ký ức lâu đời nhất thời thơ ấu của cô là được cưỡi trên lưng anh trai. Lee Hyun lúc đó chỉ là một cậu bé, nhưng tấm lưng của anh không thể nào đáng tin cậy hơn đối với em gái mình.
“Buổi tối anh trai gọi gà rán…”
Việc Lee Hyun gọi gà nửa này nửa kia là điều kỳ lạ nhất.
Lee Hyeon và Seoyoon ăn cùng nhau và con gà đã được xử lý nhanh chóng.
“Anh vẫn còn đói nên chúng ta gọi thêm một con nữa nhé.”
“…?”
Lee Hyeon không nói một lời.
Cô không muốn nghe một bài diễn văn về việc tiêu xài hoang phí hay về việc không ăn quá no sẽ tốt cho cơ thể.
‘Anh ấy là một người anh hoàn hảo nếu không cằn nhằn.’
Trước sự ngạc nhiên của cô, anh đã gọi thêm một con gà nữa.
Lee Hyeon vừa gặm đùi gà, vừa chìm trong hỗn loạn.
(Còn tiếp…)