Ảnh tử sửng sốt, thế này quả thật là sắp xếp đâu ra đó cho mình mà.
Khánh Trần nói:
“Đi nhanh về nhanh, được không?”
Ảnh tử đập lên đầu Khánh Trần một cái:
“Được, được, được...”
Khánh Trần ngớ ra, sao lại có thể vừa nói được được được vừa đánh người khác được chứ, hơn nữa còn không kích hoạt quy tắc.
Hắn im lặng vài giây:
“Ngươi không mặc quần lót.”
Ảnh tử đè Khánh Trần xuống đất tẩn cho một trận:
“Đúng, đúng, đúng!”
“Á đau đau đau đau đau!”
Khánh Trần ngu người, xong rồi, ở đây mình không dám cãi lại!
Còn đánh không lại đối phương!
Khánh Khu ở bên cạnh nhìn trời, giống như không có gì xảy ra.
Hắn thật sự không quản được việc ca ca đánh đệ đệ.
Hơn nữa, ông chủ hiện tại đánh ông chủ tương lai, cấp dưới như hắn quản được cái gì cơ chứ.
Nói thật, đây là lần đầu tiên Khánh Trần bị đè xuống đất đánh như thế này.
Không lâu trước khi ảnh tử nói mình là ca ca của hắn, hắn còn ngỡ là mơ.
Nhưng ngay sau đó, quan hệ giữa huynh trưởng và đệ đệ trở nên chân thực và thân thiết.
Giống như mọi đôi huynh đệ trên đời này, đệ đệ luôn là người bị ăn đòn.
“Ca, đừng đánh nữa! Á! Đau đau đau đau đua!”
Khánh Trần la lên.
Ảnh tử sững sờ, sau đó hắn vỗ bụi đất trên quần áo.
Hắn im lặng hồi lâu.
Nếu là đồ đệ của đệ đệ thì hắn đi tặng một con Long Ngư cũng không có gì to tát.
Hắn không trì hoãn thời gian nữa, lập tức đi vào rừng rậm, đeo khẩu trang màu đen lên, thừa dịp mấy người Ma Ma Kinh không chú ý tới, hắn mở ám ảnh chi môn rời đi.
...
Thành phố số 19, trong một căn hộ kín đáo, ám ảnh chi môn xuất hiện.
Người trong nhà đứng bật dậy, nói với giọng cung kính:
“Ông chủ, ngài có gì dặn dò sao?”
Ảnh tử im lặng vài giây:
“Không cần lo lắng, ta đến đưa cá thôi.”
Nói xong, hắn xách Long Ngư mở cửa căn hộ rồi nghênh ngang rời đi.
Để lại một mình điệp viên của tổ chức điệp viên đứng trong nhà với vẻ mặt mờ mịt.
Đưa cá? Từ bao giờ ông chủ ảnh tử lại nhàn rỗi như thế, đưa một con cá mà cũng cần đích thân hắn đi đưa ư?
Mấy chục phút sau, trong đại sảnh tầng 76 của khách sạn Vân Đỉnh, Lý Vân Kính đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt ra nhìn chằm chằm vào người mặc đồ đen trước mặt.
Hắn lặng lẽ che trước mắt Lý Khác:
“Nếu lát nữa có nguy hiểm thì cứ mặc kệ ta, ngươi đi trước đi.”
Lý Vân Kính biết người mặc đồ đen, mũ đen, khẩu trang đen trước mặt là ai, nhưng không biết tại sao người này lại xuất hiện ở đây.
Mà ảnh tử dường như mỗi lần xuất hiện trên vũ đài Liên Bang đều đi kèm với mưa máu gió tanh.
Đối mặt với ảnh tử, dù là cao thủ như Lý Vân Kính cũng khó đoán trước được sự sống chết của mình.
Nhưng hắn vẫn sẵn sàng đứng trước mặt Lý Khác, che mưa che gió cho đối phương.
Lý Vân Kính nhìn ảnh tử:
“Hắn và ngươi không thù không oán, sẽ không cản đường Khánh thị.”
Thế nhưng ngay sau đó, ảnh tử nở nụ cười bất đắc dĩ và xác Long Ngư trong tay mình lên:
“Ta đến đưa cá, Lý Khắc, đây là con Long Ngư cuối cùng mà sư phụ ngươi nợ ngươi.”
Lý Khác ngẩn ra:
“Ngài làm gì sư phụ ta rồi?”
Ảnh tử cười híp mắt:
“Đánh một trận mà thôi, yên tâm, ta đánh hắn là việc nên làm.”
Nói xong, ảnh tử rời đi với tâm trạng vui vẻ.
…
Ám ảnh chi môn xuất hiện trong rừng cây của khu cấm kỵ số 10.
Ảnh tử vừa ngâm nga vừa đi về…
Tổ chức Kỵ Sĩ thì thế nào, tổ chức Kỵ Sĩ thì lợi hại lắm à?
Bây giờ ta đè thủ lĩnh đời tiếp theo của tôt chức Kỵ Sĩ các ngươi ra đánh, kết quả hắn vẫn phải nằm trên đất gọi ca ca đấy thôi?
Nghĩ vậy, ảnh tử cảm thấy vô cùng sung sướng.
Mấy người trong nhóm Ma Kinh Kinh nhìn hắn, rồi lại nhìn tay phải vừa rồi hãy còn cầm Long Ngư mà giờ đã trống không, giống như đang suy nghĩ gì đó.
Tuy họ không nhìn thấy ảnh tử đi đâu nhưng cũng dần phát hiện ra điều khác thường.
Chỉ có điều họ không dám to gan lớn mật suy đoán thân phận của ảnh tử và Khánh Trần, suy cho cùng sự hiểu biết hạn chế trí tưởng tượng của họ.
Ai có thể ngờ được ảnh tử của Khánh thị tiếng tăm lừng lẫy ở Liên Bang và ông chủ Bạch Trú lại rỗi hơi kết bạn đi du lịch, chạy đến nơi thâm sơn cùng cốc này câu cá chứ?
Bây giờ ảnh tử đã bắt đầu bung xõa, hoàn toàn không thèm quan tâm mấy người Ma Kinh KInh có phát hiện ra cái gì không.
Tin tức bên ngoài đều do hắn thả ra, hắn sợ cái gì chứ?
Hắn chỉ sợ những kẻ muốn giết Khánh Trần không chịu tới.
Ảnh tử trở lại bên hồ, chào hỏi với Khánh Trần:
“Ta về rồi, tiểu tử ngươi…”
Đang nói dở thì hắn thấy được mười mấy con Long Ngư bên cạnh Khánh Trần, còn cả Trương Mộng Thiên đang dùng dây mây bện thành dây thừng và Ương Ương đang hỗ trợ xâu đầu cá…
Đây quả thực là một dây chuyền sản xuất công nghiệp hoàn chỉnh.
Bỗng nhiên bàn tay non nớt của Trương Mộng Thiên bị dây mây siết chặt đến mức bật máu, nhưng Khánh Trần cứ như không trông thấy, cũng không quan tâm.
Mà ở bên kia, Ma Kinh Kinh và những người khác nhăn nhó, họ chẳng câu được cái gì cả.