Buồn vui là của riêng mỗi người, hai cô nàng Tiểu Vũ và Lý Mộng Vân trơ mắt nhìn Khánh Trần câu Long Ngư lên hết con này đến con khác, họ hoàn toàn chai lì rồi.
Đến cả một con, họ cũng không câu lên được.
Thật ra cũng không thể trách Ma Kinh Kinh và Dịch Văn Bác không có tài câu cá, dù sao Khánh Trần cũng câu bằng sạch Long Ngư ven hồ, họ không câu được cá cũng là chuyện hết sức bình thường.
Nếu họ câu được thì chứng tỏ kỹ thuật của Khánh Trần quá kém.
Khánh Trần không cho phép điều này xảy ra…
Khánh Trần quay đầu, mỉm cười nhìn ảnh tử.
Hắn nói:
“Ương Ương sắp xâu xong rồi, chín con thành một xâu, tổng cộng hai xâu, nhờ ngươi đi thêm chuyến nữa, đưa đến cho Trương Thiên Chân và Hồ Tiểu Ngưu ở thành phố số 18.”
Ảnh tử nhướng mày, hắn muốn xông lên đá Khánh Trần vào trong hồ, nhưng nghĩ lại vẫn là thôi.
Vì vậy hắn xách xâu Long Ngư vừa mới hoàn thành đi, cũng không nói gì.
Lúc này, tốc độ câu cá của Khánh Trần bắt đầu chậm lại.
Không phải là hắn lười biếng, mà bởi vì Long Ngư ven bờ đều bị hắn câu hết rồi, số Long Ngư còn lại đều nằm ở giữa hồ.
Bởi vì có bóng cây che phủ nên không thể thấy rõ rốt cuộc có cái gì dưới mặt hồ xanh biếc, cho dù uống trà Cảnh Sơn cũng không thấy được.
Vì vậy, sau khi xâu mấy con Long Ngư xong, Khánh Trần không tìm được những còn Long Ngư còn lại ở đâu nữa.
Nhóm Ma Kinh Kinh thấy mấy phút rồi mà Khánh Trần không câu được Long Ngư nữa thì thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng người này cũng dừng lại.
Họ lặng lẽ dịch sang bên cạnh, dùng cành cây dài làm cần câu mới và quăng mạnh móc câu vào trong hồ.
Nhưng không chờ họ ngồi yên.
“Ương Ương, chỉ cho ta xem cá ở đâu?”
Khánh Trần ngồi ở ven hồ, nói.
Với năng lực của Khánh Trần quả thật không có cách nào câu cá với hiệu suất cao.
Nhưng Ương Ương lại là vua của nghề đánh cá, giống như ở biển Barents khi trước.
Ương Ương tìm Khánh Khu, hỏi hắn:
“Ngươi có thiết bị ngắm laser của súng trường tự động không?”
“Có.”
Khánh Khu đi lấy balo của mình và tháo thiết bị ngắm laser khỏi khẩu súng.
Sau đó Ương Ương cầm thiết bị ngắm laser, soi tia laser màu đỏ xuống mặt nước một cách tùy ý, Khánh Trần vung tay ném Con Rối Giật Dây năm mươi mét vào trong hồ, không ngờ một phát lại câu được hai con Long Ngư.
Ương Ương lại chỉ vào một chỗ, Khánh Trần lại câu lên được một con.
Hai người họ phối hợp ăn ý, khiến nhóm Ma Kinh Kinh ngớ người ra nhìn, Dịch Văn Bác nhỏ giọng nói:
“Thế này là gian lận mà đúng không, câu cá mà thôi, sao lại còn mang cả điều hướng laser thế chứ?!”
Ma Kinh Kinh lẩm bẩm:
“Ta cạn lời rồi!”
Họ không phải là tới bắt cá đúng không?
Rõ ràng là đến nhập hàng mà!
Mấy người nhìn một lát, Khánh Trần lại câu được hơn mười con Long Ngư nữa, bởi vì Ương Ương chỉ hướng cho hắn nên hắn gọi Khánh Khu đang canh gác bên cạnh tới xâu cá giúp mình.
Nhìn Khánh Khu thành thật ngồi xổm xâu cá.
Bấy giờ Ma Kinh Kinh và bạn bè mới sực nhận ra, Khánh Khu và hai người khác không phải là hướng dẫn viên du lịch, rõ ràng là cấp dưới…
Đương nhiên, họ vẫn chưa biết những người này rốt cuộc là cấp dưới với cấp bậc ra sao, nếu biết chỉ sợ sẽ kinh hãi đến mức rơi cằm.
Thật ra, nhiệm vụ của Khánh Khu là canh gác.
Nhưng Khánh Trần biết rõ Khánh Dã và Zard làm gì, có hai cao thủ cấp A ở đây thì dù có bao nhiêu kẻ đến thăm dò, hai người cũng có thể tiêu diệt ngay lập tức, không chừa lại mảnh vụn nào.
Đó là đội vệ sĩ mạnh nhất trong lịch sử mà ảnh tử chuẩn bị cho hắn, ngay cả gia chủ của các tập đoàn tài chính chưa chắc đã có được đãi ngộ này.
Trước kia, Lý Tư Duệ lão gia tử cũng chỉ có Lý Vân Kính đạt cấp A đi theo bên cạnh, tuy Lý Vân Kính mạnh hơn dị năng giả cấp A bình thường, gần như vượt qua ngưỡng cửa bán thần, nhưng dù sao cũng vẫn chỉ là cấp A.
Mà hiện giờ, cao thủ bên cạnh Khánh Trần có thể khiến gia chủ của các tập đoàn phải hâm mộ…
Khánh Trần bắt cá rất nhanh, như thế lại khổ ảnh tử.
Ảnh tử vừa mới đưa Long Ngư cho Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân xong, trở lại thì thấy Khánh Khu xách bốn xâu Long Ngư với vẻ mặt vô tội, lần lượt là đưa cho La Vạn Nhai, Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ, Lý Đồng Vân.
Ngoại trừ Giang Tuyết, Jinguji Maki và Ương Ương, gần như tất cả các thành viên của Bạch Trú đều được chín con Long Ngư.
Giang Tuyết không tham dự chiến đấu nên nàng không cần.
Tuy số lượng Long Ngư còn nhiều, nhưng không cần phải lãng phí.
Jinguji Maki ở thế giới ngoài, không có cách nào đưa cho cô bé được, Khánh Trần phải nghĩ cách mang Long Ngư về thế giới ngoài.
Hắn bỗng nghĩ đến một chuyện, Huyễn Vũ có năng lực mang theo vũ khí lớn về thế giới ngoài.
Lúc trước trong công viên hồ Vị Ương, Huyễn Vũ đã sử dụng máy bay không người lái của thế giới trong.