Cho dù ngươi tính được khoảng cách, đi vào trong nước cũng sẽ bị mấy câu hỏi này làm khó, lại phải quay trở về chơi lại một lần những trò chơi có liên quan, trong lúc đó chỉ có thể uống nước, còn phải tìm đồ ăn...
Đây là công viên giải trí đàng quàng cho người ta chơi sao?
Người đàng quàng ai lại đi chơi công viên giải trí kiểu này?
Muốn trừng phạt người vượt cửa ải thành công thì cứ nói thẳng đi!
Trần Dư nhìn thấy cảnh này cũng cười muốn tắt thở, hắn chắc chắn Khánh Trần không biết những câu trả lời này, cũng rất vui khi nhìn thấy Khánh Trần chịu thiệt.
Hơn nữa quan trọng nhất là dưới mặt nước này, cuối cùng cũng không bị đám cha phiền phức kia ồn ào nữa.
Các Trần Truyền Chi cũng có đi xuống nước theo, nhưng chỉ cần mở miệng là cũng chỉ nghe được tiếng ọc ọc sặc nước.
Giờ phút này, Khánh Trần muốn dựa vào nhẫn quyền lực để mở cửa, nhưng mà hắn ấn đáp án lung tung một lần, miệng cống vẫn không mở ra...
Điều này có nghĩa vật cấm kỵ ở phía sau mắt có cấp bậc ưu tiên thấp hơn quyền lực rất nhiều.
Không lẽ sau khi sinh ra Khánh Thận đã là bán thần sao?
Khánh Trần trôi lơ lửng trong nước suy nghĩ, Trần Dư lại cảm thấy vô cùng vui sướng.
Nhưng giây tiếp theo, Khánh Trần đột nhiên từ trong không khí rút ra một thanh bạch đao...
Bính khí thần minh có thể chém tất cả mọi thứ trên đời, cho dù đến cả vật cấm kỵ cũng có thể chém, cho nên chắc chém vỡ một cánh cửa cũng không thành vấn đề nhỉ?
Du Quỳnh Sơn ngươi đê tiện như thế, ta cũng không khách khí!
Trong phút chốc, Khánh Trần cắm bạch đạo vào trong miệng cống, giống như cắm vào một miếng đậu phụ.
Nhưng mà còn chưa kịp đợi hắn chém ra, miệng cống lại đã chủ động mở ra... Cái miệng cống này vậy mà lại rén!
Bên ngoài miệng cổng xuất hiện lực hút nhẹ, hắn và Trần Dư bị cuốn vào trong, sau khi bọn họ đi vào, miệng cống cũng vội vàng đóng lại
Giờ phút này, Khánh Trần nhận thấy được hắn đã tiếp nhận toàn bộ công viên giải trí, một cành cây ngọn cỏ bên ngoài đều có thể thay đổi theo đúng suy nghĩ của hắn, giống như Bạch Diệp Nguyên và Kình Đảo!
Vượt qua cửa ải rồi, đây là tiêu chí để xác định hắn có vượt qua cửa ải thành công hay không!
Việc đầu tiên Khánh Trần làm sau khi thu nhận công viên giải trí này là lấp kín hẻm núi dùng để ra vào công viên giải trí.
Lãnh địa tư nhân, xin đừng tự tiện xông vào!
Bên ngoài bóng đen là một vùng trắng xóa, hắn biết bản thân đã trôi nổi rất lâu, cuối cùng cũng đi đến một chỗ ẩm thấp, hắn lên bờ đi bộ thêm vài km nữa.
Khánh Trần đột nhiên nghe được một giọng nói âm u:
“Một đôi ách!”
“Tiếp đi!”
“Đặt lớn hay đặt nhỏ, đặt rồi bỏ tay ra!”
Dường như hắn đột nhiên xông vào một sòng bạc ngợp trong vàng kim, mà trong sòng bạc này toàn là một đám bóng dáng tản ra ánh sáng vàng kim.
Khi Khánh Trần và Trần Dư đi đến, bên ngoài sòng bạc chìm vào ên lặng.
Đầu tiên mọi người đều nghi ngờ hiếu kỳ nhìn hai người bọn họ, sau đó lại nghi ngờ hiếu kỳ mà quay sang nhìn nhau.
“Đại Mãn Đại Mãn, bọn họ đi từ cửa ra của cầu trượt, đó có phải là cửa ra vượt cửa ải không?”
“Hình như là vậy, Đại Lừa Dối ngươi còn nhớ không, cái đó là con đường để qua cửa ải sao?”
“Hình như... là vậy đó?”
Lâu lắm rồi không có người đi qua con đường đó, hoặc là nói từ trước khi công viên giải trí được xây dựng thành công thì từ trước đến nay chưa từng có người từ nơi đó đi ra ngoài, cho nên gần nghìn năm qua, mọi người gần như đã quên mất con đường kia dùng để làm gì.
Khánh Trần thong dong nhanh chóng đứng dậy:
“Đúng vậy, ta đã vượt qua cửa ải thành công, từ dưới đáy sông đến đây, công viên giải trí đã bị ta thu nhận.”
Hắn quan sát những bóng người đứng ở phía sau:
“Lúc trước là các ngươi ở bên ngoài mê cung nhà ma đúng không? Khi chúng ta lui vào khu ngựa gỗ ở vách núi, cũng là các ngươi đang cười trộm.’
Lúc hắn nói chuyện, bên trong lại có mấy bóng người màu vàng kim từ con đường khác vội vàng chạy đến:
“Đại Mãn Đại Mãn, Đại Lừa Dối, Lý tư lệnh, Vương tư lệnh, cái thằng nhóc trông rất giống Khánh Chẩn hình như đã chui vào đáy sông, nhưng có lẽ bây giờ hắn vẫn còn chưa vượt cửa ải thành... nấc!”
Mấy bóng người màu vàng kim nhìn Khánh Trần và dt đang ướt đẫm, đột nhiên im bặt.
Bên ngoài Thần Điện Anh Linh lập tức trở nên ồn ào.
Đại Lừa Dối là một ông già mất nết, Nhâm Tiểu Túc lại là một người lớn tuổi.
Khánh Trần giống như không có việc gì mà quan sát khung cảnh bên ngoài, lại thấy tòa cung điện này rất rộng lớn, xung quanh được trưng bày một đống khung ảnh đặc biệt, bên dưới đều là những bức ảnh chụp chung trước trận chiến kỷ nguyên thứ bảy của con người và quân đoàn Trí Giới.
Không có Trương Tiểu Mãn và Khánh Chẩn, cũng không có P0592 và đám Bạch Hồ.
Trên mặt mọi người đều là nụ cười vui vẻ.
Mà ở giữa Thần Điện Anh Linh lại bày hơn trăm cái bàn, có người đang chơi Texas, có người chơi đấu địa chủ, có người đang chơi xúc xắc....
Dù sao trong Thần Điện Anh Linh cũng không có loại người đứng đắn nào.