CHUƠNG 2732: CẢNH TRONG MƠ 5
Trong khoảng thời gian ngắn, cảm giác thần bí của công viên giải trí, vật cấm kỵ số 001 trong mắt Khánh Trần đã biến mất sạch sẽ.
Nếu Khánh Trần không đoán sai thì những người này có lẽ là bảy mươi vạn anh linh của quân Tây Bắc đã tử vong sau trận quyết chiến mà đồ đằng từng nói đến.
Lúc này, cuối cùng các anh linh cũng lấy lại tinh thần, bọn họ dần nhốn nháo lên:
“Cái quái gì thế này, thật sự có người có thể vượt qua cửa ải của công viên giải trí kia sao?”
“Sao có thể có người vượt cửa ải của công viên giải trí được chứ?”
“Lúc trước khi Trương Tiểu Mãn lắp đặt cái miệng cống dưới đáy sông là ta đã nói hắn mất dạy rồi!”
“Hắn ta vẫn luôn mất dạy như vậy mà!”
“Vậy bây giờ phải làm sao đây?”
“Ặc, cũng chưa có người vượt cửa ải thành công, chúng ta không có kinh nghiệm gì cả...Cho nên bây giờ chúng ta phải làm gì đây? Kéo băng rôn chúc mừng hắn hả?”
Khánh Trần hỏi thẳng:
“Ta muốn nhận phần thưởng vượt cửa ải thành công của ta, vật cấm kỵ do Hồ Thuyết phân ra, bí mật thành thần của Du Quỳnh Sơn, còn có Thần Điện Anh Linh này.”
"Ồ đúng rồi, hình như là có chuyện này.”
Đại Lừa Dối suy nghĩ nói:
“Đầu tiên tìm ra vật cấm kỵ mà Hồ Thuyết phân ra trước đã, mọi người mau đi tìm xem, coi quăng ở góc nào rồi!”
“Ai mà biết chứ.”
Nhâm Tiểu Túc nói thầm:
“Hình như bỏ trong ngăn tủ nào đó, lâu lắm rồi không thấy.”
Khánh Trần:
“...”
Đừng nói là mấy người này lấy vật cấm kỵ chêm chân bàn rồi đó nha.
Hình như Đại Lừa Dối cũng đoán được suy nghĩ của hắn, vội vàng giải thích nói:
“Chúng ta rất tôn kính cụ Hồ Thuyết, vẫn luôn gìn giữ cẩn thận vật cấm kỵ của hắn, chỉ là trong cung điện này có rất nhiều ngăn tủ, đột nhiên như thế chúng ta cũng không nhớ được là để chỗ nào. Người chờ một chút, chúng ta đi tìm xem sao.”
Mấy nghìn người vàng kim trong Thần Điện Anh Linh bắt đầu tìm kiếm, khắp nơi toàn là tiếng mở ngăn kéo, đóng ngăn kéo.
Khánh Trần hỏi:
“Không phải nói là bảy mươi vạn anh linh sao? Mấy anh linh khác đi đâu hết rồi?”
Đại Lừa Dối cười giải thích:
“Chuyện này thì không thể nói cho ngươi biết được.”
Khánh Trần suy nghĩ nói:
“Nhưng có người nói sau khi ta vượt cửa ải thành công là có thể thu nhận Thần Điện Anh Linh, vậy các ngươi hẳn là đều thuộc về sự quản lý của ta.”
Đại Lừa Dối cười tủm tỉm nói:
“Chuyện này ta lại nhớ rất rõ, cần để chúng ta bỏ phiếu biểu quyết mới quyết định ngươi có thể thu nhân Thần Điện Anh Linh hay không, ngươi cũng không cần tốn công, chúng ta sẽ không bỏ phiếu để ngươi thu nhận.”
Khánh Trần nói thầm nói:
“Việc này thì ngươi lại nhớ kỹ ghê nhỉ?”
Đại Lừa Dối nghĩ một lúc nói:
“Ta nhìn thấy tướng của ngươi mệnh chủ tinh Thiên lang, ngươi có từng nghe nói qua một câu thơ Tây Bắc vọng, xạ Thiên Lang không? Nhóc con, vận thế của ngươi ở không nằm ở Tây Bắc.”
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Ý của Tây Bắc Vọng trong câu thơ này là chỉ phía Tây Bắc không có người xâm lấn, chứ không phải nói sao Thiên Lang ở phía Tây Bắc, nếu thật sự muốn nhìn thấy sao Thiên Lang ở hướng Tây Bắc thì phải đi đến Châu Úc ở thế giới bên ngoài mới được.”
Đại Lừa Dối:
“...Vậy sao?”
Khánh Trần gật đầu nói:
“Khoa học bài trừ mê tín phong kiến.”
Đại Lừa Dối:
“A cái này!”
Nhâm Tiểu Túc đứng bên cạnh cười muốn đau bụng:
“Cũng có lúc Đại Lừa Dối ngươi phải chịu thiệt.”
Khánh Trần cũng chỉ đang nói nhảm với Đại Lừa Dối, thật ra khi hắn nhìn thấy mộng cảnh bên trong đồ đằng nói cần phải để bảy mươi vạn anh linh tự bỏ phiếu biểu quyết thì cũng đã biết hắn không thể nào thu dụng thành công.
Dù sao, hắn dựa vào cái gì để thuyết phục bảy mươi vạn anh linh này nghe theo hắn chứ? Ngươi ta mỗi ngày ở đây đánh bài, coi toàn bộ cấm kỵ số 001 là công viên của mình không phải vui hớn sao, mắc gì phải đi đánh giặc giúp hắn.
Cho nên, hắn vừa kết thúc là đã tính trả cái phần thưởng này về.
Lúc này, một người đưa một cái hộp đầy bụi đến, lại thấy lớp bụi trên hộp đã dày bằng nửa đốt ngón tay, nếu thổi mạnh có thể thổi lên một lớp bụi mù.
Khánh Trần nhận lấy mở hộp ra, lại thấy bên ngoài nằm hai mươi bốn thanh ngọc tâm kiếm, một một thanh đều dài chừng ngón trỏ.
“Điều kiện để thu nhận là gì?”
Khánh Trần hỏi.
Trên đời này có rất ít vật cấm kỵ là không có điều kiện, phần lớn đều có, chẳng hạn như thanh ngưu của Trần Dư, đến bây giờ hắn vẫn không thể thu nhận được, chỉ là hắn điều khiển Trần Dư, thông qua Trần Dư để điều khiển Thanh Ngưu mà thôi.
Đại Lừa Dối suy nghĩ một lúc lâu:
“...Quên rồi, các ngươi có ai nhớ điều kiện thu nhận vật cấm kỵ này không?”
“Quên rồi quên rồi, ai mà nhớ cho nỗi, chúng ta cũng có xài tới cái thứ này đâu.”
“Đúng vậy, quên rồi.”
Khánh Trần hít thở sâu, xem ra chỉ có thể đi tìm Lý Thần Đàn để hỏi, cũng may Lý Thần Đàn vẫn còn sống, nếu không vật cấm kỵ này đã trở thành câu hỏi không có lời giải đáp.
Hắn lại nhìn về phía Đại Lừa Dối:
“Bí mật thành thần đâu?”