Ăn một viên kẹo ngon chỉ mất một thoáng, nhưng để làm ra nó lại là cả một quá trình kỳ công.
Soạt, soạt...
Hạt giống lúa mì được Hứa Hệ rải đều lên khay, nhờ hấp thụ đủ nước mà chỉ sang ngày thứ hai đã nhú lên những mầm non nho nhỏ.
Sau đó là công việc tưới nước đều đặn mỗi ngày.
Duy trì độ ẩm nhất định.
"Huynh trưởng, còn phải làm thế này bao lâu nữa ạ?" Cô gái tò mò hỏi.
"Khoảng năm ngày nữa."
Trong phòng, tại một góc râm mát thông gió, Hứa Hệ vừa tưới nước cho hạt lúa mì vừa nói: "Chờ mạch nha mọc dày hơn một chút, phủ kín hết cái khay này là được."
Nước sạch rơi trên mầm lúa, phát ra những tiếng lách tách nhỏ bé.
Men theo những mầm non xanh biếc.
Tí tách, tí tách.
Nước nhỏ xuống chiếc khay bên dưới, thấm vào các khe hở, tạo thành một vệt ẩm nho nhỏ.
Hứa Mạc Li tựa sau lưng Hứa Hệ, ánh mắt dõi theo, dần dần ngẩn ngơ, dường như mọi suy nghĩ và ý niệm đều trôi đi theo từng giọt nước rơi.
Chỉ còn lại niềm vui thích với người trước mắt.
Cùng một sự mong chờ không tên.
"Huynh trưởng, em cũng muốn giúp một tay," thiếu nữ đột nhiên cười nói, gương mặt mộc lại ửng hồng vì phấn khích.
...
Năm ngày sau.
Hạt lúa mì trên mặt khay đều đã nảy mầm xanh thon dài, tươi tốt và dày đặc, chiếm trọn toàn bộ không gian trên khay.
Nhìn từ xa, trông như một thảm cỏ xanh.
"Huynh trưởng, tiếp theo phải làm gì ạ?"
"Phải nấu xôi nếp."
Hứa Hệ đã ngâm sẵn gạo nếp từ trước.
Vo sạch, lật qua lật lại, cuối cùng cùng với Hứa Mạc Li, hai người hợp lực đổ vào chiếc nồi gang lớn, nhóm lửa nấu liu riu.
"Chờ gạo chín, trộn đều với mạch nha là có thể ép lấy nước đường rồi."
Hứa Hệ vừa giải thích cho cô gái.
Vừa đi về phía chiếc khay.
Mạch nha phát triển rất tốt, xanh mơn mởn, dưới ánh nắng vàng rực của mùa hè, mỗi cọng mầm như đang tỏa sáng lấp lánh.
Mỗi một cây mầm đều bám rễ chắc chắn vào tấm vải lót sẵn.
Cũng may Hứa Hệ khá khỏe.
Anh nhổ từng cây mạch nha lên.
Ném vào trong chậu, hòa với nước sạch để rửa, nhặt bỏ những mầm bị hỏng.
Hứa Mạc Li cũng bắt chước dáng vẻ của Hứa Hệ, ngồi xổm xuống, rửa sạch và lựa mạch nha.
Mười ngón tay thon dài khuấy động.
Bọt nước văng lên, lấm tấm rơi trên da thịt, cảm giác mát lạnh ấy vừa hay xua đi cái nóng nực của mùa hè.
Đợi đến khi chọn rửa xong.
Hứa Hệ lấy ra một chiếc khăn sạch.
Bọc lấy đôi tay của cô gái, tỉ mỉ lau khô từng kẽ ngón tay.
"Cảm ơn huynh trưởng."
Hứa Mạc Li cười đùa cảm ơn.
Rồi áp đôi tay đã lau khô nhưng vẫn còn vương hơi lạnh lên má Hứa Hệ, nói là để giúp anh xua đi cái nóng mùa hạ.
Ừm, Hứa Hệ đành tạm tin vậy.
Anh cong ngón tay, búng nhẹ lên trán cô, sau đó bưng chậu mạch nha đầy ắp lên.
Sải bước vào bếp.
Những cây mạch nha này vẫn chưa thể dùng ngay được, phải dùng dao băm thật nhuyễn, chuẩn bị cho công đoạn ép nước sau đó.
Rất nhanh.
Trong bếp vang lên tiếng lách cách.
Hứa Hệ cầm dao phay, nhanh chóng băm nhuyễn mạch nha, còn Hứa Mạc Li thì ngồi cách đó không xa, thảnh thơi ngồi chờ anh làm xong.
Thật ra nàng cũng muốn lên giúp.
Nhưng bị Hứa Hệ từ chối.
"Huynh trưởng ngày càng ngốc nghếch," thiếu nữ khe khẽ lẩm bẩm, thấy hơi buồn cười, "Rõ ràng là lo ta đứng gần quá sẽ bị dao làm bị thương."
Nàng là đấng Chí Cao, một đấng Chí Cao bao trùm vô tận thế giới.
Sao có thể bị một con dao phay nhỏ bé làm bị thương được.
Huống hồ, thứ dao bằng sắt phàm này, ngay cả một tu hành giả mới nhập môn cũng chẳng thèm để vào mắt.
"Thật là..."
Miệng thì nói lời trách móc, nhưng trên mặt cô gái lại không có chút bất mãn nào.
Nụ cười vừa dịu dàng, vừa hạnh phúc.
...
Khoảng hai giờ sau.
Mạch nha băm nhuyễn và xôi nếp đã nấu xong được Hứa Hệ cho vào trộn chung với nhau.
Trộn thật đều, để cả hai hòa quyện.
Đây là một công đoạn nghe thì dễ nhưng làm lại rất mệt.
Gạo nếp và mạch nha ngấm đầy nước trở nên vô cùng nặng, muốn trộn đều chúng là một thử thách lớn đối với cơ bắp cánh tay.
"Chợt thấy hơi nhớ cơ thể ở thế giới thực."
Trong lúc trộn, cảm nhận hai tay tê mỏi, Hứa Hệ không khỏi cảm thán một câu.
Dù là một ma pháp sư chuyên về tinh thần lực, sau khi bước vào ngưỡng siêu phàm, thể lực cũng sẽ mạnh hơn người thường rất nhiều, sẽ không mệt đến mức này.
Cũng may.
Công việc này chỉ cần làm một lần.
Đợi đến khi hỗn hợp mạch nha và xôi nếp được trộn đều, Hứa Mạc Li đưa cho Hứa Hệ một tấm vải lớn, hai tay giăng ra, Hứa Hệ dùng tấm vải này đậy lên trên hỗn hợp.
"Việc tiếp theo cần làm là chờ tám tiếng để lên men."
Hứa Hệ thở phào một hơi.
Lắc lắc hai tay.
Chỉ cảm thấy cơ bắp đau nhức, thật là "dễ chịu".
"Huynh trưởng."
Hứa Mạc Li bưng tới cho Hứa Hệ một bát nước.
"Cảm ơn, Mạc Li."
Hứa Hệ uống một hơi cạn sạch, chỉ cảm thấy sau khi lao động mệt nhọc, nước lọc cũng trở nên ngọt ngào.
"Huynh trưởng, làm như vậy là ra kẹo được rồi sao ạ?"
"Ừm, chờ một chút nữa là Mạc Li có kẹo ăn rồi."
Kẹo mạch nha có phải là thứ trân phẩm gì cực kỳ hiếm có không?
Cũng không hẳn.
Nó chỉ là một món ăn vặt bình thường.
Chẳng có gì quý giá, càng không nói đến giá trị.
Nhưng cô gái cảm nhận được tấm lòng dịu dàng ấy, nhìn bóng dáng người mình yêu thương, lòng lại càng thêm mong chờ viên kẹo mạch nha thành hình.
Thứ đó có lẽ.
Sẽ trở thành "báu vật" của nàng.
Một "báu vật" chỉ thuộc về riêng mình Hứa Mạc Li.
"Huynh trưởng, cho dù nó không ngon, em cũng sẽ ăn hết."
"Không được đâu."
Hứa Hệ khẽ vuốt mái tóc cô gái, dùng một lực rất nhẹ, gõ nhẹ lên đầu cô.
"Nếu không ngon, ta sẽ làm lại một mẻ khác, không được ép buộc bản thân."
"...Em biết rồi, huynh trưởng."
Hứa Mạc Li ngoan ngoãn đáp.
Đôi mắt trong veo né tránh, hai tay lúng túng không biết để đâu, trông cô thật đáng yêu.
...
Tám giờ.
Nói dài cũng dài, nói ngắn cũng ngắn.
Khi tám giờ kết thúc, trời đã về chiều, hoàng hôn như vàng nóng chảy rót xuống mặt đất, phủ lên vạn vật ánh tà dương cuối ngày.
Giữa ráng chiều màu vỏ quýt nhuộm đỏ nửa bầu trời.
Hứa Hệ giở tấm vải che ra.
Anh dùng vải thưa bọc lại hỗn hợp mạch nha và xôi nếp đã lên men, vắt kiệt để ép lấy nước, cho toàn bộ phần nước mạch nha đã lọc chảy vào nồi gang, đun trên lửa lớn.
Rắc!
Rắc!
Củi lửa cháy tí tách không ngừng.
Không bao lâu.
Nước mạch nha từ trong vắt ban đầu dần trở nên đục hơn, dần chuyển sang màu sắc trong trí nhớ của Hứa Hệ.
"Phải vớt hết lớp bọt nổi lên này đi."
Hứa Hệ vừa khuấy nồi đường vừa vớt bỏ tạp chất.
Sủi bọt.
Sánh lại.
Nước đường nóng hổi kéo sợi theo từng vòng khuấy.
Dần dần, nó hiện ra màu hổ phách óng ả.
"Ừm, lần này xem như gần được rồi."
Hứa Hệ khẽ gật đầu, lấy một đôi đũa, nhanh chóng khuấy trong nồi, nước đường sền sệt đông lại trong không khí, tạo thành một khối kẹo mạch nha lớn.
"Mạc Li, em nếm thử xem."
"Vâng, huynh trưởng."
Hứa Mạc Li nhận lấy đôi đũa.
Cô chăm chú nhìn viên kẹo trên đầu đũa một lát.
Đôi môi khẽ mở, ngậm lấy viên kẹo vừa mới ra lò, tỉ mỉ thưởng thức vị ngọt ngào ấy.
"Huynh trưởng, kẹo này ngon quá."
Gương mặt Hứa Mạc Li ngập tràn hạnh phúc, ấm áp như soi rọi vạn vật xung quanh: "Kẹo huynh trưởng làm, ngọt đến say lòng người."
"Mạc Li thích lắm..."
"Thích kẹo... do huynh trưởng làm..."