"Chúng ta có thể liên thủ để tự vệ." Vệ Hoàng An hỏi.
"Nực cười, lấy gì mà tự vệ? Đừng nói đến Thánh Viện, chỉ cần một thế gia bất kỳ cũng đủ khiến chúng ta phải cúi đầu phục tùng."
"Xương cốt của lão tử đây rất cứng, không biết cúi đầu là gì." Vệ Hoàng An ngả người ra sau ghế, dáng vẻ bất cần đời.
Mạnh Tĩnh Nghiệp nói: "Chư vị đừng nghi kỵ lẫn nhau, Thánh Viện nhất định sẽ có cách xử trí thỏa đáng. Hai vùng đất chúng ta suy cho cùng vẫn là một nhà."
"Chúng ta nào có lo lắng về Thánh Viện? Điều chúng ta lo lắng chính là đám thế gia hào môn xấu xí, chỉ biết ăn tươi nuốt sống lẫn nhau kia!" Vân Chiếu Trần nói.
"Có Thánh Viện ở đó, bọn họ sẽ có phần thu liễm." Tằng Việt nói.
"Có Thánh Viện ở đó, tại sao Phương Hư Thánh lại rơi xuống cổ địa?" Vệ Hoàng An vặn lại.
Sáu vị Đại học sĩ của Thánh Nguyên đại lục đều á khẩu không trả lời được.
Mạnh Tĩnh Nghiệp nói: "Phương Vận từng tuyên dương học thuyết ‘nhân tính bản thiện’ của Mạnh tổ ta, nên đã gặp phải sự công kích của Tuân gia, Mạnh gia ta đã nhiều lần ngấm ngầm bảo vệ. Phương Hư Thánh đã mất, nhưng các ngươi là bằng hữu của hắn, cũng là bằng hữu của chúng ta, không thể để hắn dưới cửu tuyền phải thất vọng. Như vậy đi, nhân lúc ngoại giới chưa biết nhiều về Huyết Mang Cổ Địa, chúng ta sẽ đưa Vệ Hoàng An đến Thánh Nguyên đại lục, trước tiên báo cho Đông Thánh bệ hạ biết. Ngài ấy là người thông tình đạt lý, lại cực kỳ yêu mến Phương Hư Thánh, tất nhiên có thể ban bố một vài pháp lệnh có lợi cho Huyết Mang Cổ Địa."
Tằng Việt lập tức gật đầu, nói: "Không sai. Đông Thánh chính là trụ cột vững chắc của nhân tộc, vì cứu Phương Vận mà ngài ấy thậm chí còn không tiếc Kinh Long Bút. Người trong thế gia chúng ta đều biết, lúc riêng tư Đông Thánh cực kỳ hài lòng về Phương Hư Thánh, suýt chút nữa đã giành nhận Hư Thánh làm đệ tử. Gần đây học trò của Vương gia luôn nghiên cứu thi văn của Phương Hư Thánh, ai nghiên cứu thấu triệt nhất thì sẽ được Đông Thánh bệ hạ ưu ái."
"Ai cũng biết Đông Thánh yêu thích Phương Hư Thánh nhất. Phương Hư Thánh ngã xuống, chỉ sợ Đông Thánh bệ hạ là người đau lòng nhất. Người trong Đông Thánh Các riêng tư đồn rằng, Đông Thánh bệ hạ rất hy vọng Phương Vận mau chóng phong Thánh, sau đó sẽ đem ngôi vị Đông Thánh tặng cho Phương Hư Thánh. Nhưng bây giờ..."
Vệ Hoàng An nói: "Đông Thánh bệ hạ đức cao vọng trọng, tại hạ trước nay vẫn luôn kính ngưỡng. Nếu có thể được ngài ấy che chở, sĩ tử Huyết Mang Cổ Địa chúng ta tất sẽ bình an vượt qua cơn nguy khốn này."
Mạnh Tĩnh Nghiệp nói: "Việc này không thể chậm trễ, chúng ta phải trở về Thánh Nguyên đại lục ngay."
Mạnh Tĩnh Nghiệp nói rồi cầm quan ấn lên, liên thông với thánh miếu của Tụ Vân Thành.
Thế nhưng, thánh miếu không có phản hồi.
"Haiz, đã bị phong tỏa rồi. Đợi một lát vậy." Mạnh Tĩnh Nghiệp bất đắc dĩ thở dài.
Đàm Hòa Mộc nói: "Chư vị tạm thời ở lại đây, tại hạ phải về thành, cứu giúp dân chúng lầm than. Hoàng An huynh, nếu huynh trở về Huyết Mang Cổ Địa, nhất định phải lập tức truyền thư, tại hạ sẽ cùng huynh thương lượng chuyện quan trọng."
Mọi người đều nghe rõ, Đàm Hòa Mộc đâu phải muốn cứu dân chúng lầm than gì, rõ ràng là về chuẩn bị đường lui, tiện thể tìm kiếm bảo vật. Một khi có tin tức, sẽ cùng mọi người thương nghị cách giải quyết.
"Tại hạ cũng có việc quan trọng phải đi."
Ngoại trừ Vân Chiếu Trần và Vệ Hoàng An, tất cả các Đại học sĩ khác đều lần lượt đứng dậy, từ biệt mọi người, chân đạp thanh vân bay về thành trì của mình.
Mọi người đứng trong sân nhìn bóng lưng của họ, hồi lâu không nói.
Vệ Hoàng An nói: "Ta tạm thời không về thành, ở lại đây chờ thời cơ đến Thánh Viện. Chúng ta nhân lúc này thu thập tinh túy nguyên khí ở phụ cận Tụ Vân Thành, còn những bảo vật và thần vật ở xa hơn thì thôi vậy."
"Đi!"
Mọi người lập tức bay lên không trung, bắt đầu thu thập từng giọt tinh túy nguyên khí từ mọi hướng.
Tinh túy nguyên khí cực kỳ thưa thớt, trong một khắc, phạm vi một dặm cũng chỉ rơi xuống hơn mười giọt. Người bình thường rất khó nắm bắt cơ hội, nhưng các Đại học sĩ bay lên cao, phi hành liên tục, không ngừng thu nhận những giọt tinh túy nguyên khí như mưa. Nếu có giọt ở quá xa, họ sẽ phóng ra thần thương thiệt kiếm.
Khi tinh túy nguyên khí chạm vào thần thương thiệt kiếm sẽ bị hấp thu, nhờ đó mà thần thương thiệt kiếm được tăng cường.
Mỗi một giọt tinh túy nguyên khí đều có thể khiến thần thương thiệt kiếm được tăng cường đôi chút, một giọt gần như tương đương với việc tôi luyện thần thương thiệt kiếm liên tục không ngừng trong một tháng!
Rất nhiều Đại học sĩ quên ăn quên ngủ thu thập, đến ngày thứ hai, thần thương thiệt kiếm của mỗi vị Đại học sĩ cũng tương đương với việc được tôi luyện thêm mười năm, thu được sự tăng trưởng vượt bậc, hình thành chất biến. Nếu tiếp tục thu thập, tối đa ba ngày, thần thương thiệt kiếm của họ có thể sánh ngang với các Đại học sĩ đỉnh cao!
Đây chính là chỗ cường đại của tinh túy nguyên khí, tác dụng vô cùng.
Không chỉ các Đại học sĩ đang thu thập tinh túy nguyên khí, người dân Tụ Vân Thành cũng đi khắp bốn phương tám hướng để thu thập.
Tư binh của thành chủ Tụ Vân Thành toàn bộ tập trung bên ngoài cửa thành, Vân Chiếu Trần ra lệnh một tiếng, những binh lính và sĩ tử đó liền tiến đến ranh giới cổ địa để tìm kiếm nhiều bảo vật hơn.
Khi mọi người đang tiếp tục thu thập tinh túy nguyên khí ở phụ cận Tụ Vân Thành, Mạnh Tĩnh Nghiệp dùng thiệt trán xuân lôi nói: "Phong tỏa đã được giải trừ, mau đến đây, chúng ta lập tức rời đi."
Bảy vị Đại học sĩ lập tức bay về phía Mạnh Tĩnh Nghiệp.
Vân Chiếu Trần chắp tay nói: "Chư vị lên đường bình an, tại hạ ở lại đây, kính chờ đặc sứ Thánh Viện đại giá quang lâm." Lúc nói chuyện, Vân Chiếu Trần trịnh trọng nhìn Vệ Hoàng An một cái.
Vệ Hoàng An cũng gật đầu thật mạnh, tỏ ý nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng, sẽ giành lấy một khoảng trời riêng cho nhân tộc Huyết Mang Cổ Địa.
"Đi thôi!"
Mạnh Tĩnh Nghiệp giơ quan ấn lên, sau đó một đạo thần quang bảy màu từ trên trời giáng xuống bao phủ lấy mọi người. Thần quang bảy màu nhanh chóng co lại, mang theo bảy người rời khỏi Huyết Mang Cổ Địa.
Vân Chiếu Trần khẽ than, lẩm bẩm: "Hy vọng Hoàng An có thể thuận lợi trở về. Phương Hư Thánh đã mất, Hoàng An là chỗ dựa duy nhất của nhân tộc Huyết Mang chúng ta."
Nói xong, Vân Chiếu Trần nhìn về hướng phế tích Long Thành, nơi đó đã không còn bất kỳ hư ảnh nào, phế tích Long Thành đã hoàn toàn biến mất.
"Phương Hư Thánh, xin ngài hãy yên nghỉ. Đại ân đại đức của ngài, chúng ta khắc cốt ghi tâm. Nếu hai giới hợp nhất, tại hạ sẽ đi bộ trăm vạn dặm, truyền bá anh danh của ngài khắp hai giới, không để cho người đời lãng quên."
Vân Chiếu Trần nói rồi cúi người chắp tay hành lễ.
Ánh sáng bảy màu lóe lên, Vệ Hoàng An phát hiện mình đang đứng trên một quảng trường trống trải, xung quanh là những kiến trúc hùng vĩ cao lớn, khí thế khoáng đạt, trang nghiêm hơn Huyết Mang Cổ Địa rất nhiều.
Gần đó có một vài sĩ tử đang đi lại, phần lớn đều là Tiến sĩ hoặc Hàn lâm. Có người chỉ liếc nhìn rồi rời đi, nhưng có người thấy Mạnh Tĩnh Nghiệp và đám đông thì dừng bước, mặt lộ vẻ bi thương, những người này biết họ đã đến Huyết Mang Cổ Địa.
Lúc này đang là ban ngày ở Thánh Nguyên đại lục, trời trong vạn dặm, không một gợn mây. Đã quen với hoàn cảnh của Huyết Mang Cổ Địa, Vệ Hoàng An bản năng nheo mắt lại, sau đó lấy quạt ra, nhẹ nhàng phe phẩy, thần sắc nghiêm nghị.
Trọng trách của cả một giới đều đè nặng lên vai hắn.
Vệ Hoàng An ho nhẹ một tiếng, nói: "Chúng ta đi đâu bây giờ?"
Mạnh Tĩnh Nghiệp nhìn quanh bốn phía, thấy biểu cảm của những người đó, biết tin tức Phương Vận vẫn lạc đã truyền ra, cố nén bi thương, nói: "Chúng ta đến Đông Thánh Các. Đi, để ta hỏi thăm tình hình lúc này một chút."
Tằng Việt nói: "Ta cũng phải truyền thư cho gia nhân."
Ngoại trừ Vệ Hoàng An, mấy người khác cũng bắt đầu truyền thư.
Vệ Hoàng An cực kỳ cảnh giác quan sát xung quanh, tâm tư nhanh chóng xoay chuyển.
Vừa đi được mấy bước, Mạnh Tĩnh Nghiệp đột nhiên thất thanh nói: "Đông Thánh đổi ngôi!"
"Cái gì?" Những người khác đứng sững lại, Vệ Hoàng An siết chặt cây quạt, đốt ngón tay trắng bệch.
Mạnh Tĩnh Nghiệp như người mất hồn, nói: "Tiền nhiệm Đông Thánh Vương Kinh Long đã từ bỏ ngôi vị, bế quan tu luyện. Sau Thánh nghị, Tạp gia Bán Thánh Tông Mạc đã tạm thời đảm nhiệm chức vị Đông Thánh."
"Cái gì!"
"Tại sao lại như vậy!" Tằng Việt tức giận.
"Hỏng rồi..." Vệ Hoàng An lộ vẻ tuyệt vọng. Hai ngày nay hắn đã trao đổi với đám người Mạnh Tĩnh Nghiệp, đã hiểu rõ tình hình của Thánh Nguyên đại lục, biết rất rõ sở dĩ Phương Vận nhiều lần bị chèn ép ở đây, một trong những nguyên nhân chính là đã cản trở thánh đạo của Tông Thánh.
Tông Thánh tạm thời đắc thế, hậu quả không thể lường được.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂