Từ xa, một vài nho sinh chắp tay với đám người Mạnh Tĩnh Nghiệp rồi lần lượt rời đi, vẫn còn một số người đứng lại ở phía xa, dường như muốn hỏi thăm chuyện về Huyết Mang Cổ Địa.
"Kinh Long tiên sinh vì sao lại bế quan tu tập?"
Mạnh Tĩnh Nghiệp lắc đầu nói: "Chưa rõ nguyên do. Có người nói Đông Thánh đã rời đi, Kinh Long tiên sinh bị thương trong quá trình Nguyệt Thụ Thần Phạt, chỉ gượng chống đỡ cho tới hôm nay. Cũng có người nói Kinh Long tiên sinh sớm đã muốn thoái ẩn, chỉ là không có cớ. Lại có người nói vì Phương Hư Thánh ngã xuống mà ngài ấy thương tâm quá độ, nản lòng thoái chí. Bất quá, thuyết pháp đáng tin nhất hiện nay là hôm qua Kinh Long tiên sinh đã âm thầm giao thủ với người nào đó và bị trọng thương..."
Mạnh Tĩnh Nghiệp nói đến đây, tất cả mọi người đều ngây ra.
Tằng Việt nói: "Yêu Hoàng là do Tây Hải Long Thánh đưa vào Huyết Mang Cổ Địa, chẳng lẽ Kinh Long tiên sinh nửa đường chặn giết nhưng lại thất bại?"
"Đúng vậy, ai..."
Vệ Hoàng An hỏi: "Chúng ta còn tới Đông Thánh Các nữa không?"
"Tới chứ, vì sao không đi! Nơi đó cũng không phải là long đàm hổ huyệt, đó vẫn là Thánh Viện của Nhân Tộc chúng ta!"
Mọi người tiếp tục đi về phía trước, Tằng Việt vừa đi vừa tức giận nói: "Vừa nhận được truyền thư, Thánh Viện vốn dĩ sắp xếp cho Dương Ngọc Hoàn và mọi người ở lại Thánh Viện cùng Phương Vận, nhưng ngay sáng sớm hôm nay, họ lại bị người của Đông Thánh Các mới đuổi về kinh thành Cảnh Quốc! May mà các thế gia của Cảnh Quốc có tình có nghĩa, đã trực tiếp dùng Văn Giới đón họ đi, nếu không e rằng họ phải ngồi xe ngựa vượt vạn dặm xa xôi để trở về Cảnh Quốc."
"Khinh người quá đáng!" Vệ Hoàng An giận không kìm được. Lúc ở Tội Thính, Mạnh Tĩnh Nghiệp đã giải thích về những gì Phương Vận đã trải qua, nhiều lần nhắc tới Dương Ngọc Hoàn, tất cả nho sinh đều đánh giá Dương Ngọc Hoàn rất cao, cho dù là kẻ thù chính trị của Phương Vận cũng không công kích Dương Ngọc Hoàn điều gì, để tránh bị thiên hạ chỉ trích.
"Không bằng heo chó! Không bằng heo chó!" Mạnh Tĩnh Nghiệp tức giận mắng to.
Tằng Việt nói: "Chư vị chớ nóng vội, các Thánh thế gia của Cảnh Quốc chung quy không phải để trưng. Trần Thánh thế gia đã tuyên bố, nhất định sẽ chăm lo cho Phương gia."
Vệ Hoàng An sắc mặt âm trầm, nói: "Hiện nay, Tông gia thế lớn, lão thất phu Liễu Sơn kia tất nhiên sẽ quật khởi, thân hữu của Phương Vận e rằng sẽ gặp bất trắc."
"Loại chuyện này không thể tránh khỏi, cho dù là Bán Thánh thế gia suy sụp cũng sẽ như vậy." Mạnh Tĩnh Nghiệp nói.
Tằng Việt nói: "Đi, chúng ta đến Đông Thánh Các trước, sau đó lão phu sẽ triệu tập bằng hữu đến Cảnh Quốc tế bái Phương Hư Thánh!"
Mọi người bước nhanh đến Đông Thánh Các, nhưng còn chưa vào cửa đã bị hai cử nhân trẻ tuổi ngăn lại.
Mạnh Tĩnh Nghiệp sa sầm mặt, nói: "Thế nào, Đông Thánh vừa đổi, Thánh Viện này liền thay đổi quy củ rồi sao?"
Một cử nhân lớn tuổi hơn trong hai người chắp tay thi lễ đúng mực, nói: "Mạt học Tông gia xin ra mắt Đại học sĩ. Đông Thánh Các đang trong quá trình bàn giao, trăm công nghìn việc, người không phận sự miễn vào."
Mạnh Tĩnh Nghiệp cười lạnh nói: "Bọn ta vừa từ Huyết Mang Cổ Địa trở về, có tin tức liên quan đến Hư Thánh, ảnh hưởng đến sự hưng vong của một giới, nhất định phải diện kiến Đông Thánh bệ hạ. Nếu Tông Thánh không tiếp kiến, chúng ta đành phải xuống núi đến Khổng Phủ."
Hai gã cử nhân khó giữ được bình tĩnh. Khổng gia dù sao cũng là đệ nhất thế gia, một khi sự việc ầm ĩ lên sẽ vô cùng bất lợi cho Tông Thánh, vị tạm thay chức Đông Thánh này.
Cử nhân lớn tuổi hơn nói: "Chư vị xin chờ một lát, ta vào trong bẩm báo ngay." Nói xong liền xoay người rời đi.
Không bao lâu sau, một vị lão giả tinh thần quắc thước mỉm cười đi tới, mặc trang phục Đại học sĩ màu xanh, cách mấy chục trượng đã cất cao giọng nói: "Hóa ra là Mạnh huynh và Tằng huynh, các vị mới từ Huyết Mang Cổ Địa trở về sao? Chẳng lẽ có tin tức tốt? Mấy tiểu tử gác cổng không biết điều, có mắt như mù, xin các ngài là bậc trưởng bối, vạn lần đừng chấp nhặt với chúng!"
Ánh mắt của nhiều vị Đại học sĩ lóe lên vẻ giận dữ, người này rõ ràng đang ám chỉ cái chết của Phương Vận là tin tức tốt, nhưng lại không có cách nào bắt được thóp của hắn.
Mạnh Tĩnh Nghiệp qua loa chắp tay, nói: "Tông Khuynh huynh an lành. Bọn ta quả thực mới từ Huyết Mang Cổ Địa tới, có tin tức trọng yếu, liên quan đến sự hưng vong của Nhân Tộc, cho nên cầu kiến tân Đông Thánh!"
Tông Khuynh lộ vẻ khó xử, nói: "Tông tổ nhà ta vừa tạm thay chức Đông Thánh, nhưng lại có chuyện quan trọng phải rời khỏi Thánh Nguyên đại lục, không biết bao lâu mới có thể trở về. Nếu không phải việc quan trọng, hãy viết một công văn, nói rõ ý đồ, để lại đây, mấy ngày nữa tự sẽ giao cho tông tổ. Nếu là việc vô cùng trọng yếu, thì hãy ở đây chờ. Bất quá, ta đề nghị ngài nên nói cho ta biết đó là đại sự gì trước."
Mạnh Tĩnh Nghiệp không chút khách khí nói: "Chuyện này vô cùng trọng đại, không thể nói rõ. Lão phu cho ngươi một trăm hơi để suy nghĩ, lập tức dẫn chúng ta đi gặp phân thân của Tông Thánh, nếu không, ta sẽ lập tức dâng tấu hạch tội ngươi một phen."
Tông Khuynh mỉm cười nói: "Mạnh Đại học sĩ nói đùa rồi. Hiện tại chúng ta đã nhận được tin tức, Huyết Mang Cổ Địa có biến cố bất thường, đây chính là đại sự hàng đầu. Nhưng chư vị không nên quên, Huyết Mang Cổ Địa chung quy chỉ là một cổ địa, an nguy của Thánh Nguyên đại lục chúng ta mới là quan trọng nhất. Mặt khác, tại hạ giữ chức vụ tiếp khách của Đông Thánh Các, nếu Mạnh huynh không muốn nói, vậy thì đợi tông tổ nhà ta trở về rồi hãy nói."
Mạnh Tĩnh Nghiệp ánh mắt lạnh đi, nói: "Ngươi lẽ nào ép ta phải gõ Kinh Thánh Chung sao?"
Nụ cười của Tông Khuynh cứng lại trên mặt, y nói: "Tông tổ vừa mới nhậm chức, Mạnh huynh gõ Kinh Thánh Chung, là muốn nhắm vào Tông gia chúng ta hay là tông tổ của ta? Chân thân của tông tổ không có ở đây, phân thân ở Tông gia không màng thế sự, trừ phi Tông gia bị diệt tộc hoặc Nhân Tộc gặp nguy cơ mới xuất thế. Mạnh huynh cũng là người của thế gia, cứ gây sự như vậy, chẳng phải là quá đáng lắm sao!"
Mạnh Tĩnh Nghiệp không nói gì, mà dùng văn đảm cắt đứt trong ngoài, dùng tài khí truyền âm cho bằng hữu.
"Tông gia rõ ràng biết bọn ta tiến vào Huyết Mang Cổ Địa là vì cứu Phương Hư Thánh, Phương Hư Thánh vừa chết, bọn họ liền không còn kiêng dè gì nữa. Nếu chân thân của Tông Thánh không ở Thánh Nguyên đại lục, toàn bộ sự việc sẽ trở nên phức tạp."
"Bây giờ chúng ta làm ầm lên cũng chẳng giải quyết được gì, mà loại chuyện này lại không thể tùy tiện tiết lộ, nếu nói sớm cho Tông gia, ngược lại sẽ làm lợi cho bọn họ! Ý đồ của người Tông gia rất rõ ràng, Tông Thánh không có ở đây, bất luận xảy ra chuyện gì, đều không thể trách Tông gia, bọn họ sẽ phủi sạch mọi trách nhiệm."
"Hay cho một Tông gia, việc này lão phu ghi nhớ!" Ánh mắt Mạnh Tĩnh Nghiệp lóe lên vẻ tàn nhẫn.
Không chỉ Mạnh Tĩnh Nghiệp, mấy người khác cũng đều như vậy. Sau khi trải qua sinh tử ở Long Thành phế tích, tận mắt chứng kiến Phương Vận chết ngay trước mặt mà bất lực, tâm thái của họ đã sinh ra biến hóa cực lớn.
Huống chi, bọn họ đều từng bị sức mạnh huyết mang ảnh hưởng.
"Nếu Đông Thánh không ở, theo quy củ, chỉ có thể đến Nam Thánh Các."
"Đi! Nam Thánh lão nhân gia người thông tình đạt lý, tất nhiên sẽ xử lý việc này."
Mọi người tiến vào Nam Thánh Các.
Hai khắc sau, một giọng nói già nua vang vọng trên bầu trời Thánh Viện.
"Khai Thánh Nghị!"
Tất cả nho sinh trong Thánh Viện đều sững sờ. Mấy năm gần đây, Thánh Nghị chỉ xuất hiện vào thời điểm Lưỡng Giới Sơn đại chiến, năm ngoái cũng đã mở Thánh Nghị vì Nguyệt Thụ Thần Phạt, bây giờ sắp đến Tết rồi, đã xảy ra đại sự gì mà đáng để mở Thánh Nghị?
Rất nhiều người nhìn về phía Chúng Thánh Điện. Khi Thánh Nghị diễn ra, chân thân hoặc thần niệm của các Thánh sẽ quy tụ về Thánh Viện, mà gia chủ của Khổng Thánh thế gia cùng Lục đại Á Thánh thế gia cũng có thể dùng thần niệm tiến vào Chúng Thánh Điện để dự thính.
Một lát sau, Mạnh Tĩnh Nghiệp và Vệ Hoàng An đi ra từ Nam Thánh Các.
Vệ Hoàng An mặt trầm như nước.
Mạnh Tĩnh Nghiệp bất đắc dĩ nói: "Quy củ của Thánh Viện rất nghiêm ngặt, không có cách nào mời các vị vào Chúng Thánh Điện, chỉ có vài người trong chúng ta được phép tiến vào. Nam Thánh đã tự mình cáo lỗi, ngay cả ta cũng bị mời ra ngoài cùng ngươi, ngươi đừng trách Nam Thánh."
Vệ Hoàng An thở dài nói: "Nam Thánh lão nhân gia người hiền lành dễ gần, thậm chí còn mở lời xin lỗi, ta cảm kích còn không kịp, sao có thể trách ngài ấy. Muốn trách, thì trách ta thân phận thấp, lời nói nhẹ."
"Thời gian Thánh Nghị dài ngắn không chừng, nếu ta đoán không lầm, hôm nay sẽ không có kết quả. Ta muốn mang Thôn Hải Bối đến cho Phương phu nhân, ngươi ở lại đây chờ kết quả, hay là cùng ta đi?"
Vệ Hoàng An nói: "Hiện tại Phương gia chắc hẳn đang lập linh đường tế bái Phương Hư Thánh, ta đương nhiên phải đến viếng."
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh