Phương Vận trong lòng vô cùng cẩn thận, bởi vì tài khí diễn võ chỉ có ba lần cơ hội, thất bại ba lần sẽ không thể nào dung nhập vào Trí chi Thánh đạo.
Đồng thời, Phương Vận cũng vô cùng cao hứng.
Một khi hoàn thành tài khí diễn võ, uy lực của kế Mạn Thiên Quá Hải sẽ tăng lên nhiều, hơn nữa bởi vì có lực lượng Thánh đạo, mặc dù không thể có lực tàn phá cường đại như chiến thi từ, nhưng tất nhiên sẽ xuất hiện những kỳ hiệu không thể tưởng tượng được tương tự "Thơ hồn" hay "Binh hồn".
Năm đó các Binh gia Bán Thánh như Tôn Tử, Tôn Tẫn, Ngô Khởi vào yêu giới như vào chỗ không người chính là bằng vào lực lượng của binh thư, ngay cả Á Thánh ở phương diện này cũng kém xa truyền nhân Binh gia.
Binh gia thần bí khó lường, sự hiểm trá xảo quyệt vượt xa các nhà khác trong Bách gia, cho dù là quyền thuật của Tạp gia cũng không thể nào đặt ngang hàng so sánh.
"Tướng quân, ngài tỉnh rồi? Chúng ta được cứu rồi!"
Các tướng hoan hô.
Phương Vận gật đầu, liếc nhìn những người này một cái, không nói nhiều, tiếp tục suy tính.
"Không nên quấy rầy Phương tướng quân đang suy tính kế sách, cùng ta đi ra ngoài."
"Mạt tướng cáo lui." Mọi người lục tục rời đi.
Phương Vận nhìn xuống chân mình, đoán rằng đây chắc là hạn chế của tài khí diễn võ, áp chế phương diện thân thể của mình xuống mức thấp nhất, chỉ khảo nghiệm binh pháp và mưu lược.
Đây là lần đầu tiên mang binh, nhưng Phương Vận lại không hề khẩn trương, thậm chí còn mơ hồ có chút hưng phấn và tự tin. Sự tự tin này bắt nguồn từ việc học tập của hắn những ngày qua, chưa nói đến các binh thư như 《Tôn Tử Binh Pháp》 thuộc kinh điển của Chúng Thánh mà hắn đã sớm thuộc lòng và hoàn toàn thông hiểu, chỉ riêng một đêm nay không ngừng tiêu hao tài khí để học tập nghiên cứu, hiệu quả đã cao hơn cả một năm nghiên cứu mà không tiêu hao tài khí.
"Người đâu, đưa ta ra ngoài!" Phương Vận nói.
Lập tức có binh lính mang ghế tới, đưa Phương Vận ra ngoài.
"Thăng trướng, điểm danh!"
Phương Vận tự nhiên biết khảo nghiệm này không thể nào chỉ đơn thuần thi kế Mạn Thiên Quá Hải, bởi vì bất kỳ binh pháp nào cũng không tồn tại độc lập. Hơn nữa, sau khi tiến vào tài khí diễn võ, hắn không có thêm bất kỳ ký ức nào, cho nên phải tìm hiểu thuộc hạ trước tiên.
"Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Đơn giản, nhưng cũng vô cùng chính xác."
Vào trung quân trướng, Phương Vận ngồi ở chủ vị, tướng tá trong quân chia làm hai hàng. Phương Vận tự mình điểm danh, các tướng tá lần lượt đáp lời.
Trong quá trình điểm danh, Phương Vận cẩn thận quan sát mỗi một vị tướng lĩnh, từ động tác, giọng nói, đến thần thái, qua đó mơ hồ đoán được tính cách của họ, tiến hành tìm hiểu sơ bộ.
"Đây là cách dùng đơn giản của 'Bát Chinh' trong 《Lục Thao》. 《Lục Thao》 còn có tên là 《Thái Công binh pháp》, là do một vị đại nho thời Chiến quốc mượn danh Khương Tử Nha mà viết, thực tế là mượn cuộc vấn đáp giữa Khương Tử Nha và Vũ vương để giải thích binh pháp của mình. Quyển sách này tuy không giúp ông ta trở thành Bán Thánh, nhưng cũng trở thành binh thư chân chính, đã trải qua tài khí diễn võ, lưu danh hậu thế."
"Bát Chinh thực tế cũng không phức tạp, chính là thông qua đủ loại phương thức để khảo sát tư duy, ứng biến, lòng trung thành, sự liêm khiết, tính tình cùng các phương diện khác của một tướng quân. Chẳng qua lúc này không có cách nào thi triển, chỉ có thể thông qua một vài kỹ xảo tâm lý học để đưa ra phán đoán nhanh chóng, tuy không đủ chính xác, nhưng chắc chắn có tác dụng."
Phương Vận rất nhanh phát hiện có một doanh giáo hơi tỏ ra khẩn trương, bèn thầm ghi nhớ trong lòng.
"Phạm đầu quân, đem tình hình quân ta và địch quân nói tỉ mỉ một phen. Tinh thần, quân giới, lương thảo, hoàn cảnh... tất cả chi tiết đều phải nói rõ, không được sai sót!" Phương Vận vô cùng nghiêm túc, không hề nao núng, rất có phong thái của một Đại tướng.
Đây chính là một trong những lợi ích to lớn thu được từ ảo cảnh Thư Sơn. Nếu là trước khi lên Thư Sơn, hắn quyết không thể nào thích ứng với thân phận mới của mình nhanh như vậy.
"Vâng, đại nhân!"
Vị đầu quân kia nhanh chóng thuật lại toàn bộ tình thế.
Hóa ra quân đội Cảnh Quốc vừa mới đại chiến một trận với Lang Man, đôi bên đều có tử thương, mà binh lính Cảnh Quốc thì vô cùng mệt mỏi, tinh thần sa sút, đang chuẩn bị rút lui.
Vấn đề đáng sợ nhất là lương thảo không đủ. Từ hôm qua, mọi người chỉ có thể ăn no ba phần, hôm nay đừng nói chiến đấu, ngay cả thao luyện cũng không thể tiến hành.
Man tộc tuy xét về trí tuệ không bằng nhân loại, nhưng lại thông minh hơn yêu tộc rất nhiều. Hơn nữa còn có nghịch chủng văn nhân làm quân sư trong tộc Lang Man, nếu chiến ắt bại. Cho nên ngay cả đầu quân cũng biết, nhất định phải che giấu sự suy yếu của quân Cảnh, để cho địch nhân cho rằng quân Cảnh vẫn còn dư lực, giúp quân Cảnh rút lui an toàn.
Phương Vận nghe xong lời của đầu quân, cẩn thận suy tư.
"Kế Mạn Thiên Quá Hải trong lịch sử không ít, trong đó kế giảm bếp của Bán Thánh Tôn Tẫn là nổi danh nhất. Địch nhân không thể nào đếm rõ từng binh sĩ của quân ta, chỉ có thể phán đoán thông qua các phương diện khác. Quân nhân muốn nổi lửa nấu cơm, một cái bếp có thể nấu bao nhiêu thức ăn, cung cấp cho bao nhiêu người ăn là cố định. Cho nên Tôn Tẫn trong quá trình rút lui, lần đầu hạ trại đã để lại bếp nấu cho 10 vạn người, lần thứ hai hạ trại để lại 5 vạn, lần thứ ba để lại 3 vạn. Bàng Quyên kia cho rằng quân đội của Tôn Tẫn tinh thần sụp đổ, liền đuổi theo truy sát, nhưng lại trúng kế gặp phải phục kích, cuối cùng Bàng Quyên không thể không tự sát, thành tựu cho uy danh của Tôn Tẫn."
"Giảm bếp là thật mạnh giả yếu, mà lần tài khí diễn võ này lại đi ngược đường, để ta thống lĩnh một đội quân yếu thật sự. Nếu muốn rút lui, nhất định phải tạo ra biểu hiện giả dối cho man tộc, để man tộc cho rằng ta rất mạnh. Chuyện này... độ khó tuyệt đối lớn hơn của Tôn Tẫn. Kế giảm bếp kia nếu thất bại, quân đội Tôn Tẫn cũng không có tổn thất lớn, chẳng qua chỉ lãng phí một ít lương thảo, còn ta nếu thất bại, chính là toàn quân bị diệt."
"Tài khí diễn võ này, nếu chỉ nắm giữ kế Mạn Thiên Quá Hải, cũng chỉ có năm phần thắng. Bởi vì một người dù hiểu mưu kế mà không biết dụng binh, không biết làm thế nào để vận dụng mưu kế này từng bước cụ thể, thì không thể nào thắng lợi. Nói suông chuyện binh đao và thực chiến diễn võ, đơn giản là một trời một vực!"
"Nếu là tài khí diễn võ, vậy ta nhất định phải chủ trì hết thảy chi tiết của kế Mạn Thiên Quá Hải. Những tướng tá này bây giờ e rằng chỉ có thể coi là tượng gỗ, phá hoại thì được, chứ tuyệt không thể nào chủ động giúp ta làm nên chuyện. Nếu ta chỉ tùy tiện nói ra vài mưu kế mà bọn họ đều có thể giúp ta hoàn thành, thì Trí chi Thánh đạo cũng quá đơn giản rồi."
"Cho nên, kế tiếp ta phải đi khắp trại lính, tìm hiểu mỗi một nơi, hoàn toàn làm được biết người biết ta. Sau đó, ta phải cân nhắc dùng phương pháp gì để hoàn thành kế Mạn Thiên Quá Hải, cuối cùng chính là khảo nghiệm phương án và chi tiết thi hành cụ thể của ta."
Phương Vận trải qua suy tính kín đáo, trong lòng đã có một cái khung sườn mơ hồ.
Ở trong trung quân trướng, Phương Vận lại hỏi thêm mấy người, quả nhiên giống như hắn suy đoán, những người này sẽ không bày mưu tính kế cho hắn, chỉ biết thi hành mệnh lệnh của hắn, xem ra năng lực thi hành cũng chỉ ở mức tầm thường.
Cuối cùng, Phương Vận nhìn về phía vị doanh giáo có thần sắc hoảng hốt kia, đột nhiên vỗ mạnh xuống bàn, lớn tiếng nói: "Du doanh giáo, ngươi còn không nhận tội!"
Du doanh giáo kia sợ đến mức lập tức quỳ rạp xuống đất, dập đầu cầu xin tha thứ: "Cầu tướng quân tha cho hạ quan, cầu tướng quân tha cho hạ quan! Hạ quan không nên tham ô quân lương! Hiện tại quân lương thực tế chỉ có một nửa so với báo cáo, nhiều nhất hai ngày nữa, quân lương sẽ cạn kiệt."
Các tướng giáo kinh hãi, có kẻ mắng to, có kẻ tuyệt vọng, có kẻ thì đang vắt óc suy tính.
Phương Vận vốn tưởng rằng tình hình đã đủ tồi tệ, không ngờ tình hình thực tế còn khó khăn hơn tưởng tượng. Nếu là thời bình, hắn sẽ chọn lập tức giết tên doanh giáo phụ trách lương thảo này, nhưng bây giờ nếu giết hắn, chẳng khác nào nói cho toàn quân biết lương thảo đã xảy ra vấn đề, không cần man tộc tới tấn công, tinh thần quân đội tất sẽ sụp đổ.
"Ngươi tuy có tội lớn, nhưng nể tình ngươi nhiều năm vì nước, ta cho ngươi một cơ hội để lấy công chuộc tội. Nếu ngươi có thể hoàn thành, ta tha cho ngươi một mạng, nếu ngươi làm không tốt, ngươi chính là tội chồng thêm tội! Ngươi có bằng lòng không?" Phương Vận nói.
"Tạ tướng quân không giết! Hạ quan sẽ kết cỏ ngậm vành, làm trâu làm ngựa báo đáp ân đức của tướng quân!" Du doanh giáo lệ rơi đầy mặt, vô cùng cảm kích.
"Ngươi trước tiên đứng sang một bên, lát nữa ta sẽ phân phó ngươi."
"Tuân lệnh!" Du doanh giáo kia vội vàng đứng dậy.
Vào giờ phút này, khung sườn của kế Mạn Thiên Quá Hải trong lòng Phương Vận càng thêm rõ ràng, nhưng vẫn còn thiếu sót về mặt chi tiết, cho nên hắn nói: "Các ngươi đưa ta đi kiểm tra trại lính!"
Thế là, các tướng giáo đưa Phương Vận đi kiểm tra từng nơi trong trại lính, từ các biện pháp phòng ngự bên ngoài đến trạm canh gác, rồi đến các loại binh chủng, tất cả chi tiết không rõ, Phương Vận đều tìm hiểu cặn kẽ.
Toàn bộ quá trình tốn rất nhiều thời gian, đến quá giờ ngọ Phương Vận mới nắm rõ được tình trạng trại lính. Bởi vì hắn thân có tài khí, lại được Kỳ Thư Thiên Địa tương trợ, dù không phải Tiến sĩ cũng có thể đạt tới mức đã gặp qua là không quên được, cho nên hắn ghi nhớ rõ ràng tất cả chi tiết.
Có đủ chi tiết, trong đầu Phương Vận rốt cuộc đã có một kế hoạch, tuy không hoàn mỹ lắm, nhưng cũng có thể xem là kế Mạn Thiên Quá Hải.
Phương Vận đang muốn điều binh khiển tướng để bố trí kế Mạn Thiên Quá Hải, man tộc ở doanh trại đối diện đột nhiên phát động tổng công. Sau đó, trước mắt hắn một hồi hoảng hốt, thoáng hiện lên một vài hình ảnh, có cảnh man tộc giết người, có cảnh thiêu hủy trại lính, mà cuối cùng thi thể của "bản thân" bị treo lên thật cao, treo xác thị chúng.
Phương Vận cố hết sức mở mắt ra, phát hiện trại lính đã biến mất, bản thân đang ngồi trước bàn, trong tay vẫn nắm cây bút lông kia. Cây bút lông dính đầy mực đã đè lên mặt giấy, cả trang giấy đã hoàn toàn hỏng, cần phải viết lại. Hơn nữa, hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, cánh tay phải đã tê dại.
"Sắc trời này..."
Phương Vận nghiêng đầu nhìn lại, mặt trời đã đứng bóng.
Lúc cầm bút vẫn là rạng sáng, mặt trời chưa mọc, nhưng bây giờ đã là giữa trưa.
"Xem ra thời gian ở đây và trong tài khí diễn võ là giống nhau. Không được! Hôm nay phải tiễn hành Trương tướng quân!" Phương Vận vội vàng xoa cánh tay đứng dậy, đẩy cửa đi ra ngoài, chỉ thấy Dương Ngọc Hoàn cùng tất cả mọi người trong nhà đều ở ngoài cửa.
"Tiểu Vận, ngươi không có việc gì chứ?" Dương Ngọc Hoàn vội vàng đi tới hỏi.
Phương Vận mỉm cười nói: "Không sao, hơn nữa còn có chuyện tốt, chuyện cụ thể ta không tiện nói." Phương Vận không muốn để Dương Ngọc Hoàn và mọi người lo lắng.
Dương Ngọc Hoàn thở phào nhẹ nhõm, nói: "Vậy thì tốt, thảo nào Nô Nô không lo lắng."
Nô Nô đang nằm phơi nắng bên bồn hoa mở mắt ra, lười biếng ngáp một cái rồi vẫy vẫy móng vuốt nhỏ về phía Phương Vận xem như chào hỏi, sau đó lại vùi đầu ngủ tiếp.
"Ta bây giờ phải đến Đắc Nguyệt Lâu. Đại Ngưu, chuẩn bị xe."
"Xe đã đậu ở bên ngoài, bây giờ có thể đi ngay. Bất quá, thân binh của Trương đô đốc đã tới, đã quay về phục mệnh rồi." Phương Đại Ngưu nói.
"Các ngươi nói gì với hắn?" Phương Vận hỏi.
Dương Ngọc Hoàn nói: "Chúng ta không biết ngươi đã xảy ra chuyện gì, chỉ nói ngươi bây giờ thật sự không tiện ra ngoài."
"Ừm. Ta đi trước đây, mọi người đừng lo lắng!"
Phương Vận và Phương Đại Ngưu vội vã rời đi. Lên xe, Phương Vận bình tĩnh lại, rất nhanh nhớ tới chuyện hôm qua, đã từng hứa cho Trương Phá Nhạc một bài thơ tiễn biệt.
Phương Vận vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài, thầm nói đáng tiếc.
Trời không mưa, nên câu "Mưa sớm Vị Thành làm ướt bụi trần" không thể áp dụng. Câu "Một tấm lòng băng trong hồ ngọc" cũng không phù hợp. Hắn đi đường bộ chứ không phải đường thủy, vậy nên câu "Tháng ba khói hoa xuôi Dương Châu" cũng chẳng thể dùng. Để ta suy nghĩ kỹ một chút...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ