Vốn dĩ, chỉ có một số ít khách mời phẫn nộ, còn đại đa số đều chỉ đứng ngoài quan sát.
Chuyện này nếu đặt ở mấy trăm năm trước, sẽ bị khép vào tội phản quốc và tru di tam tộc. Nhưng trong thời kỳ Tân Lịch của mười quốc đã tương đối cởi mở, chỉ cần thẳng thắn thừa nhận đã bái sai, mọi chuyện sẽ cho qua.
Người Tượng Châu cũng không phải kẻ rảnh rỗi, chẳng mấy ai lãng phí thời gian của mình vào những chuyện như vậy.
Nói một cách khó nghe, những kẻ ngấm ngầm bán nước phản quốc ở Tượng Châu nhiều vô kể, người có chút đầu óc đã lười quan tâm. Nếu hoàng đế không vội, thái giám cũng chẳng cần sốt sắng, dù sao những kẻ bán nước phản quốc đều là hạng tay mắt thông thiên, không biết chừng kẻ đứng sau lại là một vị các lão đương nhiệm hay tướng gia tiền nhiệm nào đó.
Vì lẽ đó, khi sự việc xảy ra, trong Nghênh Phương Các ai ăn cứ ăn, ai xem náo nhiệt cứ xem, ai bàn luận cứ bàn luận, vốn chỉ xem đây là một chuyện thú vị để tán gẫu.
Mãi cho đến khi Hoa Thanh Nương chỉ vào tất cả mọi người có mặt ở đó và nói rằng nàng ta không sai, ai còn dám bàn tán chuyện này sẽ báo quan bắt người, một số người tại đó liền bùng nổ như pháo rang, bắt đầu liên tiếp chỉ trích, công kích Hoa Thanh Nương.
Những người không phận sự đang đứng xem cũng ngỡ ngàng, Nghênh Phương Các này dẫu sao cũng là sản nghiệp của Thương hội Khánh Giang, vô cùng nổi danh ở thành Ba Lăng. Hơn nữa, hoa lâu này ít nhất về mặt ngoài cũng rất sạch sẽ, không phải thanh lâu tầm thường, những ca cơ, vũ cơ kia cũng không phải nữ tử chốn phong trần bình thường, đều tự xưng bán nghệ không bán thân.
Bất quá, khách nhân tới đây đều hiểu rõ, ca cơ vũ cơ của hoa lâu này sở dĩ nói bán nghệ không bán thân, chẳng qua là để nâng cao giá trị bản thân. Các nàng chỉ bán thân cho văn nhân sĩ tử, quan to quý nhân, ít nhất cũng phải là tiến sĩ, quan thất phẩm hoặc nhân tài xuất thân danh môn mới có thể khiến các nàng bán thân.
Mặc dù biết rõ các nàng chỉ ra vẻ chứ cũng bán thân, nhưng vì tài ca múa của những cô gái này quá tuyệt vời, nên vẫn có rất nhiều người chịu bỏ tiền đến xem.
Nào ngờ, lại gặp phải chuyện thế này.
Nghênh Phương Các hỗn loạn tưng bừng, những người vốn chỉ đứng xem trò vui, thấy sự việc càng lúc càng ầm ĩ, liền tham gia vào, bắt đầu chỉ trích Hoa Thanh Nương.
Đêm hôm đó, người Ba Lăng nghe tin kéo đến vây kín Nghênh Phương Các, yêu cầu Hoa Thanh Nương phải xin lỗi.
Ban đầu, Nghênh Phương Các ỷ vào thế lực sau lưng nên chẳng hề để tâm đến những người vây công. Rất nhanh sau đó, một vị cử nhân Cảnh Quốc đã đăng chuyện này lên Luận bảng, dấy lên sự quan tâm của một nhóm người.
Bất quá, người Khánh Quốc và Cảnh Quốc quan tâm thì nhiều, chứ người các quốc gia khác chỉ xem vài lần rồi rời đi, dù sao sự việc cũng không liên quan nhiều đến mình.
Bên dưới bài viết này, người Khánh Quốc và người Cảnh Quốc bắt đầu luận chiến.
Đầu tiên là người Khánh Quốc lên tiếng chế giễu.
"Người Tượng Châu thật khôi hài, ngay cả tú bà và kỹ nữ cũng đòi đánh đòi giết, thảo nào người Tượng Châu vốn đang yên ổn, sau khi quy phụ Cảnh Quốc lại biến thành lũ Tượng Châu tặc người người đòi đánh đòi mắng."
"E rằng cũng chỉ có lũ Tượng Châu tặc mới đi bắt nạt một nữ tử yếu đuối."
"Hát một khúc ca nhỏ ca ngợi anh hùng nước khác, chẳng phải là muốn tự sát sao?"
"Lòng người quý quốc đều làm bằng lưu ly cả."
"Xin hãy tách bạch nghệ thuật và chính sự."
Sau đó, người Cảnh Quốc bắt đầu phản kích.
"Người Khánh Quốc chắc ai nấy đều giấu trăm vạn lượng bạc trắng trong nhà. Hoa Thanh Nương nổi danh khắp Tượng Châu, 'quý nhân' vô số, hiện lại quản lý tất cả hoa lâu của Thương hội Khánh Giang tại Tượng Châu, nếu đây mà là nữ tử yếu đuối, vậy thì e rằng nam tử Nhân tộc dưới cấp tiến sĩ đều không xứng được gọi là nam nhân."
"Nếu ở hoa lâu tửu lầu tại kinh đô Khánh Quốc của các ngươi có người bái lạy Cảnh Quân, chắc sẽ chẳng ai quan tâm, dù sao người Khánh Quốc các ngươi vô cùng rộng lượng mà. Bất quá, ta nghe nói hai năm trước trong cuộc thi đấu quân đội, Khánh Quân giá lâm, cờ khánh long bay phấp phới, một vị tiến sĩ tướng quân chỉ vì không cúi đầu, không hành quân lễ, đã bị cả Khánh Quốc trên dưới đồng lòng chỉ trích, cuối cùng khiến vị tiến sĩ tướng quân đó phải rời khỏi Khánh Quốc, đến Khổng Thành ở ẩn. Trái tim lưu ly của người Khánh Quốc các ngươi xem ra còn giòn hơn nhiều, đúng là một lũ khốn Khánh Quốc."
"Người Khánh Quốc các ngươi vô liêm sỉ đến tận trời! Bây giờ thì nói phải tách bạch nghệ thuật và chính sự, vậy mà mười năm trước lại hạ lệnh cho tất cả hoa lâu cứ mười ngày phải trình diễn một màn ca vũ bôi nhọ người Cảnh Quốc chúng ta. Khả năng phân tách của các ngươi thật đáng nể, có thể tách rời cả một cuốn sách."
Ngoài những cuộc tranh cãi, cũng có một số người Cảnh Quốc chỉ thảo luận về bản thân sự việc, không tranh chấp với người Khánh Quốc.
"Chư vị huynh đài, xin hỏi Hoa Thanh Nương này là nhân vật thế nào, vì sao bị người ta phát hiện bái lạy chân dung Khánh Quân mà vẫn chẳng hề hấn gì, ngược lại còn chỉ trích khách mời? Còn nữa, nàng ta thật sự ngu đến mức đó sao? Ở Cảnh Quốc lại đi bái lạy quốc quân nước khác? Lẽ nào thật sự là gián điệp Khánh Quốc cài cắm ở Tượng Châu?"
Rất nhiều người nhao nhao trả lời, nhưng đều không nói rõ được nguyên do.
Sau đó, một cử nhân ở Khổng Thành đã nói ra chân tướng sự việc.
"Ta thấy rất nhiều người chỉ trích Hoa Thanh Nương là gián điệp Khánh Quốc. Là một người thường xuyên qua lại giữa Khánh Quốc và Khổng Thành ở Tượng Châu, ta có thể nói rõ, nàng ta thật sự không phải gián điệp Khánh Quốc. Vì sao nàng ta lại bắt ca cơ vũ cơ bái lạy Khánh Quân? Nói nàng ta ngu ngốc đi, thì thực ra nàng ta không ngu. Nàng ta biên soạn vũ điệu này là để ca ngợi Khánh Quân, mục đích của nàng ta vốn rất đơn giản, đó là dựa vào vũ điệu này để được đại gia ca vũ của Khánh Quốc là Hoài Ngọc để mắt tới. Hoài Ngọc là ai, chắc nhiều người cũng biết, người này và Khánh Quân có mối quan hệ không rõ ràng, bái lạy Khánh Quân, tự nhiên có thể lấy lòng nàng ta."
"Một khi được Hoài Ngọc đại gia thưởng thức, Hoa Thanh Nương kia sẽ thoát khỏi hàng ngũ tú bà tầm thường, chỉ cần quý nhân của nàng ta đồng ý, hoàn toàn có thể lăng xê nàng ta thành một danh viện. Nàng ta đã không thiếu tiền, sức ảnh hưởng thậm chí còn lớn hơn cả một Huyện lệnh, chẳng phải là muốn có được một thân phận tốt hơn sao, cho nên khi có người phản đối, nàng ta hoàn toàn không để tâm, cho rằng mình không sai."
"Nói nàng ta không ngu, nhưng thực ra cũng rất ngu. Gặp phải sự chỉ trích của khách mời, chỉ cần qua loa xin lỗi một tiếng, rồi nói sẽ quyên tiền cho thiện đường hay gì đó, những vị khách kia cũng sẽ không để ý nữa. Chờ sự việc lắng xuống, lại mang ca cơ vũ cơ đến Khánh Quốc, ai có thể làm gì nàng ta? Sẽ chẳng ai quan tâm, Nhân tộc vốn rất hay quên. Thế nhưng nàng ta lại cho rằng chuyện này chẳng là gì, tự cho là có quý nhân chống lưng, nên nghênh ngang không kiêng dè, vì vậy mới gây ra phẫn nộ trong chúng nhân."
"Bất quá, việc này tất sẽ không đi đến đâu, chỉ là một tú bà mà thôi, quan phủ Tượng Châu và Cảnh Quốc ai lại đứng ra nói gì? Thế thì quá coi trọng một tú bà rồi. Nếu Phương Hư Thánh đứng ra nói muốn trừng phạt nàng ta, cuối cùng tất sẽ là Phương Hư Thánh rước một thân phiền phức vào người, ngược lại còn khiến danh tiếng của Hoa Thanh Nương tăng thêm một bậc. Bất quá, nếu quan phủ Cảnh Quốc hoàn toàn không quan tâm, vậy chứng tỏ Cảnh Quốc từ trên xuống dưới đã mục nát cả rồi. Tóm lại, việc này e là cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu, dù sao, những người thật sự có quyền thế ở Cảnh Quốc đều không muốn đắc tội với Thương hội Khánh Giang, càng không muốn đắc tội với các vị quý nhân sau lưng Hoa Thanh Nương."
Người Cảnh Quốc và Khánh Quốc tham gia thảo luận ngày càng đông, rất nhanh sau đó, mọi người phát hiện cháu trai của Cát Bách Vạn bên Thương hội Khánh Giang là Cát Ức Minh cũng xuất hiện, và hồi đáp một câu.
"Khánh Quân là bậc nhân quân, thấy thì nên bái."
Người Khánh Quốc bắt đầu tán thưởng Cát Ức Minh, còn một bộ phận người Cảnh Quốc thì chửi ầm lên, một số người Cảnh Quốc khác thì rời khỏi Luận bảng, không bàn luận về việc này nữa.
Bên trong một tiểu viện phía sau nha môn Châu mục, Phương Vận đang lật xem công văn do phòng công văn của nha môn Châu mục đưa tới.
Bên cạnh bàn của hắn, có một lượng lớn hòm thư chứa đầy công văn, thỉnh thoảng lại có người xách hòm thư đi vào, rồi lại mang đi một hòm khác.
Phương Vận hôm nay đã dành cả ngày để lật xem công văn của nha môn Châu mục. Những công văn này đối với Thánh Viện đều không quan trọng, không được Thánh Viện ghi chép lại, vì lẽ đó Phương Vận không thể dùng quan ấn để tra đọc trực tiếp, nên chỉ có thể xem tại đây.
Trời sắp rạng sáng, Phương Vận chuẩn bị đi nghỉ. Trước khi ngủ, hắn theo thói quen cầm quan ấn trong tay, lướt xem Luận bảng, liền phát hiện ra sự việc bái lạy Khánh Quân ở Nghênh Phương Các.