Tất Nguyên trong lòng có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng không thể thốt ra một lời phản bác nào, bởi vì mỗi một lời phản bác của chính mình đều sẽ giống như lần đầu tiên, trở thành lý do để Phương Vận miệt thị hắn.
"Bách tính nuôi ngươi, không phải để ngươi đẩy họ thành vong quốc nô; quốc gia ủy thác trọng trách, cũng không phải để ngươi đẩy Cảnh Quốc vào hố lửa. Bách tính nuôi ngươi là vì để người Cảnh Quốc chúng ta chí ít có thể ngang hàng với người nước khác, không bị xem thường; quốc gia ủy thác trọng trách là vì ngươi giúp cho Cảnh Quốc ta đứng vào hàng đầu các nước, cường thịnh giàu có! Ngươi không muốn làm ư? Được thôi, cút khỏi quan nha, ta có thể đảm bảo không một bách tính nào chỉ vào ngươi, một kẻ không còn chức quan, mà chửi mắng, mắng ngươi hại người Cảnh Quốc chúng ta. Nhưng nếu ngươi còn ở trong nha môn, còn là Ty nghiệp của Văn viện Tượng châu, vậy thì phải làm cho càng nhiều học sinh Tượng châu đỗ đạt thành tài, phải làm cho càng nhiều học sinh Tượng châu trung thành với Cảnh Quốc, phải làm cho càng nhiều học sinh Tượng châu phân rõ địch ta. Đúng vậy, họ có thể chẳng ra gì, có thể không trung thành với Cảnh Quốc, có thể không phân biệt địch ta, nhưng đó là chuyện của họ, còn ngươi không làm, đó chính là ngươi đang tắc trách!"
Tất Nguyên không còn gì để nói.
"Ngươi, còn muốn ngụy biện nữa không? Ta cho ngươi cơ hội." Phương Vận nhìn Tất Nguyên.
Tất Nguyên cắn răng, lớn tiếng nói: "Cảnh Quốc suy yếu đã lâu, dưới không đủ sức đối kháng Khánh Quốc, trong không đủ sức an dân phú cường, trên không đủ sức diệt trừ yêu man. Người của một quốc gia như vậy lại được học sinh Tượng châu kính ngưỡng, chẳng phải là chuyện kỳ quái hay sao? Khánh Quốc tuy là địch quốc, nhưng họ cường thịnh giàu có, nếu chúng ta có thể trở thành người Khánh Quốc, chẳng phải cũng sẽ được như người Khánh Quốc sao? Không cần bị cường quốc bắt nạt, không bị yêu man tàn sát, không tham gia vào nội đấu quan trường, người người đều an cư lạc nghiệp, chẳng lẽ không tốt hơn sao?"
Phương Vận trừng mắt, nghi hoặc hỏi: "Ngươi đang nói đến quốc gia nào vậy? Hay là thế này đi, nếu Khánh Quốc trong miệng và trong lòng ngươi khác với Khánh Quốc trên thực tế quá ba phần, ngươi liền tự chấn vỡ văn đảm, thế nào?"
"Ta tin chắc, làm người Khánh Quốc tốt hơn làm người Cảnh Quốc!" Tất Nguyên lảng tránh câu hỏi của Phương Vận.
"Ta phải thừa nhận, mức độ giàu có bình quân của bách tính Khánh Quốc hơn Cảnh Quốc chúng ta. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, ngươi không phải người Khánh Quốc, ngươi là người Cảnh Quốc! Dù ngươi đến Khánh Quốc làm người Khánh Quốc, ngươi cũng chỉ là 'người Khánh Quốc từng là người Cảnh Quốc'. Mỗi một chức quan, mỗi một chỉ tiêu khoa cử, mỗi một cửa hàng, thậm chí mỗi một sạp hàng rong ở Khánh Quốc đều có người cạnh tranh, tại sao họ phải nhường cho những kẻ ngoại lai các ngươi? Đổi lại ngươi là người Khánh Quốc, nếu chiếm được Cảnh Quốc, ngươi sẽ đem lợi ích chiếm được từ Cảnh Quốc cho người của mình, hay là cho người Cảnh Quốc?"
"Ta..." Tất Nguyên chưa kịp nói đã bị Phương Vận ngắt lời.
"Để ta nói cho ngươi biết, Khánh Quốc sẽ đem lợi ích chiếm được từ Cảnh Quốc chia làm ba phần. Phần lớn nhất sẽ do hoàng thất, quan lại và thế gia Khánh Quốc chia nhau. Phần lớn thứ hai sẽ ban thưởng cho những tên nô tài bán mạng lật đổ Cảnh Quốc vì Khánh Quốc như các ngươi. Phần cuối cùng còn lại, họ sẽ tiện tay ném cho hàng tỷ bách tính nguyên là người Cảnh Quốc, hơn nữa, còn có lượng lớn người Khánh Quốc tham gia tranh cướp phần lợi ích đó. Lũ nô tài các ngươi tìm được chủ nhân, bán đứng đại đa số người Cảnh Quốc chúng ta, tự nhiên sẽ được lợi, nhưng hàng tỷ người Cảnh Quốc kia thì phải làm sao? Ngươi dùng văn đảm của ngươi nói cho ta biết, cứ nói rằng hàng tỷ người Cảnh Quốc kia chỉ cần trở thành người Khánh Quốc thì sẽ giống hệt những người Khánh Quốc giàu có kia, chứ không phải giống những người Khánh Quốc ở tầng lớp dưới cùng, càng không thể tệ hơn cả những người Khánh Quốc ở tầng lớp dưới cùng! Chỉ cần ngươi dám dùng văn đảm thề, dùng văn đảm nói ra những lời này, ta, Phương Vận, dù phải mang tiếng xấu với hàng tỷ người Cảnh Quốc, cũng sẽ trợ giúp Khánh Quốc chiếm lấy Cảnh Quốc, để bách tính Cảnh Quốc được sống cuộc sống hạnh phúc mà ngươi đã tưởng tượng ra bằng cái đầu ngu xuẩn vô tri của mình!"
Tất Nguyên nhìn Phương Vận, trong mắt lộ ra vẻ hoảng hốt, bởi vì Phương Vận đã nói trúng những suy nghĩ sâu thẳm nhất trong lòng hắn. Hắn chưa bao giờ quan tâm đến tình cảnh của hàng tỷ bách tính Cảnh Quốc sau khi gia nhập Khánh Quốc, chỉ đinh ninh rằng một khi mình gia nhập Khánh Quốc, tất sẽ được lợi, tất sẽ có chức quan cao hơn, văn vị cao hơn hiện tại.
"Thế giới này không có chuyện không làm mà hưởng. Thứ thật sự có thể giúp chúng ta tiến xa hơn, hoặc là bán đứng người khác, hoặc là nâng cao chính mình, không liên quan đến việc chúng ta ở thư viện nào, quốc gia nào. Cái gọi là gia nhập Khánh Quốc thì mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn của ngươi, ban đầu chỉ là cái cớ cho việc ngươi không thể tiến bộ, còn bây giờ, nó là cái cớ để ngươi bán đứng bách tính Cảnh Quốc."
Tất Nguyên nhìn Phương Vận, chỉ cảm thấy trái tim mình bị Phương Vận dùng tay xé toạc, văn đảm của mình bị Phương Vận cưỡng ép nghiền nát.
Văn Cung của Tất Nguyên rung chuyển.
"Ngươi... Ta..." Thân thể Tất Nguyên loạng choạng, ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt uể oải nhìn Phương Vận.
"Tượng châu có rất nhiều quan chức đang giúp đỡ Khánh Quốc, căm ghét Cảnh Quốc, những người này được gọi chung là 'Khánh quan'. Ngươi có biết tại sao ta không tìm những người đó mà lại tìm ngươi không?" Phương Vận hỏi.
Tất Nguyên không thể trả lời, hắn thấy thế giới đang chao đảo, Phương Vận trước mắt vô cùng mơ hồ.
"Vậy để ta nói cho ngươi biết, một mình ngươi gây ra nguy hại cho Tượng châu và Cảnh Quốc còn nghiêm trọng hơn mười, thậm chí một trăm Khánh quan cộng lại! Vì thế ngươi, tâm đáng chém, tội đáng chém!" Giọng nói của Phương Vận vang rền bên tai Tất Nguyên.
Tất Nguyên mặt không còn giọt máu, lúc này mới hiểu ra, Phương Vận muốn giết người!
Phương Vận sửa sang lại y phục, ngẩng cao đầu, nhìn về phía Tất Nguyên phía trước, nói: "Những gì cần nói, ta cũng đã nói xong. Nể tình ngươi là Hàn Lâm, cũng xem như có công với nhân tộc, ta chỉ nói câu cuối cùng, hình bất thượng đại phu."
Nói xong, Phương Vận bước ra khỏi thư phòng của Tất Nguyên.
Tất Nguyên tê liệt trên ghế, mặt xám như tro tàn.
"Hình bất thượng đại phu" là câu nói trong "Lễ Ký". Khổng Thánh, Trịnh Huyền và Cổ Nghị đều từng giải thích, ý của ba người về cơ bản là nhất trí, rằng nếu đại phu và những người có địa vị phạm phải trọng tội, ví như tội chết, thì không nên công bố tội danh thật sự, cũng không áp giải đến pháp trường, mà phải cho họ thể diện, để họ tự sát tại nhà.
Thế nhưng, câu nói này còn có một cách giải thích khác, cho rằng chữ "thượng" đồng nghĩa với "tôn", không tôn tức là không ưu đãi, ý là trước pháp luật mọi người đều bình đẳng, sẽ không ưu ái đại phu.
Còn việc một số người cho rằng câu này có nghĩa là "đại phu và các quan lớn không phải chịu hình phạt" thì hoàn toàn là lừa gạt người khác, có ý đồ riêng.
Tất Nguyên rất rõ "hình bất thượng đại phu" chỉ có hai cách giải thích, vậy rốt cuộc Phương Vận muốn chọn cách nào?
Nếu Tất Nguyên không muốn chọn cách giải thích thứ nhất, vậy thì Phương Vận sẽ thay hắn chọn cách giải thích thứ hai.
Tất Nguyên ngồi trong thư phòng, ngây người hồi lâu.
Ngày hôm sau, một tin tức truyền khắp Tượng châu và hai nước Cảnh, Khánh.
Ty nghiệp Văn viện Tượng châu Tất Nguyên tự sát trong thư phòng, trước khi chết đã truyền tài khí vào một cây bút lông, hình thành một cây bút văn bảo cấp Hàn Lâm.
Tất Nguyên còn để lại di thư, dặn dò con cái hãy cố gắng làm người Cảnh Quốc.
Quan chức và học giả các nơi đều gửi lời chia buồn đến vợ con Tất Nguyên, ngay cả Phương Vận cũng đại diện Tổng đốc phủ đến Tất phủ viếng, đồng thời cam đoan sẽ thu xếp ổn thỏa cho gia quyến của Tất Nguyên.
Cùng ngày, Phương Vận đến Văn viện châu, sử dụng quyền lực của Viện quân châu, toàn diện định ra bộ sách giáo khoa mới cho Tượng châu, bản chính Thanh Nguyên.
Thời gian ngày càng gần đến mùng tám tháng mười hai, Đổng Văn Tùng càng lúc càng mong chờ phong chiến thư thứ hai của Phương Vận.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi