Khi Phương Vận và Nhan Vực Không gửi thư, phần lớn bách tính Đinh huyện ùa ra khỏi cổng thành, chứng kiến một cảnh tượng mà người Tượng Châu chưa từng thấy.
Ngoại trừ các Tiến sĩ hoặc những người đọc sách có văn vị cao hơn, toàn bộ Tuyên Vũ quân đồng loạt quỳ nửa gối, hướng về bách tính Đinh huyện bị cướp bóc mà tạ lỗi, đồng thời lấy ra một phần bảo vật để bồi thường.
Châu mục Đổng Văn Tùng cùng Đô đốc Phương Thủ Nghiệp đích thân chấp nhận lời tạ lỗi của Tuyên Vũ quân, đồng thời bày tỏ sẽ sắp xếp ổn thỏa cho những bách tính bị cướp bóc.
Sau khi tạ lỗi, Tuyên Vũ quân lập tức vội vã rời đi mà không hề ngoảnh đầu lại, trông vô cùng chật vật.
Người Đinh huyện vô cùng hưng phấn, bởi chỉ vài ngày trước đó, họ vì bị cướp bóc mà mắng chửi Huyện lệnh Đinh huyện, Châu mục và Phương Vận, thậm chí mắng cả Quốc quân và Thái hậu, cho rằng Tượng Châu còn không bằng quy phục Khánh Quốc, ít nhất sẽ không bị đại quân Khánh Quốc cướp đoạt.
Nhưng ngày hôm nay, tất cả những gì xảy ra trước mắt đã khiến họ chấn kinh, khiến họ nhận ra rằng, Khánh Quốc dường như đã không còn là Khánh Quốc của năm xưa, mà Cảnh Quốc cũng không còn là Cảnh Quốc của năm xưa.
Sau đó, Đổng Văn Tùng, Phương Thủ Nghiệp và những người khác trở về Ba Lăng thành.
Khi trở lại Ba Lăng thành, trời đã về đêm, Đổng Văn Tùng một mình đi tới bên ngoài thư phòng của Phương Vận, gõ cửa rồi bước vào.
"Hạ quan Đổng Văn Tùng, tham kiến Tổng đốc đại nhân." Đổng Văn Tùng mỉm cười bước vào thư phòng.
"Ngồi đi." Phương Vận hờ hững nói.
"Hạ quan không dám." Đổng Văn Tùng đáp.
"Chuyện Đinh huyện ra sao rồi? Quả nhiên có người nhắc đến trên luận bảng." Phương Vận nói.
"Tuyên Vũ quân chần chừ rất lâu, nhưng trước sau vẫn không có người Khánh Quốc nào đến, bọn họ đành từ bỏ ảo tưởng, quỳ nửa gối tạ lỗi. Ai, người Tượng Châu nói rằng, làm người Tượng Châu nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên biết thế nào là hãnh diện." Đổng Văn Tùng khá cảm khái, rõ ràng là một người trung niên, nhưng lại như một lão nhân đang nhìn lại chuyện cũ.
"Hừm, vậy thì tốt rồi. Bắt đầu từ hôm nay, hãy quên đi tất cả tạp sự, bắt đầu trù bị Trung thu văn hội vào rằm tháng Tám. Đến lúc đó, sẽ có chính khách và người đọc sách từ các quốc gia đến tham dự, không thể qua loa đại khái." Phương Vận nói.
Đổng Văn Tùng sững sờ, hỏi: "Tại hạ có chút không hiểu. Trung thu văn hội mặc dù là một trong những văn hội quan trọng nhất hàng năm của Nhân tộc, nhưng thường chỉ có Khổng Thành mới mời những nhân vật quan trọng từ các quốc gia, tổ chức đặc biệt long trọng. Địa vị của Ba Lăng thành trong Nhân tộc vốn tầm thường, Trung thu văn hội hàng năm ở đây cũng không khác gì các văn hội ngày lễ khác. Ngài đây là muốn tổ chức một Trung thu văn hội long trọng sao?"
Phương Vận nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Ta chuẩn bị giải quyết một chuyện tại Trung thu văn hội. Chẳng phải người Tượng Châu vẫn luôn ồn ào muốn cho danh tiếng Nhạc Dương Lầu vượt trên Hoàng Hạc Lâu sao? Năm nay chính là cơ hội tốt nhất."
Đổng Văn Tùng nói: "Hạ quan lĩnh mệnh, tại hạ sẽ lập tức điều động tất cả sức mạnh để chuẩn bị, bất quá... Ngài có thể tiết lộ quy mô cụ thể được không? Là cấp độ Đại Nho, hay cấp độ Quốc quân, hoặc là cấp độ Bán Thánh?"
Phương Vận không trả lời ngay, suy tư chốc lát, nói: "Quốc quân trở lên."
Đổng Văn Tùng mặt lộ vẻ vui mừng, vốn tưởng rằng chỉ có Đại Nho phổ thông tham dự, hiện tại nếu là cấp độ Quốc quân, điều đó có nghĩa là, văn hội lần này e rằng có thể mời được Quốc quân các quốc gia, gia chủ thế gia, các đại nhân vật cấp độ Văn Tông, Văn Hào hoặc Hư Thánh, hơn nữa không ít hơn vài vị.
"Điều này trong lịch sử Ba Lăng thành chưa từng có, hạ quan nhất định tận tâm chuẩn bị, tuyệt đối không để văn hội có một chút sơ suất nào."
Phương Vận lại lắc đầu, nói: "Ngươi không thể ngăn cản sơ suất, điều ngươi cần làm, chính là suy nghĩ làm sao để tu bổ khi sơ suất xảy ra."
Đổng Văn Tùng lập tức nghe rõ ý tại ngôn ngoại của Phương Vận, thấp giọng hỏi: "Chẳng lẽ ngày đó có đại sự phát sinh?"
Phương Vận không hề trả lời, Đổng Văn Tùng đang do dự có nên hỏi tiếp không, Phương Vận từ trên bàn sách lấy ra một tờ giấy, đưa về phía Đổng Văn Tùng, nói: "Đây là trang đầu tiên của Dân Báo ngày mai."
Đổng Văn Tùng vẫn luôn chờ đợi tiêu đề này, tóc gáy hầu như dựng đứng cả lên, mỗi một sợi tài khí trong cơ thể đều như đã chuẩn bị sẵn sàng, vội vàng duỗi ra hai tay.
Đổng Văn Tùng tiếp nhận tờ giấy kia vừa nhìn qua, hai mắt trừng lớn, hô hấp dồn dập.
Đọc kỹ ba lần, Đổng Văn Tùng ngẩng đầu nhìn Phương Vận, vừa mừng vừa sợ nói: "Đại nhân, đây là thật sao?"
"Đương nhiên." Phương Vận nói.
"Được! Được! Được! Hạ quan sẽ lập tức đi giao cho đường biên thẩm của Dân Báo!" Đổng Văn Tùng vén vạt trường bào lên, vội vã bước ra khỏi thư phòng của Phương Vận. Các nội quan châu nha đều trợn mắt há hốc mồm, đường đường một Hàn Lâm Châu mục lại hành động như vậy, nếu truyền ra ngoài, tất sẽ bị Nội các quở trách.
Sáng sớm ngày 12 tháng 8.
Mặt trời dường như e ngại cái se lạnh của trời thu, núp ở cuối chân trời phía Đông, chậm chạp không chịu ló dạng.
Trời lờ mờ sáng, cửa các văn viện và hiệu sách khắp Tượng Châu đã xếp thành hàng dài, đặc biệt là bên ngoài hiệu sách của Châu Văn Viện ở Ba Lăng thành, từ đêm qua đã bắt đầu xếp hàng. Đến 5 giờ sáng, số người trước cửa đã vượt quá ba vạn, trong đó có hơn ba ngàn người đến từ ngoài Tượng Châu.
Có giáo huấn từ lần trước, lần này Tri phủ Ba Lăng cùng Tri Huyện như gặp phải đại địch, đã sớm phái hơn một nghìn binh sĩ đến duy trì trật tự, đồng thời mở ra năm mươi điểm tiêu thụ.
Sáng sớm 5 giờ rưỡi, số người trước cửa hiệu sách của Châu Văn Viện đã đạt đến 50 ngàn.
Sáu giờ, khi hiệu sách của Văn Viện chính thức mở bán, toàn bộ con phố lớn trước Châu Văn Viện chen chúc đến mức nước chảy không lọt, tổng số người đã vượt quá mười vạn, có hơn một vạn người đến từ ngoài Tượng Châu, trong đó phần lớn là người Cảnh Quốc, thậm chí có một vài thương nhân sách từ nơi khác.
Mấy ngày trước, sau khi tin tức về việc Dân Báo số đầu tiên không còn được bán ra nữa truyền đi, người đọc sách khắp Nhân tộc dồn dập tìm mua Dân Báo, giá thu mua tăng vọt không ngừng, hiện tại đã cao lên tới ba mươi lượng bạc mỗi tờ, hơn nữa còn đang không ngừng tăng lên.
Một công nhân lành nghề ở Ba Lăng thành có thu nhập hàng năm cũng không tới mười lăm lượng bạc mặt.
Rất nhiều người chợt bắt đầu đầu cơ Dân Báo số đầu tiên, thu mua giá rẻ từ tay người Tượng Châu, sau đó bán ra với giá cao.
Thế nhưng, hơn nửa số người Tượng Châu rất quý trọng tờ Dân Báo này, đều giữ lại để sưu tầm, chỉ có số ít người chịu bán.
Dù vậy, việc đầu cơ Dân Báo cũng tạo ra một thị trường hơn mười triệu lượng bạc trắng, hấp dẫn rất nhiều người tham dự.
Một nhóm người thông minh nhất đã sớm tích trữ hơn một nghìn tờ Dân Báo với giá rẻ, đang chờ đợi thời cơ ra tay, một khi ra tay, liền có thể thu về lợi nhuận hơn một nghìn lần.
"Mở bán!"
Hơn mười vạn người nhất thời kích động, rướn cổ nhìn về phía trước, liền thấy từng chiếc xe bò đi ra, trên mỗi chiếc xe bò đều chất đầy báo chí như một ngọn núi nhỏ. Rất nhiều người lộ ra ánh mắt chờ đợi.
Có người phảng phất nhìn thấy từng tòa núi bạc đang tiến về phía mình, có người phảng phất nhìn thấy một con đường khoa cử rộng mở xuất hiện, còn có người phảng phất nhìn thấy tương lai của con trai, con gái mình...
Những người ở đây mang theo những mục đích khác nhau, bắt đầu xếp hàng mua Dân Báo.
Lượng người trước hiệu sách của Châu Văn Viện đã vượt qua cảnh tượng tiêu thụ của tuyệt đại đa số Văn Báo và Thánh Đạo.
Đồng sinh Dương Lâm đứng ở vị trí đầu tiên trong một hàng người, mỉm cười nhìn sai dịch dỡ xuống những chồng báo chí dày đặc từ chiếc xe kia.
Vào ngày Dân Báo số đầu tiên được bán ra, tức ngày 2 tháng 8, hắn vì muốn mua Văn Báo và Thánh Đạo mà xếp hàng sớm nhất, nhưng như có ma xui quỷ khiến lại mua được tờ Dân Báo đầu tiên trong lịch sử Nhân tộc, khiến hắn trở thành người nổi tiếng trong mắt hàng xóm và bạn bè, ở toàn bộ Ba Lăng thành đã có chút danh tiếng.
Một vài văn hội vốn sẽ không mời hắn cũng gửi thiệp mời cho hắn, khiến hắn hãnh diện trong vòng thân hữu.
Thậm chí có người bỏ ra một ngàn lượng bạc trắng mua tờ Dân Báo đầu tiên trong tay hắn, nhưng đều bị hắn từ chối. Hắn đã từng nửa đùa nửa thật nói với thân hữu rằng, tờ Dân Báo này sẽ được coi là truyền gia bảo, truyền lại cho đời đời con cháu.
Ngày hôm nay, hắn lại một lần nữa xếp hàng ở vị trí đầu tiên. Mấy người phụ cận nhận ra hắn chính là người đầu tiên mua Dân Báo, thấp giọng nghị luận, điều này khiến Dương Lâm trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Khi Dân Báo mở bán, hắn không thể chờ đợi thêm nữa, trả tiền và giành lấy tờ Dân Báo đầu tiên, nhanh chóng xem tiêu đề trang đầu tiên.
(Còn tiếp.)
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi