Virtus's Reader
Nho Đạo Chí Thánh

Chương 1919: CHƯƠNG 1903: CHE HẾT NẺO TÀ CÕI TRẦN GIAN

Bá Hạ ở Long tộc có địa vị là Long Đế, yêu vị thì lại tương đương với Cổ Yêu Tổ Đế hoặc Yêu Man Tổ Thần, cùng thuộc về những đại nhân vật được xưng là tổ.

Con quy yêu hầu kia chính là đã lợi dụng thủ đoạn của yêu giới, triệu hồi sức mạnh huyết thống của Bá Hạ, cũng là nguyên nhân yêu giới cho rằng phe mình sẽ toàn thắng trong Tam Cốc Liên Chiến.

Nhưng vừa hay trước đó, Phương Vận đã thu được một phần sức mạnh của Văn Tinh Long Tước, lại nhận được sức mạnh của Đông Hải Long Thánh ngưng tụ thành Long Thánh tinh vị, lúc này mới đánh bại được con quy yêu hầu kia.

Phương Vận nói: "Ta tự nhiên biết chư vị đều là kỳ tài bất thế, có át chủ bài. Bất quá, nơi này là Sương Hàn Đại Đấu Trường, là địa bàn của Cổ Yêu."

Trấn Hải Long Vương lạnh lùng nói: "Ngu muội! Bất kỳ đại đấu trường nào cũng phải đảm bảo sự công bằng tương đối, mặc dù Long tộc chúng ta và yêu man là tử địch của Cổ Yêu, đại đấu trường cũng sẽ không ưu ái ngươi, càng không áp chế chúng ta. Băng tộc sở dĩ được tăng cường, không phải vì chúng là hậu duệ của Cổ Yêu, mà là vì chúng là băng tộc, có thể hấp thu lực lượng hàn băng, cho dù đến nơi cực hàn của yêu giới, băng tộc cũng sẽ trở nên mạnh mẽ như thường. Ba con Đại Yêu Vương trước đó bị giết, chẳng qua là vì yêu vị của chúng quá cao mà thôi. Năm đó, Long tộc hoặc yêu man giết chết kình địch Cổ Yêu rồi giành thắng lợi rời khỏi đại đấu trường là chuyện thường xảy ra! Nơi này là địa bàn của Cổ Yêu, nhưng không phải địa bàn của Phương Vận ngươi."

"Ngươi nói tới là một đại đấu trường hoàn chỉnh, độc lập, nhưng ngươi lại quên, nơi này đã là Thập Hàn Cổ Địa, mỗi một tấc đất nơi đây đều ẩn chứa ý chí của Tổ Đế Đồ Đình. Những hàn khí kia, những thiên địa nguyên khí đó, phàm là sức mạnh chúng ta có thể lợi dụng, đều sẽ vì nhiễm phải sức mạnh của Tổ Đế Đồ Đình mà thân cận với Cổ Yêu. Thế giới đã thay đổi, ngươi lại ngu xuẩn không nhận ra." Phương Vận nói.

Trấn Hải Long Vương cười nhạo: "Thế nên ta mới nói ngươi ngu muội. Dù cho một thế giới có biến, dù cho ngươi thật sự thân cận với sức mạnh nơi đây, nhưng tác dụng thực sự chẳng qua cũng chỉ tương đương với việc khiến chiến thi từ có thêm một tầng bảo quang mà thôi. Mức độ tăng cường như vậy, đối với bọn ta mà nói thì có đáng là gì?"

"Ở trước mặt Tổ Linh Cự Tượng, dù là Đại Yêu Vương mới tấn cấp khí huyết dồi dào cũng chắc chắn phải chết, ngươi chỉ nhận được chút tăng cường, chẳng thấm vào đâu!" Lang Phách không hề che giấu sự khinh bỉ của mình.

"Ta vừa rồi thực ra còn một câu chưa nói, nơi này là địa bàn của Cổ Yêu, mà ta là nhân tộc." Phương Vận mỉm cười ôn hòa, như quân tử đón gió xuân.

Câu nói này không có khí thế gì lớn lao, thậm chí cũng không ẩn chứa sức mạnh ghê gớm nào, chỉ là một câu nói hết sức bình thường.

Thế nhưng, vẻ mặt của mười con Yêu Vương và Trấn Hải Long Vương đều có biến đổi nhỏ.

Phương Vận là nhân tộc.

Nhân tộc không phải một chủng tộc sáng tạo kỳ tích, mà là một chủng tộc từng bước tiến về phía trước, từng chút nỗ lực, có thể biến kỳ tích ngẫu nhiên thành thành quả tất yếu!

Khi Chu Văn Vương xuất hiện trên đời, yêu man cho rằng đó là kỳ tích.

Khi Nho gia xuất hiện trên đời, yêu man cho rằng đó là kỳ tích.

Khi thời đại bách gia tranh minh, yêu man vẫn cho rằng đó là kỳ tích.

Khi sức mạnh của Nho gia, Công gia, Pháp gia, Binh gia, Tạp gia, Y gia vân vân các nhà lần lượt nở hoa kết trái ở Thánh Nguyên đại lục, yêu man mới phát hiện ra vấn đề.

Tất cả những điều đó không phải là kỳ tích, mà là kết quả tất yếu nhân tộc dùng trí tuệ và sự cần cù để đổi lấy.

"Các ngươi ngay từ đầu nên suy nghĩ một chút, là giết sạch đám tôm binh tướng cua của băng tộc đơn giản hơn, hay là giết sạch các ngươi đơn giản hơn?"

Lũ yêu kinh ngạc.

Băng Đồng trừng mắt nhìn Phương Vận, vấn đề này căn bản không cần suy nghĩ. Hóa ra, ngay từ đầu, mục tiêu của Phương Vận vốn không phải là mượn tay những Yêu Vương này để ngăn cản băng tộc, cũng không phải cái gọi là ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi.

Bất kể là băng tộc của Thập Hàn Cổ Địa hay huyết yêu man, vai trò thực sự của chúng chỉ là để làm suy yếu các Yêu Vương mà Phương Vận muốn trừ khử.

Kể từ khi có được Băng Cung Sơn, mục đích thực sự của Phương Vận đã thay đổi từ tranh đoạt Thập Hàn Quân Vương thành giết chết những hung đồ trong Tam Cốc Liên Chiến.

"Vậy thì thế nào? Cũng không có gì khác biệt."

"Khác biệt rất lớn."

Phương Vận nói rồi chậm rãi ngồi thẳng người, hơi thở sự sống như Trường Giang vỡ đê, điên cuồng tăng vọt.

Một hơi thở sau, khí tức của Phương Vận không chỉ vượt qua Chính Tâm cảnh, mà còn tiến thêm một bước, trở thành Đại Học Sĩ đỉnh phong.

Băng Đồng kinh ngạc, giờ mới hiểu, Phương Vận hẳn là đã sớm khôi phục sức mạnh, nhưng vẫn luôn ngụy trang để làm tê liệt các Đại Yêu Vương của băng tộc hoặc những kẻ địch khác.

Giữa tuyết lớn mênh mông, Phương Vận vững như núi.

"Cũng không có gì khác biệt!" Trấn Hải Long Vương kiên định nói.

"Khác biệt rất lớn!"

Phương Vận nói xong, một tờ Thánh Trang lơ lửng trước người, Nghiễn Quy Mặc Nữ hiển hiện, Đại Nho Văn Bảo Bút bay lên, một giọt hoàng kim thánh huyết rơi vào Thánh Trang.

"Thập Hàn Cổ Địa, các bạn hữu đều đến, thưởng tuyết uống trà, thật là một niềm vui lớn. Phương mỗ xin viết bốn câu thơ tặng chư vị, trên đường xuống Hoàng Tuyền, mời đi thong thả."

Chúng Yêu Vương toàn bộ tinh thần đề phòng, nhưng đáng tiếc vì bị thương nặng, vẫn đang chậm rãi hồi phục, bọn họ không thể lãng phí bất kỳ sức mạnh nào, chỉ có thể phòng ngự trước, tìm cơ hội rồi mới ra tay. Huống chi, trận chiến thực sự tất nhiên phải tiến hành thăm dò, trừ phi có lý do tất yếu, bằng không không thể vừa ra tay đã toàn lực ứng phó.

Trấn Hải Long Vương, Lang Phách và Hổ Lan nhìn nhau, nhẹ nhàng gật đầu, vào thời khắc mấu chốt tất nhiên sẽ sử dụng sức mạnh mạnh nhất, một đòn phá địch.

Phương Vận đề bút liền viết, một hơi thở sau thơ đã thành.

"Sáu cánh hoa bay vào sân nhà,

Ngồi xem trúc biếc hóa cành ngà.

Nay lên lầu cao vui phóng mắt,

Che hết nẻo tà cõi trần gian."

Chúng Yêu Vương vô cùng kinh ngạc, đây không phải là chiến thi từ, chỉ là đang kể về việc thi nhân ngồi trong nhà, nhìn thấy hoa tuyết sáu cánh bay vào sân, khiến cho những cây trúc bị tuyết lớn bao phủ, tựa như cành ngọc trắng. Thời điểm thế này rất thích hợp để lên nơi cao trông xa, nhìn tuyết lớn che lấp những ngã rẽ hiểm ác, khiến thế gian trở nên tinh khôi, sạch sẽ.

Bài thơ này tình ý chan chứa, tuy không phải để giết địch, nhưng cũng ký thác nguyện vọng của tác giả muốn trừ sạch mọi kẻ ác, việc ác. Nhưng suy cho cùng, nó không phải là chiến thi từ.

Từng tầng bảo quang lấp lóe trên Thánh Trang, Thánh Trang hấp thụ lượng lớn thiên địa nguyên khí, cháy hừng hực, cuối cùng hóa hư thành thực, liền thấy tuyết lớn trong thiên địa đột nhiên tăng tốc.

Tuyết ở Ma Thiên Nhai vốn đã rất lớn, đâu đâu cũng có những bông tuyết to bằng lòng bàn tay bay lượn.

Mà hiện tại, những bông tuyết lớn tầng tầng lớp lớp, gấp mười lần so với trước.

Những bông tuyết này bay lượn càng gấp gáp, rìa cạnh càng sắc bén, mỗi một bông tuyết đều tương đương với một đòn của Yêu Soái.

Bài thơ này nhận được sức mạnh tăng cường của Thập Hàn Cổ Địa, vậy mà đã đạt đến cấp độ Đại Nho.

Mười con Yêu Vương và Trấn Hải Long Vương đều bật cười, bởi vì những bông tuyết kia thậm chí không thể chạm đến thân thể của bọn họ.

Trấn Hải Long Vương mỉm cười bình phẩm: "Ngươi ban đầu suýt chút nữa dọa được ta, bây giờ lại suýt chút nữa làm ta cười rụng cả Long Nha. Để ta xem sức mạnh của bài thơ này nào. Không tệ, hoa tuyết dày hơn, hàn ý tăng cường, bông tuyết cũng mạnh hơn không ít, phạm vi cũng lớn, lớn đến mức tương đương với chiến thi của Đại Nho, không tệ. À, ta quên mất, câu 'Che hết nẻo tà cõi trần gian', có khả năng của mê tung huyễn thuật phải không? Ta quả thực đã không nhìn thấy cảnh vật ở xa, thậm chí không thể nhận biết chính xác khoảng cách ngoài trăm trượng, bất quá, ai cần công kích kẻ địch ngoài trăm trượng chứ, chỉ cần tiếp cận ngươi là được rồi?"

Lang Phách cười nói: "Chiến thi từ này đối với Yêu Vương bình thường mà nói xem như là phiền toái không nhỏ, có lẽ sẽ lạc đường không ngừng, nhưng, chúng ta không phải Yêu Vương bình thường."

Tất cả Yêu Vương ở đây đều cười lên, tám con Yêu Vương còn lại dù không phải huyết thống Tổ Thần thì cũng ít nhất là Thánh Tử, huyễn thuật ở mức độ này căn bản sẽ không ảnh hưởng đến cận chiến của bọn họ.

Hồ Ly trầm mặc không nói, nàng là đại hành gia về huyễn thuật, huyễn thuật của bài thơ này quả thực rất bình thường. Nhưng nếu nói bài thơ này chủ yếu là để tăng số lượng hoa tuyết thì cũng vô lý, dù sao hoa tuyết ở mức độ này có nhiều hơn nữa cũng không làm gì được Yêu Vương.

Đông đảo Yêu Vương trở nên ung dung, vừa tiếp tục đi về phía Phương Vận, vừa tiếp tục hồi phục sức mạnh.

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!