Không bao lâu sau, một lão lại viên mặc trang phục màu xám tro sẫm bước vào công đường.
Kế Tri Bạch trái lại đã bình tĩnh trở lại, không nói một lời.
Phương Vận nhìn về phía ngỗ tác, hỏi: "Bản quan hỏi ngươi, có từng khám nghiệm tử thi cho một người tên Chu Nguyệt Minh không?"
"Bẩm đại nhân, tiểu lão nhi vẫn nhớ."
"Ngươi nói đi." Phương Vận quan sát lão ngỗ tác này, thấy thần sắc ông ta bình tĩnh, không chút kinh hoảng.
"Ngày đó, tiểu lão nhi đang ở trong quân doanh, nghe tin một phạm nhân bị sung quân chết trên đường nên đã đến khám nghiệm tử thi. Khi tiểu lão nhi trông thấy thi thể, đã hỏi thăm sai dịch áp giải hắn. Bọn họ nói người nọ vốn đã ốm yếu từ lúc lên đường, dọc đường lại không hợp thủy thổ, thêm nữa phải đi dưới trời nắng gắt, khi đi qua một con sông đã ngã xuống chết đuối. Tiểu lão nhi đã ghi lại cặn kẽ những gì mình thấy, rồi dựa theo lời của sai dịch mà suy đoán rằng nạn nhân chết do đuối nước."
Kế Tri Bạch thầm thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt cũng giãn ra.
Phương Vận gật đầu, ra lệnh: "Truyền sai dịch đã áp giải Chu Nguyệt Minh!"
Chẳng mấy chốc, hai gã sai dịch của huyện Ninh An bước vào công đường. Thần sắc chúng thản nhiên, sau khi chào hỏi Phương Vận, còn không quên chào cả Kế Tri Bạch.
Phương Vận nói: "Hai ngươi hãy kể lại chuyện Chu Nguyệt Minh chết ngày hôm đó."
"Bẩm đại nhân. Hôm đó, hai chúng tôi áp giải Chu Nguyệt Minh đến quân Ưng Dương. Khi vừa lên cầu Dự Hà chưa được bao lâu, do nhất thời sơ suất nên đã để Chu Nguyệt Minh vô ý rơi xuống sông. Hai chúng tôi tuy bơi lội không tệ, nhưng lúc đó quá hoảng sợ, một lúc sau mới nhảy xuống cứu người, đáng tiếc đã muộn."
Phương Vận hỏi: "Các ngươi đi đường nào? Cầu Dự Hà cũng không dài, hắn rơi xuống nước ở đoạn nào trên cầu?"
Gã sai dịch lập tức đáp: "Ngay giữa cầu. Khi đó là tháng tám, nước đang sâu."
Phương Vận gật đầu, nói: "Người đâu, mang hai vật lên đây."
Chỉ thấy một lại viên bưng một cái khay lên, trên khay có hai chiếc đĩa sứ. Đĩa bên trái đựng bùn nhão, đĩa bên phải đựng bùn cát.
Phương Vận nhìn ngỗ tác, hỏi: "Trong hồ sơ của ngươi từng viết 'trong móng tay có rất nhiều bùn cát', vậy nó giống với đĩa nào trên khay?"
Ngỗ tác sững sờ, trong mắt lóe lên vẻ kinh hãi. Tay phải của ông ta khẽ run lên một cách khó nhận ra.
Sắc mặt Kế Tri Bạch có thay đổi rất nhỏ.
Ngỗ tác đứng sững tại chỗ, hồi lâu không nói lời nào. Phương Vận chậm rãi lên tiếng: "Ngươi không nghe rõ, muốn bản quan hỏi lại lần nữa sao?"
Giọng nói của Phương Vận ẩn chứa hàn ý và uy áp vô hình. Thân thể ngỗ tác run lên, chỉ về phía đĩa bùn cát bên phải. Dường như không dám nhìn Phương Vận và Kế Tri Bạch, ông ta cúi đầu nói: "Là bùn cát trong đĩa này."
"Rầm!" Kinh đường mộc vang lên.
Ngỗ tác sợ tới mức toàn thân run rẩy, hai gã sai dịch chỉ khẽ giật mình, còn Kế Tri Bạch thì không nhìn ra thay đổi gì.
Phương Vận nhìn hai gã sai dịch, quát lớn: "Giữa cầu Dự Hà nước sâu chảy xiết, nếu Chu Nguyệt Minh rơi xuống từ đó, móng tay căn bản không thể nào cào được bùn dưới đáy sông. Mà cho dù có cào được, bùn cát trong móng tay sau khi chết cũng sẽ rất ít, và phải là loại bùn nhão trong chiếc đĩa kia! Còn loại bùn cát bên phải này, lại là bùn cát ở vùng nước cạn ven bờ sông Dự Hà. Hai ngươi nói cho bản quan biết, một người chết ở chỗ nước sâu như Chu Nguyệt Minh, tại sao trong móng tay lại có bùn cát ở vùng nước cạn!"
"Chuyện này..." Hai gã sai dịch nhìn nhau, không dám trả lời.
Kế Tri Bạch nói: "Có lẽ là khi hai người họ kéo thi thể lên bờ, móng tay đã quệt phải bùn cát ở vùng nước cạn."
Phương Vận cười lạnh: "Xem ra Kế chủ sự không am hiểu chuyện giết người. Ngài thử nói xem, phải dùng tư thế nào để kéo một người lên bờ mà có thể khiến cả mười đầu móng tay lưu lại lượng lớn bùn cát như vậy! Mặt khác, Địch ngỗ tác, trong hồ sơ của ngươi miêu tả người chết 'mặt có vết trầy, trong mũi có lượng lớn bùn cát', đây là triệu chứng điển hình của việc bị người khác dìm chết ở vùng nước cạn! Địch ngỗ tác, ngươi kinh nghiệm phong phú, lẽ nào lại không nhìn ra? Ngươi đã dám ghi lại chân thực các dấu hiệu này, nhưng lại đưa ra một kết luận trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, rốt cuộc là có ý đồ gì!"
Địch ngỗ tác khẽ thở dài, quỳ xuống đất, cúi đầu nói: "Ngày đó đi cùng sai dịch còn có chủ sự trấn quân trong quân doanh. Chương chủ sự nhìn ta rồi nói, người này là do một người bạn tốt của ông ta sung quân đến, tất nhiên là chết do bất cẩn rơi xuống nước! Trước mặt ông ta, hạ quan đành nói rằng đúng là vô ý rơi xuống nước chết đuối. Chỉ là hạ quan làm ngỗ tác nhiều năm, vẫn ghi lại chi tiết những dấu vết chân thực trên thi thể, để phòng sau này... có người lật lại bản án."
Kế Tri Bạch xen vào: "Ta quả thực có quen biết Chương chủ sự, nhưng ông ta chẳng qua chỉ thuận miệng nói vậy, ngươi lại nghe theo lời ông ta, e rằng khó mà khiến người ta tin được."
Địch ngỗ tác đột nhiên ngẩng đầu nhìn Kế Tri Bạch, trong mắt lóe lên nỗi oán hận đã dồn nén nhiều năm, nói: "Kế đại nhân, thượng quan nói gì, đám tiểu nhân chúng ta làm nấy, chuyện này thì có gì khó tin chứ?"
"Ngươi..." Kế Tri Bạch chưa kịp nói hết lời đã bị Phương Vận cắt ngang.
Phương Vận nói: "Địch ngỗ tác, hôm nay ngươi hãy nói ra suy đoán thật sự của mình!"
"Bẩm đại nhân, hạ quan cho rằng, Chu Nguyệt Minh đã bị người ta dìm chết ở vùng nước cạn của sông Dự Hà!" Địch ngỗ tác nói xong liền cúi đầu.
Phương Vận nhìn về phía hai gã sai dịch sắc mặt đã đại biến, ánh mắt lạnh như băng, hỏi: "Hai ngươi còn gì để nói không?"
Hai gã sai dịch nhìn nhau rồi cúi đầu.
Trong mắt Phương Vận lóe lên vẻ tàn khốc, hắn không chút do dự sử dụng Pháp Điển, phân đường xét xử!
Hai gã sai dịch bị đưa vào hai công đường riêng biệt để thẩm vấn. Phương Vận dùng hết mọi thủ đoạn, cuối cùng cũng cạy được miệng chúng. Hóa ra, trước khi áp giải Chu Nguyệt Minh, Chủ bộ Thân Minh lúc bấy giờ đã yêu cầu hai người họ phải giết Chu Nguyệt Minh trên đường đi.
Phương Vận không ngờ kết quả lại như vậy. Hắn thu lại Pháp Điển, lạnh lùng nhìn hai gã sai dịch, nhớ lại vẻ mặt của chúng khi vừa bước vào công đường, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác chán ghét tột độ.
Là sai dịch chuyên áp giải tù phạm, chúng tự nhiên đã trải qua không ít chuyện. Rõ ràng đã từng giết người, vậy mà khi ra công đường lại có thể thản nhiên như không, không chút sợ hãi, hoàn toàn không coi mạng người ra gì, quả là máu lạnh đến mức nào!
Phương Vận ngồi trên ghế trầm tư.
Thân Minh đã chết, manh mối này coi như đã đứt. Vậy chỉ có thể tiếp tục điều tra từ manh mối của ngỗ tác và Chương chủ sự.
Kế Tri Bạch hai mắt nhìn lên trần nhà, vẻ mặt càng thêm ung dung.
Phương Vận rút ra một thẻ lệnh, ném cho Vu Bát Xích, nói: "Vu điển sử, lệnh cho ngươi đến quân Ưng Dương, mời Chương chủ sự tới huyện Ninh An để hỗ trợ bản quan điều tra vụ án mạng này!"
"Vâng!" Vu Bát Xích nhanh chân rời đi.
Phương Vận quay đầu nhìn về phía Kế Tri Bạch, nói: "Kế chủ sự, vụ án này cần có nhân chứng mới, đành phải làm phiền ngài ở lại thành Ninh An thêm vài ngày."
Kế Tri Bạch mỉm cười nói: "Không sao cả. Bản quan vừa hay tin từ đồng liêu ở Lại bộ, sau ngày mai, Lại bộ sẽ ban xuống công văn, để bản quan kiêm nhiệm chức Tuần Sát của Lại bộ, thanh tra các huyện ở Mật Châu. Vậy bản quan sẽ tạm thời tuần sát huyện Ninh An." Nói xong, hắn mỉm cười nhìn Phương Vận.
"Vậy bản quan sẽ dâng tấu lên triều đình, tố cáo rằng năm ngoái khi ngài còn là Huyện lệnh ở huyện Ninh An đã nhiều lần không làm tròn chức trách, thậm chí có thể có những vấn đề còn lớn hơn. Để phòng ngừa ngài can thiệp vào việc xét xử, ngài không được phép hành sử bất kỳ quyền lực nào trong phạm vi huyện Ninh An!" Phương Vận lập tức đáp trả gay gắt.
Sắc mặt Kế Tri Bạch trầm xuống, nói: "Vậy cũng phải đợi công văn của Lại bộ ban xuống rồi hãy nói! Xin hỏi Phương huyện lệnh, vụ án này có tạm thời gián đoạn không, bản quan có thể rời khỏi huyện nha được chưa?"
Phương Vận nói: "Kế chủ sự có thể tự nhiên rời đi."
Kế Tri Bạch đứng dậy, thấy Phương Vận không có ý định ra tiễn, bèn nói: "Thân là Huyện lệnh thất phẩm, không nên tiễn bản quan ra cửa sao?"
Phương Vận trong lòng khẽ động, nói: "Bản quan còn phải xử lý một chút công văn của vụ án này, nếu xử lý xong, nhất định sẽ tiễn ngài."
Kế Tri Bạch đặt mông ngồi lại xuống ghế, mở quạt ra, vừa phe phẩy vừa nói: "Vậy bản quan sẽ chờ ngươi xử lý xong!"