Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 242: CHƯƠNG 241: CON MỒI CỦA TÔ HỒ LY

"Vũ tâm toái, phong lưu lệ. . ."

"Mộng triền miên, tình xa xăm. . ."

Tiểu Tiểu và Tiểu Nguyệt ngồi một bên vừa chơi cờ nhảy, vừa hát ca khúc mà Đường Ninh mới dạy cho các nàng, hai nữ hài tử đều là giọng la lỵ tiêu chuẩn, mặc dù thanh tuyến non nớt, khí tức cũng không đủ, nhưng ngữ điệu hoan thoát, sức sống tràn đầy, khiến người nghe cảm thấy trong lòng ngọt ngào.

Nhuận Vương đứng bên cạnh hai nàng, hiện tại hắn là cái đuôi của Tiểu Nguyệt, bởi vì nàng không chỉ có thể viết chữ trên tờ giấy trắng, mà còn có tay nghề nấu ăn tuyệt vời, những đồ ăn này đại đa số hắn đều chưa từng nếm qua.

Thiên phú của Phương Tiểu Nguyệt trên phương diện trù nghệ, Đường Ninh đã sớm được chứng kiến, ngoài ý muốn chính là, Nhuận Vương dường như cũng có thiên phú ở phương diện này.

Phương gia có gen ăn hàng, điểm này Đường Ninh là xác định, dù là Phương Tân Nguyệt hay Nhuận Vương, đều thể hiện rất rõ điểm này.

Không biết có gen nào quyết định có thể làm đồ ăn có ăn ngon hay không, Đường Ninh rất hoài nghi, người Phương gia hẳn là có gen này.

Mà Phương Tiểu Nguyệt đã chuyển truy cầu với thức ăn đến trên mặt trù nghệ rất tốt.

Phương Tiểu Nguyệt ở kinh sư không có người bạn nào, Tiểu Tiểu cũng thế, thế là các nàng lập tức trở thành bạn rất thân.

Hai nữ hài tử ở độ tuổi tương tự, rất nhanh đã quen thuộc, mặc dù Tiểu Tiểu lớn hơn Phương Tiểu Nguyệt hai tuổi, nhưng nhìn thì có vẻ như Phương Tiểu Nguyệt mới là tỷ tỷ, cho dù mỗi ngày lão khất cái đều sẽ chuẩn bị dược thiện cho Tiểu Tiểu, những ngày này, nàng không còn bị đói bụng, dinh dưỡng cũng dần được bổ sung, nhưng thân thể nàng suy yếu lâu ngày, nếu muốn thay đổi cũng không phải một ngày hai ngày là được.

Nhuận Vương đứng ở bên cạnh nhìn một hồi, sau đó lại chạy tới bên người Đường Ninh, hỏi: "Tiên sinh, ngươi nói trên đời này thật sự có yêu tinh sao?"

Đường Ninh ngẩng đầu nhìn Đường yêu tinh ở trong đình đang nói chuyện cùng Tiểu Ý Tiểu Như, Nhuận Vương hỏi vấn đề này, hắn thật sự khó mà trả lời.

Muốn nói là có thì hắn sống hai đời đều chưa từng gặp qua, kiến thức từ nhỏ đến lớn hắn được giáo dục cũng nói cho hắn biết, trên đời này không có yêu tinh thần tiên.

Muốn nói không có, suy nghĩ kỹ một chút, chính Đường Ninh kỳ thật cũng là một yêu tinh, là yêu tinh khác với Đường yêu tinh, càng không phải hồ ly tinh như Tô Mị như thế.

Mọi người thường xuyên sẽ nói những thứ mà mình không lý giải được là yêu ma quỷ thần mà nói, nhìn từ điểm này Đường Ninh là phù hợp định nghĩa này.

Triệu Viên có vẻ tâm thần bất định: "Nếu như Xà Tinh tu luyện 500 năm là có thể hóa thành hình người, vậy nếu là có yêu tinh ở bên người chúng ta, chẳng phải là chúng ta sẽ không biết?"

"Yêu tinh cũng không nhất định sẽ hại người." Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Bạch Tố Trinh và Tiểu Thanh không phải chính là yêu tinh tốt, có lẽ cũng có yêu tinh muốn gả cho ngươi đấy."

Triệu Viên nghĩ nghĩ, không khỏi rùng mình một cái: "Ta mới không cần cưới yêu tinh, muốn cưới cũng phải cưới tiên nữ. . ."

Nhuận Vương này rất kỳ quái, hắn có đôi khi sẽ biểu hiện ra vẻ cơ trí không phù hợp với tuổi, có đôi khi lại hỏi mấy vấn đề quá ngu, EQ và IQ hiển nhiên là không cùng một cấp bậc.

Xuân lan thu cúc, mỗi người mỗi vẻ, yêu tinh và tiên nữ, mỗi loại đều có mị lực, chỉ có tiểu hài tử mới có thể làm lựa chọn, đại nhân. . . , ha ha.

Mặc dù Nhuận Vương chọc người rất giỏi, nhưng nói cho cùng hắn vẫn chỉ là một đứa bé.

. . .

« Bạch Xà truyện » bán khá chạy, rất nhanh ở kinh sư đã cuốn lên một trận thủy triều.

Đường Ninh vốn tưởng rằng Đường tài chủ chỉ đơn giản quảng cáo ở mấy trang cuối ở mỗi một quyển, không nghĩ tới ông ta lại đổi tên tiệm thuốc của Đường gia mở ở kinh sư thành "Bảo Hòa đường", mà đây chính là tên tiệm thuốc mà trong sách Hứa Tiên làm học đồ kia.

Ngoài ra, hông ta còn muốn bán cây dù, mời thợ thủ công cao minh, vẽ tranh minh hoạ Bạch Xà truyện trên mặt dù, trực tiếp bày những cây dù định chế này ở cửa ra vào hiệu sách để bán, năm lượng bạc một cái, giá tiền một cây dù gấp mười mấy lần giá cả một quyển« Bạch Xà ».

Càng quan trọng hơn là, những đại gia tiểu thư kia thế mà thật sự nguyện tốn năm lượng bạc để mua một cây dù!

Dù nói thế nào, thì ông ấy đều là cha của Đường yêu tinh, Đường Ninh cũng không thể để tiểu nhị đuổi ông ta đi, cũng không tiện thu phí chiếm dụng vị trí, không ngờ chuyện này còn chưa kết thúc, Đường Ninh không ngăn cản, ông ta còn làm hăng hơn.

Đường tài chủ ngoại trừ làm dù trong Bạch Xà truyện, còn làm quạt tròn, vòng tai của Bạch Tố Trinh, trâm cài đầu của Tiểu Thanh, còn có trang phục của Nhị Yêu Thanh Bạch, những sản phẩm liên quan mà Đường Ninh không chạm đến, tất cả đều bị ông ta làm.

Lợi nhuận thu được so với bọn hắn bán sách còn lớn hơn, Đường Ninh nhìn mà đỏ mắt.

Khi Đường Yêu Yêu đi qua bên cạnh hắn, Đường Ninh nhịn không được vẫy vẫy tay gọi nàng: "Yêu Yêu, ngươi qua đây một chút."

Đường Yêu Yêu ngồi xuống đối diện, hỏi hắn: "Chuyện gì?"

Đường Ninh nó từng chuyện vừa nghĩ tới cho nàng, cuối cùng thở dài, nói ra: "Nếu như những mặt hàng kia mà tự chúng ta tới làm, khả năng so với đơn thuần bán sách còn kiếm tiền nhiều hơn, lần này chúng ta thua thiệt lớn. . ."

"Lẽ nào lại như vậy!" Đường Yêu Yêu thở phì phò đứng lên, "Ta đi tìm ông ấy!"

Những ngày gần đây Đường Ninh mới phát hiện, Đường Yêu Yêu phi thường thích hợp làm bà chủ, chỉ cần dính đến buôn bán với bạc, từ trước tới giờ nàng không hề xử trí theo cảm tính, cùng cha ruột cũng tính sổ sách rõ ràng, giao tiền cho nàng, Đường Ninh vô cùng yên tâm.

Trước kia khi không hiểu rõ nàng, thế mà cảm thấy nàng bại gia, ngẫm lại thật sự là không nên.

Hắn không chờ được Đường Yêu Yêu, mà lại chờ được Đường tài chủ.

Đường tài chủ nhìn hắn, ngữ khí bất thiện nói: "Ngươi lại rót thuốc mê gì cho Yêu Yêu rồi?"

Đường Ninh kinh ngạc nói: "Ta rót thuốc mê gì?"

Đường tài chủ cả giận nói: "Ngươi không rót thuốc mê, nàng sẽ chạy tới để bắt ta phân lợi nhuận từ việc buôn bán những thứ kia cho các ngươi?"

"Bá phụ bớt giận." Đường Ninh rót cho ông ta một chén trà, ngồi xuống nói ra: "Tình cảm là tình cảm, làm ăn là làm ăn, Bạch Xà và Thanh Xà, chúng ta đều đăng ký qua bản quyền ở quốc tử giám Bản Quyền Xử, không đạt được ta và Yêu Yêu cho phép, ngài không thể một mình thương dụng."

"Đừng tìm ta nói bản quyền!" Đường tài chủ nhìn hắn, cả giận nói: "Ngươi cướp nữ nhi của ta coi như xong, hiện tại ngay cả chuyện buôn bán của Đường gia mà ngươi cũng muốn đoạt, ngươi có phải vẫn còn đang đánh chủ ý tới sản nghiệ Đường gia hay không?"

Đường Ninh vỗ bàn, cả giận nói: "Bá phụ, ngươi vu khống ta coi như xong, sao ngươi có thể vu khống trong sạch Yêu Yêu!"

"Vu khống?" Đường tài chủ so với hắn lại càng thêm tức giận, " Đường gia ta có cơ nghiệp lớn như vậy, về sau đều để lại cho Yêu Yêu, hiện tại nàng lại cùng ngươi buốn ban làm ăn, ta để nàng trở về quản lý Đường gia mà nàng đều không chịu, cái này chẳng lẽ không phải đoạt sao?"

Đường Ninh nghĩ nghĩ, nhìn ông ta, nghiêm túc nói ra: "Yêu Yêu là người, không phải đồ vật, càng không phải là con rối, nàng cũng có ý nghĩ của mình, Đường bá phụ mặc dù là phụ thân của nàng, nhưng cũng không thể thay nàng an bài tốt hết thảy, huống hồ nàng trời sinh rất cá thiên phú, chẳng lẽ ngài không nhìn ra, nàng cũng không muốn ỷ lại vào Đường gia, nàng muốn bằng vào cố gắng của mình, làm ra một phen thành tựu. . ."

Đường tài chủ nheo mắt lại nhìn hắn, nói ra: "Ngươi hiểu nàng rất rõ nhỉ. . ."

Đường Ninh khiêm tốn nói: "Hiểu rõ bình thường."

" Hiểu rõ bình thường cũng biết nàng đi ngủ thích chảy nước miếng?"

". . ."

Khi Đường tài chủ tới khí thế hùng hổ, dáng vẻ hưng sư vấn tội, đến lúc rời đi, tâm tình nhìn đã tốt lên rất nhiều.

Không dễ dàng mới đối phó được với Đường tài chủ, hắn nhìn Đường Yêu Yêu từ bên ngoài đi tới, Đường Ninh đắc ý nói: "Thế nào?"

Đường Yêu Yêu che đi khóe miệng đang cong lên, thầm xì một ngụm, nhìn hắn, nói ra: "Ngươi mới không phải đồ vật!"

Hắn vừa rồi thay nàng nói nhiều như vậy, nàng lại chỉ nhớ kỹ "Không phải đồ vật gì", chuyện mà nữ nhân chú ý luôn luôn rất kỳ quái, Đường Ninh lười so đo với nàng.

Hắn hẹn đám người Tiêu Giác ban đêm ăn cơm, địa phương là ở Thiên Nhiên Cư, suy nghĩ kỹ một chút, từ khi hắn đại hôn, thì chưa từng gặp lại Tô Mị.

Cửa hàng chi nhánh Đường Nhân trai buốn bán rất tốt, lần chia hoa hồng thứ nhất đã cho bọn hắn đưa đi, sau đó chính là mỗi tháng một lần, không cần mấy tháng, tiền vốn của bọn hắn sẽ trở về.

Mấy người tiến vào Thiên Nhiên Cư, Tiêu Giác nhìn hắn một chút, trên mặt lộ ra một nụ cười cổ quái, hỏi: "Ngươi không đi gặp Tô cô nương một chút sao?"

Mấy người Lưu Tuấn cũng lập tức ồn ào, trên mặt lộ ra nụ cười ngươi ta đều hiểu.

"Các ngươi không nên cười bỉ ổi như vậy. . ." Đường Ninh nhìn bọn họ một chút, nói ra: "Ta và Tô cô nương chỉ là bằng hữu, đơn thuần bằng hữu. . ."

Tiêu Giác lắc đầu, nói ra: "Coi như chỉ là bằng hữu, tới đây cũng nên chào hỏichứ?"

Hắn nói câu này cũng không sai, Đường Ninh đi đến cửa tiểu viện Tô Mị, gõ cửa một cái.

Chỉ lát sau, một cái đầu từ trong cửa ló ra.

Là vị nha hoàn gọi là Tiểu Đào kia.

"A...!" Tiểu Đào nhìn thấy hắn, hô to một tiếng, nói ra: "Tiểu thư, tiểu thư, hắn lại tới!"

Tô Mị từ trong phòng đi tới, sắc mặt nhìn có chút không tốt lắm, xem ra những ngày này, nàng nghỉ ngơi cũng không tốt.

Đường Ninh nhìn thấy ánh mắt nàng nhìn mình, phía sau lưng không khỏi có chút phát lạnh.

Tô Mị giờ khắc này cực kỳ giống hồ ly phát hiện con mồi.

Đường Ninh mở miệng nói: "Ta. . ."

"Đừng nói chuyện." Tô Mị đi đến trước mặt hắn, nói ra: "Ngủ cùng ta một lát."

Ánh mắt của nàng nhìn khiến Đường Ninh có chút chột dạ, lui lại mấy bước, vội nói: "Ta còn có việc, lát nữa tới thăm ngươi. . ."

Tô Mị đưa tay điểm vào cổ của hắn, sau đó ôm ngang hắn lên, nhìn đám Tiêu Giác ngây người ở ngoài cửa, nói: "Ta cùng hắn có một số việc cần trao đổi, hôm nay các ngươi tùy tiện ăn, đều tính cho ta. . ."

Cửa viện "Phanh" một tiếng đóng lại, thân thể Tiêu Giác run rẩy, mãi sau đó mới lấy lại tinh thần.

Lưu Tuấn lắc đầu, nói ra: "Quả nhiên, tiên nữ cũng có lúc rơi xuống phàm trần thời điểm."

Cố Bạch tỏ vẻ hâm mộ, che ngực, lẩm bẩm nói: "Có chút khó chịu, để cho ta chậm rãi."

Tiêu Giác nhìn tới cửa lớn đóng chặt, vừa rồi lời Tô Mị nói không phải hắn không nghe được, rõ ràng là không phải có việc cần, mà là có cảm giác phải ngủ a!

Cái gì mà bằng hữu đơn thuần, bọn hắn cũng là bằng hữu đơn thuần, làm sao không thấy hắn cùng mình ngủ?

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!