Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 243: CHƯƠNG 242: ÁM CHỈ

"Ấy, ngươi buông ta xuống. . ."

"Ban ngày ban mặt, còn ra thể thống gì?"

"Ngươi còn như vậy ta hô lên đấy!"

. . .

Tô Mị có vẻ mệt mỏi, nhìn hắn, bình tĩnh nói: "Ngươi hô đi, nơi này là địa bàn của ta, ngươi có hô đến rách cổ họng cũng sẽ không có người tới cứu ngươi."

Đường Ninh á khẩu không trả lời được, hồi lâu mới nói: "Mới không thấy hơn nửa tháng, ngươi làm sao lại trở nên lưu manh như vậy?"

Bị Tô Mị dùng kiểu ôm công chúa ôm vào gian phòng, Đường Ninh cảm thấy rất xấu hổ, càng xấu hổ hơn chính là khi nãy lại bị đám người Tiêu Giác nhìn thấy, vị nha hoàn gọi là Tiểu Đào kia, trong cả hành trình cùng ở bên người Tô Mị.

Tô Mị ném hắn lên giường, cái mông của Đường Ninh té có chút đau, thế nhưng hắn bị điểm huyệt đạo không xoa được, cắn răng nói: "Ngươi, ngươi nhẹ. . ."

Hắn cảm thấy lần này Tô Mị không quá hữu hảo với hắn, thái độ so với trước kia có chút không giống, nhịn không được hỏi: "Trong mấy ngày qua ta không gặp ngươi, cũng không đắc tội với ngươi đâu nhỉ?"

"Ngươi còn biết những ngày này ngươi không gặp ta?" Tô Mị nhìn hắn, vẻ mặt có chút u oán, "Ngươi biết trong mấy ngày qua ta không có một ngày ngủ ngon được sao?"

Đường Ninh hiếu kỳ hỏi: "Trước kia ngươi ngủ thế nào?"

Tô Mị nghĩ nghĩ, nói ra: "Khi đó a, khi đó đã thành thói quen, hiện tại ngược lại không có thói quen, đều tại ngươi!"

Nữ nhân quả nhiên đều không nói đạo lý.

Nhưng Đường Ninh cũng có thể hiểu được, đây đại khái chính là từ tiết kiệm thành xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ thành tiết kiệm mới khó, cả hai đời cộng lại, độc thân hơn hai mươi năm cũng không cảm thấy có chuyện gì, chỉ khi nào từ biệt với độc thân, đến khi ăn tủy trong xương mới biết được vị ngon, sau đó không trở về trước kia được.

Trên thế giới này có một số việc, chỉ có không có lần nào và có vô số lần.

Đường Ninh hỏi: "Túi thơm kia vô dụng sao?"

Tô Mị ủy khuất nói: "Hai ngày đầu còn có chút tác dụng, về sau thì chẳng có tác dụng gì. . ."

Nàng vừa nói chuyện, vừa cuốn Đường Ninh vào trong chăn, đẩy hắn lăn đến góc giường, sau đó mình nằm xuống bên giường, một cánh tay trơn bóng khoác lên trên chăn, nhắm mắt lại, trên mặt tươi cười, nói: "Tốt rồi, đừng nói chuyện, ta muốn đi ngủ."

Đường Ninh đối mặt với vách tường, nói ra: "Ta còn chưa ăn cơm đâu."

Tô Mị ngáp một cái, nói ra: "Trước tiên ngủ một giấc, lát nữa ta để cho người cho ngươi chút đồ ăn."

Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Ta nằm tư thế này không thoải mái, ngươi cho ta đổi tư thế, để cho ta nằm ngang đi."

Tô Mị để hắn nằm ngang, Đường Ninh giật giật cổ, nói ra: "Ngươi cách ta xa một chút, ngươi thổi hơi vào cổ ta ngứa."

Tô Mị cả giận nói: "Ngươi làm sao nhiều chuyện như vậy!"

Đường Ninh nhìn qua nóc nhà, hỏi: "Tối hôm qua ta ngủ đủ rồi, hiện tại ngủ không được làm sao bây giờ?"

. . .

Đường Ninh thật sự không buồn ngủ, hắn chỉ đói mà thôi, nhưng bị Tô Mị điểm huyệt, thân thể không động được, cũng không làm được chuyện gì khác, đành phải nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Nhắm mắt lại cũng không thể an bình, Tô Mị ngủ cũng không giống như hắn nằm ngang, mà là nghiêng người, một tay để trên người hắn, đầu hướng về phía cổ của hắn, nàng hô hấp thổi vào cổ của hắn có chút ngứa, tâm cũng ngứa một chút.

Đường Ninh dự định chiếu lại một bộ phim kinh dị để tỉnh táo lại, phim kinh dị trong đầu hắn có không ít hàng tồn, trước kia rất ít xem phim nước ngoài, phim kinh dị hàng nội địa càng chưa từng xem, ngược lại hắn tương đối cảm thấy hứng thú với phim Hong Kong thập niên tám mươi chín mươi, hắn luôn cảm thấy trên thân Tô Mị có một phong tình của Cảng Tinh ở thập niên tám mươi chín mươi.

Một bộ phim đại khái dài nửa canh giờ, chưa tới một canh giờ, xem hết mà Tô Mị vẫn chưa tỉnh lại, Đường Ninh dự định cũng nghỉ ngơi một hồi thì bên người bỗng nhiên truyền đến động tĩnh.

Hắn cảm giác được Tô Mị dường như đã tỉnh, mà còn có thể rõ ràng cảm nhận được giờ phút này nàng đang mở to mắt nhìn xem hắn.

Mặt của hắn bỗng nhiên bị người giật giật, giật giật còn chưa đủ, Tô Mị đưa bàn tay dán trên mặt của hắn, nắn bóp.

Đường Ninh mở to mắt, hỏi: "Chơi đủ chưa?"

Tô Mị lập tức rụt tay trở về, từ trên giường đứng lên, giúp hắn giải huyệt đạo.

Đường Ninh vuốt vuốt bụng, nói ra: "Ngươi chỉ lo ngủ, ta sắp chết đói rồi!"

"Tiểu Đào, đi gọi người đưa lên chút đồ ăn tới." Tô Mị quay ra ngoài cửa hô một tiếng, tiểu nha hoàn lập tức trả lời.

Thời gian qua lâu như vậy, đám người Tiêu Giác hẳn là đã sớm trở về.

Trong lòng Đường Ninh thở dài, trong sạch một đời của hắn đã hoàn toàn bị hủy trong hôm nay.

Tô Mị ngủ đủ giấc, tinh thần rõ ràng đã tốt lên rất nhiều, khẩu vị cũng không tệ, Đường Ninh ăn hai bát, nàng cũng ăn hai bát, bốn món đồ ăn một chén canh, bị hai người bọn họ giải quyết sạch sành sanh.

Đường Ninh ăn sạch sẽ rồi lau miệng, nói ra: "Ta đi đây, lần sau gặp lại."

Tô Mị nhìn hắn, hỏi: "Lần sau là lúc nào?"

Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Để xem đi."

"Để xem là xem thế nào?"

". . ."

Đường Ninh cảm thấy đối với Tô Mị, hắn chính là một cây hương An Thần, cũng không biết nàng thế này là bệnh trên tâm lý hay là trên sinh lý, nhưng mặc kệ là loại nào, hắn không thể mỗi ngày không làm chuyện gì mà đi theo nàng đi ngủ.

Tô Mị có chút lưu luyến không rời nhìn bóng lưng của hắn biến mất, Tiểu Đào đứng bên cạnh nàng, nghĩ nghĩ, nói ra: "Tiểu thư, vì sao chúng ta không bắt hắn lại, để hắn mỗi ngày đi ngủ cùng ngươi?"

Tô Mị liếc nàng một cái, nói ra: "Ta cũng có thể gả cho hắn, như vậy hắn cũng có thể mỗi ngày ngủ cùng ta."

"Cho dù tiểu thư thật sự gả cho hắn, hắn cũng không thể mỗi ngày đều bồi tiểu thư ngủ a. . ." Tiểu Đào nghĩ nghĩ, nói ra: "Trong nhà hắn còn có hai vị nương tử, tiểu thư ít nhất cũng phải ba ngày mới có thể đến phiên một lần. . ."

Tô Mị gõ một cái trên đầu nàng, nói ra: "Tiểu hài tử đừng nói lung tung, chơi cầu mây của ngươi đi. . ."

. . .

Cửa hàng chi nhánh Đường Nhân trai mới khai trương, vì hấp dẫn khách nhân, lưu lại khách nhân, mỗi ngày « Bạch Xà truyện » đều sẽ bán một quyển.

Đây cũng là bởi vì trước khi cửa hàng chi nhánh khai trương, Đường Ninh đã chuẩn bị từ sớm làm, trước khi khai trương, toàn văn « Bạch Xà truyện » đã khắc bản hoàn thành, in ấn và đóng sách, không tốn hao quá nhiều công phu.

Khi nội dung cốt truyện dần vào đoạn cao trào, quyển mới mỗi ngày cũng trở thành chuyện mà vô số người trong kinh mong đợi nhất.

Mỗi buổi sáng sớm, sắc trời hơi sáng, cửa ra vào Đường Nhân trai đã có một hàng người xếp hàng.

" Pháp Hải lão lừa trọc kia, quá đáng giận!"

"Lôi Phong tháp đổ, Tây Hồ nước khô. . . , cái này sao có thể, lão lừa trọc này, rõ ràng là không muốn thả nàng đi ra!"

"Con của các nàng nhất định phải thi đậu trạng nguyên, để cứu nàng từ trong Lôi Phong tháp ra!"

. . .

Khách nhân xếp hàng ở cửa ra vào Đường Nhân trai, phần lớn là tuổi thiếu nữ15~16, ăn mặc xinh đẹp, rõ ràng là cách ăn mặc nha hoàn, trong đó cũng có không ít hạ nhân mặc áo xanh, xếp hàng ở bên cạnh chờ đợi, vừa nhỏ giọng đàm luận.

Bên trong có một thanh niên thần thần bí bí nói: "Các ngươi có cảm thấy, truyện « Bạch Xà truyện » này nghe rất quen thuộc hay không?"

Thiếu nữ xếp hàng sau lưng hắn nghi hoặc hỏi: "Làm sao lại quen thuộc?"

Thanh niên kia liếc quanh bốn phía, hỏi: " Pháp Hải con lừa trọc kia gậy bổng đánh uyên ương, giam Bạch Tố Trinh ở trong Lôi Phong tháp 18 năm, phải chờ tới khi nhi tử Bạch Tố Trinh cao trúng trạng nguyên mới có thể thả hắn ra ------ chẳng lẽ các ngươi không cảm thấy được chuyện này có chút quen thuộc sao?"

"Nghe ngươi kiểu nói này, ta cũng cảm thấy chuyện xưa này có chút quen thuộc."

"Giống như đã nghe qua ở nơi nào rồi."

"Ta cũng có cảm giác này. . ."

. . .

Mọi người nghi hoặc một lúc, trên mặt một người chợt lộ ra vẻ hiểu, bật thốt lên: "Ta đã biết!"

Tầm mắt của mọi người đồng loạt nhìn về phía hắn.

Người kia hạ giọng, nhỏ giọng nói ra: " Duan trạng nguyên trong « Bạch Xà truyện » này không phải chính là quan trạng nguyên đương triều sao, Bạch Tố Trinh bị Pháp Hải con lừa trọc nhốt trong tháp 18 năm, vị Đường gia tiểu thư kia, cũng là bị Đường gia cầm tù trong nhà 18 năm, 18 năm sau Hứa Sĩ Lâm cao trúng trạng nguyên, tân khoa trạng nguyên, năm nay không phải cũng là 18 tuổi?"

"Ta hiểu được, « Bạch Xà truyện » này kỳ thật chính là Đường gia!"

"Đáng tiếc a, Hứa Sĩ Lâm cao trúng trạng nguyên, còn có thể giúp một nhà đoàn tụ, nhưng bối cảnh Đường gia sao mà thâm hậu, xem như quan trạng nguyên cũng bất lực. . ."

" Đường gia này thực quá ghê tởm, so với lão lừa trọc Pháp Hải kia còn đáng giận hơn!"

"Nhỏ giọng một chút nhỏ giọng một chút, nếu như bị người của Đường gia nghe được, sẽ không tha cho ngươi!"

. . .

Đường gia, Đường Kỳ vừa mới về đến trong nhà không hiểu gì lại hắt hơi một cái, có hạ nhân vội vã chạy vào.

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!