Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 244: CHƯƠNG 243: NỔI GIẬN

Trên bàn trước mặt Đường Kỳ có để vài quyển sách.

Ông ta nhìn quản gia kia đứng trong phòng, hỏi: "Đây là cái gì?"

Quản gia thấp thỏm nói: "Hồi lão gia, đây là bộ tiểu thuyết gần đây được lưu truyền rộng nhất trên phố, tên là « Bạch Xà truyện »."

Đường Kỳ biết quản gia sẽ không bởi vì một bộ tiểu thuyết mà đến quấy rầy ông ta, chờ hắn giải thích.

Quản gia ngước mắt nhìn ông ta, ngữ khí càng thêm thấp thỏm, nói ra: "Bộ này, nội dung bộ tiểu thuyết này, có hiềm nghi ám chỉ Đường gia."

"Lại ám chỉ?" Đường Kỳ nghe vậy, lông mày nhíu chặt.

Năm nay những thư sinh nghèo kiết hủ lậu ở kinh sư viết thoại bản kia không biết vì sao lá gan lại đột nhiên lớn lên, đầu tiên là có Đường Chiêu trong « Tây Sương Ký », ám chỉ Đường Chiêu khiến cho kinh sư bách tính tích tụ không ít oán khí đối với Đường gia. Ngay cả bệ hạ cũng nhắc ohn ta bình thường phải quản thúc nhi tử nhiều hơn, rõ ràng ngài ấy đã tỏ vẻ khá bất mãn đối với Đường gia.

Không biết « Bạch Xà truyện » này lại ám chỉ kiểu gì?

Tuy nói những vật này, đều không tạo được tổn hại thực chất tới Đường gia, nhưng đã có tiếng xấu như thế, nếu muốn một lần nữa lấy lại thanh danh, sẽ cần mấy năm thậm chí mấy chục năm, trong một năm nay, Đường gia đã xảy ra quá nhiều chuyện, đều là ảnh hưởng bất lợi đối với gia tộc.

Ông ta cũng không có thời gian để đọc nội dung quyển tiểu thuyết này, ông ta cau mày, hỏi: "Trong này ám chỉ thế nào?"

Quản gia cẩn thận bẩm báo: "Ám chỉ, ám chỉ chính là chuyện Nhị tiểu thư."

Bây giờ Đường gia chỉ có một vị đại tiểu thư, quản gia nói tới tự nhiên không thể nào là Đường Thủy, nghĩ đến khả năng nào đó, sắc mặt Đường Kỳ trầm xuống, cầm lấy một quyển « Bạch Xà truyện », cẩn thận đọc.

Sau nửa canh giờ, ông ta đã xem hết tất cả nội dung.

Ông ta ném quyển sách trong tay xuống, tức giận vỗ bàn một cái rồi nói: " Gan chó đúng là lớn!"

« Bạch Xà truyện » này mặc dù không giống như « Tây Sương Ký » cùng « Mẫu Đơn Đình », chỉ mặt gọi tên châm chọc Đường gia, nhưng cả quyển tiểu thuyết đều là ám phúng, so với chỉ mặt gọi tên lại càng thêm rõ ràng.

Con lừa trọc Pháp Hải trong sách dùng gậy bổng đánh uyên ương kia, chính là ẩn dụ nói Đường gia.

Bạch Tố Trinh bị nhốt ở trong Lôi Phong tháp kia, lại không phải chính là Nhị muội của ông ta sao?

Mà Hứa Sĩ Lâm là Văn Khúc tinh hạ phàm kia, sắp thi đậu trạng nguyên là ai, còn phải nghĩ sao?

Người đọc sách nâng bút tru tâm, đầu tiên là có Lý Thanh giấu đầu giấu đuôi, hiện tại lại đụng tới một Đường Ngưng Ngưng không thấy đầu đuôi, không thể kết luận rằng hai người này vốn chính là cùng một người, nhưng người điều khiển phía sau màn này, tự nhiên không cần nói cũng biết.

"Giỏi tính toán đấy. . ." Vẻ âm trầm trên mặt Đường Kỳ càng đậm, lẩm bẩm nói.

Mục đích của hắn, chính là để cho Đường gia chịu khiển trách của bách tính, đại tộc giống Đường gia ở trong kinh coi trọng nhất là thanh danh, một khi thanh danh bị ném đi, mặc dù còn có thể dựa vào quyền thế ở kinh thành mà an ổn đặt chân nhưng sẽ không lâu dài.

Chuyện này nếu Đường gia xử lý không ổn thì sẽ bị đẩy tới nơi đầu sóng ngọn gió.

Mặc dù hắn không chính diện giao phong cùng Đường gia, nhưng cử động lần này lại có tác dụng hơn bất kỳ thủ đoạn nào khác, Đường gia căn bản không thể tùy ý hướng gió dân gian bị hắn khống chế.

Hiện tại chuyện khắc bản thư tịch trong kinh là do Khang Vương quản, muốn thông qua triều đình để giải quyết thì không có khả năng, nhưng cho dù là không thể mượn nhờ triều đình, Đường gia cũng sẽ không thể tùy ý việc này tiếp tục phát triển.

Đường Kỳ suy nghĩ một lát, thấp giọng nói: "Đi gọi Chiêu nhi đến đây."

Đường gia, một tiểu viện khác, Đường Thủy nhanh chân đi vào, xuyên qua sân nhỏ, bước vào trong gian phòng, đặt một quyển sách lên bàn, nói ra: "Tiểu cô, đây là quyển mới nhất buổi sáng hôm nay mới bán, thật vất vả mới mua được."

Nàng ngồi đối diện với phụ nhân thanh lệ, một tay chống cằm, nói ra: " Đường Ngưng Ngưng này rốt cuộc là ai, viết sách hay như vậy, không biết kết cục thế nào, nếu kết cục không tốt, con sẽ tìm đến nàng, để nàng đổi thành một kết cục tốt!"

"Con đấy, phải sửa lại tính tình của con." Phụ nhân thanh lệ nhìn nàng một chút, bất đắc dĩ nói: "Con cũng sắp đến 20 tuổi rồi, nếu cứ tiếp tục như thế, ở kinh sư sẽ không có người nào dám lấy con."

"Con còn một năm mới đầy 20 tuổi đấy." Đường Thủy nhếch miệng, lơ đễnh nói ra: "Cùng lắm thì cả một đời bồi tiếp tiểu cô, không lấy chồng đi."

Phụ nhân thanh lệ nhìn nàng, cười hỏi: "Không lấy chồng, cha mẹ con sẽ đồng ý sao?"

"Bọn hắn không đồng ý thì không đồng ý, dù sao hiện tại con cũng không cần cha cho con tiền tiêu vặt." Đường Thủy nhìn ra phía ngoài cửa sổ, nói ra: "Chờ tiền tiêu vặt của con xài hết rồi, con lại tìm biểu đệ đòi, hắn thì không thiếu tiền, thân là đệ đệ, hiếu kính tỷ tỷ là đương nhiên. . ."

Hai người ở trong phòng nói chuyện, bầu không khí trong phòng lúc này so với hơn mười năm qua thì nhẹ nhõm vui vẻ hơn nhiều.

Cùng lúc đó, Đường Chiêu mang theo mấy tên hạ nhân bước nhanh ra khỏi Đường gia, hướng về phía một góc đường Đường gia, mấy tên ăn mày đứng lên.

. . .

Sau này Phương Tiểu Nguyệt sẽ thường ở kinh sư, ở độ tuổi này của nàng, các vương công quý tộc tử đệ đều sẽ bị đưa đến cung học, cùng đọc sách với tử đệ hoàng gia.

Mấy ngày trước, Phương Hồng để nàng tiến cung học, mấy ngày nay, nàng đều đi học cùng Triệu Viên.

Phương Tiểu Nguyệt và Triệu Viên ngồi trong đình làm bài mà tiên sinh giao cho Đường Ninh ở một bên dạy Tiểu Tiểu viết chữ.

Hắn viết một chữ trên giấy, hỏi: "Tiểu Tiểu, muội biết chữ này đọc là gì sao?"

"Đây là tiêu." Tiểu Tiểu thấp giọng nói một câu, cầm bút lên, viết một chữ khác trên giấy, nói ra: "Đây là Đường."

Đường Ninh giật mình, nhìn nàng, kinh ngạc nói: "Hóa ra Tiểu Tiểu biết chữ à, là ai dạy muội?"

Tiểu Tiểu để bút xuống, nhỏ giọng nói: "Là ma ma dạy ta."

"Ma ma?" Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Vậy bây giờ ma ma ở đâu?"

Tiểu Tiểu cúi đầu, nói ra: "Có một ngày ma ma ra ngoài mua bánh bao, ta đi tìm bà ấy,sau đó bị người bắt đi, từ đó chưa từng gặp qua ma ma. . ."

Đường Ninh biết, phụ mẫu huynh trưởng của Tiểu Tiểu đã ngoài ý muốn qua đời từ rất sớm, vì không muốn nàng nhớ tới những chuyện khổ sở, hắn cũng không hỏi nhiều, hôm nay là lần đầu tiên nghe nàng nói tới chuyện trước kia.

Hắn không tiếp tục tiếp tục đề tài này nữa, hỏi: "Tiểu Tiểu biết viết chữ gì?"

Tiểu Tiểu nghĩ nghĩ, nói ra: "Ma ma dạy ta thật nhiều thật nhiều. . ."

Đường Ninh dạy Tiểu Tiểu biết chữ, cũng không phải là do nhất thời tâm huyết dâng trào, hay muốn bồi dưỡng nàng thành tài nữ giống như Tiểu Ý, hắn chỉ cảm thấy là chỉ có học chữ, mới có thể kiến thức được một thế giới rộng lớn hơn, hơn nữa cũng có thể hiểu chuyện có lễ nghĩa, hắn cũng không muốn sau này Tiểu Tiểu bị lão khất cái dạy thành một Tiểu Ma Nữ cứ gặp chuyện là chỉ biết động thủ.

Hắn đã biết một Đại Ma Nữ, không muốn bên người lại có thêm một Tiểu Ma Nữ.

Đường Ninh lấy một quyển sách tới, phát hiện Tiểu Tiểu thật sự biết không ít chữ, ngoại trừ một số chữ cực kì cá biệt khó hiểu, thì nàng đều biết hết.

Đường Ninh tiện tay kiểm tra Nhuận Vương một chút, phát hiện ngay cả Nhuận Vương cũng không biết chữ nhiều bằng nàng, không biết các hoàng tử có phải đều giống như vậy hay không, Trần Hoàng đã cố gắng nhét cho hắn một đồ đệ gì thế này.

Đường Ninh mới dạy Tiểu Tiểu mấy chữ mà nàng không biết, lúc này chợt có một tên tiểu nhị hoảng hốt từ bên ngoài chạy vào, nói ra: "Công tử, không xong, cửa hàng chi nhánh của chúng ta bị người đập!"

Đường Ninh không chút hoang mang đứng dậy, nói ra: "Đi xem một chút."

Hắn đi ra cửa chính, nhìn thấy Đường Yêu Yêu cũng khí thế hung hăng từ trong nhà đi ra, hắn lên trước hai bước, nắm lấy cánh tay của nàng, nói ra: "Ngươi vội vã làm cái gì?"

Mặt mũi Đường Yêu Yêu tràn đầy nộ khí, nói ra: "Cửa hàng chi nhánh đã bị người đập rồi, ngươi nói ta gấp cái gì, đừng để lão nương biết là ai làm!"

"Đừng cả ngày lão nương lão nương, đi trước nhìn xem rồi hẵng nói." Đường Ninh vỗ vỗ bờ vai của nàng, chậm rãi đi đến cửa hàng chi nhánh.

Trong lòng Đường Yêu Yêu vừa tức vừa gấp, nắm lấy cánh tay của hắn, cả giận nói: "Lề mà lề mề, chờ ngươi đi qua, món ăn cũng đã lạnh!"

Đường Ninh bị nàng lôi đi, đến khi tới gần cửa hàng, chỉ thấy trên đường phố cũng không có người nào, mấy tên tiểu nhị sưng mặt sưng mũi đứng ở cửa cửa hàng, khập khiễng bê bàn ghế hỏng ra ngoài.

Đường Yêu Yêu đi qua, cau mày nói: "Chuyện gì xảy ra, là ai làm?"

Từ chưởng quỹ khập khễnh đi tới, nói ra: "Không biết là người nào, đều là gương mặt lạ, bọn hắn chạy vào đập loạn một trận rồi chạy, còn nói nếu chúng ta lại bán « Bạch Xà truyện », thì sẽ dùng một mồi lửa đốt đi cửa hàng chúng ta!"

"Lẽ nào lại như vậy!" Đường Yêu Yêu đầy giận dữ, "Nhất định là Vạn Quyển lâu hoặc là hiệu sách khác làm, ta đi tìm bọn họ!"

Đường Ninh lại nắm cổ tay của nàng, nói ra: "Gấp cái gì, nếu không phải bọn hắn làm, chẳng phải là oan uổng người tốt?"

Hắn vừa dứt lời, đã có mấy bóng người từ ngoài cửa đi tới, Tiêu Giác đi ở trước nhất, hỏi: "Đây là thế nào?"

Đám người Lưu Tuấn nhận được tin tức chạy tới nhìn cửa hàng bừa bộn, càng là giận tím mặt, lớn tiếng nói: "Ai làm!"

"Tra!"

Lưu Tuấn quay đầu, nhìn một tên hạ nhân, nói ra: "Một canh giờ, tra rõ cho ta là ai làm, dám đập cửa hàng của lão tử, nhìn xem lão tử có lột da của hắn không!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!