Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 247: CHƯƠNG 246: OÁN KHÍ TRÙNG THIÊN

Đường Ninh che ngực, vẻ mặt cực kỳ đau lòng.

Đường Yêu Yêu dò xét hắn từ trên xuống dưới vài lần, bỗng nhiên nói ra: "Nét mặt của ngươi làm sao lại giả như thế?"

Đường Ninh giật mình, hỏi: "Giả sao?"

Đường Yêu Yêu gật gật đầu, chắc chắn nói: "Quá giả."

"Không cần để ý những chi tiết này." Đường Ninh nằm lại trên giường, nói ra: "Ngươi đi ra ngoài trước một chút."

"Vì sao?"

"Ta không mặc quần."

"Vô sỉ!"

. . .

Hôm nay Đường Nhân trai vẫn không mở cửa buôn bán, lần này căn bản không cần giải thích, dân chúng chỉ cần đứng ở đầu đường nhìn một cái, là có thể biết nguyên nhân.

Hai cánh cửa của Đường Nhân trai đã bị thiêu hủy, chỉ còn lại tro tàn, bảng hiệu mặc dù không tổn hao gì, nhưng cũng bị hun đen kịt, bị phá hủy xuống.

Hàng xóm còn đang nghị luận trận đại hỏ đêm qua, trong lòng đám người còn sợ hãi.

Hai bên Đường Nhân trai đều là cửa hàng, bên trái là cửa hàng vải, bên phải là cửa hàng gạo, nếu không phải đêm qua tiểu nhị Đường Nhân trai phát hiện ra sớm, sợ là hai cửa hàng này cũng sẽ bị tai bay vạ gió.

Mà chỗ này là phố xá sầm uất, phòng ốc dày đặc, một khi hỏa thế lan tràn, hậu quả khó mà lường được.

Có người oán giận nói ra: " Tiểu nhị Đường Nhân trai này xảy ra chuyện gì thế, không biết nơi này là nơi nào sao, cũng không biết cẩn thận một chút!"

"Cẩn thận thì có ích lợi gì?" Một người khác lắc đầu, nói: "Dù hắn có cẩn thận hơn, đụng phải người hữu tâm, cũng vẫn không có cách nào."

"Ngươi nói là có người cố ý phóng hỏa?"

"Ta không có nói như vậy, chỉ là nghe nói hai ngày trước Đường Nhân trai bị người phá tiệm, người kia còn bắn tiếng, nếu bọn hắn không nghe lời, bước kế tiếp sẽ không đơn giản là phá tiệm như vậy, mà là đốt cháy cả gian cửa hàng, không biết có liên quan đến chuyện phóng hỏa đêm qua hay không?"

"Lại có việc này!"

"Nói như vậy, phóng hỏa lại là Đường gia?"

"Ta không nói gì, đi. . ."

. . .

Dân chúng vây quanh Đường Nhân trai nghị luận không ngừng, lòng người hàng xóm láng giềng bàng hoàng, khách nhân mua sách cao hứng đi đến rồi lại mất hứng đi về, nhìn mặt tiền cửa hàng bị đốt cháy một chút, cũng không biết lúc nào mới có thể mở cửa buôn bán một lần nữa.

Đường gia đáng chết kia, có thể để cho người ta xem sách hay không thế!

Sau đám người, một lão giả tóc trắng từ trong tay áo móc ra quyển vở nhỏ, vừa ghi chép, vừa phẫn uất nói ra: "Không để ý hậu quả, phóng hỏa giữa phố xá sầm uất, dưới chân thiên tử, quả thực là vô pháp vô thiên, vô pháp vô thiên!"

Khi Đường Ninh và Đường Yêu Yêu đi tới Đường Nhân trai, Từ quản sự đang ngồi ở bên trong than thở.

Đường Ninh đi qua, hỏi: "Tổn thất thế nào?"

"Công tử và tiểu thư tới." Từ quản sự đứng dậy thi lễ một cái, nói ra: "Tổn thất ngược lại cũng không tổn thất gì lớn, may mắn bọn tiểu nhị phát hiện ra sớm, rất nhanh đã dập tắt lửa, cũng chỉ là cửa lớn bị cháy hỏng, nhưng người phóng hỏa này cũng quá xấu, đây là thực sự muốn thiêu hủy cửa hàng chúng ta a, một đám sinh nhi tử không có. . ."

"Ai. . ." Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Mặc dù phóng hỏa chính là bọn hắn, nhưng chúng ta cũng nên văn nhã một chút, đừng nói lời thô tục, cũng đừng mắng chửi người. . ."

Từ quản sự chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu.

Đường Ninh nhìn xem hắn hỏi: "Báo quan chưa?"

Từ quản sự gật đầu nói: "Kinh Triệu phủ nha sai người đến nhìn từ buổi sáng, nói là sẽ mau chóng tìm tới người phóng hỏa."

"Cái rắm ấy mà mau chóng!" Lưu Tuấn nghe chuyện nên đến vô cùng cuồng nộ: "Chuyện này nếu không phải Đường nhị ngốc làm, tên ta sẽ viết ngược lại, Đường gia bọn hắn cứ nghĩ rằng kinh sư này là thiên hạ của Đường gia bọn hắn, lần này xem ta có bắt Đường gia mất một lớp da không!"

Đường Ninh đi qua, an ủi: "Lưu huynh không cần tức giận như vậy, có lẽ hung thủ là một người hoàn toàn khác. . ."

"Không có khả năng!" Lưu Tuấn vỗ tay lên bàn, nói ra: "Đây là Đường gia đang cảnh cáo mấy nhà chúng ta, chuyện này Đường huynh đừng quản, việc này đã không phải là chuyện mà ngươi có thể nhúng tay."

Hắn quay đầu lại, nói ra: "Lão Hoàng, lão Mục, các ngươi thật sự muốn nhìn Đường gia cưỡi trên đầu chúng ta đi ị đi tiểu sao?"

Mục Vũ trầm mặt nói ra: "Ta về trước nói cho cha ta biết."

Hoàng Dục Long cũng nhẹ gật đầu, nói ra: "Ta cũng về trước một chuyến."

Đợi ba người đi, Tiêu Giác mới từ bên ngoài đi tới, lắc đầu nói: "Mấy nhà bọn hắn chỉ có thể coi là tiểu đả tiểu nháo, dệt hoa trên gấm, đừng quên nói cho Khang Vương điện hạ một tiếng. . . , hiện tại hắn cũng đã biết."

Đường Ninh nhìn cửa lớn Đường Nhân trai, thở dài một hơi, có chút đau lòng nói ra: "Đây chính là cửa hàng mới vừa mới trùng tu xong, lại tu một lần, không biết phải tốn bao nhiêu bạc. . ."

Tiêu Giác nhìn xung quanh bốn phía, nói ra: "Ta cảm thấy, ít nhất cũng phải tốn mười vạn lượng a?"

Khang Vương phủ.

Khang Vương vừa mới rời giường, đang rửa mặt thì lại nghe quản gia bẩm báo, nước súc miệng liền phun tới.

"Ngươi nói cái gì, hôm qua Đường Nhân trai bị người đốt đi? Ai làm?"

Quản gia lập tức nói ra: "Hồi điện hạ, còn không tìm được người phóng hỏa, Kinh Triệu phủ nha đang toàn lực tra."

Khang Vương lau miệng, cao hứng nói: "Thiêu rất tốt, thiêu rất tốt!"

"Ngươi phái người. . . , không, ngươi tự mình đi an ủi Đường đại nhân một chút, liền nói bản vương nhất định giúp hắn tìm về công lý!" Khang Vương sửa sang lại quần áo một chút nói ra: "Chuẩn bị một chút, bản vương muốn đi bái phỏng bái phỏng ngự sử trung thừa."

Đường Nhân trai bị người phóng hỏa, chỉ không đến một buổi sáng, chuyện này gần như đã truyền khắp toàn bộ kinh sư.

Cho dù là Kinh Triệu nha môn bị đốt, tin tức cũng sẽ không lưu truyền nhanh như vậy.

Tiếc là không làm gì được cái tên này Đường Nhân trai, mỗi ngày đều đang thu hút ánh mắt của hàng ngàn hàng vạn người ở kinh sư, liên tiếp hai ngày không mua được quyển mới « Bạch Xà truyện », những nha hoàn hạ nhân trong các đại phủ kia, nếu không có một lý do nói thì căn bản không có biện pháp ăn nói cùng chủ nhân nhà mình.

Trong thâm trạch nào đó ở kinh sư, một tiểu thư quần áo hoa lệ nhìn nha hoàn nhà mình, hỏi: "Cái gì, lại không mua được?"

Nha hoàn kia cúi đầu nói: "Tiểu thư, buổi sáng em đã dậy thật sớm, nhưng đến khi đi tới Đường Nhân trai, phát hiện Đường Nhân trai bị đốt, bọn hắn cũng không có sách bán."

Thiên kim tiểu thư kia cau mày nói: "Hôm trước nói bị đập, hôm nay còn nói bị đốt đi, ngươi không phải là gạt ta a?"

"Nô tỳ không dám!" Nha hoàn kia lập tức nói: "Là thật sự bị đốt đi, tiểu thư tùy tiện hỏi thăm một chút là biết, nghe nói là Đường Nhân trai đắc tội người, người kia không chịu buông tha bọn hắn, cũng không biết lúc nào bọn hắn mới có thể lại bán sách. . ."

"Được rồi được rồi." Tiểu thư tuổi trẻ kia phất phất tay, đi đến một chỗ trong đường, nam tử trung niên ngồi trước bàn nhìn nàng một chút, nói ra: "Nữ nhi gia, không cần ở trong phòng nhìn thoại bản kia, học thêm một ít nữ công, những chuyện này không tinh, qua hai năm xuất giá sẽ bị người khác chê cười."

Tuổi trẻ tiểu thư ngồi trước bàn, nói ra: "Cha còn nói con, hôm naycon cũng không có nhìn."

Nam tử trung niên nhìn nàng một chút, thuận miệng hỏi: "Thế nào, mấy ngày nay con đang xem bộ Bạch Xà gì đó, ra xong rồi?"

"Chưa ra xong." Tiểu thư tuổi trẻ tức giận nói ra: "Vốn là sắp ra xong, thế nhưng là hiệu sách kia đắc tội người, hôm trước bị người đập cửa hàng, đêm qua thì cửa hàng đều bị người đốt đi, không biết đến lúc nào mới có thể ra xong."

"Lại có việc này?" Nam tử trung niên làm ngự sử nhìn xem nàng, nói ra: "Con cùng ta nói rõ chi tiết, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Cùng lúc đó, trong mấy cao trạch khác ở kinh sư.

Một nữ tử xử phạt hạ nhân làm việc bất lợi, cắn răng nói: " Đường gia này đến cùng làm cái quỷ gì, đầu tiên là cấm « Tây Sương » cùng « Mẫu Đơn », hiện tại ngay cả « Bạch Xà » cũng không cho người nhìn, thật sự là quá đáng ghét!"

Một phụ nhân nghe lý do từ thiếp thân nha hoàn, lắc đầu nói: "Đắc tội với Đường gia, hiệu sách nho nhỏ này, sợ là không có quả ngon để ăn, hi vọng « Bạch Xà » này không cần chết yểu mới tốt."

Tron trang viên nào đó, mấy nữ tử tụ lại cùng một chỗ, tức giận nói: " Đường gia đáng chết, ngay cả sách cũng không cho người nhìn, làm sao bệ hạ lại mặc kệ không quản bọn họ thế!"

. . .

Trong thời gian ngắn ngủi, kinh sư oán khí trùng thiên.

Đường phủ.

Sau khi Đường Chiêu rời giường, mấy chỗ trên người còn ẩn ẩn đau nhức, ở trong lòng mắng bọn người Lưu Tuấn một trăm lần, lúc này mới đi đến trong sảnh, chuẩn bị dùng đồ ăn sáng.

Hắn vừa mới bước vào trong sảnh, đã có mấy ánh mắt nhìn sang.

Cước bộ của hắn thoáng dừng một trận, trong lòng không khỏi giật mình, hỏi: "Các ngươi đều nhìn ta làm gì?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!