Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 248: CHƯƠNG 247: VẠCH TỘI

Đường Chiêu đi vào trong đường, nhìn thấy cả nhà bao gồm cả phụ thân của hắn, đại bá tam thúc, tầm mắt mọi người đều nhìn tới hắn, cho dù Đường Chiêu không làm việc gì trái với lương tâm, nhưng giờ phút này trong lòng vẫn cảm thấy chột dạ một trận.

Đường Hoài liếc nhìn hắn, sau đó thu ánh mắt lại, nói: "Ngồi xuống ăn cơm đi."

Trong lòng Đường Chiêu lo sợ bất an ngồi xuống.

Đường Kỳ nhìn hắn một chút, rồi lại nhìn về phía Đường Hoài, nói: "Hai ngày này Chiêu nhi vẫn luôn ở trong nhà tĩnh dưỡng, cũng không có tiếp xúc ngoại nhân, không thể nào là hắn."

Đường Chiêu giật mình, hỏi: "Con, con thế nào?"

Đường Kỳ nói: " Đêm qua Đường Nhân trai bị người đốt."

"Cái gì, Đường Nhân trai bị người ta đốt đi?" Đường Chiêu nghe vậy thì vui mừng, hơn hở nói: "Đốt rất tốt, đốt rất tốt, không biết là vị anh hùng nào làm, quá đã!"

Đường Kỳ nhìn hắn, hỏi: "Ngươi cảm thấy là ai làm?"

"Con làm sao biết, đám người Lưu Tuấn kia đắc tội với rất nhiều người, giống như Lưu Lý này, Từ Thọ này, còn có. . ." Hắn nói mãi rồi lại đột nhiên khẽ giật mình, hỏi: "Mọi người không phải là đang hoài nghi con để cho người làm chứ?"

"Chúng ta không nghi ngờ, nhưng có người hoài nghi." Đường Kỳ nhìn ra ngoài cửa, lẩm bẩm nói: "Kế sách hay, nước cờ này đi rất hay, chỉ không biết người đánh cờ chính là Khang Vương, hay là một người khác. . ."

. . .

Ngay buổi sáng bị đốt, Đường Nhân trai đã lập tức khai triển tu sửa làm việc, cũng cam đoan với các độc giả, trong vòng ba ngày, Đường Nhân trai nhất định sẽ mở cửa khai trương.

Vì biểu hiện sự áy náy, ba ngày sau, ngoại trừ mấy quyển cuối của « Bạch Xà truyện » sẽ được bán ra, một tân tác khác của Đường Ngưng Ngưng có tên là« Bảo Liên Đăng » cũng sẽ bắt đầu mở bán quyển thứ nhất.

Từ phần giới thiệu vắn tắt về quyển mới này được bày ở cửa ra vào đã có thể nhìn ra, « Bảo Liên Đăng » so với « Bạch Xà truyện » sẽ là một thế giới huyền bí càng thêm hùng vĩ, Đường Ngưng Ngưng khác với Lý Thanh chính là ở chỗ nàng không chỉ có thể viết ra tình yêu cố sự sầu triền miên, mà còn có sức tưởng tượng cực kỳ phong phú, có thể hư cấu ra một thế giới hư ảo hùng vĩ, tất cả già trẻ nam nữ đều hợp.

Mỗi ngày đều có không ít tài tử tuổi trẻ đi tới Đường Nhân trai, trừ việc mua sách ra, bọn hắn còn muốn hỏi thăm thân phận của vị Đường Ngưng Ngưng kia một chút, tiếc là không hỏi được gì, từ quản sự tới tiểu nhị ở Đường Nhân trai kia, đều thống nhất câu trả lời là không biết gì, khiến không biết bao nhiêu người đã mất hứng mà về.

Triệu Viên không quá ưa thích « Bạch Xà truyện », nhưng lại vô cùng thích « Bảo Liên Đăng ».

Thiếu niên luôn luôn thích cố sự nhiệt huyết, Đường Ninh viết « Bảo Liên Đăng » không giống với bản anime trước kia, cũng khác với bản gốc, lúc này hắn phải cân nhắc đến hiểu biết và tam quan của mọi người ở thời đại này, thế nên phải chỉnh sửa cho phù hợp.

Triệu Viên đọc đến một chỗ, nhịn không được hỏi: "Tiên sinh, Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không là ai?"

"Đây là một chuyện xưa khác, về sau có thời gian sẽ nói cho ngươi biết."

« Tây Du Ký » kể về khó khăn để truyền bá Phật Đạo, hiện tại viết ra có thể sẽ gây phiền toái, trước mắt Đường Ninh còn không có quyết định này.

Tuy nói chuyện khắc bản là do Khang Vương quản lý nhưng có một số việc, Khang Vương cũng không che được.

Ví dụ như trước đó Đường Ninh muốn viết Dương Tiễn đào núi cứu mẹ, nhưng nếu viết như vậy, lúc này không chỉ là ám chỉ tới Đường gia, mà còn ám chỉ cả hoàng gia nữa, đến khi xảy ra chuyện, ngay cả Khang Vương cũng không che được.

Từ khi hắn quyết định bắt đầu viết « Bạch Xà truyện », gần như mỗi một bước, hắn đều phải tính toán trước, đương nhiên trong thời khắc mấu chốt này sẽ không phạm phải loại sai lầm cấp thấp này.

Một hiệu sách nho nhỏ ở kinh sư bị đốt, nhìn như không có gợi lên bao nhiêu bọt nước, nhưng trong âm thầm lại không biết có bao nhiêu cột sóng phun trào.

"Khang Vương đã an bài không ít ngự sử, bị Đường gia cưỡi trên đầu hai lần liên tiếp, đám Lưu gia Hoàng gia cũng sẽ không ngồi nhìn mặc kệ, ngày mai tảo triều nhất định sẽ rất náo nhiệt." Tin tức của Tiêu Giác so với hắn thì linh thông hơn nhiều, lúc chiều đã mang đến một số tin tức.

"Ngươi vẫn chưa đủ hung ác." Tiêu Giác vỗ bờ vai của hắn, nói ra: "Nếu ngươi ngoan ác hơn, dùng một mồi lửa đốt cả cửa hàng chi nhánh Đường Nhân trai và cửa hàng, lại đốt mấy nhà bên cạnh cửa hàng, nếu như còn có thể náo ra mấy nhân mạng, đừng nói Đường gia, chính là Đoan Vương cũng không che được chuyện này, Đường gia coi như không chết, cũng phải bị lột da."

Làm người dù sao cũng phải có điểm mấu chốt, nếu hắn thật sự làm như vậy, thì hắn có khác gì Đường gia?

Hắn quay đầu nhìn Tiêu Giác, nghi ngờ nói: "Ngươi đang nói cái gì, ta nghe mà không hiểu gì cả."

Lão khất cái là cao thủ tuyệt đỉnh, nếu thả một mồi lửa nhỏ mà bị người nhìn thấy, Đường Ninh sẽ phải cân nhắc lại chuyện có nên để lão dạy Tiểu Tiểu hay không.

Tiêu Giác vẫn còn hơi không hiểu: "Không có chứng cứ ngươi phóng hỏa, cũng không có chứng cứ Đường gia phóng hỏa, thật không biết ngươi làm những chuyện này có ý gì, chẳng lẽ chỉ muốn hủy đi thanh danh của Đường gia?"

Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Bệnh của ngươi đã khỏi chưa?"

Tiêu Giác lắc đầu: "Vẫn chưa."

"Ngươi biết vì sao bệnh của ngươi còn chưa khỏi không?"

"Chẳng lẽ là ngươi tàng tư?"

"Bởi vì ngươi nói nhiều!"

Đường Ninh liếc mắt nhìn hắn, khua tay nói: "Bệnh còn chưa khỏi mà ngươi không chăm chỉ uống thuốc, ở đây nói loạn cái gì?"

. . .

Một vụ án phóng hỏa không tổn thất bao nhiêu tài vật, cũng không có thương vong về người, ở chốn kinh sư mỗi ngày đều có đại sự phát sinh này, thì chuyện này chẳng phải là chuyện trọng yếu gì.

Nhưng Đường Nhân trai lại khác, chỉ cần một ngày Đường Nhân trai không mở cửa, ở kinh sư sẽ có vô số người nhớ chuyện này.

Khi người đi đường đi ngang qua cửa ra vào Đường Nhân trai, ở trong lòng đều sẽ thầm mắng một tiếng " Đường gia đáng chết " .

Trong lòng bách tính đều biết rõ, phía sau chuyện này nhất định là do Đường gia giở trò, nhưng Đường gia ở kinh sư lại có lực ảnh hưởng rất lớn, bọn hắn cũng chỉ có thể thầm mắng ở trong lòng mà thôi.

Dân chúng không biết rằng hôm nay trên triều đình, bởi vì chuyện này đã bị mấy vị ngự sử vạch tội, từ trước đến nay mấy vị huân quý không tham dự triều chính cũng đều thượng tấu, mũi nhọn chỉ thẳng về Lễ bộ Thượng thư Đường Hoài.

Vì thế, Đoan Vương và Khang Vương trên triều đình lại tranh luận kịch liệt không thôi, suýt nữa đã ra tay đánh nhau.

Đám ngự sử dùng ngôn từ càng kịch liệt, giết người phóng hỏa chính là trọng tội, huống chi chuyện này còn xảy ra dưới chân thiên tử, cho dù không tạo thành bao lớn tổn thất, cũng vẫn nên trọng phạt để nghiêm trị, răn đe.

"Được." Trần Hoàng vuốt mi tâm, hơi nhức đầu phất phất tay, nói: "Việc này giao cho Hình bộ và Đại Lý Tự nghiêm tra, bãi triều!"

. . .

Thục Tú cung, Trần Hoàng nằm trên giường, Thục phi giúp ông ta xoa đầu, hỏi: "Có phải trên triều đình lại có việc đại sự gì khiến bệ hạ phiền lòng hay không?"

"Đại sự thì không có, phá sự lại có cả một sọt." Trần Hoàng nhắm mắt lại, lẩm bẩm nói: "Hện tại trẫm đã hiểu được, người đọc sách dùng một cây bút có bao nhiêu lợi hại, Đường gia khổ tâm cầu danh nhiều năm, mới có thanh danh bây giờ, thế mà mới mấy tháng ngắn ngủi, hắn chỉ viết hai quyển sách, đã chà đạp thanh danh của Đường gia một chút không thừa."

Thục phi cười cười, nói ra: "Thần thiếp ngược lại cũng biết chuyện này, nhưng thần thiếp cảm thấy, chuyện này cũng cũng không thể trách quan trạng nguyên, mặc kệ chuyện hai mươi năm trước ai đúng ai sai, phận làm con, sao có thể trơ mắt nhìn mẫu thân chịu khổ, đây cũng là nhân chi thường tình."

"Thường tình thì đúng là thường tình." Trần Hoàng nhẹ gật đầu, mở to mắt, nói ra: "Chỉ là đây cũng là trạng nguyên cứu mẹ, lại là cậu ruột cầm tù mẫu thân, phá núi cứu mẹ, quả thực là từng từ đâm thẳng vào tim gan, Đường gia nhốt Đường Dư ở trong nhà mười mấy năm, chính là không muốn thanh danh Đường gia bị hao tổn, bây giờ không phải bị hao tổn, mà chính là có tiếng xấu."

Thục phi nghi ngờ hỏi: "Thần thiếp biết trạng nguyên cứu mẹ là trong « Bạch Xà truyện », vậy cậu ruột cầm tù mẫu thân, phá núi cứu mẹ, lại là quyển nào?"

Trần Hoàng cười cười, nói ra: "Đây là tân tác « Bảo Liên Đăng » mà Đường Nhân trai còn chưa mở bán, nếu nàng có hứng thú, trẫm để hắn đưa vào trong cung."

Thục phi gật đầu, nói ra: "Vậy bệ hạ nhớ để hắn mang cả mấy quyển cuối của « Bạch Xà truyện » cùng đưa tới, quan trạng nguyên này cũng thật là, vì sao không thể ra hết một lần chứ, một ngày chỉ ra một quyển, làm cho lòng người ngứa. . ."

"Hắn không đề cập tới chuyện sớm tới Hàn Lâm viện nhậm chức, cũng không dạy Viên nhi đọc sách, cả ngày trong nhà viết sách bắn người khác. . ." Trần Hoàng thở dài, nói ra: "Đáng tiếc Đường gia khổ tâm xây dựng thanh danh nhiều năm như vậy, tất cả tâm tư đều uổng phí. . ."

Thục phi nhìn ông ta một chút, nói: "Bệ hạ đáng tiếc thì tiếc đi, cười gì vậy. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!