"Trẫm có cười sao?" Trần Hoàng che ngực, nói ra: "Đáng tiếc Đường gia tốn công nhiều năm như vậy, trẫm đây là đau lòng và tiếc nuối mà!"
Tay của ông ta che tại trên ngực, nụ cười trên mặt vẫn rất xán lạn.
Thục phi tiếp tục xoa bóp đầu cho ông ta, nhưng không tiếp tục vạch trần nữa.
Đường gia tốn công xây dựng thanh danh ở kinh sư lâu ngày, không chỉ có vây cánh đông đảo trên triều đình, bởi vì nắm quyền Lễ bộ nhiều năm, chưởng quản khoa cử, danh vọng trong dân gian và trong sĩ lâm cũng rất thịnh.
Những ngày gần đây, thanh danh Đường gia liên tiếp bị hao tổn, đây chính là điểu mà bệ hạ muốn nhìn thấy.
Trần Hoàng nghỉ ngơi ở Thục Tú cung một lát, lúc này mới trở về Ngự Thư phòng.
Ông ta ngồi xuống một lúc rồi giông như vô tình hỏi: "Ngụy Gian, ngươi nói đám lửa này, rốt cuộc là Thành nhi thả, hay là tiểu hồ ly kia?"
Ngụy Gian kinh ngạc nói: "Không phải đều nói là Đường gia sao?"
"Đường gia nào có ngu xuẩn như vậy?" Trần Hoàng lắc đầu, nói ra: "Cũng không có khả năng là Thành nhi, hắn không nghĩ ra phương pháp như vậy, cho dù có nghĩ đến, cũng sẽ không chỉ đốt cửa, nói như thế thì tất cả đều là do tiểu hồ ly kia bày kế?"
Ngụy Gian nghi ngờ nói: "A, bệ hạ nói mà lão nô nghe không hiểu gì? Chuyện này có quan hệ cùng Khang Vương điện hạ? Tiểu hồ ly là ai?"
"Tiểu hồ ly kia đầu tiên là lôi kéo mấy tiểu tử của Tiêu gia Lưu gia Hoàng gia kia cột vào cùng hắn một chỗ, cứ như vậy, nếu Đường gia động tâm tư gì cũng phải cân nhắc một chút, Lưu gia Hoàng gia không nguyện ý bởi vì một chút việc nhỏ mà trở mặt cùng Đường gia, nhưng cũng sẽ không cho phép Đường gia nhiều lần cưỡi trên đầu bọn hắn. . ."
Trần Hoàng vuốt vuốt râu ngắn trên cằm, tiếp tục nói: "Càng quan trọng hơn là, hắn biết Thành nhi chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này, nhất định sẽ truy tới ngọn nguồn, đến lúc đó, bất kể có phải là Đường gia làm hay không, thì Đường gia đều không thoát được hiềm nghi, trẫm lại muốn nhìn xem kế tiếp hắn còn có thủ đoạn gì, Đường gia cũng nên an tĩnh một đoạn thời gian. . ."
. . .
"Tiếp theo ngươi chuẩn bị làm gì?" Tiêu Giác tựa trên cây cột trong đình, hỏi: "Hình bộ và Đại Lý Tự không tra được chứng cứ Đường gia phóng hỏa, chỉ dựa vào suy đoán thì không thể định tội, tối đa cũng chỉ có thể khiến bọn hắn chán ghét mà thôi, chán ghét thì không chết người. . ."
Đường Ninh không mở miệng, hắn tự mình nói: "Nhưng chuyện này, cũng đủ để Đường gia ăn một ngụm tức, trong triều có rất nhiều ngự sử cắn bọn hắn không hé miệng, chỉ đợi tìm được sơ hở của bọn hắn, không cho ra một công đạo, nhà đám Lưu Tuấn cùng Mục Vũ cũng sẽ không tuỳ tiện buông tha."
Đường Ninh nhìn qua một hướng khác, nói ra: "Thuận theo tự nhiên đi. . ."
Đường Nhân trai tại bị đốt ngày thứ ba lại lần nữa khai trương.
Lần này, bọn hắn không chỉ bán hết mấy quyển còn lại của « Bạch Xà truyện », tân tác « Bảo Liên Đăng » của Đường Ngưng Ngưng lại càng trực tiếp ra mười quyển, sau mười quyển này cũng sẽ nhanh chóng khắc bản, sau năm ngày cũng sẽ bán ra toàn bộ.
"Cả nhà Bạch Tố Trinh rốt cục cũng đoàn viên, thật tốt!"
" Tân tác của Đường cô nương vẫn hoàn toàn hay như trước đây."
"Tam Thánh Mẫu thật đáng thương, bị thân ca ca của chính mình giam dưới Hoa Sơn. . ."
"Trên đời này nào có ca ca và cửu cửu nhẫn tâm như vậy, cho dù là biên cố sự, cũng có chút quá bất hợp lí đi?"
"Ha ha, làm sao lại không có loại người này, Tam Thánh Mẫu mới bị đè ép mười lăm năm, ở kinh sư này, thế nhưng là có người bị chính thân ca ca của mình nhốt 18 năm đấy!"
"Ông trời của ta, Ngưng Ngưng cô nương này muốn đối nghịch đến cùng cùng Đường gia!"
. . .
Đường Nhân trai một lần nữa khai trương, một đám độc giả ở kinh sư vui mừng không thôi.
Ngược lại, Đường gia lại là một mảnh khói mù.
Hôm nay Đường Hoài chưa đi Lễ bộ, trên bàn trước mặt ông ta có để hai bộ thoại bản.
Một quyển là « Bạch Xà truyện », một quyển là « Bảo Liên Đăng ».
Dân gian bách tính trách cứ Đường gia không để ý thân tình, vô tình vô nghĩa, ngự sử trong triều tranh nhau vạch tội, chuyện án phóng hỏa đến nay vẫn không có kết quả.
Đường gia từ chỗ người người kính ngưỡng, chỉ dùng thời gian ngắn ngủi mấy tháng cho tới bây giờ đã thành tiếng xấu lan xa.
Đây vốn chỉ là việc nhà Đường gia, dù có huyên náo đến mức tất cả mọi người ở kinh sư đều biết, cũng sẽ không ảnh hưởng nghiêm trọng, nhưng có hai bộ thoại bản này, đúng là trực tiếp khiến việc này ảnh hưởng hơn gấp nghìn lần.
Đường Hoài cúi đầu nhìn một chút, có chút tự giễu nói ra: "Cũng vì hai quyển sách này?"
Đường Kỳ cũng có vẻ khó mà tiếp nhận, bởi vì chỉ là hai bộ thoại bản, đã khiến danh dự Đường gia bị hủy hết, cho dù Đường gia có bối cảnh thông thiên, nhưng không chặn nổi miệng của bách tính, cũng không nhúng tay đến quốc tử giám đã bị Khang Vương tham gia.
Vụ án Đường Nhân trai bị phóng hỏa án vừa ra, bọn hắn lại càng không có bất kỳ thủ đoạn đối phó nào, ngược lại cần phải lo lắng, nếu Đường Nhân trai lại xuất hiện sơ suất gì, đối tượng đáng hoài nghi đầu tiên mà bách tính và triều đình nghĩ tới chính là Đường gia bọn hắn.
Đường Hoài trầm ngâm hồi lâu, mới mở miệng nói: "Chuyện phóng hỏa kia dừng ở đây đi."
Đường Kỳ nghĩ nghĩ, hỏi: "Vậy hai quyển sách này. . ."
"Kệ nó đi." Đường Hoài phất phất tay, nói ra: "Không cần bởi vì một con cá con mà làm lỡ đại sự."
Đối với Đường gia mà nói, chuyện lớn hàng đầu tự nhiên là cam đoan lực lượng của Đoan Vương trên triều đình, trong quá trình này, những thứ mà Đường gia mất đi, đều có thể lấy lại gấp bội sau khi Đoan Vương đăng vị.
Nếu bởi vì những chuyện này mà loạn trận cước, ảnh hưởng tới đại cục thì cái được không đủ bù mất.
Đường Kỳ nhẹ gật đầu, nói ra: "Đệ đi an bài."
. . .
Vụ án Đường Nhân trai bị phóng hỏa án kia, mặc dù Hình bộ và Đại Lý Tự còn đang truy tra, nhưng nhiệt độ trên triều đình hiển nhiên đã giảm xuống.
Đường Chiêu đã từng sai người đập phá Đường Nhân trai, Đường gia vì biểu hiện áy náy, nên đã thanh toán khoản tiền lớn cho mấy gia tộc Lưu gia, nghe nó số bạc kia đã đủ để mua mấy cái Đường Nhân trai.
Chuyện đập phá tiệm dừng ở đây, mà phong ba phóng hỏa cũng theo đó lắng lại.
Mặc dù ai cũng biết đây đã là thái độ Đường gia lộ ra ngoài, nếu lại níu lấy việc này không thả, chẳng tốt cho ai cả.
Dù bệ hạ bất mãn với Đường gia, có ý muốn làm suy yếu, nhưng suy yếu chứ không phải là trừ bỏ, chuyện này chỉ sinh ra ảnh hưởng đối với một chút danh dự của Đường gia, Đường gia trên triều đình vẫn là Đường gia kia có thể hô phong hoán vũ.
Lưu Tuấn đặt một chồng ngân phiếu lên bàn, nói ra: "Đường gia lần này nguyện ý ra mười vạn lượng, năm vạn lượng này là Đường huynh nên được."
Đường gia chịu lấy ra mười vạn lượng, tự nhiên không phải vì bồi thường, mà là tỏ rõ thái độ muốn việc này lắng lại, cho dù là đám gia tộc như Lưu gia cũng không nguyện ý quá đắc tội với Đường gia, thế nên cũng thuận theo.
Lưu Tuấn nhìn hắn, nói ra: "Đường huynh cứ yên tâm đi, trải qua chuyện này, bọn hắn nhất định sẽ không dám ra tay với Đường Nhân trai nữa."
Đường Ninh gật đầu mỉm cười, nói ra: "Lưu huynh vất vả."
"Hẳn là." Lưu Tuấn khoát tay áo, nói ra: "Nói thế nào thì cửa hàng này cũng có phần của ta, về sau có chuyện gì, Đường huynh cứ việc chào hỏi là được."
Saukhi Lưu Tuấn rời đi, Tiêu Giác nhìn hắn, nói ra: "Năm vạn lượng không tệ, trong cung có Huệ phi, có Đoan Vương, bệ hạ sẽ không thật sự làm gì Đường gia, trước khi ngươi tới, từ xưa tới nay chưa từng có ai bức Đường gia đến một bước này."
Đường Ninh đột nhiên đứng lên, đi ra ngoài đình.
Tiêu Giác hỏi vội: "Ngươi muốn đi đâu?"
"Đường gia."
"Đường gia, nơi này không phải chính là Đường gia sao, ngươi muốn đi Đường gia nào?" Tiêu Giác lẩm bẩm một câu, sau đó lại ngơ ngẩn, trên mặt lộ ra khó có thể tin biểu lộ.
. . .
Đường phủ.
Kinh sư có rất nhiều Đường phủ, nhưng nói tới Đường phủ, cái thứ nhất hiện lên trong đầu dân chúng nhất định là phủ Đường thượng thư nằm ở phía đông kinh sư.
Một môn tam kiệt đều ở trong triều đình, đích nữ lại ở trong cung làm phi, sinh ra một vị hoàng tử cũng rất có triển vọng, kinh sư không có mấy gia tộc có thể hiển hách hơn Đường gia.
Nhưng hiển hách thì hiển hách, những ngày gần đây, người đi đường đi ngang qua cửa ra vào Đường phủ, cũng không thiếu người nhổ nước miếng đối với Đường phủ.
Chuyện trực tiếp dẫn đến khi người gác cổng của Đường phủ nhìn thấy có người đi ngang qua trước cửa phủ, con mắt đều sẽ nhìn chòng chọc vào, nếu có người dám can đảm có cử động bất nhã thì bọn hắn sẽ xông lên quyền đấm cước đá một trận.
"Đây chính là Đường phủ à, nghe nói Đường thượng thư nhốt thân muội muội của mình trong phủ 18 năm, có phải thật vậy không?"
"Đương nhiên là thật, chuyện này ở kinh sư có người nào không biết, người vô tình vô nghĩa bực này, thế mà có thể làm được Lễ bộ Thượng thư, mắt triều đình thật sự là bị mù. . . Ta nhổ vào!"
"Thật đúng là giống trong thoại bản viết như đúc, giời ạ, loại người này mà cũng có thể làm đại quan, ta cũng nhổ vào!"
. . .
Người gác cổng Đường phủ nhìn thấy trên đường cái lại có người nôn nước bọt với Đường phủ, lập tức giận dữ: "Hai người các ngươi, dừng lại!"
Hai người kia tất nhiên là nhanh chân bỏ chạy, người gác cổng một đường đuổi theo, đạp một cước vào trên mông một người trong đó nhưng chính mình cũng bị té ngã.
Hắn đứng lên, vỗ vỗ bụi đất trên người, thở hồng hộc đi về, nhưng về tới nơi lại nhìn thấy ở cửa ra vào của Đường phủ có một người đang đứng.
Đây là một người trẻ tuổi, dáng người cao ráo, dáng vẻ vô cùng anh tuấn.
Bên cạnh người trẻ tuổi còn có một nữ tử, dáng người cao gầy, hình dạng động lòng người.
Hai người nhìn đã biết là người phi thường, người gác cổng đi qua đó, trên mặt tươi cười, hỏi: "Công tử tìm ai?"
Công tử trẻ tuổi nhìn Đường phủ, nói ra: "Phiền phức thông tri người chủ sự của quý phủ, Đường Ninh bái phỏng."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com