"Đại lão gia không có ở nhà, trong phủ là do Nhị lão gia làm chủ, công tử chờ một lát, hiện tại tiểu nhân lập tức đi vào thông báo."
Đôi nam nữ trẻ tuổi này có vẻ ngoài xuất chúng, khí chất bất phàm, nhất định là người không phú thì quý, người gác cổng ở Đường phủ cũng không dám lãnh đạm, đến khi đang muốn trở về thông bẩm, hắn lại đột nhiên nhớ ra cái gì đó, thân thể chấn động, quay đầu lại, run giọng nói: "Đường, Đường Ninh, Đường Ninh nào?"
Đường Ninh nhìn xem hắn, nói ra: "Chính là Đường Ninh mà ngươi đang nghĩ."
Người gác cổng nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin được.
Ở kinh sư có ai không biết, tân khoa trạng nguyên Đường Ninh và Đường gia có quan hệ không nói rõ, những ngày gần đây, Đường gia còn bị thua thiệt không nhỏ trên tay hắn, lúc này mà hắn lại dám đến Đường gia?
"Ngươi, các ngươi đợi một chút, ta lập tức đi bẩm báo!" Hắn giật mình sợ hãi nói một tiếng rồi bước nhanh chạy tới Đường phủ.
Đến khi đi qua ngưỡng cửa, hắn còn không cẩn thận bị vấp, suýt nữa đã ngã sấp xuống.
Đường Ninh đứng ở một nơi chỗ thoáng mát, quay đầu nhìn Đường Yêu Yêu, nói ra: "Nơi này không phải đầm rồng hang hổ gì, một mình ta đến là được rồi, ngươi không cần đi theo."
Đường Yêu Yêu liếc hắn, nói ra: "Đến cũng đến rồi, đừng có nhiều lời nữa."
Đường Ninh không còn nói gì nữa, mặc dù ban ngày ban mặt, Đường gia cũng không có khả năng làm gì hắn, nhưng để phòng vạn nhất, vẫn mang theo Đường yêu tinh thì tốt hơn.
Đường phủ, Đường Kỳ nghe xong người gác cổng bẩm báo, cũng run lên một cái rồi hỏi lại: "Ngươi nói, ai?"
Người gác cổng ngẩng đầu nhìn một chút, nhỏ giọng nói ra: "Hắn nói hắn gtên là Đường Ninh."
"Đường Ninh!" Đường Chiêu đột nhiên vỗ bàn một cái, giận dữ nói: "Hắn còn dám tới nơi này, hôm nay hắn tiến vào Đường phủ thì cũng đừng mong đi ra!"
Đường Kỳ vươn tay, ra hiệu cho hắn im miệng, sau đó mới lạnh nhạt nói ra: "Để hắn đi đại sảnh chờ đi."
Đường Ninh và Đường Yêu Yêu không cần đợi ở ngoài cửa bao lâu, người gác cổng kia đã đi ra.
Lần này, thái độ của người gác cổng đối với bọn họ rõ ràng không còn sốt ruột như vừa rồi.
Hắn nhìn Đường Ninh và Đường Yêu Yêu một chút, không mặn không nhạt nói ra: "Nhị lão gia đang tiếp một vị khách quan trọng, trước tiên các ngươi tới đại sảnh chờ vậy."
Đường Ninh đi theo người gác cổng vào Đường phủ, nhìn thấy có một nữ tử đối diện đi tới.
Trong tay nữ tử kia cầm một quả táo, khi nhìn thấy hắn tới, bước chân đột nhiên dừng lại, vẻ mặt không khác gì ban ngày thấy ma.
Đường Ninh đi qua bên cạnh nàng, cầm lấy quả táo kia, cắn một cái, sau đó lại thả vào trong tay nàng.
Hắn vừa vào trong sảnh ngồi xuống, Đường Thủy đã nhanh chân đi tiến đến, hỏi: "Ngươi tới nơi này làm gì?"
Đường Ninh nhìn nàng, nghi ngờ nói: "Ta không thể tới sao?"
Trong lòng Đường Thủy vừa vội vừa tức, vấn đề ở đây không phải là có thể tới hay không mà là tới thế nào, tới lúc nào. . .
Khi Đường gia mời hắn tới thì hắn không tới, hết lần này tới lần khác đợi hắn hoàn toàn đắc tội với Đường gia, gần như đã vạch mặt đến mức không có khả năng hoà giải thì lại tới, Đường gia sẽ nghĩ như thế nào, sau khi làm những chuyện khiến Đường gia khó chịu kia, hắn đến Đường gia để khoe khoang?
Nhỡ may có một số người thẹn quá hoá giận, thì hôm nay hắn sẽ gặp nguy hiểm!
"Ngươi đừng có giả bộ hồ đồ!" Đường Thủy trừng mắt liếc hắn một cái, nói ra: "Rốt cuộc là ngươi tới đây làm gì?"
Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Ta chỉ đến uống chén trà, ngồi một chút, đáng tiếc ngay cả chén trà mà bọn hắn cũng không cho."
Kỳ thật cho dù Đường gia dâng nước trà lên thì hắn cũng không uống, mặc dù bọn hắn không đến mức hạ độc trong trà, nhưng nếu nhổ một bãi nước miếng thì hắn cũng không nhìn không ra.
Đổi vị trí để suy nghĩ một chút, nếu như hắn là người của Đường gia, nhổ nước miếng trong trà đều là nhẹ.
Đường Thủy nhìn hắn một chút, thoáng bất đắc dĩ, nói ra: "Bọn hắn không phải ngươi, cũng sẽ không để ngươi gặp tiểu cô."
Đường Ninh lấy một bộ mạt chược làm từ trúc phiến thật mỏng ở trong ngực ra, nói ra: "Dù sao cũng rất nhàn rỗi, nếu không cùng chơi vài ván đi?"
Trong những người hắn quen biết, người chơi mạt chược lợi hại nhất hẳn là Tô Mị, mặc dù Đường Yêu Yêu cược rất chuẩn, nhưng chơi mạt chược lại gần như không thể thắng nổi.
Nếu như tiền đặt cược lớn hơn chút nữa, tiếp tục đánh như vậy thì Đường Ninh không chỉ có thể khiến nàng thua đến cái yếm, mà ngay cả người của nàng cũng cùng thắng được.
Đáng tiếc chơi mạt chược cùng nàng không cược tiền, cũng không thể luôn thắng nàng, thắng được nàng khiến nàng không cao hứng, nàng sẽ tìm cơ hội trả thù lại, cái được không đủ bù cái mất.
Đường Thủy không biết chơi mạt chược, đứng ở bên cạnh nhìn một hồi mới tham dự vào.
Đối mặt với hai tên lính mới, Đường Ninh đại sát tứ phương, một canh giờ sau đã thắng sạch tiền trên người các nàng.
Sau khi Đường Ninh lại hồ bài một lần nữa, Đường Thủy ném mạt chược lên trên bàn, cả giận nói: "Không thể tưởng tượng nổi, tiền của tỷ ngươi mà cũng dám thắng!"
Nói rồi nàng lập tức đưa tay lấy một đống ngân phiếu trước mặt Đường Ninh, số tiền này so với nàng đưa ra còn nhiều hơn.
Đường Yêu Yêu nhìn nàng một chút, cũng cuốn đi số tiền còn lại của Đường Ninh, nhìn hắn, nói ra: "Thế này mới công bằng."
Không đáng vì mấy trăm lượng bạc mà đắc tội với hai ma nữ này, Đường Ninh tự nhận là không may, đứng lên, nói ra: "Đi thôi, trở về."
Đường Yêu Yêu nhét ngân phiếu vào trong ngực, hỏi: "Ngươi không phải còn có chuyện sao?"
Đường Ninh tiếc nuối nói: "Ngay cả chén nước trà còn không có, nếu ngươi không đi sẽ chết khát, ngày mai tới nhớ kỹ tự mình mang theo nước."
Hắn cùng Đường Yêu Yêu theo đường cũ đi tới cửa phủ, nhìn thấy một lão giả từ bên ngoài đi tới.
Đường Ninh nhìn lão giả kia một chút, đột nhiên hỏi: "Vị lão bá này, cánh tay còn đau không?"
Lão giả cúi đầu nhìn tay áo trống rỗng của mình một chút, ngẩng đầu, bình thản nói: "Đã sớm không đau."
Đường Ninh nghi ngờ hỏi: "Cánh tay lão bá sao lại bị đứt thế?"
"Khi tỷ võ cùng người khác, không cẩn thận làm gãy." Lão giả thuận miệng nói một câu, sau đó lướt qua bên cạnh của bọn hắn.
Đường Ninh thở dài, nói ra: "Chém chém giết giết thế này đúng một là không tốt, năm ngoái ở trên đường, ta nhìn thấy mấy con chó hoang giành ăn, đến gần xem mới phát hiện bọn chúng đang tranh một cánh tay, những chó hoang hại người này, quan phủ cũng mặc kệ . . ."
Bước chân lão giả kia dừng lại, chỉ còn một cánh tay sót lại kia khẽ siết chặt nắm đấm.
. . .
Hậu đường Đường phủ.
Đường Kỳ nhìn tên hạ nhân kia, hỏi: "Bọn hắn chỉ ngồi một canh giờ ở thiên đường?"
"Cũng không phải chỉ ngồi." Hạ nhân kia nghĩ nghĩ, nói ra: "Bọn hắn cùng đại tiểu thư nói chuyên một lúc, sau đó mới đi. . ."
Lông mày Đường Kỳ nhíu lên, thấp giọng nói: "Hắn đến cùng là muốn làm gì?"
Vốn tưởng rằng hôm nay hắn tới là muốn bàn điều kiện cùng Đường gia hoặc là đưa yêu cầu, lại không nghĩ rằng hắn chỉ tới thiên đường ngồi một canh giờ, sau đó lại tự mình đi.
Mặc dù ông ta ở trong triều nhiều năm, am hiểu nhất chính là ước đoán lòng người, nhưng cũng không thể không thừa nhận, ông ta không thể thấy rõ suy nghĩ của Đường Ninh.
Từ khi hắn vào kinh, mỗi một chuyện mà hắn làm đều sẽ nằm ngoài dự liệu của ông ta.
Hạ nhân kia ngẩng đầu nhìn, thấp thỏm nói ra: "Lão gia, khi hắn đi còn nói ngày mai sẽ còn tới."
"Vậy cứ để hắn tiếp tục chờ ở thiên đường." Đường Kỳ nắm chặt nắm đấm lại, nói ra: "Ta lại muốn xem xem hắn có thể chịu tới khi nào."
. . .
Hai ngày trước Đường Nhân trai đã bán cả bộ « Bạch Xà truyện » ra, « Bảo Liên Đăng » cũng trực tiếp ra mười quyển, mấy ngày kế tiếp, thì sẽ không đẩy ra quyển mới.
Dù vậy, hôm nay vẫn có thật nhiều khách nhân, những người này phần lớn đều là những người hôm trước không có mua được sách.
"Cả nhà Hứa Tiên cuối cùng cũng đoàn tụ, mấy ngày trước đọc cứ thấy lo lắng, hôm qua nghe người ta nói kết cục, hôm nay ta mới dám đến mua, chỉ sợ Ngưng Ngưng cô nương viết ra một bi kịch."
"Ngưng Ngưng cô nương viết bi kịch lúc nào, theo ta thấy, đừng nhìn phía trước « Bảo Liên Đăng » bị giam như thế, nhưng nhất định cũng là kết cục một nhà đoàn viên, Tiểu Trầm Hương nhất định có thể cứu ra mẫu thân!"
"Ai, Tiểu Trầm Hương có danh sư dạy bảo, có thể cứu ra mẫu thân, nhưng tiểu thuyết dù sao vẫn chỉ là tiểu thuyết, trong cuộc sống hiện thực, nào có nhiều đoàn viên như vậy?"
"Đúng vậy a, hôm qua ta còn nghe nói, quan trạng nguyên tự mình đi Đường gia, muốn gặp mẫu thân một lần, kết quả, bị Đường gia để hắn ngồi ở thiên đường đợi một canh giờ, cuối cùng vẫn không nhìn thấy mẹ ruột của hắn."
Lời vừa nói ra, đám người thi nhau lộ ra vẻ mặt ngoài ý muốn.
"Ngươi nghe ai nói?"
"Nghe cháu trai ngoại nhà cậu hai con bác gái hàng xóm của Thất cữu của ta nói."
" Cháu trai ngoại nhà cậu hai con bác gái hàng xóm của Thất cữu của ngươi?"
"Đúng vậy a, cháu trai ngoại. . . của ta làm hạ nhân ở Đường gia, đây là hắn tận mắt nhìn thấy, quan trạng nguyên thật đáng thương, ở Đường gia bị lạnh nhạt một canh giờ, ngay cả chén trà cũng không có mà uống."
" Đường gia này cũng quá đáng, để bọn hắn mẹ con chia cách 18 năm, bây giờ ngay cả gặp một lần cũng không cho phép, đây là người sao?"
"Học hành gian khổ mới thi đậu trạng nguyên, kết quả cuối cùng mẹ con vẫn không thể gặp nhau, đáng thương a. . ."
"Đường gia làm nhiều chuyện xấu rồi, chẳng lẽ không sợ gặp báo ứng sao?"
. . .
Đường gia, Đường Kỳ ung dung nhấp một ngụm trà, nghe hạ nhân bẩm báo xong, trên mặt không có bất kỳ biến hóa gì.
Nợ quá nhiều không lo, dù sao Đường gia đã bị kinh sư bách tính mắng thương tích đầy mình, cũng không để ý bọn hắn nhiều mắng vài câu.
Hắn ngược lại muốn xem ngoại trừ những chiêu số bịa đặt ám chỉ hạ lưu này, vị tân khoa trạng nguyên này còn có thủ đoạn gì nữa?
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com