"Lần này Đường gia đúng là không biết xấu hổ, mặc kệ bách tính mắng làm sao, một chút phản ứng cũng không có, ngươi đi liên tiếp bốn ngày, đều không có một người chủ sự chịu gặp ngươi. . . , nếu người không muốn mặt thì đúng là một chút biện pháp cũng không có."
Tiêu Giác vẫn luôn chú ý tiến triển cảu chuyện này, sau khi suy nghĩ một chút, mới nhìn Đường Ninh nói ra: " Ân oán giữa ngươi cùng Đường gia thật ra là việc nhà của Đường gia, cho dù là bệ hạ cũng không tiện nhúng tay, nhưng là ngươi có thể xin bệ hạ hạ chỉ, để cho ngươi gặp mẹ ngươi một lần, đây là chuyện nhân chi thường tình, có lẽ bệ hạ sẽ không cự tuyệt, xem như Đường gia không nguyện ý, cũng không dám kháng chỉ."
Đường Ninh thuận miệng nói: "Để xem đã."
"Lại còn để xem nữa á?" Tiêu Giác nhìn vẻ mặt không chút quan trọng của hắn, đột nhiên hỏi: "Không phải ngươi đã sớm có dự định chứ, mỗi ngày đi tới Đường gia ăn không ngồi chờ vốn không phải tính cách của ngươi, thế mà ngươi kiên trì lại bốn ngày, rốt cuộc là ngươi có tính toán gì, nói cho ta đi mà. . ."
Đường Ninh nghĩ một chút rồi nhìn Tiêu Giác, hỏi: "Ngươi nói nếu ta thỉnh cầu bệ hạ chuyện này, bệ hạ sẽ đồng ý chứ?"
Tiêu Giác suy nghĩ một lát rồi phân tích: "Bệ hạ sẽ trực tiếp để ngươi đón mẹ của ngươi ra ngoài là chuyện không thể nào, nhưng nếu chỉ muốn gặp mặt thì bệ hạ không có khả năng cự tuyệt, dân chúng đã truyền thành như vậy, Đường gia không cần mặt mũi nhưng bệ hạ còn muốn đấy."
Đường Ninh nghĩ một lúc mới cảm thấy lời Tiêu Giác nói có đạo lý.
Ngày mai đúng dịp hắn phải vào cung một chuyến, y thư của Thái Y viện còn chưa biên soạn xong, cách mấy ngày, hắn đều phải đi qua nhìn một chút.
Hôm nay hắn còn có một chuyện khác muốn làm.
Hắn trở về gian phòng của mình, ngồi ở bên người Tiểu Như, hỏi: "Xong chưa?"
Tiểu Như buông kim khâu xuống, cười nói: "Chàng đợi lát nữa là được, thế nhưng mà nếu chúng ta có việc cầu người, lễ vật này có phải có chút nhẹ hay không?"
Đường Ninh ôm lấy vai của nàng, nói ra: "Việc tặng lễ này không phải cứ lễ vật càng nặng càng tốt, người thu lễ thích mới là quan trọng nhất, lại nói nhà chúng ta lại không có đại nghiệp giống Khang Vương, mỗi lần tặng lễ đều là một rương lại một rương đưa. . ."
Tiểu Như nhẹ gật đầu, nói ra: "Muội nghe Tiểu Ninh ca."
Cưới lão bà giống như Tiểu Như vàTiểu Ý là tốt nhất, một người nhu thuận nghe lời, một người có tri thức hiểu lễ nghĩa, ví dụ mặt trái chính là Đường Yêu Yêu và Đường Thủy, không biết lão Đường gia tạo nghiệt gì, làm sao chỉ toàn sinh ra loại Yêu Nữ này.
Thậm chí ngay cả Tô Mị cũng mạnh hơn các nàng một chút, mặc dù vẻ ôn nhu vũ mị của nàng đều là giả, nhưng dù gì cũng còn biết giả bộ một chút, từ trước đến nay Đường nữ hiệp đều ngay thẳng làm chính mình, ngay cả giả bộ cũng chẳng muốn.
Hôm nay Tô Mị không ngủ, mà đang ở sân nhỏ nhảy dây, từ vẻ mặt của nàng có thể thấy được tâm tình nàng không tốt, nàng nhìn thấy Đường Ninh đi tới, ngữ khí ê ẩm nói: "A..., hôm nay là ngọn gió nào thổi ngươi qua đây?"
Đường Ninh đi vào trong viện, nói ra: "Tùy tiện đi một chút, thuận tiện tặng ngươi một món lễ vật."
"Lễ vật?" Tô Mị giật mình, sau đó cao hứng hỏi: "Ngươi biết sinh nhật ta sắp đến rồi?"
"Sinh nhật ngươi sắp đến?" Đường Ninh kinh ngạc nói: "Ta nhớ đầu năm nay ngươi có nói là sinh nhật 20 tuổi mới không qua bao lâu, làm sao lại nhanh như đã lại tới?"
Tô Mị đen mặt, nói ra: "Đầu năm lúc đó, sinh nhật 20 tuổi của ta mới qua chưa tới nửa năm, nửa năm thật sự lâu sao?"
"Không lâu." Đường Ninh dứt khoát lắc đầu, lão cô nương lập tức 21 tuổi không thể trêu vào.
Tô Mị đột nhiên cảnh giác, nói ra: "Nếu không biết sinh nhật của ta, cái sao ngươi vì lại đưa lễ vật cho ta?"
Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Chúng ta là bằng hữu mà, giữa bằng hữu với nhau đưa chút lễ vật còn cần lý do sao?"
"Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!" Tô Mị nhìn hắn, nói ra: "Ngươi có việc cầu ta?"
Đường Ninh lập tức tỏ vẻ tigan đau đớn, lắc đầu nói: "Hảo ý tặng ngươi một lễ vật, ngươi làm ta quá là thất vọng. . ."
Tô Mị lắc lắc cánh tay của hắn, ỏn à ỏn ẻn nói ra: "Vừa rồi là người ta không đúng, ngươi đưa cho người ta lễ vật gì?"
Nhìn dáng vẻ tiểu thư nhà mình một chút, thân thể tiểu nha hoàn đứng ở trong sân không khỏi run lên. Quay lưng chạy.
Trong phòng, Tô Mị mở ra bao vải mà Đường Ninh cõng tới, từ bên trong lấy ra một vật, hỏi: "Đây là cái gì?"
Có câu ngạn ngữ rất: Nếu kinh nghiệm sống của nàng chưa nhiều, thì mang nàng đi xem hết phồn hoa nhân gian; nếu tâm tình nàng đã tang thương, thì mang nàng ngồi ngựa gỗ xoay tròn; nếu như nàng ngủ không yên, thì đưa cho nàng một búp bê vải lớn.
Rất nhiều nữ sinh đi ngủ, đều muốn ôm một con búp bê vải mới có thể ngủ, đa số các tình huống đều là thể hiện của chuyện khuyết thiếu cảm giác an toàn.
Đường Ninh không thể làm gối ôm cho Tô Mị, nên giúp nàng may một cái, không chỉ như vậy, trong thân thể búp bê vải còn giấu mấy cái túi thơm, trong túi thơm, là hương liệu có tác dụng trợ giúp an thần, hẳn là sẽ có một chút trợ giúp đối với chứng mất ngủ của nàng.
Thêu thùa đều là do Tiểu Như làm, chủ yếu là bởi vì Đường Ninh có việc muốn cầu đến Tô Mị, tự mình động thủ làm ra đồ vật thì không lấy ra được, ban đêm đi ngủ ôm có thể sẽ không trợ giúp ngủ, ngược lại sẽ hù nàng càng bị mất ngủ.
Búp bê vải so với Tô Mị còn cao hơn, Đường Ninh đặt nó lên giường, nói ra: "Về sau ngươi đi ngủ có thể thử ôm nó một chút, có lẽ sẽ có hiệu quả."
Tô Mị nằm ở trên giường, ôm búp bê vải lăn lăn, nói ra: "Thật thoải mái, còn thơm thơm. . ."
Nàng ôm búp bê vải, nhìn Đường Ninh, nói ra: "Lễ vật đưa đến rồi, ngươi có thể đi về."
Đường Ninh giật mình, nữ nhân này làm sao lại thực dụng như thế, có búp bê mới là quên ngay người cũ.
Hắn ngồi xuống bên giường, nói ra: "Không vội mà, chúng ta trò chuyện chút đi."
Tô Mị che miệng ngáp một cái, nói ra: "Không có gì để nói, ta muốn đi ngủ."
"Đừng mà, ta có một chuyện muốn mời ngươi hỗ trợ. . ."
"Ngươi không phải nói không có chuyện gì cầu ta sao?"
"Không phải cầu ngươi, là xin ngươi giúp một tay."
"Không giúp."
. . .
Đường Ninh đoạt lại búp bê vải từ trong ngực nàng, vừa đi ra ngoài cửa, vừa nói ra: "Không giúp ta thì không tặng ngươi!"
Tô Mị từ trên giường nhảy xuống, cười lạnh một tiếng: "Ở địa bàn của lão nương mà ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?"
. . .
Sáng sớm, Đường Ninh ngồi trong xe ngựa tiến cung, cả người mơ màng buồn ngủ.
Tô Mị kia quả thật chính là thổ phỉ, có búp bê còn chưa đủ, còn bắt hắn phải bồi tiếp nàng ngủ ròng rã hai canh giờ.
Khiến hôm qua hơn nửa ban đêm rồi mà hắn còn rất tỉnh, đến tận sau nửa đêm mới ngủ lấy.
Thái Y viện biên soạn lại y thư một lần nữa là một công trình rất khổng lồ, có rất nhiều cổ phương đều cần phải cân nhắc, mặc dù hắn chỉ được lão viện trưởng hun đúc cho nhìn qua mấy quyển y thư, nhưng kiến thức lại nhièu hơn bọn hắn mấy trăm ngàn năm, thường thường có thể đưa ra một chút ý kiến có tính kiến thiết.
Từ Thái Y viện đi ra, hắn mới nhìn tên hoạn quan đi cùng bên cạnh hắn, nói ra: "Ta có việc muốn gặp bệ hạ, không biết có thể thông báo một tiếng không?"
Bệ hạ tự nhiên không phải muốn gặp thì gặp, nhưng người trước mắt là tân khoa trạng nguyên, lại được bệ hạ coi trọng, hoạn quan kia nghĩ một chút rồi nói ra: "Đường đại nhân ở đây chờ một lát, ta đi thông báo."
Đường Ninh đứng một hồi trước cửa Thái Y viện, không bao lâu sau, hoạn quan kia đã trở về, nói ra: "Đường đại nhân, bệ hạ triệu kiến, ngài cùng ta đi Ngự Thư phòng."
Đây không phải lần đầu Đường Ninh gặp hoàng đế, trong lòng hắn cũng rất bình tĩnh, chỉ là khi hắn bị hoạn quan kia dẫn vào Ngự Thư phòng, nhìn thấy Trần Hoàng đang ăn một bát nồi thập cẩm, trong lòng vẫn là khó tránh khỏi ba động.
Mặc dù không thấy rõ trong chén của ông ta là món gì, nhưng mùi vị kia, Đường Ninh lại cực kỳ quen thuộc.
Trần Hoàng để đũa xuống, lau miệng, hỏi: "Ngươi tìm trẫm có chuyện gì?"
Lần này Đường Ninh tới là muốn cầu Trần Hoàng làm tròn lời hứa.
Trước đó hắn cứu được Thục phi, Trần Hoàng đã từng nhận hứa sẽ ban thưởng cho hắn, chẳng qua là lúc đó ông ta nói là chờ hắn kết thúc khoa cử lại nói, hiện tại khoa cử đã kết thúc đã lâu như vậy, mà ông ta đều không có nhắc lại qua, tám thành là đã quên.
Trần Hoàng không nói, hắn cũng không tiện trực tiếp nhắc tới, lại không biết gián tiếp làm sao, cũng không thể chỉ vào chén của ông ta mà hỏi là có cảm thấy nồi thập cẩm này rất giống một hứa hẹn mà ông ta thiếu hắn hay không?
Đường Ninh nghĩ nghĩ, hỏi: "Đầu năm nay, Thục phi nương nương thân thể khó chịu, bây giờ đã qua mấy tháng, không biết bệnh của nương nương có còn tái phát nữa?"
"Ngươi đúng là có lòng." Trần Hoàng nhìn hắn, hài lòng nhẹ gật đầu, nói ra: "May mắn mà có ngươi chỉ ra phương thuốc kia sai lầm, bệnh của Thục phi, mấy tháng này đã không còn tái phạm."
"Như vậy thì thần có thể yên tâm." Đường Ninh thở dài một hơi, nói ra: "Thục phi nương nương không ngại, về phần ban thưởng lúc ấy bệ hạ nói, thần nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy không thể nhận."
"Ngươi không nói thì trẫm suýt nữa liền quên." Trần Hoàng nghĩ nghĩ, nhìn xem hắn: "Từ trước đến nay trẫm thưởng phạt phân minh, có công tự nhiên nên thưởng, nói một chút xem ngươi muốn ban thưởng gì?"
Đường Ninh chắp tay nói: "Thần cũng là một thầy thuốc, trị bệnh cứu người chính là thiên chức, không dám đòi ban thưởng."
Trần Hoàng khoát tay áo: "Trẫm nói thưởng ngươi thì sẽ không nuốt lời, ngày đó là bận tâm ngươi vừa tới kinh sư, không nên quá nổi bật, lúc này thì là không có gì cần lo lắng, ngươi nói đi."
Đường Ninh một mặt khó xử: "Thần thật sự không thể nhận."
Trần Hoàng nghĩ nghĩ, nói ra: "Nếu ngươi đã chối từ như vậy, vậy trẫm. . ."
Đường Ninh vội vàng nói: "Quân vô hí ngôn, thần sao có thể để bệ hạ khó xử, thần bỗng nhiên nghĩ đến một việc, còn xin bệ hạ thành toàn."
Trần Hoàng nhìn xem hắn, hỏi: "A, chuyện gì?"
Đường Ninh khom người nói: "Thần khẩn cầu bệ hạ hạ chỉ, để thần có thể gặp mẹ đẻ của thần một lần."
Trần Hoàng nghĩ một chút, nếu là Đường Ninh muốn đón Đường gia Nhị tiểu thư đi ra, thì ông ta không tiện hạ ý chỉ này, dù sao đây là gia sự Đường gia, nhưng nếu là chỉ là gặp mặt, thì hợp tình hợp lý, ông ta cũng không có cái gì khó xử.
Ông ta nhìn Đường Ninh, nhẹ gật đầu, nói ra: "Chuyện này, trẫm chuẩn."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com