Trần Hoàng đang muốn nghĩ chỉ, rồi lại chợt quay đầu nhìn Ngụy Gian nói: "Không phải việc đại sự gì, không cần hạ chỉ, Ngụy Gian, ngươi tự mình cùng hắn đi Đường phủ một chuyến, truyền khẩu dụ của trẫm, để Đường Ninh và Nhị tiểu thư Đường gia gặp nhau một lần, bất kỳ người nào cũng không được ngăn cản. "
Ngụy Gian khom người đáp: "Lão nô tuân chỉ."
Mặc kệ là thánh chỉ hay khẩu dụ, chỉ cần có thể đạt được mục đích là tốt rồi, Đường Ninh ôm quyền khom người, nói ra: "Thần tạ ơn long ân của bệ hạ."
"Chuyện này là chuyện nhà của các ngươi, trẫm không tiện nhúng tay, cũng chỉ có thể giúp ngươi đến đây thôi." Trần Hoàng nhìn hắn một chút, nói ra: "Được rồi, 18 năm chưa từng gặp mẹ, trong lòng ngươi nhất định rất gấp, mau đi đi."
"Thần cáo lui."
Mặc dù không có thánh chỉ, nhưng khẩu dụ cũng là khẩu dụ của hoàng đế, nên chuyện phô trương vẫn không thể thiếu.
Đường Ninh và vị Ngụy công công kia mỗi người ngồi một kiệu, phía trước kiệu có cấm vệ mở đường, phía sau kiệu có hoạn quan đi theo, đi ra khỏi cửa cung là đi thẳng tới Đường phủ.
Hôm nay trước cửa Đường phủ náo nhiệt hơn ngày thường rất nhiều, người đi đường nối liền không dứt, nếu cẩn thận quan sát thì sẽ phát hiện có thật nhiều người cứ đi đi về về qua cửa Đường gia, giống như là đang chờ đợi cái gì.
Vị trí Đường phủ cũng không nằm ở nơi phố xá sầm uất, trên thực tế vùng này đều là quan viên quyền quý trong kinh, hoàn cảnh tương đối thanh u.
Chỉ là mấy ngày gần đây, ngày nào quan trạng nguyên cũng đến Đường phủ, dẫn tới không ít người trong kinh nổi lên lòng hiếu kỳ.
Trong sách có Trầm Hương cứu mẹ, ở hiện thực lại có quan trạng nguyên cứu mẹ, cả hai đều gặp khó khăn trùng trùng, trong lòng mọi người bắt đầu so sánh, lại có một phen cảm thụ khác biệt.
Nghe nói mỗi ngày quan trạng nguyên ở Đường phủ đều ăn không ngồi chờ, mặc dù ngày nào Đường phủ cũng để hắn đi vào, nhưng từ xưa tới nay chưa từng có ai nguyện ý gặp hắn, thậm chí ngay cả nước trà cũng không cho hắn một chén.
Trong lòng bách tính nghe nói tới việc này đều hiếu kỳ nên muốn đến tận mắt xem xét.
"Quan trạng nguyên cũng thật đáng thương, cùng mẫu thân mình ở trong một phủ, nhưng lại không thể gặp nhau. . ."
"Người Đường gia thật đúng là lòng dạ độc ác. . ."
" Hôm nay sao quan trạng nguyên còn chưa tới, sẽ không phải là từ bỏ rồi chứ?"
Đám người tụ tại một chỗ, khe khẽ bàn luận, rồi cũng không quên hung hăng nhổ hai bãi nước bọt tới chỗ Đường gia,.
Người gác cổng của Đường phủ đi tới, lớn tiếng nói: "Làm gì đấy, đi xa một chút, nói ngươi đấy, mới sáng sớm đã thấy ngươi vòng vo tám lần ở đây, nếu ngươi không đi, ta sẽ gọi người đánh gãy chân ngươi!"
Vẻ mặt hắn có chút buồn bực, Đường gia là đại gia tộc, dù hắn chỉ là một tên gác cổng nho nhỏ, nhưng rời nhà đi ra ngoài thì vẫn rất nở mặt.
Nhưng gần đây, những tiểu tử bình thường đều a dua nịnh hót hắn kia, thế mà ngay cả con mắt cũng không nhìn hắn, giống như hắn làm người gác cổng của Đường gia là một chuyện rất mất mặt.
Hắn tất nhiên là biết nguyên nhân thái độ của những người kia biến hóa, nhưng không để cho quan trạng nguyên gặp mẫu thân lại không phải hắn, hắn chẳng qua chỉ là một người gác cổng của Đường gia. . .
Trong lòng có nỗi khổ không nói được, hắn chỉ có thể thầm than khẩu khí, tiếp tục xua đuổi người xem náo nhiệt tụ tập ở Đường gia.
"Các ngươi là cái gì. . ." Phía trước lại có một đám người đi tới, hắn vừa giơ tay lên, thấy rõ ràng đằng sau, cứng rắn nuốt lời kế tiếp xuống.
Người tới đều mặc giáp đeo đao, hiện lên có một luồng hung sát đập vào mặt, nhìn thoáng qua đã biết một người gác cổng nho nhỏ như hắn không thể trêu chọc nổi.
Đám người vây xem cách đó không xa lại xôn xao một trận.
"Ôi mẹ ơi, đây không phải cấm vệ trong cung sao, bọn hắn đến Đường gia làm gì?"
"Các ngươi nhìn kìa, quan trạng nguyên làm sao lại từ trong kiệu xuống!"
"Chẳng lẽ là hắn tới đón Đường gia tiểu thư đi, quan trạng nguyên muốn cứu mẹ rồi?"
. . .
Trên mặt mọi người vừa nghi hoặc vừa hiếu kỳ, đứng xa xa nhìn sang bên này, Đường Ninh cùng Ngụy công công từ trên kiệu đi xuống, Ngụy Gian cười ha hả nhìn hắn, nói ra: "Đường đại nhân, xin mời."
Đường Ninh đồng dạng cười cười, nói ra: "Mời Ngụy công công."
Người gác cổng của Đường phủ đi lên trước, run giọng nói: "Hai, hai vị. . ."
Ngụy Gian nhìn hắn một chút, nói ra: "Truyền khẩu dụ bệ hạ, " Hiện tại là ai chủ sự ở Đường phủ, để hắn mau ra đi.
"Xin mời, mời đến. . ." Gác cổng kia lập tức mời hai người đi vào, sau đó mới nhìn một tên hạ nhân đứng ở cửa ra vào, nói ra: "Còn không mau đi bẩm báo!"
Có da hổ Hoàng gia đến cùng đương nhiên không giống với bốn lần Đường Ninh một mình tới Đường gia, một lần cũng không có nhìn thấy chủ nhân, lần này vừa mới đi vào Đường gia, hắn đã nhìn thấy một vị trung niên bước nhanh đi ra.
Đường Kỳ bước nhanh về phía trước, nhìn Ngụy Gian, vội nói: "Ngụy công công đến thăm, Đường Kỳ không tiếp đón từ xa, không tiếp đón từ xa."
Về phần Đường Ninh đứng ở một bên, hắn lại mang tính lựa chọn coi nhẹ.
Một đoàn người đi tới phòng khách chính, Đường Kỳ mới nhìn Ngụy Gian, cẩn thận hỏi: "Không biết Ngụy công công đại giá quang lâm là có chuyện gì quan trọng?"
Ngụy Gian cười cười, nói ra: "Truyền khẩu dụ của bệ hạ, quan trạng nguyên nhớ mẹ sốt ruột, bệ hạ đặc biệt mệnh lệnh cho ta dẫn hắn đến Đường gia, gặp Nhị tiểu thư quý phủ một lần, không có người nào được ngăn được, Đường đại nhân vẫn nên mau mau mời Nhị tiểu thư ra đi."
Đường Kỳ nhìn Đường Ninh một chút, ánh mắt rất nhanh lại dời đi.
Ngụy Gian đích thân đến, đã chứng minh được một chuyện, nếu bệ hạ hạ chỉ để hắn đón Nhị muội ra ngoài, trong lòng của ông ta ngược lại hoài nghi, nhưng chỉ là gặp một lần, hẳn là hắn còn cầu chuyện khác với bệ hạ
Ông ta trầm tư một lát, trên mặt lộ ra nụ cười, nhìn một tên hạ nhân phía sau, nói ra: "Đi mời Nhị tiểu thư tới."
Từ đầu đến cuối, hắn chỉ nhìn Đường Ninh một chút.
"Dạ!" Hạ nhân kia ừng tiếng rồi vội vã đi ra ngoài.
Tiểu viện nơi nào đó của Đường phủ, Đường Thủy đi ra cửa, nhìn thấy có hạ nhân vội vã chạy vào sân nhỏ sát vách, giật mình hỏi: "Ngươi đi đâu đấy?"
Hạ nhân kia lập tức nói: "Bẩm tiểu thư, trong cung người đến, lão gia để ta tới mời Nhị tiểu thư ra ngoài."
"Trong cung có người tới?" Đường Thủy nhíu mày, hỏi: "Trong cung có người tới làm gì?"
"Cùng, cùng Đường Ninh kia tới." Hạ nhân kia nhìn nàng, bẩm: "Nói là bệ hạ hạ chỉ, để Đường Ninh kia tới gặp Nhị tiểu thư một lần."
"Bệ hạ hạ chỉ?" Trên mặt Đường Thủy lộ ra vẻ vui mừng, đi theo hạ nhân kia vào sân nhỏ, gọi: "Tiểu cô, tiểu cô mau ra đây!"
Trong viện không có bóng người, trong phòng cũng không có ai đáp lại.
Đường Thủy bước nhanh vào gian phòng: "Tiểu cô. . ."
Trong phòng không có một bóng người, nàng kinh ngạc đứng tại chỗ, lại lần nữa chạy về trong viện.
Sân nhỏ không lớn, có thể nói là nhìn một cái đã không sót gì, sau khi nàng liên tục xác nhận, rồi mới ngồi ở trên băng ghế đá trong viện, có chút chưa lấy lại tinh thần, lẩm bẩm nói: "Không thấy tiểu cô!"
Hạ nhân kia cũng bị hù đến mức sắc mặt trắng bệch, trong phòng ngoài phòng, mỗi một góc đều đã tìm một lần, run giọng nói: "Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?"
Trong đại đường, Đường Ninh ngồi trên ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa, Ngụy Gian uống chén trà, một lần nữa nhìn về phía Đường Kỳ, hỏi: "Đường đại nhân, Nhị tiểu thư ở rất xa sao, sao đi lâu như vậy?"
Trong lòng Đường Kỳ cũng nghi hoặc, đứng lên nói: "Ta đi xem một chút."
Hắn mới vừa đi ra cửa, đã có một tên hạ nhân hoảng hốt chạy tới, nói: "Lão gia, không xong rồi!"
Đường Kỳ nhìn thấy hắn, trong lòng đột nhiên dâng lên một tia dự cảm không ổn, trầm giọng hỏi: "Vội cái gì mà vội, Nhị tiểu thư đâu?"
Hạ nhân kia run giọng nói: "Nhị tiểu thư, không thấy Nhị tiểu thư!"
"Cái gì?" Sắc mặt Đường Kỳ đại biến: "Làm sao lại không thấy!"
. . .
Đường Ninh ngồi trong đường, chén trà vừa bưng lên lại buông xuống, nhìn về phía Ngụy Gian, hỏi: "Ngụy công công, ngươi nói, bọn hắn có thể không để cho mẹ ta đi ra hay không?"
Ngụy Gian cười nói: "Quan trạng nguyên yên tâm đi, khẩu dụ của bệ hạ không hề khác gì thánh chỉ, không tuân theo thánh dụ chính là kháng chỉ bất tuân, Đường đại nhân là người thông minh, sẽ không làm chuyện không lý trí."
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Vậy thì ta an tâm."
Ngụy Gian lại uống chén trà, lúc này mới nghi ngờ nói: "Kì quái, lúc này đều đã hai chén trà rồi, cho dù có chậm nữa, cũng sớm nên đến. . ."
Hắn đứng lên, nhìn thấy Đường Kỳ mặt trầm như nước từ bên ngoài đi tới.
Hắn nhìn Đường Kỳ, hỏi: "Đường đại nhân đã xảy ra chuyện gì?"
Đường Kỳ nhìn Ngụy Gian, bờ môi giật giật, hồi lâu mới thấp giọng nói ra: "Ngụy công công, thực sự không dám giấu giếm, không thấy xá muội... xá muội nàng."
Ngụy Gian nghe vậy, đầu tiên là khẽ giật mình, sau đó trên mặt lại lộ ra nụ cười, nói: "Đường đại nhân, trò đùa này hoàn toàn không buồn cười. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com