Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 256: CHƯƠNG 255: CHỊ NUÔI

Phỉ nhổ cùng xem thường của bách tính trong thời gian ngắn không cách nào tạo thành ảnh hưởng thực chất đối với Đường gia.

Còn có một số chuyện không phải dân chúng tầm thường có thể tiếp xúc được.

Ví dụ như chuyện Đường Kỳ từ Đông Đài xá nhân vốn có thể trực tiếp tham dự quốc sự bị điều tới quốc tử giám đảm nhiệm tiến sĩ quốc tử, nhìn như bình điều, kì thực là giáng chức.

Ba huynh đệ Đường gia đều đảm nhiệm chức vị quan trọng trong triều, Đường Hoài thân là Lễ bộ Thượng thư, chưởng khống khoa cử, chủ nghi chế, Đường Kỳ giữ chức Đông Đài xá nhân có trách nhiệm giám sát bách quan, cố vấn ứng đối, Trung Thư xá nhân Đường Tĩnh thường đi theo hoàng đế, khởi thảo chiếu thư, kiêm quản lý sự vụ Trung Thư, có thể trực tiếp tham dự các chuyện quan trọng cơ mật quốc gia.

Ba người này, chính là cự đỉnh ba chân của Đường gia, bây giờ Đường Kỳ lại bị giáng chức, một chân đã bị hủy, mặc dù Đường gia bằng vào hai chân vẫn có thể đứng vững, nhưng không an ổn như trước đó.

Những năm này Đường gia vì muốn nâng đỡ Đoan Vương mà bắt đầu mở rộng vây cánh trong triều, quyền thế quá thịnh, đã trở thành nhận thức chung của triều thần, bệ hạ mượn cơ hội này, chém một chân của Đường gia, vừa để suy yếu cũng cảnh cáo Đường gia, có lẽ trong một đoạn thời gian rất dài, Đường gia hoặc là Đoan Vương đều sẽ giấu tài, sẽ không còn có cử động gì để người khác chú ý.

Chuyện này phát triển cho tới bây giờ, nguyên nhân gây ra đã không còn quan trọng nữa, hai mươi năm trước Đường gia làm sai hay đúng, rốt cuộc Nhị tiểu thư Đường gia đã đi nơi nào, cũng không quan trong bằng kết quả.

Mà dù là triều đình hay dân gian, thì đều không thiếu người hữu tâm, chỉ cần tinh tế suy nghĩ thì sẽ thấy dường như từ khi chuyện này vừa mới bắt đầu, đã có một bàn tay vô hình, từng bước từng bước đẩy Đường gia tới tuyệt địa, mặc dù mỗi một bước đều rất nhỏ, nhưng khi Đường gia ý thức được thì đã không còn cách nào quay đầu.

Trước khi chính thức nhậm chức, Đường Ninh còn có một khoảng thời gian tự do cuối cùng.

Hắn sẽ thỉnh thoảng cùng Tiểu Ý tới huyện nha, có đôi khi lại cùng Tiểu Như đi tới cửa hàng Tam thúc nhìn xem, thỉnh thoảng sẽ cùng đám người Tiêu Giác đi Thiên Nhiên Cư ăn cơm, còn lại đa số là ở nhà, dạy Tiểu Tiểu đọc sách, thuận tiện giúp Phương Tiểu Nguyệt bởi vì nấu cơm mà quên chưa kịp làm bài tập.

Những ngày này, người Kinh Triệu phủ nha cũng đã tới huyện nha điều tra qua, đi tới cửa hàng Tam thúc điều tra qua, cũng đi Thiên Nhiên Cư, thậm chí lục soát tất cả mọi nhà trên con đường này mấy lần, đương nhiên là không có kết quả gì.

Kinh Triệu phủ nha.

Kinh Triệu doãn vò đầu, lẩm bẩm nói: "Một người sống sờ sờ, rốt cuộc là có thể đi nơi nào?"

Những ngày này, dù là triều đình hay Đường gia đều thúc dục vụ án này, nhưng bọn hắn đã lục soát khắp tất cả những nơi có thể nghĩ tới, mà vẫn không tìm được người.

Một nam tử mặt trắng không có râu đứng sau lưng hắn, nghĩ ngợi một lúc rồi nói : "Đại nhân, án này cũng không phải là vụ án liên quan tới án mạng gì, phủ nha làm hết sức là được, ngay cả Hình bộ và trong cung cũng không tìm được người, chúng ta tìm không thấy cũng có thể thông cảm được."

Kinh Triệu doãn lại vuốt mi tâm, nói ra: "Trong cung ngược lại cũng không sao, bệ hạ cũng không thúc dục, nhưng Đường gia kia thì thúc dục có chút gấp a. . ."

Nam tử mặt trắng cười cười, nói ra: "Nếu là Đường gia thì đại nhân càng không cần phải gấp. Đại nhân nghĩ thử xem, có thể giấu diếm được tất cả mọi người, giấu một người giấu đi mà không ai tìm thấy, chuyện này không phải tùy tiện một người là có thể làm được. . . , nếu Đường gia không thúc dục, chẳng phải là đang nói cho tất cả mọi người biết chuyện này là do bọn hắn làm sao?"

"Nói có lý." Kinh Triệu doãn nhẹ gật đầu, nói ra: "Vậy cứ bọn hắn trở về đi, trong phủ nha bận nhiều việc như vậy, lấy đâu ra thời gian cùng bọn họ chơi trò giấu người tìm người này. . ."

. . .

Đến chiều, lão khất cái nói cho hắn biết, người theo dõi những ngày qua ở bên ngoài đều đã đi, Đường Ninh nhìn thấy Tiêu Giác tới thì rủ: "Tới Thiên Nhiên Cư không?"

Tiêu Giác giật mình, nói: "Trước khi tới đây ta đã ăn rồi."

Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Ăn thêm chút nữa, ta mời khách."

Tiến vào Thiên Nhiên Cư, Đường Ninh dẫn hắn tới một nhã các, nói: "Muốn ăn cái gì, tùy tiện gọi."

Tiêu Giác nghe được tiếng của hắn ở bên ngoài, hỏi: "Vậy còn ngươi?"

Đường Ninh cười với hắn: "Ngươi hiểu mà. . ."

Tiêu Giác sửng sốt một chút, giật mình nói: "Còn nói các ngươi không có chuyện gì!"

Lúc này hắn mới hiểu được, Đường Ninh mời hắn tới cũng không phải vì muốn mời hắn ăn cơm, mà là muốn mượn hắn để ngụy trang, để Đường Ninh đi gặp tiểu tình nhân!

Tiêu Giác ngồi xuống trước bàn, cắn răng nói ra: "Ta muốn gọi món đắt nhất!"

Cho dù hắn ta gọi vây cá tổ yến bào ngư mỗi món một phần, thì đều sẽ miễn phí, Đường Ninh cũng không đau lòng, hắn đi ra khỏi lầu chính, đi đến trước tiểu viện bên hồ, gõ cửa một cái.

Mở cửa là Tiểu Đào, Đường Ninh nhìn nàng một chút, hỏi: "Tiểu thư nhà các ngươi có ở đó hay không?"

"Tiểu thư trong phòng." Tiểu Đào nhìn hắn một chút, thuận miệng nói một câu, sau đó đi tới trong viện, tiếp tục đá cầu mây.

Đường Ninh đi đến trước cửa Tô Mị, gõ cửa một cái, đi vào, nhìn thấy Tô Mị đang ôm búp bê vải kia, lăn qua lăn lại trên giường.

Đường Ninh hỏi: "Có tác dụng không?"

Tô Mị từ trên giường đứng lên, nhìn hắn một chút, nói ra: "Cũng có chút tác dụng, nhưng vẫn không bằng ngươi, ngươi theo ta ngủ chứ?"

"Lần này có chuyện đứng đắn."

Tô Mị nhăn mũi, hỏi: "Giúp ta ngủ không phải là chuyện đứng đắn hả?"

"Ờ. . ."

Không đợi Đường Ninh trả lời, nàng lăn từ trên giường xuống, xỏ giày, nói: "Đi theo ta."

Đường Ninh đi theo nàng tới hậu viện, ở hậu viện không có cửa, chỉ có một tường vây, Tô Mị nhẹ nhàng bay qua tường viện, Đường Ninh không tiêu sái được như nàng, nhưng cũng nhẹ nhõm nhảy qua.

Tô Mị nhìn hắn một chút, nói ra: "Động tác leo tường rất thành thục đấy."

Đường Ninh khiêm tốn nói: "Leo nhiều đương nhiên là thuần thục."

Chuyện leo tường này, là Đường Yêu Yêu dạy hắn, đến bây giờ, Đường tài chủ vẫn luôn không cho hắn sắc mặt tốt, Đường Ninh không muốn đi cửa chính gặp được ông ấy, mấy ngày gần đây càng ngày càng ưa thích phương pháp đơn giản mau lẹ còn thuận tiện này.

Bên ngoài tường viện, là một sân nhỏ khác, sân nhỏ này không có cửa, bốn phía đều đóng chặt, nếu không phải từ tường viện nhảy qua, thì sẽ không phát hiện nơi này còn có một sân nhỏ khác.

Trong tiểu viện có một vị phụ nhân ngồi, khi bà nhìn thấy Đường Ninh tới, trên mặt lập tức xuất hiện nụ cười, đứng lên nói: "Ninh nhi, con đã đến. . ."

Kỳ thật dựa theo dự định ban đầu của Đường Ninh, sau khi « Bạch Xà truyện » và « Bảo Liên Đăng » đánh động, nếu Đường gia còn muốn mặt mũi, đứng trước thế công của dư luận, có lẽ bọn hắn sẽ thỏa hiệp.

Nhưng sự thật lại không giống hắn dự liệu.

Mặc cho bách tính chửi rủa xem thường như thế nào, Đường gia đều không có động tác gì, phát huy việc không biết xấu hổ tới cùng, thế là Đường Ninh đành phải càng không biết xấu hổ hơn bọn hắn.

Chỉ là xúc động nhất thời làm ra một chuyện thì dễ dàng, nhưng giải quyết tốt hậu quả làm việc đó lại rất khó.

Nếu giấu bà ở trong nhà, có thể rất dễ dàng bị người tìm được, cho nên hắn cần tìm một người có thể tin được, cũng có năng lực đưa giấu bà đi.

Tục ngữ nói, trăm năm tu được lên cùng thuyền, ngàn năm tu được ngủ chung gối.

Tính như vậy thì hắn và Tô Mị ít nhất cũng có duyên phận mấy vạn năm.

Đường Dư nắm tay của hắn, nói ra: Con ở bên ngoài phải cẩn thận chút, gặp chuyện không thể xúc động, phải lấy an nguy làm trọng."

Đường Ninh nỏ nụ cười, an ủi bà: "Một ngày nào đó, chúng ta sẽ quang minh chính đại ra ngoài."

Đường Dư cười cười, nói ra: "Ta ở trong này vẫn quen thuộc, lại có thể thường xuyên nhìn thấy con như thế đã rất hài lòng, con phải cảm ơn Mị nhi. . ."

Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Con hiểu rồi."

Hắn ngồi trong viện một hồi, nói chuyện với bà một lúc mới trở lại sân nhỏ của Tô Mị.

Tô Mị quay đầu nhìn hắn, nói ra: "Ngươi làm thế chính là tội khi quân, nếu như bị phát hiện sẽ bị rơi đầu, ngươi không sợ ta tố giác ngươi?"

"Không sợ." Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Ta tin tưởng ngươi."

Trong mắt Tô Mị lóe lên một tia sáng rồi biến mất, nháy nháy mắt, nói ra: "Ngươi cũng không biết lai lịch của ta, còn dám nói tin tưởng ta, chẳng lẽ ngươi không biết, nữ nhân càng xinh đẹp thì càng biết gạt người sao?"

Đường Ninh đánh giá nàng một chút, hỏi: "Ngươi xinh đẹp à?"

Tô Mị mỉm cười nhìn hắn, tiếng khớp ngón tay giữa vang lên, hỏi: "Ngươi cảm thấy thế nào?"

"Ta cảm thấy rất xinh đẹp." Đường Ninh vẫn quyết định tuân theo nội tâm của mình.

Nụ cười trên mặt Tô Mị càng tươi hơn hỏi: "Mẹ ta mới vừa nói để cho ngươi cám ơn ta, ngươi dự định tạ ơn làm sao?"

Đường Ninh cải chính lại: "Cái gì mà mẹ ngươi, đó là mẹ của ta."

Tô Mị liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Ngươi còn không biết à, ta đã nhận bà làm mẹ nuôi. . ."

Đường Ninh giật mình, hỏi: "Lúc nào?"

"Hôm qua."

Khó trách vừa rồi bà ấy gọi Tô Mị là "Mị nhi", Đường Ninh nghe mà có cảm giác là lạ.

Hắn nhìn xem Tô Mị hỏi: "Ngươi muốn tạ ơn làm sao?"

Tô Mị nghĩ nghĩ, nói ra: "Đây chính là thiên đại ân tình, nếu không ngươi lấy thân báo đáp đi."

"Cái này không được." Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Ta đã hứa cho người khác."

"Vậy ngươi thường xuyên đến nơi này, bồi mẹ ta đi." Tô Mị nắm bờ vai của hắn, nói ra: "Ít nhất năm ngày một lần, phải nghe lời đấy, em kết nghĩa. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!