Tô Mị trở về phòng mình, đi đến bên giường, hung hăng đạp một cái lên trên mông búp bê vải kia.
Một lão ẩu cửa bên đi tới, mặt không thay đổi nói ra: "Ngươi không nên ôm phiền toái này."
"Đây mà là phiền toái gì?" Tô Mị không thèm để ý nói: "Lại không làm lỡ chuyện đứng đắn, ta cũng không phải người hầu của các ngươi, ta muốn làm cái gì thì làm cái đó. . ."
Lão ẩu nhíu mày, nói ra: "Ta nuôi dưỡng ngươi lớn như vậy, không phải để cho ngươi mạnh miệng, những ngày này ngươi và tiểu tử kia tiếp xúc quá nhiều, học hắn toàn điều xấu rồi."
"Gì mà học hắn mạnh miệng hay không mạnh miệng, tuổi đã cao, nói chuyện không xấu hổ. . ." Tô Mị liếc xéo bà ta một chút, nói ra: "Yên tâm, ta có chừng mực, sẽ không làm lỡ chuyện của chúng ta."
. . .
Tự nhiên lại nhiều thêm một người chị nuôi, trong nội tâm Đường Ninh lại cự tuyệt chuyện này.
Khi còn chưa có tầng quan hệ này, Tô hồ ly ở trước mặt hắn đã sắp lên trời rồi, hiện tại nàng với hắn còn có cả tầng quan hệ này, nàng còn không thật sự lên trời à?
Một người biểu tỷ, một người chị nuôi, cả hai đều không phải đèn cạn dầu, nữ nhân bên cạnh hắn, một người không hữu hảo hơn một người, cũng may còn có Tiểu Như cùng Tiểu Ý, những lúc trời tối có thể mang đến cho hắn một chút an ủi.
Hắn vốn định lười nhác mấy ngày ở trong nhà, nhưng Tiêu Giác đã tiến cung đi làm Vũ Lâm đô úy, một tháng trước Cố Bạch và Thôi Lang cũng đã tiến vào Hàn Lâm viện, hắn lại ở nhà, sợ là sẽ có người tới cửa đến thúc giục.
Huống chi, lần trước Trần Hoàng cũng đã nói để hắn sớm đi nhận chức, bây giờ cũng sắp tới tháng tám, khoảng cách tới kỳ hạn cũng không còn mấy ngày, Đường Ninh dù có không tình nguyện thì cũng phải thành thành thật thật đi đưa tin.
Hàn Lâm viện khác với Lục bộ nha môn, một trong những chức trách của Hàn Lâm viện chính là làm bí thư cùng cố vấn cho hoàng đế, làm bí thư tự nhiên là đi theo bên người lão bản, có những việc không cần hoàng đế tự mình đi làm, thì sẽ trực tiếp ném cho bí thư làm.
Bởi vậy, vị trí Hàn Lâm viện cũng ở trong hoàng cung.
Chức quan của Đường Ninh là Hàn Lâm tu soạn, cụ thể làm việc gì, còn phải đợi an bài, chức quan của hắn là tòng lục phẩm, ở trong Hàn Lâm viện không cao cũng không thấp, ở trên còn có một người Hàn Lâm học sĩ chính ngũ phẩm, hai người thị độc học sĩ và thị giảng học sĩ tòng ngũ phẩm, hai người thị độc và thị giảng chính lục phẩm, ngoài ra, quan giai như hắn là Hàn Lâm tu soạn cũng còn có mấy người.
Ở cửa cung đưa ấn tín để vào cung, sau đó được một tiểu hoạn quan dẫn tới Hàn Lâm viện.
Hôm qua đã hẹn xong Cố Bạch, khi Đường Ninh đến cửa ra vào Hàn Lâm viện, Cố Bạch đang đứng ở cửa ra vào chờ hắn.
"Học sĩ đại nhân hôm nay không ở đây, ta dẫn ngươi đi đưa tin trước." Cố Bạch đã ở Hàn Lâm viện hơn một tháng, tự nhiên quen thuộc hơn hắn nhiều.
Quy mô của Hàn Lâm viện còn lớn hơn tưởng tượng của hắn, đi qua từng dãy trị phòng, Cố Bạch trực tiếp dẫn hắn tới trong một gian phòng ở chính giữa.
Cố Bạch đi vào trong phòng, nói với hai tên quan viên: "Khang đại nhân, Phương đại nhân, ta mang tân khoa trạng nguyên đến báo danh."
Một người đứng người lên, nhìn Đường Ninh, nói ra: " Cuối cùng quan trạng nguyên đã tới, những ngày này bệ hạ đã phái người hỏi mấy lần, nếu ngươi lại không đến, bản quan cần phải tự mình tới cửa."
Đường Ninh xin lỗi nói: "Những ngày gần đây trong nhà xảy ra mấy việc, chậm trễ chút thời gian, mong Khang đại nhân thứ lỗi."
"Không sao, không sao." Khang đại nhân khoát tay áo, hắn tất nhiên biết mấy việc trong miệng vị quan trạng nguyên này là chuyện gì, những ngày này hắn đấu trí đáu dũng với Đường gia, đã khiến vô số người kinh sư phải rớt cằm, mặc dù kết cục là hắn vẫn không thắng, nhưng Đường gia còn thua thảm hại hơn, thua tên càng thua người, đây là một lần thua thiệt lớn nhất mà Đường gia phải ăn trong mười mấy năm qua.
Khang đại nhân nhìn hắn một chút, nói ra: "Ngươi vừa tới Hàn Lâm viện, hai ngày này cứ để Cố Bạch dẫn ngươi làm quen nơi này một chút, về phần sau này ngươi muốn làm gì, có thể bệ hạ sẽ có an bài khác."
Vị Khang đại nhân này chỉ nói vài câu, đã để Cố Bạch dẫn hắn đi dạo quanh Hàn Lâm viện.
Về phần vị Phương đại nhân kia, từ khi Đường Ninh tiến đến, hắn đã gục xuống bàn ngủ, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên một lần.
Cố Bạch cùng hắn đi ra ngoài, nói ra: "Trước tiên, ta mang ngươi đi làm quen với chư vị đại nhân ở Hàn Lâm viện một chút, ngày bình thường học sĩ đại nhân bề bộn công vụ, rất ít khi đến Hàn Lâm viện, vừa rồi ta dẫn ngươi gặp là Khang đại nhân và Phương đại nhân, bọn họ đều là thị độc học sĩ, ở trong Hàn Lâm viện này, ngoại trừ học sĩ đại nhân ra, thì bọn hắn là người có quyền lực lớn nhất."
Đường Ninh quay đầu nhìn thoáng qua, nói ra: "Vị Phương đại nhân kia xảy ra chuyện gì?"
"Phương đại nhân?" Cố Bạch lắc đầu, nói: "Hắn là một quái nhân, mặc kệ Hàn Lâm viện sự tình, ngươi ngày bình thường coi hắn không tồn tại là được, cũng đừng đi trêu chọc hắn, học sĩ đại nhân không có ở đây thời điểm, trong Hàn Lâm viện sự vụ , bình thường đều là do Khang đại nhân làm chủ."
Sau đó Cố Bạch lại dẫn hắn gặp hai vị thị giảng học sĩ, thị giảng, rồi đi vào một tòa trị phòng khác, nói ra: "Vị này là thị độc Vương đại nhân."
Thị độc là chính lục phẩm, cao hơn Đường Ninh nửa cấp, sau khi làm quen với nhau, Đường Ninh thuận miệng hỏi một câu: "Chỉ có một vị thị độc sao?"
Vị Vương thị độc kia lắc đầu, nói ra: "Mấy ngày trước Đường thị độc bị người khác ẩu đả đến thụ thương, hiện tại còn chưa khỏi hẳn."
". . ." Lúc này Đường Ninh mới nhớ tới một việc, thở dài nói: "Thật sự là quá phận."
Hắn biểu thị ra vẻ đồng tình và tiếc nuối đối với vị thị độc cùng họ với hắn kia, Đường Ninh lại đang dạo qua các trị phòng khác một vòng, làm quen một chút, sau đó được Cố Bạch dẫn đường, đi tới trị phòng của chính mình.
Trong trị phòng này trừ hắn ra, còn có hai người, khu vực làm việc là tách rời, hai bên lại dùng rèm để ngăn cách, mỗi người đều có không gian riêng của mình.
Đường Ninh vừa tới Hàn Lâm viện, cũng không có nhiệm vụ gì phân phối cho hắn, Đường Ninh đành lật ra quyển điều lệ chế độ của Hàn Lâm viện.
Quan viên cao nhất ở Hàn Lâm viện mới ngũ phẩm, toàn bộ Hàn Lâm viện nếu không có chiếu đặc biệt, chỉ có một vị Hàn Lâm học sĩ, hai vị thị độc học sĩ, hai vị thị giảng học sĩ là có tư cách vào triều sớm.
Ý nghĩa của chuyện này chính là mỗi ngày hắn không cần dậy sớm như thế, đại khái vào khoảng bảy giờ buổi sáng, hắn đến nha môn điểm danh, ba giờ chiều có thể kết thúc công việc về nhà, năm ngày nghỉ mộc một ngày, cũng coi như nhân tính hóa.
Đương nhiên, cho dù có những quy củ này cũng khá co dãn, Đường Ninh dùng tốc độ nhanh nhất xem qua một lần, cảm thấy cũng còn có thể tiếp nhận.
Hắn ở trong trị phòng xem điều lệ, toàn bộ Hàn Lâm viện, lại bởi vì hắn đến mà biến thành có chút sôi trào.
"Vị tân khoa trạng nguyên này, cuối cùng cũng đến, một tháng này chỉ còn hắn lf mãi không nhập chức."
"Hắn cũng trúng liền Tam Nguyên, không biết hắn so sánh cùng Phương học sĩ, ai lợi hại hơn một chút?"
"Chuyện này thì đúng là không biết được, hai người đều trúng liền Tam Nguyên, nghe nói năm đó Phương đại nhân thi trận đầu cũng đáp hoàn toàn đúng, sách luận được liên danh tiến cử, gần như là quét ngang thí sinh năm đó. . ."
" Mặc dù Phương đại nhân lợi hại, nhưng Thi Điên cũng không phải ăn chay, nghe nói sách luận của hắn mặc dù thường thường, nhưng ánh mắt thực độc, mà thi từ của hắn mới gọi lợi hại, mấy trăm năm, ngàn năm sau sợ là không còn chỗ cho những văn hào kia. . ."
"Ta nghe nói Đường thị độc thụ thương, những ngày này tĩnh dưỡng ở nhà, chính là bị hắn đánh. . ."
" Hàn Lâm viện chúng ta, về sau nhất định sẽ náo nhiệt. . ."
. . .
Ngự Thư phòng, Trần Hoàng nhìn mấy phong tấu chương, Ngụy Gian mới tiến lên, nói ra: "Bệ hạ, Tiểu Đường đại nhân hôm nay đã tới Hàn Lâm viện nhập chức."
"Ồ?" Trần Hoàng để bút xuống, nói ra: "Hắn rốt cục đã tới."
Ngụy Gian nói: "Khang học sĩ sai người đến hỏi, bệ hạ có an bài gì với hắn?"
Trần Hoàng nghĩ nghĩ, nói ra: "Nếu hắn tới Hàn Lâm viện, Viên nhi cũng sẽ không thể hồ nháo giống như trước kia, nếu Viên nhi nguyện ý nghe hắn, thì để hắn ngoại trừ lo chuyện Hàn Lâm viện thì lại phụ trách bài tập của Viên nhi đi."
Ngụy Gian gật gật đầu: "Lão nô lập tức để cho người truyền lời."
Hậu cung, trong cung điện nào đó.
Một cung nữ xinh đẹp bước nhanh đi vào, nói: "Điện hạ, hôm nay người kia đã tiến cung."
Thiếu nữ15~16 tuổi nằm lỳ ở trên giường, hai chân đung đưa không có quy luật.
Nàng nhét một khối mứt vào trong miệng, hỏi: "Ai tiến cung?"
Cung nữ nhỏ giọng nói: "Chính là người đánh Đường Cảnh công tử bị thương."
"Cái gì!" Thiếu nữ từ trên giường nhảy xuống tới, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ giận dữ, nói ra: "Ác nhân kia, lại dám đánh Cảnh ca ca bị thương, làm hại ta đã lâu không nhìn thấy hắn, ngươi đi gọi mấy người, chúng ta tìm hắn tính sổ sách đi!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com